Trong sinh mat the_Chap 3

Chương 3: Sốt cao

14697325_612907052215645_113176245_o

Edit-Beta:  Hye Mi

Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Ba tháng trong nháy mắt trôi qua, ngày 1 tháng 10* Trương Lượng được nghỉ phép liền đưa mẹ của mình ra ngoài du lịch. Thế nhưng nếu làm việc ngày 1 tháng 10 thì tiền lương sẽ gấp ba, Tiêu Nhiên đương nhiên sẽ không nghỉ phép, dù sao thì sinh hoạt phí vui chơi giải trí cộng thêm tiền thuê phòng sau ba tháng chỉ còn lại hơn một ngàn, vì mạt thế, Tiêu Nhiên chỉ có thể cẩn thận chuẩn bị một phen, muốn làm cái gì cũng cần phải có tiền.

(*) Ngày quốc khánh Trung Quốc

Trương Lượng đi rồi, bữa cơm trưa chỉ còn lại Tống Minh Hàn và Tiêu Nhiên, Tiêu Nhiên khẽ cắn răng, bỗng nhiên dừng lại chỗ thịt, thịt kho tàu, khoai tây hầm gà, canh xương khoai từ, mỗi ngày cô đổi một món để khiến Tống Minh Hàn vui vẻ, không biết Tống Minh Hàn có phát hiện hay không.

Thiếu tên dở hơi Trương Lượng, không khí ăn cơm giữa hai người có chút ngột ngạt. Tống Minh Hàn không thích nói chuyện, còn Tiêu Nhiên thì lập chí làm đệ nhất tiểu đệ chân chó, đương nhiên cũng sẽ không đi làm người ta chán ghét.

Buổi trưa ngày 3 tháng 10, cách giờ cơm trưa bình thường đã qua 20 phút, Tiêu Nhiên chờ mòn chờ mỏi cũng không chờ được Tống Minh Hàn. Phần cơm được hâm nóng bằng lò vi sóng cũng sắp nguội lạnh, Tiêu Nhiên đành phải gọi điện thoại cho Tống Minh Hàn, nhưng đợi lâu cũng không có người tiếp máy. Tiêu Nhiên dứt khoát đi tìm quản lý khu vực phi thực phẩm, hỏi qua mới biết được Tống Minh Hàn hôm nay xin nghỉ bệnh .

Tiêu Nhiên không nói hai lời, cũng tìm quản lý của mình xin nghỉ, hùng hùng hổ hổ đuổi dến nhà Tống Minh Hàn. Đây chính là thời cơ tốt để chiếm thiện cảm, chỉ có đứa ngốc mới để lãng phí!

Đứng gõ cửa mười mấy phút Tống Minh Hàn mới mơ mơ màng màng ra mở cửa. Sắc mặt hắn tiều tụy, một bộ uể oải mệt mỏi, thấy là Tiêu Nhiên, liền lạnh lùng hỏi: “Cô tới đây làm cái gì?” Đáng tiếc bộ dáng hắn thật sự không có lực uy hiếp, mở miệng ngược lại mang theo một cổ khí tức mềm mại mỏng manh.

Tiêu Nhiên giật mình, không nghĩ tới mỹ nhân cao lãnh còn có bộ dáng mềm mại này, thật quá đáng yêu! Tiêu Nhiên nói: “Nghe nói anh bị bệnh, tôi đến thăm anh.”

“Tôi không sao.” Tống Minh Hàn đáp, xoay người liền đi vào trong nhà, mới vừa đi hai bước, dưới chân mềm nhũn, thời điểm sắp ngã xuống lại chạm được một thân thể ấm áp, trên trán bị bàn tay Tiêu Nhiên che lại. Tiêu Nhiên sợ hãi kêu: “Nóng quá! Anh phải đi bệnh viện thôi.”

Tống Minh Hàn đáp: “Tôi đã uống thuốc, ngủ một giấc là tốt rồi.” Tiêu Nhiên cũng không dám bỏ mặc hắn ngủ sau đó bị thiêu tới hồ đồ, rốt cục là bệnh nhân khí lực không lớn, Tống Minh Hàn bị Tiêu Nhiên đơn giản kéo tới bệnh viện.

Trong ngày Quốc khánh, bệnh viện ít người hơn mọi ngày. Dù là như thế, xếp hàng đăng ký cũng mất gần 20 phút, một mình Tiêu Nhiên chạy lên chạy xuống, cứ thế toát ra một thân mồ hôi trong thời tiết cuối thu.

Tiêu Nhiên đỡ Tống Minh Hàn đi vào phòng làm việc của bác sĩ, đo đạc này nọ, kết quả nhiệt độ cơ thể lại lên tới 39 độ! Bác sĩ trách cứ: “Đều sốt thành dạng này còn không tới bệnh viện sớm một chút? Ỷ vào mình trẻ tuổi liền không quan tâm thân thể sao?” Tiêu Nhiên chỉ gật đầu nói phải, lại đưa Tống Minh Hàn đi truyền nước biển.

Nữ y tá ghim kim cho Tống Minh Hàn trêu ghẹo nói: “Xem kìa, bạn gái của cậu đối với cậu thật tốt!” Tống Minh Hàn bị sốt tới hồ đồ cũng không biết có nghe hay không, Tiêu Nhiên lại bị xấu hổ đỏ bừng cả khuôn mặt.

Khi Tống Minh Hàn tỉnh lại, Tiêu Nhiên đang nằm sấp ngủ ở ghế bên cạnh. Ánh mặt trời buổi trưa chiếu vào trên mặt cô, hiện lên vầng sáng nhàn nhạt, làm cho làn da có chút vàng vọt ngày thường có một loại cảm giác trong suốt .

Tống Minh Hàn nghiêng người qua bên cạnh, Tiêu Nhiên liền bị tỉnh giấc.”Anh thấy khá hơn chút nào chưa?” Tiêu Nhiên gọi y tá rút kim, Tống Minh Hàn chỉ gật gật đầu, không nói gì. Tiêu Nhiên cầm thuốc, đưa Tống Minh Hàn về nhà, thời điểm đến trước cửa Tống Minh Hàn nói: “Hết bao nhiêu tiền, tôi trả lại cô.” Tiêu Nhiên vốn là muốn nói không cần trả, còn ước gì hắn mượn mình thêm tiền, nhưng ngẫm lại tính tình Tống Minh Hàn vẫn đáp: “Tổng cộng 150” .

Sau một hồi bệnh nặng, Tống Minh Hàn cả người hư nhược, Tiêu Nhiên xung phong nhận nấu cháo giúp hắn. Quả nhiên không hổ là chỗ ở của hai gã đàn ông độc thân, dùng từ dơ dáy bẩn thỉu để hình dung còn thiếu, nhưng khu vực phòng bếp vừa nhìn đã biết đã lâu chưa sử dụng. Tiêu Nhiên ở khu chợ gần đó mua xương sườn, một chút gạo, một bó cải xanh, đem về hầm cách thủy xương sườn nấu cháo cho Tống Minh Hàn.

Tay nghề Tiêu Nhiên vốn là dạng xoàng, nhưng sau ba tháng huấn luyện này cũng được nâng cao chút đỉnh. Huống chi cô đã quen khẩu vị Tống Minh Hàn, cho nên cũng có bản lĩnh “trói buộc dạ dày hắn”, dù sao chính là càng thanh đạm càng tốt .

Sau khi nấu xong, Tiêu Nhiên đem cơm trưa chưa ăn hâm nóng lên, hai người một ăn cháo, một ăn cơm, cũng coi như rất hài hòa. Chờ Tiêu Nhiên đem nồi chén rửa sạch cất kỹ, Tống Minh Hàn vẫn chưa đi, nghiêng người dựa vào cánh cửa phòng bếp, nhẹ giọng nói cám ơn: “Hôm nay làm phiền cô rồi.”

Tiêu Nhiên hô to ngạc nhiên, khó chứng kiến được thái độ Tống Minh Hàn Tống đại nhân đối với mình nhẹ nhàng như vậy! Nàng nhanh nhẹn rửa xong bát đũa, lau lau tay, xoay người lại nói với Tống Minh Hàn: “Bạn bè tốt với nhau nói những thứ này làm gì! Quá khách khí rồi, anh mau đi nằm đi, buổi tối đem cháo còn dư hâm lại, uống thuốc xong rồi ngủ một giấc cho ngon, ngày mai bảo đảm tinh thần sảng khoái mười phần!”

Ngày thứ hai Tống Minh Hàn quả nhiên đỡ hơn rất nhiều, liền đi làm lại. Buổi trưa lúc ăn cơm Tiêu Nhiên lại chờ Tống Minh Hàn thật lâu, lúc cô nhịn không được định gọi điện thoại hỏi Tống Minh Hàn có phải còn chưa khỏe hay không, đã thấy Tống Minh Hàn xa xa mang theo một cái cái hộp nhỏ đi tới.

Đó là một cái hộp nhỏ màu nâu nhạt, đóng gói hết sức tinh xảo, giống như căn phòng nhỏ vậy, lúc mở ra, bên trong lại là một phần pudding hương matcha.

Tống Minh Hàn nói: “Đât là quà tạ lễ ngày hôm qua, tiền khám bệnh tôi đã chuyển vào tài khoản của cô.” Tiêu Nhiên lại một lần nữa cảm thán Tống Minh Hàn thật sự là một tên ngoài lạnh trong nóng!

Pudding matcha ăn vô cùng ngon, Tiêu Nhiên ăn hết sạch, nhịn không được liên tục tán thưởng. Tống Minh Hàn thở phào nhẹ nhõm, hắn cũng không biết nên tặng thứ gì thì tốt, bạn gái trước thích ăn pudding này, mỗi lần hai người gây gổ, Tống Minh Hàn cũng sẽ mua pudding dỗ cô ta vui vẻ lại. Đừng xem cái hộp này bé xíu, mua nó cũng mất tới 30 đồng. Tiêu Nhiên lại hỏi Tống Minh Hàn mua pudding ở đâu, âm thầm hạ quyết tâm, trước thời điểm mạt thế sẽ ăn thật ngon cho đủ vốn.

Sau khi Trương Lượng trở về, phát hiện bầu không khí giữa Tống Minh Hàn và Tiêu Nhiên rõ ràng hòa hợp rất nhiều, không cứng nhắc giống như trước kia. Hắn nháo hỏi: “Hai người có phải có cái gì mờ ám không hả! Mau thành thực khai báo.” Tống Minh Hàn chỉ cười cười không nói lời nào, Tiêu Nhiên hỏi ngược lại: “Mau đem lễ vật của bổn cô nương ra đây! Nếu anh dám nói không có, em sẽ không tha cho anh!” Trương Lượng nháy mắt ra hiệu nói: “Quà của ai cũng có thể quên, chỉ riêng quà của Tiêu đầu bếp anh không dám quên nha.”

Thời điểm mừng năm mới Tiêu Nhiên xin nghỉ trở về nhà một chuyến, việc tạm nghỉ học cô không có nói cho nhà biết, nghỉ hè cũng lấy lí do thực tập bên ngoài qua loa tránh đi. Nhà của Tiêu Nhiên ở thủ đô, từ nhỏ sống ở thành thị. Lúc Tiêu Nhiên còn nhỏ, mẹ bởi vì ba ngoại tình bên ngoài mà lựa chọn ly hôn, sau khi ly dị, một mình mẹ đi Mỹ phát triển sự nghiệp. Ba Tiêu Nhiên cũng sắp cưới tiểu tam vào nhà, sau khi mẹ kế vào cửa hai năm thì sinh cho Tiêu Nhiên một cậu em trai.

Chuyện tình cảm của ba mẹ Tiêu Nhiên không nghĩ quá nhiều, mỗi người đều là người độc lập, có quyền lợi lựa chọn cuộc sống của mình. Dù sao vô luận là ba ba hay là ma ma, lúc Tiêu Nhiên còn nhỏ đều rất tốt với cô. Ba ba cấp sinh hoạt phí, coi như là một mình ở thành phố cũng có chút dư dã. Đáng tiếc là, Tiêu Nhiên cùng mẹ kế không hợp, cho nên rất ít khi về nhà.

Em trai tên là Tiêu Đằng, năm nay 7 tuổi, rất hiếu động quậy phá, căn phòng của Tiêu Nhiên thường bị nó nháo loạn lộn xộn. Tiêu Nhiên cũng không để ý, còn đi khu mua sắm  mua Transformers cho nó chơi. Tiêu ba tan tầm trở về, thấy trưởng nữ cùng con trai hài hòa ở chung, tự đáy lòng cảm thấy vui sướng. Trưởng nữ tính tình trầm ổn, con trai hoạt bát đáng yêu, Tiêu ba tuổi đã trung niên, có một công việc không tệ, một người vợ hiền lành, một đôi trai gái khả ái, còn có thể mong gì thêm?

Vừa mới hết năm, Tiêu Nhiên liền lấy lí do thực tập rời khỏi nhà sớm một chút. Thời điểm chuẩn bị đi, Tiêu ba kín đáo đưa cho Tiêu Nhiên một tấm thẻ: “Trong tấm thẻ này ba ba đã để cho con 5000, nó còn có định mức tiêu hao 10000, một tiểu cô nương ở bên ngoài không dễ dàng, nếu cần thêm tiền nhất định phải nói cho ba ba.” Tiêu Nhiên nước mắt ào ào chảy xuống , ôm Tiêu ba không ngừng khóc.

Đời trước như là địa ngục nhân gian, thủ đô cũng khó được một nơi bình yên. Cũng may nhờ vào cơ quan quốc gia, sớm thành lập căn cứ, cho đến khi Tiêu Nhiên chết, Tiêu ba cùng em trai vẫn sống rất tốt, chỉ là điều kiện rất bình thường.

Kiếp trước, Tiêu Nhiên từ miền Bắc vất vả khó khăn đi hơn một năm mới đến căn cứ thủ đô. Tiêu ba và em trai đều là người bình thường, điều kiện cuộc sống ở trong căn cứ cũng rất bình thường, vì để cho bọn họ sống tốt một chút, Tiêu Nhiên trong lực lượng người có dị năng cấp thấp dứt khoát lựa chọn ra khỏi thành làm nhiệm vụ.

Thời điểm lúc mới bắt đầu, Tiêu Nhiên quả thực đã cố gắng cải thiện được cuộc sống cho Tiêu ba và em trai, cho đến năm thứ ba mạt thế, cô đi làm nhiệm vụ ở tỉnh F, lúc đó Tiêu Nhiên mới chết. Bất quá kiếp trước Tiêu Nhiên đã ký vào giấy bảo đảm quân trang, tin tưởng dù mình có chết, Tiêu ba và em trai cũng sẽ không bị quân đội bạc đãi.

Advertisements

2 thoughts on “Trong sinh mat the_Chap 3

  1. Pingback: Trọng sinh mạt thế: Quyết tâm ôm bắp đùi | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s