Nam than phong ben_Chap 106

Chương 106: Sinh vật kỳ lạ

f59d564328b96d9746911821a9f342222

Edit-Beta: Hiểu Dương-Hye Mi

Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy

Tần Mặc chỉ cảm thấy một trận đau nhói ở mũi, còn chưa kịp phản ứng, chân của Tô Song Song lại thân mật với hắn một lần nữa.

Lúc này Tần Mặc cảm thấy mũi mình nóng lên, giống như có cái gì đó chảy ra.

Hắn nhìn cái chân Tô Song Song lại mạnh mẽ phi tới, giống như đang muốn đạp vào mặt hắn lần nữa liền vội vàng lui về phía sau một bước, đến khi hoàn hồn, đưa tay sờ một cái, đã thấy máu đầy tay. (tội =]]] )

Tần Mặc nhìn Tô Song Song, nhất thời cảm thấy đau đầu, hắn che mũi muốn đi phòng vệ sinh, Tô Song Song một cước đạp hụt, làm cô cảm thấy như mình đang té từ trên vách đá xuống, sợ hãi hét lên một tiếng, mãnh liệt ngồi dậy.

Tần Mặc nghe Tô Song Song kêu, nhanh chóng quay đầu, Tô Song Song sững sờ nhìn Tần Mặc quỷ dị lấy tay che mặt mình.

Tầm mắt cô quét tới máu trên ngón tay hắn, Tô Song Song bị sợ suýt nữa ngất đi, cô hít một hơi sâu, lấy lại tinh thần, mới phát hiện Tần Mặc chảy máu mũi.

Cô nháy nháy mắt, nhớ tới, Tần Mặc mới vừa ngồi xổm dưới đất bôi thuốc cho cô, mà hôm nay cô lại mặc váy.

Mặc dù bên trong có vớ, nhưng cô vẫn là mặc váy! Dưới vớ mỏng có thể thấy nội y nhỏ!

Tô Song Song nhìn Tần Mặc, ánh mắt vốn kinh ngạc thoáng chốc trở nên kỳ quái, mang một chút khinh bỉ, Tần Mặc căn bản không biết trong cái đầu nhỏ của Tô Song Song nghĩ gì, hơn nữa hắn cũng rất thức thời không muốn biết.

Cám giác sền sệt trên tay rất khó chịu, Tần Mặc thấy Tô Song Song không có chuyện gì lớn, xoay người đi đến phòng vệ sinh, sau khi vào rửa tay một lát, hắn ra ngoài nhìn lướt qua Tô Song Song.

Tần Mặc thấy Tô Song Song khép hai chân, túm váy, đầu Tần Mặc nhất thời đau, hắn cau mày, thật hy vọng không nhìn thấy động tác này của Tô Song Song.

Tô Song Song lẩm bẩm một lúc, cảm thấy trong lòng thoải mái hơn, không biết là thuốc tốt hay trong lòng có tâm sự, cô cảm thấy cổ chân mình cũng không có đau lắm.

Tô Song Song thử dùng chân trái chạm đất, đi hai bước, mặc dù vẫn ẩn ẩn đau, nhưng cũng không có quá đau.

Tần Mặc đang cầm khăn lông lau mặt, đã thấy Tô Song Song được nước đứng lên, sải bước đi tới, duỗi tay ôm cô ném lên giường.

“A!” Tô Song Song bị sợ kêu một tiếng, trực tiếp ngã xuống giường. Tần Mặc quay đầu nhìn Tô Song Song, vừa nhìn hắn liền lúng túng quay đầu.

Tần Mặc không nghĩ tới váy của phụ nữ lại phiền toái như vậy! Hắn chỉ muốn trừng phạt Tô Song Song một chút, miễn cho cô quên vết sẹo đau, tại sao lại biến thành như vậy!

Đầu Tô Song Song đụng vào gối, chóng mặt, vừa muốn muốn nổi giận, cúi đầu nhìn một cái, liền hét lên một tiếng, vội vàng kéo váy xuống.

Tô Song Song hốt hoảng ngồi bật dậy, kéo váy, nửa ngày sau mới tìm được thanh âm của mình: “Anh… Anh… Anh chớ có quá đáng!”

Tần Mặc cũng không nhắc đến lúng túng vừa rồi, hắn xoay người, nhìn Tô Song Song, tầm mắt nhìn chằm chằm cổ chân Tô Song Song: “Ngày mai em còn muốn đi phỏng vấn hay không?”

Vốn Tô Song Song không có ý định tùy tiện bỏ qua cho Tần Mặc như vậy, chẳng qua năng lực nói lảng sang chuyện khác của Tần Mặc quá xuất sắc, Tô Song Song nhất thời đi theo hướng lời nói của hắn.

Cô không biết Tần Mặc vừa nói là ý gì, nhưng bây giờ cô quan tâm nhất là phỏng vấn! Vội vàng gật đầu một cái.

Tần Mặc thấy Tô Song Song lại không biết hắn nói có ý gì, đối với việc trạng thái tinh thần không tốt của cô không có ý kiến, hắn xoay người cầm lấy khăn lông ném trên bàn bên cạnh.

“Vậy thì tốt, ngoan ngoãn ở đây, tôi đi mua cơm.” Tần Mặc nói xong xoay người ra ngoài.

“A!”Tô Song Song giật giật miệng, kêu một tiếng, Tần Mặc quay đầu nhìn cô, trong mắt toát ra ý hỏi thăm.

Thật ra Tô Song Song muốn đưa tiền cho Tần Mặc, nhưng lời vừa đến khóe miệng lại nuốt xuống, cô nhìn mặt Tần Mặc, khắc chế nghi ngờ trong lòng, cuối cùng lắc đầu một cái.

“Không có chuyện gì, chân của tôi đau, cũng không liên quan đến anh.”

Tần Mặc nhìn Tô Song Song một cái, dặn dò một câu: “Ngoan ngoãn ngồi yên.” Thấy Tô Song Song gật đầu, Tần Mặc mới yên tâm đi ra ngoài.

Hắn mới vừa ra khỏi cửa liền lấy điện thoại di động ra, đổi một thẻ sim, sau đó gọi cho Bạch Tiêu.

Bạch Tiêu vừa thấy điện thoại của Tần Mặc liền nhấc máy ngay, Tần Mặc còn chưa kịp nói chuyện, Bạch Tiêu liền kêu lên: “Mau đem con chó phá phách của chú đi! Con chó này chính là tiểu yêu tinh chuyên làm rối chuyện tốt!”

“Nó là chó đực.” Tần Mặc nhàn nhạt nói một câu, căn bản không để ý đến lời Bạch Tiêu than phiền.

“Anh không quan tâm nó là đực hay cái, nó còn phá chuyện tốt của anh, anh đem nó đi hầm.” Bạch Tiêu thật sự nóng nảy, con chó bảo bối này của Tần Mặc quen được thả rông, căn bản không có sợi xích ghìm lại, tình cảnh này khiến hắn một tay đỡ đầu, bắt đầu gào khóc.

Chính vì không có gì trói buộc nó, nên mỗi ngày nó đều đến phá hư chuyện tốt của hắn, hại hắn bây giờ phải ở bên ngoài tầm hoa vấn liễu, đối với Bạch Tiêu yêu cái giường, cảm thấy đây quả là một hành hạ lớn.

“Song Song muốn đi phỏng vấn ở tập đoàn Đằng Phi” Tần Mặc vẫn coi thường Bạch Tiêu kêu la om sòm, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, hắn mua cơm xong còn phải về nhìn xem Tô Song Song ở nhà có nghe lời hay không, có nhảy loạn hay không.

Hai cái chân của cô nếu không chăm sóc tốt, lúc trẻ không thấy gì, nhưng về già nhất định sẽ đau.

“Cái gì!” Bạch Tiêu vừa nghe, gào lên một tiếng, Như Hoa còn tưởng rằng hắn đang chơi cùng với nó, cũng đi lên, cắn ống quàn Bạch Tiêu, bắt đầu ầm ĩ một trận.

Bạch Tiêu suýt nữa bị Như Hoa kéo rớt quần, hung tợn trừng mắt nhìn nó một cái, ngay sau đó bắt đầu như pháo liên thanh oanh tạc lỗ tai Tần Mặc.

“Sao chú lại có thể để cô ấy đến công ty của tên tiểu tử thối đó chứ, đây không phải tự tìm xui hay sao? Đây quả thật là chạy đến trận doanh quân địch, ‘trợ Trụ vi ngược’!”

Tần Mặc tỉnh bơ, ra cửa thang máy, nhìn mặt trời nóng bỏng một cái, bước chân vững vàng đi ra ngoài: “Vừa vặn không lâu sau công ty này sẽ về dưới Tần thị, cô ấy làm việc ở đó rất thích hợp.”

Bạch Tiêu vừa nghe, trong nháy mắt liền biết bước kế tiếp của Tần Mặc, hắn cúi đầu nhìn Như Hoa vẫn còn đang quấn lấy chân hắn, ngay sau đó cặp mắt thoáng qua một chút chế nhạo.

“Chẳng lẽ chú vì lấy lòng phụ nữ mà chinh chiến sa trường, mở mang bờ cõi?”

Tần Mặc tiếp tục không trả lời hắn, Bạch Tiêu đã thành thói quen với thái độ lãnh đạm của Tần Mặc, hắn cười nói tiếp: “Nhưng tên tiểu tử thối này cũng không phải là nhân vật dễ đối phó, đối với mình hay đối với người ngoài đều nhẫn tâm.”

Nói xong lời cuối cùng, Bạch Tiêu giống như nhớ đến một cái gì đó không tốt, ánh mắt trong nháy mắt sắc bén thêm một phần, đối với người này, hắn vẫn không có ấn tượng gì tốt, từ nhỏ hắn ta chính là một diễn viên giỏi!

“Tiếp tục truyền tin ra bên ngoài tôi phá sản, lúc này…” Tần Mặc nhìn về phía trước, tròng mắt lạnh như băng co lại, lộ ra vẻ lãnh khốc, “Một lưới bắt hết.”

“Tuân lệnh!” Bạch Tiêu mặc dù là một con người đẹp trai tốt bụng ngoài mặt, thật ra trong xương máu thích nhất là ra chủ ý quỷ quái, vừa nghe có người sắp gặp xui xẻo, hắn dĩ nhiên vui vẻ.

Nhưng điều nên nói Tần Mặc cũng đã nói xong, đang muốn cúp điện thoại, đột nhiên nghĩ đến cái gì, bổ sung một câu: “Dương Hinh ngày mai xuất ngoại.” Nói xong, hắn liền cúp điện thoại.

Bạch Tiêu vẫn đắm chìm trong mấy câu nói kia như cũ, hắn luôn một mực mang nụ cười, không biết tại sao bây giờ lại không thể cười được.

Một lát sau, cho đến khi quần mình bị Như Hoa kéo xuống một nửa, hắn mới lấy tinh thân, ném điện thoại di động lên bàn, dừng sức kéo quần một cái, ngồi xổm xuống, hung hăng xoa đầu Như Hoa.

Chẳng qua nụ cười và ánh mắt hắn bây giờ có vẻ có chút thương cảm, hắn giống như chưa hết giận, lại xoa xoa đầu Như Hoa.

Bạch Tiêu nói nhảm: “Chủ nhân mày cũng phiền giống y như mày vậy, sao lại nói nhiều thêm một câu như vậy, tối nay mày đừng hòng có thịt ăn!”

Thời điểm thu tay về, Bạch Tiêu tùy ý ngồi xuống bên cạnh, không nghĩ đến tầm mắt hắn vừa vặn đụng đến tấm hình ba người: hắn, Tần Mặc và Dương Hinh, ba người cùng cười vui vẻ.

Không biết có phải do tâm tình bất ổn hay không, khi nhìn tấm hình bình thường này Bạch Tiêu lại cảm thấy có chút là lạ, hắn nghiêng người cầm tấm hình trên bàn uống trà xuống, cẩn thận nhìn kĩ lại một chút, lại phát hiện ra một vấn đề mà trước giờ mình không hề để ý.

Nhất thời trong lòng Bạch Tiêu chua xót không dứt, trong hình, thì ra Dương Hinh luôn nhìn chăm chú mình, Bạch Tiêu dùng sức nắm chặt khung hình, nhắm mắt, trong lòng dày đặc tâm sự.

———————————–

Tần Mặc đến một quán ăn vặt, lần đầu đến chỗ này hắn quả thật không quen, trên người hắn cũng không có tiền mặt, Tần Mặc lấy ra một tấm thẻ, mới phát hiện nơi này không thể cà thẻ.

Tần Mặc cầm thẻ trong tay, coi như là lần đầu tiên cảm thấy khó khăn vì không có tiền, cuối cùng hắn đi đến một quán ăn tương đối lớn, mới cà thẻ mua một vài món ăn đơn giản.

Đừng trách Tần tổng không nghĩ đến việc dự trữ tiền mặt, bởi vì cho đến bây giờ hắn đều có rất nhiều tiền, cho nên liền bỏ cả ở trong thẻ ngân hàng, mua đồ cũng mua những thứ đắt tiền, sau đó chỉ cần cà thẻ là xong chuyện, chưa từng phải rút tiền lẻ ra dùng bao giờ, hơn nữa không ai nói hắn biết phụ cận nơi đây không dùng thẻ, dĩ nhiên hắn không nghĩ đến…

Đến khi Tần Mặc cầm bữa trưa trở lại phòng trọ, Tô Song Song nhìn lướt qua thức ăn trên tay hắn, hai mắt trừng thật to.

Đây chính là đồ ăn của tiệm cơm lớn nhất ở đây! Theo tình huống bây giờ của Tần Mặc, phỏng đoán ngay cả một cọng dưa muối nhà người ta cũng không mua nổi.

Tô Song Song cầm đũa đâm thức ăn thơm nức đầy màu sắc, trong lòng càng không có mùi vị.

Cô cảm thấy mình đáng lẽ phải vì được ăn ngon mà cao hứng, dù có ở chung với Tần Mặc, làm cái gì, đều là chuyện riêng của hắn, cô không có quyền hỏi tới.

Nhưng trong lòng Tô Song Song không thoải mái, kể từ khi biết tâm ý của mình với tiểu cầm thú, cô cảm thấy mình trở nên giàu cảm xúc hơn, không thể sống không tim không phổi như trước.

Ngay tại thời điểm Tô Song Song đang bi thương, Tần Mặc múc một bát canh để trước mặt Tô Song Song, canh xương heo, đối với vết thương ở chân của cô rất tốt.

Tô Song Song nhìn thấy chén canh này, cảm thấy nó là do Tần Mặc bán mình mới có được, cô ngửi ngửi vài cái,  nếm thử một miếng, đột nhiên cảm thấy khó có thể nuốt xuống.

Tần Mặc nhìn Song Song như vậy thì cảm thấy có chút không đúng, trước kia Tô Song Song thấy đồ ăn ngon thì hai mắt sẽ sáng rỡ, hôm nay thật quá khác thường.

Tần Mặc nhớ trước kia Bạch Tiêu đã từng nói qua, mỗi tháng phụ nữ sẽ có mấy ngày trở nên khác thường, Tần Mặc nhìn Tô Song Song, quan sát một chút, cẩn thận hồi tưởng, hình như mới vừa rồi không thấy Tô Song Song dùng vật gì đó.

Giờ khắc này suy nghĩ của hai người căn bản không giống nhau, Tô Song Song mặt đầy đồng tình cộng thêm thương tâm nhìn Tần Mặc, Tần Mặc mặt đầy tìm tòi nghiên cứu không hiểu nhìn Tô Song Song.

Hai người nhìn nhau một hồi, đồng thời cảm thấy vẻ mặt đối phương không đúng lắm, Tô Song Song vội vàng cúi đầu ăn cơm, Tần Mặc cũng giả vờ cúi đầu làm như không có chuyện gì nhấp một hớp canh.

Sau buổi chiều và buổi tối, bầu không khí giữa hai người hết sức quỷ dị, cho đến lúc tắt đèn ngủ, Tô Song Song rốt cuộc không nhịn được lên tiếng.

 

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 106

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s