Hop cuu tat hon_Chap 12

Chương 12

49

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Thẩm Tang Miên dùng lưng của mình mở cửa, sau đó ôm tôi tiến vào phòng ngủ.

Đúng lúc này, bóng đèn bỗng sáng lên, kèm theo đó là một thanh âm trẻ thơ vang lên.

Chỉ nghe thấy bạn nhỏ Diêm Tử Lưu dùng thanh âm vô cùng trong sáng và đáng yêu nói: “Mẹ, mẹ cùng chú này đang làm cái gì vậy? Vì sao mẹ lại hôn chú ấy?”

Bây giờ tôi rốt cuộc mới nhớ lại chuyện rất trọng kia là cái gì, đó chính là, tên đần Thẩm Tang Miên đi chính là hướng phòng Diêm Tử Lưu!

#Mi: có ai giống mị đọc đến đây cười muốn sái quai hàm hôn =]]]

Tôi nhanh chóng nhảy xuống khỏi người Thẩm Tang Miên, lúc này mới cảm thấy như có một chậu nước lạnh tạt vào người tôi, khiến cho tôi triệt để tỉnh táo lại. Bà đây vừa rồi đang làm gì vậy hả trời!

Quả nhiên, phụ nữ trung niên đói khát quá lâu quá đáng sợ mà!

Tôi đây chính là đói bụng ăn quàng!

Đợi khi tôi phục hồi tinh thần lại thì phát hiện Thẩm Tang Miên đang nhìn Diêm Tử Lưu đến ngây ngẩn cả người…

Anh làm quái gì mà biểu lộ giống như ‘cha hiền’ vậy hả!

Tôi nhanh chóng chạy đến bên cạnh Diêm Tử Lưu, sờ sờ đầu của nó, nói: “Cái kia… Tử Lưu, đã trễ rồi, mau đi ngủ thôi, ngày mai không phải con còn phải đi chào tạm biệt với ‘cô bé mềm mại’ sao?”

Diêm Tử Lưu nghe tôi nói như vậy thì cúi đầu, bỉu môi nói: “Tâm tình con không tốt, ngủ không được…”

Tôi thành công chuyển chủ đề, vuốt ve đầu bạn nhỏ Diêm Tử Lưu, nói: “Để mẹ con tiễn chú này ra ngoài rồi quay lại ngủ cùng con nhé, được không?”

Tôi đã không ngủ chung với con trai một năm rồi, nên khi Diêm Tử Lưu nghe tôi nói như vậy liền vui vẻ trực tiếp gật đầu, sau đó lập tức ngoan ngoãn chui vào nằm trong chăn, thúc giục tôi: “Vậy mẹ mau tiễn chú ấy về đi.”

Tôi quay đầu lại liền nhìn thấy một Thẩm Tang Miên mà tôi chưa từng gặp qua, hắn vậy mà mỉm cười nhìn Diêm Tử Lưu, trong mắt sáng rọi một thứ tình cảm gọi là ôn nhu.

Chẳng qua sao tôi lại cảm thấy thứ ánh sáng này lại chướng mắt như vậy?

Tôi đến phía trước đẩy Thẩm Tang Miên ra ngoài, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa phòng nói: “Diêm Tử Lưu buồn ngủ rồi, anh về đi, có chuyện gì thì hôm nào đó chúng ta bàn lại.”

“Ngày mai anh lại tới tìm em, ” hắn nói xong còn vươn tay về phía tôi, như muốn vuốt ve gò má của bà đây!

Bất quá khá tốt tôi tay mắt lanh lẹ, nhanh chóng hất tay hắn ra nói: “Thẩm Tang Miên, anh không nên hiểu lầm, mới vừa rồi tôi hoàn toàn không kìm lòng được… Ah phi… Tôi nói là mới vừa rồi tôi vừa mới hoàn toàn là bị lửa dục khống chế, mà cái này cũng không đại biểu hai ta có quan hệ gì. Anh là cái tên có tướng tá như vậy, chỉ cần là phụ nữ thì người nào cũng chịu không được bị anh trêu chọc, anh nói có đúng hay không, huống chi tôi đã bị cấm dục lâu rồi? Cho nên anh cũng đừng quá tưởng thật, đó để làm chi, bước ra khỏi cánh của này thì anh vẫn là anh, mà tôi vẫn là tôi, không có bất cứ quan hệ nào.”

Không nghĩ tới Thẩm Tang Miên không có tức giận, ngược lại còn cười với tôi: “Ngày mai anh lại tới tìm em.”

Hắn lúc nào thì học cách lặp lại lời rồi?

Tôi trợn mắt há hốc mồm nhìn Thẩm Tang Miên bỗng nhiên tính tình biến tốt mà nhất thời không biết trả lời như thế nào, hắn chỉ nhìn tôi hết cười lại cười, sau đó vậy mà quay người đi về hướng ngoài cửa.

“Thẩm Tang Miên !” Tôi gọi hắn lại.

Hắn vừa kéo cửa ra thì nghe thấy tôi gọi hắn, động tác của hắn hơi khựng lại một chút, thời điểm xoay người lại, trên mặt của hắn có một loại vui sướng nhàn nhạt, hắn cười hỏi tôi: “Có chuyện muốn nói với anh?”

Không biết vì sao tôi lại cảm thấy tình huống này có chút buồn cười, nếu năm năm trước hắn cũng cười với tôi như vậy, đoán chừng tôi đã cao hứng chết rồi.

Hiện tại thì sao?

Không thể phủ nhận lúc nhìn thấy hắn cười, lòng tôi vẫn sẽ rung động, nhưng mà càng nhiều hơn chính là, tôi còn cảm thấy một loại cảm giác hoang đường và mỏi mệt.

Thời gian năm năm này không phải tôi chờ đợi hắn đến để mỉm cười như vậy với tôi.

Tôi là vì muốn có một cuộc sống mới.

Thế nhưng mà, đang lúc tôi chuẩn bị bắt đầu một lần nữa, hắn lại xuất hiện, lại không buông tha tôi, một lần nữa đem cuộc sống của tôi đảo loạn, cũng đem bức tường mà tôi vất vả dựng lên để làm cho trái tim yên lặng triệt để phá hủy.

Nếu vậy thì những gì tôi làm để phản kháng đều vô nghĩa sao?

Không ngừng bị thương, không ngừng tha thứ, lại không ngừng bị thương.

Kỳ thật tôi có thấy được thành ý của Thẩm Tang Miên, nhưng tôi rất sợ.

Tôi chậm rãi đi đến trước mặt Thẩm Tang Miên, tôi nghĩ tôi không nên lại nổi nóng hay tiếp tục dây dưa vấn đề này nữa, tôi phải nói cho rõ ràng, tuy hắn làm người có hơi cặn bã một chút, nhưng vẫn biết nói đạo lý, đúng không?

“Anh có thể đừng tới tìm tôi nữa không? Anh không thể buông tha cho tôi sao?” Tôi nhìn Thẩm Tang Miên, giọng điệu thành khẩn đến mức mình cũng phải cảm động.

Thẩm Tang Miên rõ ràng có chút giật mình, ngay sau đó hắn liền tháo xuống mặt nạ giả nhân giả nghĩa ôn nhu, đổi lại một gương mặt lạnh lùng vô tình.

“Không có khả năng.” Hắn nói.

Bất quá tôi không tức giận, tôi tự nói với chính mình, tôi nên dẫn dắt từng bước.

“Nếu như là vì con…, như vậy tôi cho anh biết, tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cho Diêm Tử Lưu, cho dù anh có dùng phương pháp gì thì tôi cũng sẽ không thỏa hiệp. Tuy Diêm Thanh tôi rất không có tiền đồ, luôn mặc người chà xát nhào nặn vuông tròn, thế nhưng anh cũng đừng coi thường một người mẹ.”

Thần sắc Thẩm Tang Miên hơi có chút hòa hoãn, lắc đầu nói: “Thanh Thanh, anh không phải ý này, anh không muốn tách bọn em ra.”

“Vậy thì tốt rồi. Nếu anh đã không muốn tách chúng tôi ra, vậy anh đừng tới tìm tôi nữa, tôi rất sợ.”

“Anh là ba của Tử Lưu!”

“Thẩm Tang Miên, nếu anh muốn con trai thì có rất rất nhiều phụ nữ sẵn lòng đẻ con cho anh, anh không cần phải lại đến đây ‘trồng cây treo cổ’ tôi nữa được không? Anh hà tất gì phải dây dưa với tôi? Hay là anh không muốn thấy tôi sống tốt?”

Sắc mặt Thẩm Tang Miên càng ngày càng khó coi, hắn lạnh lùng nói: “Em cảm thấy người phụ nữ nào cũng có thể sinh con cho tôi sao? Tôi muốn là con của chúng ta!”

Thẩm Tang Miên nói khiến tôi triệt để ngây người.

Hắn nói hắn chỉ muốn con của chúng tôi…

Ha ha, điều này sao có thể!

“Thẩm Tang Miên, đừng giả mù sa mưa nữa, anh không yêu tôi, tôi so với ai khác đều biết rất rõ anh không hề yêu tôi, bởi vì tôi đã từng so với ai khác hy vọng anh có thể yêu tôi. Anh đừng nên tin cảm giác bây giờ của mình, anh chẳng qua là không cách nào quen một người đã yêu anh thật lâu như vậy bỗng nhiên quay người rời đi mà thôi.”

“Anh biết rõ suy nghĩ của mình, cũng biết cái gì là thói quen, cái gì là yêu.”

“Tôi quản anh có phải nghĩ như vậy hay không, cho dù anh nghĩ như vậy thì sao? Dựa vào cái gì anh cảm thấy anh quay đầu lại bờ thì tôi phải cho phép anh lập địa thành phật? Dựa vào cái gì anh muốn ở cùng với tôi thì tôi phải đáp ứng, dựa vào cái gì bà đây phải thấp hèn như vậy, anh nói muốn là muốn, anh nói lăn thì cút!”

“Thanh Thanh,” Thẩm Tang Miên có chút nóng nảy, hắn bắt lấy bờ vai của tôi, có chút bối rối giải thích: “Vì sao em không thể tin tưởng anh một lần! Những lời anh nói với em trong ngày sinh nhật em năm đó đều là sự thật. Những lời Nặc Sa nói với em cũng đều là sự thật!”

Sự thật?

Nếu như là sự thật thì vì sao năm năm này hắn đều không có đến tìm tôi?

Thời điểm tôi nằm viện hắn ở đâu? Lúc tôi ôm bụng to ở dưới ánh nắng chói chan đẩy mạnh tiêu thụ dao phay hắn ở đâu? Con trai lớn như vậy mới đi tìm tôi…

Không đúng, còn không phải tới tìm tôi, chỉ là ngẫu nhiên đụng phải mà thôi…

Tôi lắc lắc đầu đem những …chuyện cũ chán ghét kia ném ở sau ót, đẩy Thẩm Tang Miên  ra, nói: “Anh bây giờ nói những lời này còn có ý nghĩa sao? Tôi không muốn biết lúc trước anh nói là thật hay giả. Anh có biết cái gì gọi là ‘gương vỡ khó lành’ không? Thẩm Tang Miên, tôi cho anh biết, cái thế giới này rất lớn, còn nhiều chỗ rẽ tình yêu khác, anh biết không? Tôi đã đi rồi, anh cũng tùy ý, được không nào?”

“Chỗ rẽ tình yêu?” Thẩm Tang Miên hừ lạnh, xem ra là đã rất tức giận rồi, hắn nắm cằm của tôi, cười lạnh nói: “Vậy vừa rồi em phản ứng như vậy thì tính là cái gì? Dường như em còn rất chủ động đó.”

Chủ động con em anh!

Tôi cũng học biểu lộ cười lạnh giống như ‘táo bón’ kia nói: “Anh có phải người trưởng thành hay không vậy? Sao lại đi hỏi loại vấn đề này? Anh tùy tiện tìm một phụ nữ vài năm không có làm trên đường, sau đó bổ nhào qua ‘yêu’ cô ta, xem cô ta có thể có phản ứng sinh lý hay không, huống chi giữa chúng ta tốt xấu gì cũng có một đoạn kí ức thất bại! Đừng nói chúng ta chưa ngủ, cho dù tôi thực ngủ với anh, tôi cũng không cần anh phải chịu trách nhiệm!”

Thẩm Tang Miên buông tay ra, trong mắt đã phun ra lửa, tôi biết rõ lúc này tôi đã triệt để chọc giận hắn rồi.

Thế nhưng mà chọc giận hắn thì sao?

Cái gì gọi là không muốn nhưng lại phải chịu?

Hiện tại tôi cần hắn đến yêu tôi, tôi cần gì phải quản hắn ra sao. Tôi làm tư thế xin mời, nói: “Xem ra hai ta rất khó để tâm bình khí hòa nói chuyện rồi, anh về đi, tôi còn phải vào ngủ cùng Diêm Tử Lưu.”

Tôi hạ lệnh đuổi khách, Thẩm Tang Miên liền cười lạnh nói: “Rất tốt, Diêm Thanh, em giỏi lắm. Bất quá, em yên tâm, giữa chúng ta hết không được.”

“Anh có ý gì?” Tôi trừng mắt hắn hỏi.

“Thanh Thanh, là tự em nói, chính em muốn anh đồng ý với em, đồng ý rằng cho dù có tức giận bao nhiêu, cho dù đã qua bao lâu, cho dù em chạy đi nơi nào, anh đều phải đi tìm và đưa em trở về.” Nói xong Thẩm Tang Miên tiến lên một bước tới gần tôi nói: “Hiện tại anh tìm được em rồi, làm sao anh có thể lại để em chạy thoát nữa?”

Nói xong Thẩm Tang Miên không thèm quan tâm tôi vẫn còn sững sờ, quay người r72i đi, còn rất “tri kỷ” thay tôi đóng cửa lại.

Tôi đứng ở nguyên chỗ, ngơ ngẩn một lúc, nhớ lại lời Thẩm Tang Miên nói, chợt phát hiện mấy lời tôi nói vừa rồi đều nói vô ích rồi! Hắn vậy mà không chịu buông tha cho tôi?

“Mẹ?” Tôi xoay người, Diêm Tử Lưu đang ôm gối nhìn tôi, bộ dạng rất không hài lòng.

Tôi ôm Diêm Tử Lưu đến trên giường của tôi, một bên vỗ lưng của nó, ru nó ngủ, một bên suy nghĩ miên man.

Hôm nay tôi thật sự trải qua tình cảnh “Kích tình bắn ra bốn phía”, liên tục cùng hai người đàn ông chưa làm xong chuyện trên giường, thật đúng là bị giày vò…

Xem ra bà đây thật sự là quá đói khát rồi…

Tôi ôm Diêm Tử Lưu, khẽ nói: “Tử Lưu, mẹ có phải là quá không có tiền đồ hay không, chỉ có vậy mà đã dễ dàng bị hấp dẫn … Con nói mẹ có phải đời này bị hắn chơi đùa trong tay hay không…”

Diêm Tử Lưu đương nhiên không có trả lời tôi, nó đã ngủ rồi.

Thế nhưng đầu tôi vẫn còn nghĩ tới câu nói kia của Thẩm Tang Miên: Những lời anh nói với em trong ngày sinh nhật em năm đó đều là sự thật. Những lời Nặc Sa nói với em cũng đều là sự thật!

Tôi dùng sức lắc đầu, là sự thật thì sao, chuyện đã không liên quan đến tôi rồi, tôi không muốn nghĩ tới nữa!

Tôi nghĩ tôi không thể cứ ở ngốc ở nơi này nữa rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi sớm muộn cũng sẽ điên mất.

Thế nhưng mà tôi có thể đi theo Hàn Tương Luy sao? Quyết định của tôi có thể quá ích kỷ hay không?

Việc này tôi không thể xác định trong một lúc được.

Nếu ba vẫn còn sống thì tốt rồi, nếu ba vẫn còn, tôi nhất định cái gì cũng không biết sợ, giống như trước đây, làm một Diêm Thanh dám yêu dám hận, dũng cảm tiến tới .

Nhưng bây giờ ông không còn ở đằng sau tôi nữa rồi.

Con sợ lắm, lão Đậu à, con thật sự rất sợ.

Sợ sẽ lại cô đơn, sợ sẽ lại bị thương, sợ sẽ lại bị người ta tổn thương.

Aizz…

Lão Đậu à, con quả nhiên học không được cách tiêu sái giống ba, con chỉ là một người phụ nữ lo được lo mất khiến người ta chán ghét…

“Diêm Tử Lưu, con biết không? Ông ngoại con là một ông lão rất anh tuấn, so với ba con còn đẹp trai hơn. Bất quá rất đáng tiếc, con sinh không gặp thời, không thể thấy phong thái của ông…”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

2 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 12

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s