Nam than phong ben_Chap 107

Chương 107: Chính là như vậy mà

f59d564328b96d9746911821a9f342222

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy

Tô Song Song quay đầu nhìn về phía Tần Mặc, bởi vì giường Tần Mặc cao hơn với cái của Tô Song Song cho nên cô không nhìn thấy bóng dáng bên kia rèm, Tô Song Song theo bản năng chống người dậy.

Này vừa động, Tần Mặc nghe thanh âm liền quay đầu lại nhìn, thì nhìn thấy Tô Song Song không biết làm gì mà đang chống người ngồi dậy, hắn lẳng lặng nhìn cô, không lên tiếng.

Tô Song Song căn bản không biết Tần Mặc đang nhìn mình, cô một hồi gãi gãi đầu, một hồi xoa xoa mặt, vùng vẫy thật lâu mới lầm bầm ra một câu.

“A Mặc, anh chớ vì vật ngoài thân… mà ủy khuất chính mình, sau này tôi sẽ không keo kiệt nữa, chúng ta lại ăn thịt.”

Tô Song Song nói xong nhất thời lại nhụt chí, thật ra cô không phải muốn đối tốt với Tần Mặc, nhưng mà cô không đành lòng nhìn hắn lại vì một chút tiền mà buông thả bản thân.

Tần Mặc ở giường bên kia sững sờ, có chút không hiểu Tô Song Song ám chỉ cái gì, đột nhiên hắn nhớ tới, mình bây giờ không có tiền, đoán chừng là một bữa cơm kia đã khiến cho Tô Song Song suy nghĩ nhiều.

Bất quá nghĩ lại, Tô Song Song không còn ý định ngày ngày ăn cà rốt và cải trắng nữa, cũng tốt.

Tần Mặc mặc dù đối với việc ăn uống có yêu cầu rất cao, nhưng cũng là bởi vì thân phận của mình, ăn đối với hắn mà nói chẳng qua là để nhét đầy bao tử thôi, không có yêu cầu đặc biệt khác, hôm nay hắn tức giận là bởi vì hắn không muốn thấy Tô Song Song vì tiết kiệm tiền mà ủy khuất chính mình.

Lời giải thích đến bên miệng lại bị hắn nuốt xuống, một lát sau, mới khe khẽ đáp một tiếng: “Ừ.”

Vốn là Tô Song Song còn ôm một chút kỳ vọng, kết quả Tần Mặc ừ một tiếng, khiến cho cô suýt nữa muốn bay qua đạp hắn một cái, Tiểu cầm thú này thật không có liêm sỉ như vậy, vì một bữa cơm mà bán đứng chính mình?

Tô Song Song cứ như vậy ngồi ngơ ngẩn, nhìn chòng chọc vào bóng dáng Tần Mặc bên kia rèm, tức giận cùng ủy khuất trong lòng cũng càng ngày càng nhiều.

Người này so với Tiểu cầm thú cao ngạo trong lòng cô quá khác biệt! Chẳng lẽ hắn cứ như vậy vì năm đấu gạo mà khom lưng sao?

Tần Mặc nhìn Tô Song Song lại bắt đầu hoa chân múa tay, còn tưởng rằng cô tiếc tiền, hắn vốn không muốn lên tiếng, nhưng lại sợ cô cứ ở chỗ này quấn quít một đêm mà không ngủ.

Cuối cùng Tần Mặc vẫn mở miệng: “Chuyện tiền em không cần lo lắng…”

Một câu nói này coi như trực tiếp khiến Tô Song Song xù lông, Tiểu cầm thú lại không cho rằng chuyện như vậy là nhục, ngược lại còn nghĩ là quang vinh, hơn nữa còn rất đáng kiêu ngạo, phải không ?

Tô Song Song trực tiếp vén rèm lên, hung tợn trừng mắt nhìn Tần Mặc. Tần Mặc đầu óc mơ hồ nhìn Tô Song Song, còn chưa kịp ngồi dậy, Tô Song Song đã chạy qua hung hãn đạp Tần Mặc một cước.

Mặc dù không đau nhưng Tần Mặc không biết vì sao mình bị đạp, hắn vốn không phải người tốt tính, liền mạnh mẽ ngồi bật dậy đến, chăn trong nháy mắt tuột xuống, lộ ra thân trên trần truồng của hắn.

Tô Song Song quá tức giận, cộng thêm dù sao cũng nhìn không ít dáng người trong ngoài của Tần Mặc, nên sinh ra một chút miễn dịch, vào lúc này trực tiếp vươn ngón tay ra chọc chọc lồng ngực Tần Mặc.

Cô nhìn Tần Mặc một bộ còn không biết chuyện gì xảy ra càng thêm tức giận, cô hít một hơi thật sâu, không tính nhịn.

“Tiểu Cầm thú, cho dù anh muốn truỵ lạc thì tôi cũng không quản anh, chẳng qua anh lại muốn làm những chuyện xấu xa kia, đã vậy thì anh hãy cút thật xa, đừng có làm dơ bẩn phòng tôi!”

“?”

Gương mặt luôn tê liệt của Tần Mặc lộ ra biểu tình nghi hoặc, hắn nhìn mặt của Tô Song Song một chút, không đỏ, xem ra không có lên cơn sốt, nhưng vì sao cô không lên cơn sốt mà lại đi nói sảng thế này?

“Cái gì mà là chuyện xấu xa?” Tần Mặc hỏi một câu, cảm thấy nhất định là Tô Song Song lại suy nghĩ loạn gì đó, có chút nhức đầu.

Tô Song Song vốn cho là Tần Mặc sẽ cảm thấy xấu hổ, nào biết người này lại còn dày mặt hỏi mình đã làm chuyện gì xấu xa, Tô Song Song tức muốn điên.

Loại hàng này có còn biết liêm sỉ hay không vậy! Hừ, Tô Song Song trực tiếp không đếm xỉa, chợt đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Tần Mặc.

Tần Mặc ngửa đầu, trực tiếp nhìn thấy ‘phong cảnh’ dưới làn váy ngắn ngủn của Tô Song Song, vội vàng xoay đầu, Tô Song Song lúc này mới phát hiện vấn đề, lập tức che váy ngồi xuống.

Tô Song Song vốn còn tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng càng đỏ hơn, trong lòng gào thét bi thương một tiếng: Hôm nay thật là thất sách, mấy quần áo bộ của cô của tất cả đều giặt sạch, chỉ còn mỗi một cái váy ngủ ngắn ngủn này, vừa rồi kích động liền quên mất chuyện quan trọng như vậy.

Không biết có phải đã quá quen thuộc với Tần Mặc hay không, mặc dù Tô Song Song ngượng ngùng, nhưng cũng sẽ không ‘quỷ khóc sói tru’ giống như lần đầu tiên, cô ho nhẹ một tiếng, che giấu lúng túng, nhưng vẫn chưa quên chuyện mình muốn khiển trách Tần Mặc.

“Tần Mặc, anh dám làm sao không dám nhận! Anh cũng cái đó… Cái đó cái kia rồi!”

“…”

Tần Mặc trong đầu hiện đầy dấu chấm hỏi, cái gì gọi là ‘cái đó cái kia’? Mặc dù chỉ số IQ của hắn cao, nhưng cũng không có nghĩa là có thể hiểu rõ ‘trí tưởng tượng bay xa’ của Tô Song Song.

Tô Song Song nháy mắt mấy cái, thấy Tần Mặc không có phản ứng, không nhịn được tức giận, đem hết tất cả uất ức một mực giấu ở trong lòng nói hết ra toàn bộ.

“Nếu anh ở cùng với Thẩm Ôn Uyển chỉ vì muốn ôm bắp đùi của cô ta thì trả lại toàn bộ thứ tiền đó đi, tôi keo kiệt, nhưng tôi cũng chỉ là muốn tiết kiệm chút tiền để khi cần dùng vẫn còn có cái mà xài, như vậy anh cũng không cần lại khổ sở đi vẽ những thứ mà mình không thích… A!”

Tô Song Song còn chưa nói hết, Tần Mặc trực tiếp đứng dậy, xoay mình  một cái, đem Tô Song Song đè xuống dưới người.

Đôi mắt hoa đào của Tần Mặc sáng ngời, thẳng tắp nhìn chằm chằm Tô Song Song.

Tô Song Song hét một tiếng, đã nhìn thấy trong con ngươi đen láy của hắn phản chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn kinh ngạc của chính mình, “Thịch!” tim lại bắt đầu không nghe lời điên cuồng nhảy lên, hô hấp bắt đầu dồn dập.

“Làm. . . Làm cái gì?” Tô Song Song vừa mở miệng, sớm đã không còn khí thế vừa rồi, mềm mại nhu nhu như chột dạ, bởi vì cô rất sợ Tần Mặc nhìn ra cô có điểm khác lạ.

Tần Mặc cứ như vậy nhìn chằm chằm Tô Song Song, đột nhiên môi mỏng câu lên một nụ cười, lộ ra một chút tà mị mà Tô Song Song cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp qua.

Tô Song Song cảm thấy hô hấp của mình tựa hồ vào giờ khắc này đều ngừng lại, cô rất không có tiền đồ nuốt nước miếng một cái, muốn quay đầu không nhìn hắn, Tần Mặc lại nắm lấy cái cằm nhỏ của cô, khiến cô không thể trốn chạy.

“Em… không thích tôi ở cùng với cô ta?” Tần Mặc cúi đầu xuống, tựa vào bên tai Tô Song Song, chậm rãi mở miệng, mang theo một chút mùi thuốc lá phả vào mặt cô.

Tô Song Song nhất thời cảm thấy toàn thân tê rần, cô bị dọa sợ đến mức lập tức muốn đào thoát, nhưng cả người Tần Mặc áp ở trên người cô, cô căn bản không nhúc nhích được.

Tô Song Song còn tưởng rằng Tần Mặc thẹn quá hóa giận, muốn trêu chọc cô, nhìn cô xấu mặt, Tô Song Song cắn răng, một bộ dù có chết cũng không đầu hàng cầu xin.

Cô hung tợn nhìn Tần Mặc: “Ừ! Anh là kẻ không có khí tiết, chỉ vì muốn ăn ngon liền bán đứng chính mình!”

Tần Mặc nghe xong, giờ mới hiểu được Tô Song Song hiểu lầm biết cái gì, chẳng qua hắn có chút không hiểu, Tô Song Song làm sao biết Thẩm Ôn Uyển tới tìm hắn?

Đột nhiên hắn nghĩ thông suốt, nụ cười bên khóe miệng càng lớn hơn, không để ý tới Tô Song Song đang chửi bới, chỉ muốn ép hỏi ra câu mình muốn nghe- suy nghĩ thực sự trong lòng của Tô Song Song.

“Hôm nay sau khi tôi đi ra ngoài, em liền đi tìm tôi, sau đó… nhìn thấy Thẩm Ôn Uyển?” Trọng điểm trong lời nói của Tần Mặc là ‘em đi tìm tôi’, nhưng trọng điểm mà Tô Song Song nghe thấy chính là, cô nhìn thấy Thẩm ôn uyển.

Tô Song Song dùng sức gật đầu một cái, tỏ ý ‘tôi đã nhìn thấy, anh làm gì được tôi nào’!

Ánh mắt Tần Mặc lại sáng một phần, Tô Song Song đột nhiên cảm thấy có chút chột dạ, bởi vì ánh mắt của Tần Mặc thật sự giống như chó sói nhìn thấy con mồi vậy, chỉ còn thiếu ánh lên tia lục quang thôi.

“Làm… Làm gì?” Tô Song Song nuốt nước miếng một cái, rất không tiền đồ run rẩy.

Cô cảm giác mình có chút phách lối, đã quên mất bản tính cầm thú của Tiểu cầm thú, nói không chừng hắn thẹn quá hóa giận, thật sự sẽ đánh cô, mà cô sao có thể đánh lại hắn!

Tần Mặc nhìn ánh mắt hơi phiếm hồng của Tô Song Song, cảm nhận được thân thể dưới người khẽ run rẩy, trong lòng khẽ nguyền rủa một tiếng: Làm sao đây? Hắn bây giờ muốn ăn cô!

Bất quá Tần Mặc sợ mình sẽ dọa Tô Song Song nên vẫn duy trì bộ dạng bí hiểm không lên tiếng như cũ, cứ như vậy nhìn chằm chằm Tô Song Song, suy nghĩ một chút, lại hỏi: “Tại sao lại đi tìm tôi?”

Tô Song Song nghe xong, không hiểu rõ Tiểu cầm thú rốt cuộc muốn làm gì, cô bĩu môi, rất không muốn thừa nhận, nhưng cô không sẽ nói dối, vẫn là thở dài nói thật: “Đi mua thịt.”

Tô Song Song nói thật, thật ra thì trong lòng vẫn ôm một chút mong đợi, cô hy vọng Tần Mặc có thể nhìn thấy mình tốt với hắn, sẽ không rời khỏi nơi này.

Mặc dù ý nghĩ này khiến cho Tô Song Song cảm thấy mình rất không tiền đồ, nhưng cô không cách nào lừa gạt nội tâm của mình, cô không dám hy vọng xa vời sẽ cùng Tần Mặc yêu nhau, nhưng cô hy vọng có thể nhìn Tần Mặc nhiều một chút, có thể nhiều một ngày thì tốt một ngày.

Tuy hèn mọn, nhưng đây chính là chân tình của cô đối với Tần Mặc.

Nụ cười khóe miệng Tần Mặc càng thêm lớn, Tô Song Song nhìn không hiểu, còn tưởng rằng Tần Mặc thẹn quá hóa giận, bị dọa sợ đến khí thế càng nhỏ thêm một phần.

“Anh rốt cuộc muốn làm gì!” Tô Song Song cố làm ra vẻ rống lên một tiếng, sau đó cẩn thận nhìn Tần Mặc, rất sợ hắn đột nhiên cúi đầu xuống, sau đó cho cô một cú, khiến cô bất tỉnh!

Tần Mặc nghe xong câu này, ánh mắt lại càng thêm thâm sâu, lúc mở miệng thanh âm cũng hơi khàn khàn: “Em nghĩ tôi và Thẩm Ôn Uyển làm cái gì?”

Tô Song Song lập tức nhíu mày lại, vào lúc này Tần Mặc đã ngẩng đầu lên, hai người bốn mắt nhìn nhau, Tô Song Song thật hận không thể cho hắn một cước!

“Có thể làm gì, cứ như vậy… như vậy… như vậy thôi!” Tô Song Song nói xong hung hăng trợn mắt nhìn Tần Mặc, lại bổ sung một câu, “Đây không phải là điều mà Thẩm Ôn Uyển luôn mong đợi sao?”

“Phì…” Tần Mặc hẳn là lần đầu bật cười, hắn cẩn thận quan sát biểu tình của Tô Song Song, trong lòng thầm nghĩ: Thì ra Tiểu Nhị ghen sẽ thành cái dạng này.

Tô Song Song không ngờ Tần Mặc có thể bật cười, sửng sốt một chút, lúc này mới cảm thấy không đúng, đây căn vốn không phải bộ dạng bị người bắt gian tại trận nha!

Tim cô chợt run lên một cái, cố gắng hết sức không muốn thừa nhận điều mình nghĩ đến: Chẳng lẽ cô hiểu lầm? Chẳng lẽ Tiểu cầm thú không có cùng Thẩm Ôn Uyển cái đó cái đó cái đó?

“Anh… rốt cuộc cùng cô làm gì?” Tô Song Song trừng hai mắt nhìn Tần Mặc, thận trọng hỏi.

“Tôi nói với cô ta… Hiện tại tôi được em bao nuôi, cô ta liền chạy.” Tần Mặc nhìn chằm chằm Tô Song Song, nhìn cô theo lời nói của mình mà thay đổi biểu tình, cuối cùng mặt đầy ảo não, thật muốn cúi đầu xuống hung hãn hôn lên đôi môi đỏ mọng căng tròn kia .

“Cái gì? Sao anh có thể không có chút dè dặt nào vậy, cái gì gọi là tôi bao nuôi…” Tô Song Song đây tuyệt đối là muốn tìm hướng đổi đề tài.

Cô tin tưởng nhân phẩm Tần Mặc, hắn không cần phải nói dối lừa cô, vào lúc này cô cũng cảm thấy mình suy nghĩ quá nhiều, nói thế nào thì Tần Mặc cũng là một người kiêu ngạo, phỏng chừng cho dù có chết đói cũng sẽ không đi bán thân!

Tô Song Song nhìn đôi mắt hoa đào lạnh như băng Tần Mặc thoáng qua một tia chế nhạo quỷ dị, liền hận không tìm được một cái lỗ để chui vào.

Bất quá cô phát hiện Tần Mặc còn đè ở trên người của cô, hai người bọn họ cũng không phải muốn đánh nhau, cho nên nhất thời cảm thấy không được tự nhiên, cô bĩu môi một cái, hỏi “Cái đó… Anh không phải nên đứng dậy rồi sao?”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 107

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s