Hop cuu tat hon_Chap 14

Chương 14

Kết quả hình ảnh cho couple anime

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

“Em tìm tôi?”

Thanh âm của Tang Miên lạnh lùng, nhưng tôi nghe vào lại cảm thấy hồi hộp, tôi ấp úng đáp: “Ừm… cái kia… không phải em muốn quấy rầy anh… em…”

“Có chuyện gì không?”

“Ah…” Tôi gian nan nuốt xuống một miếng nước bọt, sau đó nhắm mắt lại, hít một hơi, nói nhanh: “Chỉ là em muốn hỏi buổi tối hôm nay anh có thể về nhà ăn cơm hay không thôi!”

Sau khi một hơi nói xong câu đó, tôi cảm thấy trái tim lại bắt đầu điên cuồng đập loạn lên, nhất là khi tôi phát hiện đầu bên kia điện thoại vậy mà vẫn yên lặng…

Sao Tang Miên không nói chuyện?

Không phải hắn đang suy nghĩ nói cái gì đả kích tôi đó chứ…

Con bà nó chứ, mau nói cái gì đi! Muốn gấp chết tôi à!

“Ừ.” Thẩm Tang Miên nhẹ giọng đáp.

Ừ?

Ừ!

Ừ có nghĩa là buổi tối hôm nay sẽ về nhà ăn cơm?

Oa ha ha! Trong nội tâm của tôi kêu gào điên cuồng, hôm nay Tang Miên sẽ về nhà ăn cơm! Lời ba nói quả nhiên chính xác! Cõi lòng tro tàn kia của tôi nhanh chóng rực cháy trở lại, phải biết rằng bắt đầu tốt đã là thành công một nửa, phải biết rằng những đốm lửa nhỏ cũng có thể cháy lan ra cả đồng cỏ!

“Vậy buổi tối em chờ anh về nhà nhé?” Tôi lại hỏi dò.

“Ừ.” Thẩm Tang Miên đáp đơn giản như cũ, nhưng đó cũng đã đủ để khiến tôi nhảy nhót hơn nửa ngày rồi!

Bất quá tôi làm người đặc biệt hiểu được cái gì là đủ, đặc biệt biết rõ làm người không thể được một tấc lại muốn lấn một thước, cho nên tôi cũng không muốn quấy rầy hắn nữa, nói: “Vậy anh làm việc đi, em cúp máy trước”

“Về nhà gặp.”

Đầu bên kia điện thoại nhanh chóng truyền đến thanh âm ‘tút tút’, chậc, có cần phải cúp máy nhanh như vậy không hả!

Bất quá không có sao, hắn vậy là đã có tiến bộ rồi, không phải sao? Ít nhất câu cuối cùng hắn nói là “Về nhà gặp” mà không phải “Ừ”. Điều này nói rõ cái gì! Điều này nói rõ Tang Miên nhà tôi vẫn còn có thể cứu chữa!

Sau khi cúp điện thoại tôi  không kìm nén nổi liền hét lên ở bên trong  xe bu!

“Ah ah ah!” Tôi ôm điện thoại vào ngực, cảm thấy huyết dịch toàn thân đều sôi trào, thậm chí còn cảm thấy ánh mắt như nhìn bệnh nhân tâm thần của ông chú ngồi bên cạnh cũng dị thường đáng yêu!

“Cháu không có bệnh!” Tôi cười hì hì nói với ông ta: “Người cháu thích đồng ý buổi tối ăn cơm cùng cháu!”

Ông chú ngẩn người, nghiêng đầu lẩm bẩm một tiếng: “Bệnh tâm thần!” Sau đó vậy mà đứng dậy đổi một chỗ ngồi khác…

Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng tới tâm tình tốt của tôi, sau khi nhảy xuống xe bus, tôi lập tức thẳng bước về siêu thị, hôm nay là trận chiến đầu tiên Diêm Thanh tôi công đánh Thẩm Tang Miên! Không được phép thất bại!

Kỳ thật ở phương diện  nấu cơm này tôi cũng không phải rất lợi hại, chỉ có thể làm một ít món ăn gia đình, cũng không biết Tang Miên có quen ăn hay không, nếu không thì ngày mai tôi lại đi ghi danh vào một lớp dạy nấu gì đó?

Tôi một bên nghĩ như vậy một bên đem đồ ăn bày trên bàn, lại nói đến hôm nay tôi mới phát hiện bên trong ngôi nhà này vậy mà một chút dầu, muối, tương, dấm chua đều không có! Thẩm Tang Miên là thần tiên sao? Hắn không thèm ăn đồ ăn khói lửa nhân gian à? Hơn nữa một đại thiếu gia như hắn vậy mà trong nhà không có người hầu, chỉ có một người lao công cứ đúng giờ thì đến quét dọn mà thôi, cho nên nói Tang Miên là làm sao để sống qua hằng ngày vậy!

Nghĩ đi nghĩ lại đột nhiên cảm thấy trong lòng lại đau, Tang Miên nhất định là rất cô đơn… Bất quá không sao, về sau trong cuộc sống của hắn có tôi rồi!

Cứ để em tới lấp vào phần cô đơn của anh!

Trong khi nội tâm của tôi đang gào thét vui vẻ thì cánh cửa mở ra, Tang Miên về nhà.

Nét mặt của tôi nhất thời cứng đờ, trái tim điên cuồng đập loạn.

Tôi nên làm cái gì đây? Có phải nên giúp hắn treo áo khoác không, hay là nên hiền thục nói với hắn một câu: Honey, anh về rồi hả?

Bất quá trong khoảng thời gian tôi ngẩn người này Tang Miên đã thu thập xong, nói với tôi: “Tôi đi rửa tay.” Nói xong liền vào phòng bếp.

NGAO NGAO NGAO, là Tang Miên nói chuyện với tôi trước đấy!

Tôi rất vui vẻ! Tôi hưng phấn uốn uốn éo éo thân thể, cao hứng giơ tay làm dấu hiệu thắng lợi kêu: “Ấu dè!” Bất quá động tác của tôi rất nhanh cứng ngắc lại, bởi vì Tang Miên mặt không biểu tình đi qua trước mặt tôi, kéo ghế ngồi xuống…

Mẹ nó, cái người này bước đi không phát ra âm thanh sao? Quả nhiên là thần tiên…

Tôi xấu hổ đứng ngay ngắn, hối hận đến mức thầm nghĩ đi đập đầu vào đậu hủ, vì sao tôi ở trước mặt hắn luôn mất hình tượng như vậy hả! Bất quá đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là tôi nên ngồi ở chỗ nào đây? Là ngồi bên cạnh hay là ngồi đối diện thì tốt?

Sau một hồi giãy dụa, cuối cùng tôi quyết định ngồi đối diện có vẻ tốt hơn, như vậy cũng tương đối dễ dàng để tôi trực tiếp quan sát nhất cử nhất động của Tang Miên! Tôi chạy đến đối diện bàn cười tủm tỉm ngồi xuống, học bộ dạng Tang Miên bưng chén cầm đũa.

Nha nha, bộ dạng Tang Miên lúc ăn cũng rất đẹp mắt, bất quá hắn lại ăn rất chậm… Nhưng chậm cũng rất ưu nhã nha! Lại nói, thì ra hắn thích ăn cá, phải nhớ kỹ mới được!

“Em nhìn tôi cũng đủ no rồi sao?” Tang Miên bỗng nhiên ngẩng đầu lên nói với tôi.

“Hả?” Tôi có chút bị tiếng nói đột nhiên của Tang Miên hù giật mình, lập tức ngốc tại chỗ, không hiểu rõ ý của hắn.

“Em không ăn sao? Cứ nhìn tôi như vậy à.”

NGAO… Thì ra là ý tứ này… Tang Miên nhà tôi sao bỗng nhiên có khiếu hài hước rồi vậy, oa ha ha ha!

Tôi cười ngây ngô lắc đầu, sau đó bắt đầu vui sướng bới cơm.

Tang Miên có chút nghi hoặc nhìn tôi, hỏi: “Em rất vui vẻ sao?”

“Hả?” Sao bỗng nhiên hôm nay Tang Miên nói nhiều lời hơn vậy, tôi gật đầu nói: “Ừ, rất vui vẻ.”

“Bởi vì tôi ăn cơm cùng em?”

“Ừ!” Tôi cười ngây ngô gật đầu.

Tang Miên thở dài một hơi, sau đó cúi đầu nói: “Về sau nếu tôi không có đi xã giao thì sẽ về nhà ăn cơm, nếu như không thể trở về cũng sẽ gọi điện thoại cho em.” Nói xong lại cúi đầu xuống tiếp tục yên tĩnh ăn cơm.

Bất quá tôi lại ngây ngẩn cả người…

Ông trời ơi, ông nhất định đã nghe được lời nguyện cầu của con rồi đúng không, đúng không, đúng không? Nhất định là đúng vậy!

Nếu không sao hôm nay Tang Miên lại nói chuyện dễ nghe như vậy?

Tôi cứ như vậy mang tâm tình vô cùng hưng phấn kích động ăn xong bữa cơm này, bất quá Tang Miên lại ăn tương đối chậm, cho nên vì muốn cùng hắn đồng bộ cơm nước xong xuôi, tôi đành phải ăn thiệt nhiều, thiệt nhiều, cho tới khi dạ dày đều muốn nổ tung vẫn còn nhét đồ ăn vào miệng.

“Em rất đói sao?”

Tôi không đói bụng, tôi đang no căng đây, nhưng vì để không lộ tiểu tâm tư “xấu xa” kia của mình, tôi chỉ đành rưng rưng gật gật đầu.

“Một lần ăn quá nhiều không tốt với dạ dày đâu.” Tang Miên mặt không biểu tình nói, nói xong hắn để đũa xuống: “Tôi về thư phòng trước.”

Vừa nhìn bóng lưng Tang Miên tôi vừa suy nghĩ, vừa rồi là hắn quan tâm tôi sao?

Lúc này tôi không còn hưng phấn nữa, tôi muốn khóc rồi…

Bất quá ở một khắc tuyệt hảo này tôi lại ợ một hơi thật to, chỉ thấy động tác Tang Miên thoáng chốc đình trệ, sau đó lại tiếp tục bình tĩnh đi lên phía trước.

Lúc này đây, tôi thật sự muốn khóc rồi!

Tối hôm nay tôi ngủ rất sớm, đoán chừng là bởi vì một ngày trước quá thương tâm, hôm nay lại quá hưng phấn, cho nên vừa chạm vào gối đầu liền ngủ mất tiêu, điều này khiến tôi trực tiếp bỏ lỡ một chuyện rất quan trọng!

Sáng hôm sau tôi tỉnh lại đã mười giờ rồi, sau đó tôi kinh ngạc phát hiện trên gối đầu bên cạnh tôi có dấu vết có người ngủ qua …

Cho nên là nói, ngày hôm qua Tang Miên vậy mà lại ngủ cùng một giường với tôi!

Tôi rơi nước mắt…

Tôi vậy mà vì ‘ngủ quá sớm thức dậy quá muộn’ đã bỏ lỡ, không được, hôm nay nhất định phải chờ hắn!

Buổi tối lúc ăn cơm, Tang Miên nhíu mày nhìn cả bàn đầy cá, sau đó ngẩng đầu nhìn tôi nói: “Hôm qua tôi ăn cá là vì món đó ngọt.”

“Hả?” Tôi không bắt kịp tình hình…

“Ý của tôi là, về sau có chuyện gì thì em có thể trực tiếp hỏi tôi, không cần tự mình đoán, tôi sẽ nói cho em biết.”

Mặt của tôi thoáng chốc đỏ bừng, xấu hổ đến mức không biết nên nói cái gì, một chút tâm tư kia của tôi vậy mà hắn cũng đoán được…

“Cái kia… Vậy anh không thích ăn cá sao?” Tôi nhỏ giọng hỏi thăm.

“Khá tốt là tôi không có món gì đặc biệt không thích. Tôi thích ngọt.”

“Ừ!” Tôi gật đầu như mổ thóc nói: “Vậy ngày mai em đem tất cả đồ ăn nấu ngọt!”

Tang Miên bất đắc dĩ nhìn tôi rồi bật cười, mặc dù chỉ là một giây thoáng qua ngắn ngủi, nhưng vẫn bị tôi phi tốc phát hiện! Hắn cười rồi! Đây là lần đầu tiên kể từ tuần trăng mật đến nay hắn cười với tôi! Đời này của tôi đã đáng giá!

Bất quá hắn rất nhanh thu lại nụ cười, sắc mặt hòa hoãn nói: “Cũng không cần mỗi món đều phải ngọt…”

Tôi vui mừng gật đầu, vui sướng bới cơm, vì vậy hôm nay tôi lại ăn nhiều nữa rồi…

Sau khi rửa chén xong, tôi lén lút chạy tới cửa thư phòng của Tang Miên, thư phòng của hắn rất lớn, tôi mượn một chỗ đọc sách chắc hắn sẽ không để tâm đâu?

Tôi chậm rãi đẩy cửa ra, nhoài nửa người nhìn vào bên trong, chỉ thấy Tang Miên đang ngẩng đầu cau mày nhìn qua, tôi sợ tới mức lập tức rụt người trở về.

Tôi quả nhiên vẫn không có tiền đồ như cũ …

Nước mắt tuôn rơi…

“Thanh Thanh?”

Tang Miên gọi tôi?

Tôi chậm rãi chuyển bước vào trong thư phòng, nhìn chân mình không nói lời nào.

“Có việc gì sao?”

Tôi ấp úng đáp: “Cái đó…em… em thấy thư phòng của anh rất lớn, muốn mượn một chỗ để đọc sách.” Nói xong tôi liền cúi đầu, Tang Miên có thể cảm thấy tôi được một tấc lại muốn lấn một thước hay không?

” Vậy sách của em đâu?” Tang Miên hỏi.

Tiêu đời… Quên cầm sách theo mất rồi…

Tôi đỏ mặt cảm thấy khó xử, thầm nghĩ muốn chui vào mền che mặt lại, sao lại quên mang sách theo cơ chứ!

Chỉ nghe thấy Tang Miên thở dài một hơi, nói: “Trong thư phòng có sách, emtùy tiện tìm một cuốn xem đi.”

“Hả?” Tôi mãnh liệt ngẩng đầu nhìn Tang Miên, chỉ thấy hắn lắc đầu rồi lại thở dài, hỏi: “Có phải vì tôi đối với em không tốt nên em rất sợ tôi?”

Tôi lắc đầu giống như quả lúc lắc, anh lấy em, em rất hạnh phúc, có thể cùng anh ở chung một chỗ, em cũng rất thỏa mãn, sao có thể ngại anh đối với em không tốt đây?

Huống hồ, sao em có thể sợ anh!

Em là rất thích anh, cho nên mới lo được lo mất, mới cẩn thận từng li từng tí, không muốn chọc giận anh, khiến anh chán ghét.

“Thanh Thanh, em là vợ của tôi, điểm này sẽ không thay đổi. Nơi này là nhà em, em làm chuyện gì không cần được tôi cho phép, kể cả đến thư phòng đọc sách, hiểu không?”

“Hiểu!” Tôi cười ngây ngô gật gật đầu, thấy Tang Miên lại cúi đầu xem tài liệu trên bàn, tôi cũng không nói thêm một lời, nhẹ chân nhẹ tay đi đến giá sách bên cạnh tùy tiện cầm một quyển sách, còn thuận tay cầm một cây bút làm dáng.

Tôi đi đến một bên dựa vào ghế ngồi xuống, lúc này mới nhín tới quyển sách trong tay, hình như cuốn tôi cầm là một tập thơ, người không có tế bào văn nghệ như tôi vậy mà cầm một quyển tập thơ…

< Cánh đồng hoang vu >—— Elliot.

Bất quá tôi không muốn lại làm ra động tĩnh gì quấy rầy Tang Miên, cho nên đành phải kiên trì lật xem, bất quá câu đầu tiên lại là tiếng Anh.

April is the cruellest month.

Tháng tư là tháng tàn nhẫn nhất …

Sao lại ưu thương như vậy chứ…

Tôi xem quyển sách này hồi lâu cũng nhìn không ra cái gì hứng thú, vì vậy liền bắt đầu vụng trộm quan sát Tang Miên.

Quả nhiên đàn ông lúc nghiêm túc là đẹp trai nhất, tôi nhịn không được ở trong sách vẽ lại bộ dáng của hắn, sau khi vẽ xong còn ở bên cạnh viết ra vài chữ thật to: Lúc Tang Miên chăm chỉ làm việc thì anh là người đàn ông đẹp trai nhất thế giới!

Hoàn thành hết thảy tôi rất là thoả mãn, bất quá cũng không thể nói chuyện, liền tùy tiện đảo hết cuốn sách tiếng Anh, đảo qua đảo lại vậy mà phát hiện ở bên trong sách có kẹp một tấm hình!

Nha, dĩ nhiên là Tang Miên lúc mười mấy tuổi.

Lúc ấy Tang Miên đương nhiên đã đẹp trai xuất sắc rồi!

Bất quá bên cạnh hắn còn có một người phụ nữ, bộ dạng hơn hai mươi tuổi, thoạt nhìn rất có khí chất.

Không biết vì sao, trong lòng tôi bỗng nhiên đã có một loại dự cảm xấu.

Người này là ai vậy?

Vì sao trong ảnh Tang Miên cười đẹp như thế, tuy nụ cười rất nhẹ, nhưng tôi có thể cảm nhận được hắn đang vui vẻ và thoải mái.

Tôi nghĩ tôi chưa từng thấy qua Tang Miên như vậy.

Hoàn toàn buông bỏ đề phòng, không có gánh nặng mà mỉm cười…

#Mi: có ai thấy chương này ngọt ngào hông nà? Nam chánh cũng rất dễ thương nha, đừng ai ghét ảnh, lúc đầu hơi mất hình tượng nhưng về sau anh sẽ lấy lại tất cả, ahihihi :3

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

7 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 14

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s