Nam than o phong ben_Chap 105

Chương 105: Lại nói dối

Sadness day ..:

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy

Lại nói Tần Mặc ở bên này, Thẩm Ôn Uyển còn chưa lái xe đi được bao xa, Tần Mặc đã bảo cô ta ngừng lại ở ven đường.

Hai người trong xe, Thẩm Ôn Uyển bởi vì quá mức kích động mà tim điên cuồng đập loạn, trên mặt luôn treo một tia vui vẻ, cô rốt cuộc có cơ hội cùng Tần Mặc ở một mình rồi, hơn nữa còn là Tần Mặc đề nghị.

Thẩm Ôn Uyển không nhịn được suy nghĩ, chẳng lẽ Tần Mặc đột nhiên phát hiện mặt tốt của cô, muốn ở bên cô? Càng nghĩ Thẩm Ôn Uyển càng hưng phấn, bất quá cô vẫn tận lực duy trì vẻ bề ngoài rụt rè.

Tuy nhiên cô ta vẫn đưa tay đem lọn tóc dài vén sang một bên, khiến cần cổ trắng như tuyết lộ ra, không có tóc ngăn che, bộ ngực to lớn cũng lộ ra ngoài, vừa vặn đối diện Tần Mặc, không tiếng động câu dẫn Tần Mặc.

“Tần tổng, ngài bây giờ…” Thẩm Ôn Uyển ném mặt mũi đi, cố tình mập mờ nhìn về phía Tần Mặc, nhưng lúc vừa thấy gò má lạnh như băng của Tần Mặc, mấy lời mập mờ đến bên miệng liền cứng rắn bị cô ta nuốt lại.

Tần Mặc quay đầu lạnh lùng liếc nhìn cô, Thẩm Ôn Uyển nhất thời ngay cả cười cũng không cười được, nhưng Thẩm Ôn Uyển vẫn không cam lòng, cô hơi hướng cơ thể dựa lên người Tần Mặc.

Tần Mặc không nhúc nhích, chỉ nhàn nhạt nhìn cô ta, đến cuối cùng, Thẩm Ôn Uyển bị loại áp lực vô hình của Tần Mặc làm cho toát ra một tầng mồ hôi trên trán.

Bởi vì giờ khắc này Tần Mặc trong cảm giác của cô, nói dễ nghe một chút thì ánh mắt của hắn giống như nhìn một người chết, còn nói khó nghe thì chính là Tần Mặc căn bản cũng không xem cô như con người.

Cô nhỏm dậy, trong mắt mặc dù có không cam lòng, nhưng ánh mắt nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt của Tần Mặc có một loại khí tức vương giả, khiến cho Thẩm Ôn Uyển bất tri bất giác liền muốn thần phục.

Nhưng Thẩm Ôn Uyển cũng cảm thấy ủy khuất, mặc dù mục đích cô tiếp cận Tần Mặc có xen lẫn lợi ích gia tộc, nhưng cô vẫn là thật tâm thích người đàn ông đẹp trai giàu có trước mặt này.

“Tại sao em không được?” Thanh âm của Thẩm Ôn Uyển mang theo tiếng khóc nức nở hỏi Tần Mặc, nước mắt cô rơi như mưa, quyến rũ động lòng người, hết sức đáng thương.

“Tôi thật sự bị phá sản.” Tần Mặc không chút tình cảm nói một câu nói như vậy, sau đó quay đầu nhìn Thẩm Ôn Uyển.

Biểu hiện trên mặt Thẩm Ôn Uyển thoáng chốc cứng lại, bất quá sau một khắc, cô ta lại duy trì dáng vẻ đáng thương, trơ mắt nhìn Tần Mặc, vừa cười vừa nói: “Làm sao có thể…”

Tần Mặc không nói gì, cứ như vậy lạnh nhạt nhìn Thẩm Ôn Uyển, qua một khắc, ánh mắt của Thẩm Ôn Uyển bắt đầu dao động, cô níu chặt váy của mình khiến cho làn váy đã bắt đầu xuất hiện nếp nhăn.

“Làm sao có thể…” Lần này Thẩm Ôn Uyển mở miệng, trong thanh âm tràn đầy ý tứ không tin nổi, thời điểm cô ở nhà nghe được tin tức này, căn bản không hề tin tưởng, cho là lời đồn đãi.

Cho nên khi Thẩm gia phái cô tới hỏi dò tin tức, Thẩm Ôn Uyển trong lòng còn tồn một chút may mắn, rốt cuộc có thể có cơ hội thấy Tần Mặc rồi.

Nhưng giờ khắc này, Thẩm Ôn Uyển đột nhiên có chút không tự tin, cô hơi hé đôi môi đỏ thắm đầy đặn, ánh mắt ngơ ngác nhìn Tần Mặc, đầu nhanh chóng lắc qua lắc lại.

Nếu như Tần Mặc thật phá sản, vậy hắn ngoại trừ bản thân thì cái gì cũng không có, hơn nữa còn có khả năng có một đống kẻ thù, Thẩm Ôn Uyển trong lòng đấu tranh nhìn Tần Mặc.

Dáng dấp Tần Mặc thật sự là quá tuấn tú, cô vẫn luôn mơ ước hắn, nhưng nếu như Tần Mặc cái gì cũng không có, nếu cô vẫn muốn ở cùng hắn, thì không những sẽ mất đi địa vị ở Thẩm gia, thậm chí còn có khả năng bị Thẩm gia đuổi ra ngoài.

Thẩm Ôn Uyển chỉ do dự một khắc liền rút lui, cô theo bản năng đưa tay cầm lấy sợi dây chuyền kim cương trên cổ mình, cô không thể sống nghèo khổ được.

Tần Mặc thấy Thẩm Ôn Uyển không còn dây dưa nữa, trực tiếp mở cửa xuống xe, sợ cô ta chưa từ bỏ ý định, còn để lại một câu nói: “Tôi bây giờ là sống dựa vào Tô Song Song nuôi.”

Thẩm Ôn Uyển nghe xong, chợt trợn to cặp mắt mị hoặc, đưa tay che miệng, ánh mắt đầy vẻ không tưởng tượng nổi, chờ đến khi Tần Mặc vừa xuống xe, cô tựa hồ không chịu nổi loại kích thích này liền trực tiếp nhanh chóng lái xe rời đi.

Xe đi được một đoạn, Thẩm Ôn Uyển chợt dừng xe, hai tay cô ta xiết tay lái, trong mắt mang theo sự không cam lòng thật sâu, vốn cho là có thể ờ cùng người đàn ông độc thân vàng Tần Mặc này, nhưng vừa quay đầu lại thì hay tin Tần Mặc lại phá sản!

Thẩm Ôn Uyển dùng sức đánh xuống tay lái, quay đầu nhìn lại một cái, cuối cùng vẫn là nhẫn tâm lái xe rời đi.

Tần Mặc sau khi xuống xe, trong lòng lo lắng Tô Song Song suy nghĩ nhiều, trực tiếp đón xe trở về, thời điểm hắn mở cửa, đã nhìn thấy Tô Song Song ôm chân trái của chính mình nằm ở trên giường, đau đến mức lăn qua lăn lại.

Tần Mặc bước nhanh về phía trước, từ phía sau đem Tô Song Song ôm vào trong ngực, để cho cô dựa lưng vào trước ngực của mình, sau đó đưa bàn tay nắm cái chân của cô nhìn một chút ở chỗ cổ chân.

Cổ chân cô bị thương sưng đỏ, Tần Mặc cau mày, nắm lấy tay Tô Song Song, không để cho cô vung loạn, Tô Song Song đau đến mức liên tục đổ mồ hôi lạnh trên trán.

Tần Mặc thấy Tô Song Song sắc mặt trắng bệch, trực tiếp ôm cô muốn đi bệnh viện, nhưng mới vừa ôm Tô Song Song, cô lại gắt gao kéo ống tay áo Tần Mặc, lắc đầu một cái.

“Không có chuyện gì, chẳng qua là bị va đập chút thôi, không cần phải đi bệnh viện.” Tô Song Song run rẩy nói, sau đó thì hít vào một hơi, thật lòng muốn khóc rồi.

Tô Song Song không nhịn được suy nghĩ, mình rốt cuộc có bao nhiêu xui xẻo, thật vất vả mới tỏ ra kiêu ngạo, định phát tiết một chút, kết quả lại khiến cổ chân của mình bị thương.

Tần Mặc nghe xong liền biết Tô Song Song là đang tiếc tiền, chân mày hắn nhíu sâu hơn, hắn không hề do dự, ôm Tô Song Song liền đi ra ngoài.

Thấy Tô Song Song khẽ động đậy, hắn sợ Tô Song Song lo lắng, nói một câu: “Yên tâm, có tiền, vừa rồi Bạch Tiêu đã bí mật đưa tới một công việc tốt.”

Tô Song Song nghe xong, ánh mắt lại ảm đạm một phần, Tần Mặc rõ ràng là đang lừa gạt cô, vừa rồi rõ ràng là Tần Mặc ở cùng Thẩm Ôn Uyển, không phải ở bên cạnh Bạch Tiêu, hơn nữa với quan hệ bây giờ của Bạch gia và Tần Mặc, sao có thể giới thiệu việc cho hắn?

Tô Song Song bĩu môi một cái, càng khó chịu hơn, Tần Mặc lại coi cô là kẻ ngốc nữa rồi! Lời nói dối vụng về như vậy cô còn nghe không ra sao?

Chẳng qua Tô Song Song không nghĩ vạch trần lời nói dối của Tần Mặc, Tô Song Song trong lòng một lần lại một lần tự nói với mình, hắn chỉ là một người bạn, cuộc sống riêng của người ta cô không thể hỏi nhiều, lừa gạt thì liền lừa gạt đi!

Nhưng đối với sự lừa dối của Tần Mặc, Tô Song Song trong lòng rất không thoải mái, cô cau mày, không nói tiếng nào vùi ở trong ngực Tần Mặc.

Tần Mặc cúi đầu nhìn Tô Song Song, cho là cô đang tiếc tiền nên mới rầu rĩ nên cũng không có để ý, căn bản không có nghĩ đến chuyện Tô Song Song nhìn thấy hắn và Thẩm Ôn Uyển ở cùng nhau.

Tần Mặc ôm Tô Song Song bước nhanh ra ngoài, đến bên ngoài tiểu khu, trực tiếp kêu một chiếc taxi, vừa lên xe, Tần Mặc liền vội vàng nói: “Đi bệnh viện gần nhất.”

Người tài xế kia quay đầu nhìn Tần Mặc một cái, bày ra bộ dạng ‘anh nghiêm túc chứ’? Còn tự cho là đẹp trai hơi nhíu màylại.

Tô Song Song đã sớm đau đến choáng váng, cũng không nghĩ nhiều, bất quá luôn cảm giác mình đã quên cái gì đó quan trọng.

Tô Song Song quả thực rất đau, hơn nữa trong lòng còn ủy khuất, cô tựa vào trong ngực Tần Mặc, không nhịn được rên hừ hừ, muốn nhờ vào đó hóa giải một chút đau đớn của mình.

Tần Mặc vừa thấy Tô Song Song đã bắt đầu rên loạn hừ hừ rồi, trực tiếp căm tức nhìn tài xế còn đang kéo dài thời gian, gật đầu một cái, hắn chưa bao giờ đối với người khác đem cùng một câu nói lặp lại hai lần như Tô Song Song.

Người tài xế nhún vai, đạp chân ga rời đi, nửa phút sau, hắn đạp chân phanh, sau đó đưa ngón tay mập mạp chỉ bên ngoài, quay đầu nhìn Tần Mặc một cái, ý nói ‘mời anh xuống xe’.

Tần Mặc quay đầu nhìn lại, hắn thế nào không chú ý tới nơi này có một bệnh viện?

Bất quá hắn cũng không có thời gian nghĩ nhiều, trực tiếp từ trong túi áo rút ra một trăm đồng Tô Song Song cho hắn ném lên phía trước, sau đó mở cửa xe ôm Tô Song Song chạy thẳng tới bệnh viện.

Người tài xế kia nhìn tờ tiền in hình bác Mao bay xuống ở chỗ ngồi kế bên, nhất thời sửng sốt, sau đó hắn cầm tiền lên, không nhịn được vui vẻ lầm bầm một câu: “Thật là chuyện lạ ngày nào cũng có, hôm nay đặc biệt nhiều!”

Người tài xế béo mập quay cửa xe xuống, lộ ra ý tứ trêu chọc, rống lên một tiếng: “Soái ca, lần sau lại tới nha! Lần sau bớt cho cậu 80%!”

Tần Mặc sợ người đàn ông này kêu loạn sẽ khiến cho Tô Song Song biết hắn tiêu tiền bậy bạ, trực tiếp quay đầu nhìn hắn một cái, người tài xế béo mập vốn còn đang cười hì hì nhất thời cảm thấy một tầm mắt lạnh như băng bắn tới.

Nét mặt của hắn nhất thời cứng lại, một giây kế tiếp hắn giống như chạy trốn đạp chân ga một cước rời khỏi, cho đến khi đã chạy rất xa, lúc này người tài xế béo mập kia mới thở phào nhẹ nhõm.

Nghĩ tới ánh mắt đầy sát khí vừa rồi của Tần Mặc, cả người hắn liền run lên, kia tuyệt đối không phải đùa, mà là sát khí chân chân chính chính!

Đến bệnh viện chụp ảnh kiểm tra, cổ chân của Tô Song Song không có chuyện gì lớn, chẳng qua là va đập một cái nên mới sưng lên, sau khi trở về thì đắp một chút thuốc tiêu sưng giảm nhiệt phía trên là được.

Tần Mặc thở phào nhẹ nhõm, vốn còn muốn trách Tô Song Song một chút, nhưng nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đau tới trắng bệch, lại không đành lòng tổn thương cô.

Chờ đến kiểm tra hết thảy xong, khi Tần Mặc đi nhận thuốc, Tô Song Song cố ý bảo Tần Mặc đi mua chai nước cho cô, sau đó chính mình len lén nhìn đơn thuốc, nhìn con số phía trên, hơn một ngàn!

Trái tim Tô Song Song nhất thời run rẩy, một là bởi vì, thật sự quá cắt cổ rồi! Chân chẳng qua chỉ bị sưng chút thôi, lại tốn hơn một ngàn, hai là bởi vì Tần Mặc như thế nào đột nhiên lại có nhiều tiền như vậy! Cô không khỏi hoài nghi, giữa Tần Mặc và Thẩm Ôn Uyển rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Tô Song Song bắt đầu tưởng tượng, hơn nữa còn là theo chiều hướng không tốt, cô không nhịn được suy nghĩ, chẳng lẽ Tần Mặc bởi vì tiền mà khuất phục tiểu tiện nhân Thẩm Ôn Uyển kia rồi!

Tô Song Song càng nghĩ càng kinh hãi, chờ đến khi Tần Mặc tiến vào, ánh mắt Tô Song Song nhìn hắn lộ ra một chút đồng tình cùng đau lòng.

Tần Mặc luôn chăm chú quan sát nhất cử nhất động của Tô Song Song, tự nhiên liền phát giác ánh mắt của cô không đúng, hắn cúi đầu cùng cô mắt đối mắt, đột nhiên cảm thấy toàn thân run rẩy.

Tần Mặc hết sức quen thuộc ánh mắt này của Tô Song Song, mỗi lần cô tưởng tượng, đặc biệt là lúc nghĩ ra chuyện gì đó không đúng đều là cái ánh mắt này.

Tần Mặc tự động bỏ qua ánh mắt quỷ dị này của Tô Song Song, cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp ôm cô trở về.

Bệnh viện cách tiểu khu nhà trọ của Tô Song Song không xa lắm, đi bộ cũng chỉ mười phút, Tần Mặc liền an tĩnh như vậy ôm Tô Song Song bước chân trầm ổn trở về.

Tô Song Song vì đau nên một chút sức lực cũng không có, thật ra thì cô cũng không hiểu là mình đau chân hay là đau lòng, dù sao thì cũng là đau, cô dứt khoát buông thả chính mình tự do phóng khoáng một lần, vùi ở trong ngực Tần Mặc, rầu rĩ làm con rùa đen rút đầu.

Sau khi về nhà, Tần Mặc liền nửa ngồi ở trước mặt Tô Song Song, tỉ mỉ đắp lên cổ chân của cô loại thuốc tốt nhất, Tô Song Song không muốn nói chuyện với Tần Mặc, ngửa về sau một cái, nằm ở trên giường, tiếp tục làm con rùa đen.

Tô Song Song nằm một chút, không biết có phải do mình quá mệt mỏi hay không, chỉ chốc lát sau lại ngủ thiếp đi, chẳng qua là sau khi ngủ còn mơ thấy Tần Mặc cùng Thẩm Ôn Uyển anh anh em em, cô liền tức giận đạp loạn một trận.

Tần Mặc đang cẩn thận đắp thuốc lên cổ chân Tô Song, hơn nữa còn đang xoa xoa thuốc, nào biết Tô Song Song đột nhiên động, một chân liền đạp lên trên mặt hắn.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

One thought on “Nam than o phong ben_Chap 105

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s