Nam than phong ben_Chap 104

Chương 104: Bóp chết từ trong trứng nước.

2bf1337dfe2744c037767ac26490de58

Edit-Beta: Hiểu Dương-Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Tô Song Song cầm đũa đâm cải trắng, cảm thấy ủy khuất, cô làm như vậy không phải là vì Tần Mặc hay sao?

Tần Mặc nói hắn không thích vẽ tranh, Tô Song Song vẫn nhớ, cho nên cô vì cuộc sống của Tần Mặc mà sống mạnh mẽ hơn.

Cô suy nghĩ muốn kiếm thêm ít tiền, như vậy Tần Mặc sẽ không cần phải vẽ truyện kiếm sống, cô không muốn khiến hắn có cảm giác ăn nhờ ở đậu mà tự ái.

Lời này cô không định nói ra miệng, ai biết Tần Mặc không những không thông cảm cho khổ tâm của mình, lại làm hư mặt mũi cô, Tô Song Song rất thương tâm! Rất khó chịu!

Cô còn chưa nói mình chịu ủy khuất, tiểu cầm thú ủy khuất em gái hắn! Nếu không phải bởi vì hắn, sao cô lại phải ăn chay, trước kia cô hận không thể lúc nào cũng ăn thịt kia!

Tô Song Song càng nghĩ càng cảm thấy ủy khuất, gắp một miếng cải trắng trước kia mình không thèm đụng tới lên, hung tợn cắn, giống như một hớp này là cắn Tần Mặc vậy.

Ăn hai miếng, Tô Song Song nhìn vị trí trống đối diện, đột nhiên cảm thấy có phải mình hơi quá keo kiệt rồi không.

Dựa theo khẩu phần của Tần Mặc, để hắn ăn cải trắng với mình hình như có chút quá đáng.

Chẳng qua trong lòng Tô Song Song có chút không được tự nhiên, mọi người nói thử đi, nếu Tần Mặc không thích thì hắn cũng có thể nói thẳng ra mà, hắn không nói làm sao cô biết trog lòng hắn có oán niệm cơ chứ.

Tô Song Song suy nghĩ một chút, đưa đũa đâm cải trắng trước mặt, thở dài, cô cầm điện thoại lên, tiện tay lấy một cái áo khoác trắng khoác lên người.

Tô Song Song định ra ngoài mua chút thịt, buổi tối cải thiện bữa ăn cho Tần Mặc một chút, hơn nữa cô cũng rất muốn ăn thịt.

Cô cầm điện thoại di động, vừa muốn gọi điện thoại cho Tần Mặc, suy nghĩ một chút lại bỏ điện thoại trở lại vào túi áo, mặc dù chuyện này cô cảm thấy mình có chút keo kiệt, nhưng nếu gọi cho Tần Mặc trước thì cũng thật quá mất mặt đi.

Dẫu sao hành động trực tiếp lật bàn của hắn có chút quá đáng! Cô cũng có tức giận, không phải nói con thỏ nóng nảy còn cắn người sao? Huống chi cô cũng không phải con thỏ!

Tô Song Song nghĩ như vậy, kiện định không ít, cô từ thang máy đi ra, đã thấy Tần Mặc đưa lưng về phía mình trước cửa tiểu khu.

Tô Song Song đang suy nghĩ có nên chào hỏi hay không, gọi hắn trở về, bảo hắn cùng đi với mình, đã nhìn thấy trước mặt hắn có một người phụ nữ.

Tô Song Song vội vàng tránh sau cửa, thận trọng thò đầu ra, lại thấy Thẩm Ôn Uyển!

Ánh mắt Tô Song Song đột nhiên trợn to, cô rất sợ Tần Mặc làm ra cái chuyện bạo lực gì đó, mới vừa muốn đi ra ngoài, lại nhìn thấy dáng vẻ kiên nhẫn hiếm có của hắn.

Tần Mặc giống như đang nói cái gì với Thẩm Ôn Uyển, dựa theo tính cách tiểu cầm thú, trước kia sẽ không nói nhiều lời với Thẩm Ôn Uyển như vậy, chỉ tiếc bọn họ cách quá xa, Tô Song Song căn bản không nghe thấy cái gì.

Cũng may thị lực cô tốt, có thể nhìn xa, cô có thể thấy rõ sau khi Tần Mặc nói xong cái gì đó, khuôn mặt Thẩm Ôn Uyển lập tức lộ ra vẻ vui mừng.

Ngay sau đó Tần Mặc không tiễn cô ta đi, mà đi theo Thẩm Ôn Uyển ra ngoài tiểu khu, hơn nữa còn lên xe của cô ta?

Đến khi hai người rời đi, Tô Song Song đi ra từ sau cửa, xoa xoa ánh mắt mình, như cũ không hiểu được thế nào.

Tô Song Song suy nghĩ theo hướng không tốt, không khống chế được phỏng đoán, chẳng lẽ Tần Mặc vì một ít thịt, cứ như vậy không có tiết tháo đi cùng người ta.

Nghĩ tới đây Tô Song Song cảm thấy chính mình có chút buồn cười, cô lắc đầu một cái, Tần Mặc kiêu ngạo đến bậc nào, làm sao có thể vì chút xíu chuyện này mà bán mình.

Nhưng không biết tại sao, Tô Song Song luôn cảm thấy có chút không thoải mái, rõ ràng Tần Mặc ghét Thẩm Ôn Uyển như vậy, đột nhiên có thể bình tĩnh ở chung với cô ta như vậy, còn lên xe của cô ta?

Tô Song Song không khống chế được suy nghĩ vớ vẩn, tay siết chặt điện thoại di động trong túi, móc điện thoại ra, đứng tại chỗ suy nghĩ một hồi, bấm số điện thoại của Tần Mặc.

Điện thoại rung lên hai hồi chuông, Tần Mặc liền nhấc máy, nhưng bên kia không có động tĩnh gì, Tô Song Song suy nghĩ một chút, vừa muốn mở miệng, nhưng Tần Mặc lại mở miệng trước: “Tôi có việc bận ra ngoài một lát.”

Tần Mặc mới vừa rồi nghẹn một bụng buồn bực, hắn vốn nói dối mình đã phá sản vì muốn đến gần Tô Song Song, nhưng không phải để cô chịu khổ.

Hắn rất sợ, sợ ngồi ở đó sẽ không nhịn được nói ra chân tướng cho Tô Song Song, không để cô sống mỗi ngày đều phải nhịn ăn thịt, trong lòng Tần Mặc rất không thoải mái, hắn biết cảm giác đó gọi là đau lòng.

Cho nên hắn mới đứng dậy rời đi, sau khi đi ra mới cảm thấy mình làm như vậy sẽ làm tổn thương Tô Song Song.

Nhìn Tô Song Song như không tim không phổi, thật ra nội tâm cực kỳ yếu ớt, chẳng qua cô dùng bản tính tùy tiện đó che đậy vết thương của mình thôi.

Đúng lúc Tần Mặc muốn trở về lại gặp Thẩm Ôn Uyển, lúc mới gặp cô ta, Tần Mặc đã muốn xoay người rời đi, ai biết Thẩm Ôn Uyển không biết nghe thoáng tin đồn từ đâu lại muốn cứ một mực khẳng định hắn không phá sản.

Tần Mặc biết Thẩm Ôn Uyển có thể là do Thẩm gia phái tới gạt mình, vốn hắn không muốn nói chuyện, ai biết người đàn bà này lại muốn lên lầu tìm Tô Song Song.

Cho nên Tần Mặc thỏa hiệp trước uy hiếp của người khác, hắn lên xe của Thẩm Ôn Uyển, lại nhận được điện thoại của Tô Song Song, mặc dù không phải chỗ có thể nói chuyện, hắn vẫn sợ cô suy nghĩ nhiều, giải thích một câu.

Câu giải thích này có thể làm cho Tô Song Song càng thêm nghi ngờ, tính tình của Tần Mặc, đột nhiên giải thích với người khác, chính là có chút không đúng.

Tô Song Song nhất thời cảm thấy căng thẳng, trong miệng cũng có chút đắng, cô nuốt nước miếng một cái, hít một hơi thật sâu, nói: “Tần Mặc, anh ở đâu? Trở về đi!”

Tần Mặc vừa nghe thanh âm ôn nhu bảo hắn trở về của Tô Song Song, khói mù trong lòng nhất thời tiêu tán không ít, nhưng cũng có chút khó khăn, nếu không có một lý do tốt, Tô Song Song nhất định sẽ suy nghĩ nhiều.

Tần Mặc nhìn Thẩm Ôn Uyển bên cạnh, nhíu chân mày, hắn tuyệt đối không thể nói với Tô Song Song mình đang ở chung với Thẩm Ôn Uyển.

Hắn thở dài một hơi, mặc dù rất không muốn, nhưng cũng chỉ có thể một lần nữa lừa gạt Tô Song Song, hắn khàn giọng nói: “Bạch Tiêu tìm tôi, tôi đi một lúc rồi về.”

Đầu bên này điện thoại, Tô Song Song nghe thấy lời Tần Mặc, cúi đầu, trong mắt đầy tịch mịch, cô cười khan một tiếng: “Ừ, chờ anh trở về!”

Nói xong Tô Song Song cũng nhanh tay cúp điện thoại, ngay cả một câu cũng không muốn nói nhiều, cô đứng ở cửa, nhất thời cảm thấy chân trái của mình đau ê ẩm.

Cô cúi đầu nhìn một cái, mới phát hiện chân trái mình đã bước xuống bậc thang phía dưới, chịu trọng lượng cả người, dĩ nhiên sẽ đau.

Đau đớn làm cho Tô Song Song lấy lại tinh thần, cô ngồi chổm hổm xuống, xoa xoa mắt cá chân đau nhức của mình, cuối cùng đặt mông ngồi trên cầu thang, có chút mờ mịt nhìn trước mặt.

Tô Song Song cũng không biết tâm tình của mình bây giờ là gì, cô cảm thấy mình bị Tần Mặc lừa dối, trong lòng rất khó chịu, đau ê ẩm.

Cô há miệng hít sâu một hơi, giống như thiếu dưỡng khí, một hồi sau mới cảm thấy tri giác khôi phục.

Giờ khắc này, Tô Song Song đột nhiên ý thức được cái gì, cô hoảng sợ trợn to mắt, vội vàng cầm điện thoại lên, hoảng loạn nửa ngày mới bấm số Tô Mộ.

“Tô Tô, thích một người là cảm giác gì?” Điện thoại vừa được kết nối, Tô Song Song liền hỏi một câu.

Tô Mộ đầu bên kia ngây ngẩn, ngay sau đó lên tiếng, muốn cười, trong đầu nghĩ cuối cùng Tô Song Song đã thông suốt, thời gian gian khổ sở của Boss và cô ấy rốt cuộc cũng đã qua.

Cô còn cân nhắc phải làm chuyện gì để Tô Song Song biết, Tô Song Song đầu bên kia đã bắt đầu tự mình nói.

“Có phải tim đập nhanh hơn khi thấy anh ta, không chịu được anh ta bị ủy khuất, anh ta vui vẻ mình cũng vui vẻ, anh at không vui mình cũng không vui, anh ta nói dối mình cảm thấy đau lòng?”

Tô Mộ càng nghe càng vui vẻ, này không phải là Tô Song Song đã thông suốt sao? Cô vội vàng khẳng định: “Ừ!”

Cô còn chưa làm gì để Tô Song Song nhìn thẳng loại tình cảm này, Tô Song Song liền cúp điện thoại.

Tô Mộ nghe âm thanh điện thoại truyền đến, sửng sốt một chút, vội vàng gọi lại, Tô Song Song ngồi dưới đất chưa tỉnh hồn, đột nhiên nghe chuông điện thoại kêu, sợ hết hồn, suýt chút nữa ném điện thoại di động ra xa.

Cô thấy Tô Mộ gọi đến, mới nhớ, ngay cả câu hẹn gặp lại cũng chưa nói, cô nhanh chóng nhấc máy, vội vã nói một câu: “Tô Tô, để tôi suy nghĩ một chút, tôi muốn yên tĩnh!”

Tô Mộ còn chưa nói câu nào, lại thấy âm thanh máy bận bên đầu bên kia, nhưng lần này Tô Mộ không gọi lại, cô còn thật vui vẻ nữa đấy.

Thật ra thì cô thấy phản ứng này của Tô Song Songcũng bình thường, làm cho cô nàng tiếp nhận một người mình vẫn cho là không thể thích, đây chính là một đả kích lớn, cho nên cô nàng cần thời gian suy nghĩ rõ ràng, sau đó mới tiếp nhận mới là điều bình thường.

Tô Song Song cúp điện thoại xong, mờ mịt ngồi dưới đất, cô đưa tay nhéo mặt mình, rất đau, cô vội vàng buông tay ra.

Giờ khắc này, Tô Song Song rốt cuộc phát hiện chính mình vẫn có suy nghĩ không an phận với Tần Mặc.

Cô ôm đầu kêu một tiếng, vùi đầu vào đầu gối, co lại thành một nắm, lời nói dối của Tần Mặc vẫn còn ở trước mắt, cô lại còn thích hắn, chẳng lẽ mình chính là một người thích M?

Hai chân Tô Song Song cũng đã tê rần, cô hít một hơi thật sâu, mới ngồi dậy, hai tay chống đầu gối, lảo đảo đứng lên.

Tô Song Song cắn răng, trên đùi lại tê dại và đau đớn, từng bước đi vào trong.

Vừa rồi cô đã nghĩ xong, cô chính là con rùa đen, coi như bây giờ cô có ý nghĩ không an phân với Tần Mặc đi, cô cũng tuyệt đối không thể để Tần Mặc phát hiện được.

Không nói đến Tần Mặc không hề để Tô Song Song trong lòng, ra ngoài cùng người phụ nữ khác lại lừa gạt cô (Nếu Tần Mặc biết Tô Song Song nghĩ như vậy, nhất định hô to hắn oan uổng!), chính cô một mực cố kỵ, gia cảnh và tài sản hai người bọn họ khác xa nhau, cũng không thích hợp.

Tô Song Song càng nghĩ càng kiên định, nhưng sau khi vào thang máy, cô xoa ngực trái mình, cô không hiểu, mình quyết định chính xác, sao nơi này lại mơ hồ đau như cũ?

Tô Song Song vừa về đến phòng liền bức bách mình không được suy nghĩ gì cả, cô ngồi trước máy tính, đọc truyện tranh mình thích nhất, nhưng lật từng trang từng trang, cuối cùng khi nhìn thấy chương mới nhất, cô mới nhận ra, không biết mình đang xem cái gì.

Tô Song Song ý thức được mình không bình thường, cô kêu một tiếng, chuyển động ghế xoay, lập tức nhào lên giường, thật sự là người không may uống nước lạnh cũng lạnh kẽ răng, một cái nhào tới này của Tô Song Song, cổ chân trái bị thương của cô vừa vặn đập vào góc giường, đau đến nỗi cô ôm chân co lại thành một đoàn.

#Mi: chụy là team nhọ nồi :v !!!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 104

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s