Hop cuu tat hon_Chap 16

Chương 16

f316c73a274aa36d720490c83d82def3xd3

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Cô ta rất nhanh thu hồi vẻ kinh ngạc trên mặt, thay bằng nụ cười nhạt chân thành đi về phía chúng tôi.

“Đã lâu không gặp.”

Tang Miên nhìn người phụ nữ trước mắt hắn, trong ánh mắt hàm chứa ý tứ không rõ, thật lâu sau mới lên tiếng: “Quả thật là đã lâu không gặp.”

Cô ta cúi đầu xuống cười khổ một tiếng, hiện lên một tia xấu hổ cùng thần sắc thống khổ, rất nhanh lại ngẩng đầu lên, trên mặt lại hiện ra dáng vẻ dịu dàng vừa rồi.

Cô ta nhìn tôi cười cười, sau đó ra vẻ thoải mái hỏi Tang Miên: “Vợ cậu à? Rất đẹp đó.”

Tang Miên không nói lời nào, lạnh lùng nhìn cô ta, vì vậy tôi có chút xấu hổ…

Hắn không muốn thừa nhận tôi sao?

Tôi cúi đầu xuống, chỉ cảm thấy cái mũi ê ẩm.

Không khí giữa ba người bỗng nhiên trở nên xấu hổ, tuy chỉ duy trì vài giây trầm mặc, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được gợn sóng đang ngầm lưu động trong không khí kia.

Cuối cùng vẫn là người phụ nữ kia mở miệng trước, cô ta vươn tay về phía tôi, nói: “Xin chào, tôi là Tào Nặc Sa, là…của Tang Miên…” Cô ta dừng một chút, hình như đang cân nhắc từ ngữ phù hợp, sau đó lại cười cười nói: “Là gia sư của Tang Miên trước kia.”

Gia sư ?

Sao có thể chỉ là gia sư thôi chứ, tôi cười thầm trong lòng, tôi không thích người phụ nữ tên là Tào Nặc Sa này, nhưng tôi lại không thể chán ghét cô ta nổi, toàn thân cô ta đều hiện lên vẻ chân thành, khiến cho người ta cảm thấy thoải mái cùng an tâm, người phụ nữ như vậy là ai cũng sẽ không chán ghét, nhưng trong nội tâm của tôi lại có ngọn lửa ghen tị nhỏ giống như gặp cỏ hoang, lập tức hừng hực bốc cháy lên.

Tôi ghen tị cô ta có thể làm cho Tang Miên lộ ra vẻ mặt như vậy.

Tôi vươn tay, không biết nên giới thiệu mình như thế nào, chỉ có thể gượng cười nói: “Xin chào, tôi tên là Diêm thanh.”

Tào Nặc Sa gật đầu với tôi, sau đó khách khí nói: “Vậy tôi đi trước, hai người chậm rãi đi dạo.” Nói xong cô ta liền đẩy xe hàng chuẩn bị rời đi.

Thế nhưng đúng lúc này Tang Miên bỗng nhiên gọi lại cô ta: “Nặc Sa!”

Thời điểm Tào Nặc Sa đẩy xe đi ngang qua bên người tôi, tôi thấy cô ta chợt đứng lại, trên mặt là vẻ yếu ớt khiến người ta nhìn mà đau lòng, tôi đột nhiên cảm giác tôi quả thực chính là một người ngoài cuộc, tôi ở bên trong thế giới của bọn họ hình như có chút miễn cưỡng.

Giống như bây giờ vậy, tôi xấu hổ đứng ở giữa hai người họ, bỏ đi cũng không phải, mà ở lại chỗ này cũng không phải.

Tang Miên quay mặt nhìn cô ta hỏi: “Chị sống có tốt không?”

Cô ta sống không tốt, khẳng định một chút cũng không tốt.

Theo nét mặt của cô ta tôi có thể nhìn ra cuộc sống của cô ta, cô ta sống một chút cũng không tốt.

Nghĩ tới đây trong nội tâm tôi giống như có chút hả giận, bạn xem đi, không chỉ mình tôi khó chịu, các bạn cũng khó chịu đúng không, được rồi, tôi biết rõ tôi có chút đen tối, nhưng nếu không có một chút đen tối này, tôi thật không biết dùng cái gì để bình ổn tâm trạng bây giờ.

Lòng tôi thật giống như bị ai đó xiết chặt, cuộc sống không tim không phổi của tôi lần đầu xuất hiện một loại cảm thụ gọi là bi ai.

Mà cảm thụ này quá con mẹ nó đáng ghét!

Tào Nặc Sa xoay đầu lại, đối diện  ánh mắt của tôi, cô ta có chút giật mình, sau đó cười cười nói với Tang Miên: “Tôi sống rất ổn, chúc hai người hạnh phúc.”

Nói xong cô ta liền đẩy xe hàng rời đi giống như chạy trốn.

Tào Nặc Sa vừa đi thì không khí căng thẳng vừa rồi liền biến mất, nhưng tôi có thể nhìn ra thật sâu trong mắt Tang Miên có chút mất mác.

Người phụ nữ này lại có thể khống chế hỉ nộ của Tang Miên.

Tôi cho rằng Tang Miên lạnh lùng là do thói quen, nhưng hiện tại tôi mới phát hiện, đây chẳng qua là thói quen hắn đối với tôi mà thôi.

“Thanh Thanh…”

Tang Miên như muốn nói điều gì, lại bị tôi cưỡng ép đã cắt ngang.

“Chúng ta đi thôi!” Tôi mỉm cười đẩy xe hàng, chỉ vào khu thực phẩm xa xa nói: “Chúng ta đi bên kia mua chút đồ ăn vặt được không?”

Tang Miên nhìn tôi, thần sắc phức tạp, một bộ cứ như muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là thở dài một tiếng, cười cười nói: “Được, qua bên kia.”

Tang Miên lại mỉm cười một lần nữa, đây là lần thứ ba hắn cười với tôi trong tháng này.

Bất quá không phải hắn bởi vì tôi mà cười, tôi biết rõ đây là bởi vì hắn mới gặp người phụ nữ tên là Tào Nặc Sa kia, cho nên loại tình cảm dịu dàng trong lòng của hắn liền được khơi dậy, mà loại dịu dàng này còn chưa kịp thối lui, cho nên hắn đối với tôi cũng trở nên có chút kiên nhẫn.

Tôi cười tủm tỉm gật đầu, sau đó quay đầu sôi nổi đẩy xe chạy tới khu thực phẩm.

Vừa quay người lại nước mắt của tôi liền không thể ức chế chảy xuống, tôi biết rõ Tang Miên ở đằng sau tôi, tôi không nên khóc ở trước mặt hắn, nhưng trong lòng tôi lại ê ẩm chua chát, toàn bộ khí lực tôi đều dùng để khống chế mình không nên thương tâm, khống chế mình duy trì nụ cười, cho nên không có khí lực đi khống chế nước mắt.

Tôi vụng trộm lau nước mắt, cầm mấy cái khoai tây chiên cùng bánh bích quy, sau đó xoay người sang chỗ khác chuẩn bị gọi Tang Miên, đã thấy đến hắn đang nhìn bóng lưng tôi tới ngẩn người, đúng chuẩn bộ dạng ‘hồn lìa khỏi xác’.

Hắn lại nghĩ tới Tào Nặc Sa sao?

“Làm sao vậy?” Hắn hỏi.

Tôi cười ngây ngô kéo tay áo của hắn nói: “Em mua xong rồi, chúng ta trở về có được không?”

Tôi ngay cả một giây cũng không muốn ngây người ở trong siêu thị này…

Tang Miên ngẩn người, sau đó gật đầu nói: “Được, tùy em.”

Đây chính là lần đầu tiên tôi và Tào Nặc Sa gặp nhau, về sau chúng tôi còn gặp gỡ rất nhiều lần, và tôi không thể không căm hận thừa nhận người phụ nữ này quả thật rất tốt đẹp, tốt đến mức khiến cho người ta không tìm thấy lý do để chán ghét, kiểu y con mẹ nó như tiên nữ ấy!

Cô ta là tình địch của tôi, tôi cũng không thể chán ghét cô ta, nếu bỗng nhiên toát ra suy nghĩ xấu xa gì đó, tôi còn phải khinh bỉ chính mình quá ích kỉ và hẹp hòi, bạn thử nói xem, có tình địch như vậy có phải là rất nghẹn khuất, rất bi thảm hay không?

Bất quá cũng may, bây giờ mấy thứ này đều không có quan hệ với tôi…

Tôi hôn Diêm Tử Lưu đang ngủ say một cái, nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện sắc trời bên ngoài cũng bắt đầu mờ dần, đoán chừng trời sắp sáng.

Tôi thở dài một hơi, buổi tối hôm nay xem như lại hỏng bét, cho nên nói không nên hơi một tí lại nhớ về chuyện cũ gì đó, thật quá hao tổn tinh thần! Tổn hại sức khoẻ! Tổn thương tự tôn!

Sau khi đưa Diêm Tử Lưu tới nhà trẻ, bà đây trở về liền sà lên trên giường làm ổ, lúc tỉnh lại trời đã tối rồi! Tôi dường như có thể tưởng tượng được cảnh bạn nhỏ Diêm Tử Lưu ngồi xổm trước cửa phòng bảo vệ u oán vẽ vòng tròn…

Hơn nữa hôm nay tôi còn có hẹn với Hàn Tương Luy cùng nhau ăn cơm đấy…

Tôi lập tức gọi điện thoại cho hắn, cùng hắn hẹn ở trước cổng nhà trẻ gặp mặt, sau đó rửa mặt thay quần áo xông ra ngoài cửa.

Thế nhưng khi tôi chạy vội đến nhà trẻ lại không thấy bóng dáng bạn nhỏ Diêm Tử Lưu ở đâu cả, chú bảo vệ nói tôi biết Tử Lưu không có tìm ông ta…

Tôi thoáng cái liền luống cuống, từ trước đến nay Tử Lưu rất là nghe lời, chưa từng có trường hợp bỗng nhiên biến mất như vậy!

Đúng lúc này điện thoại di động của tôi vang lên, gọi tới là một dãy số lạ lẫm, vì vậy trong đầu tôi lập tức hiện lên cảnh tượng bắt cóc tống tiền thường xuất hiện trong kịch bản truyền hình, tôi run rẩy đè xuống nút nghe, lại nghe thấy thanh âm vui vẻ của Tử Lưu: “Mẹ!”

“Tử Lưu, con đi chết nơi nào rồi hả!” Tôi quát vào điện thoại, chỉ cảm thấy nước mắt đều muốn chảy ra.

“Con đang ăn ở quán KFC! Đang ở cùng với cái chú ngày hôm qua đến nhà mình ấy.”

Cái chú hôm qua đến nhà mình?

Hàn Tương Luy à? Hắn đón Tử Lưu đi ăn cơm sao không nói với tôi một tiếng…

Chờ một chút…

Không phải là Thẩm Tang Miên đó chứ…

“Là chú nào? Chú thứ nhất hay là chú thứ hai?” Tôi hỏi.

“Chú mà mẹ hôn một cái ấy.”

Tôi…

Tôi kìm nén!

#Mi: Qùy!!! =]]]]]]

Tôi ho khan hai tiếng nói: “Vậy… Vậy bây giờ con ở quán KFC nào, mẹ qua đón con.”

“Con ở ngay quán đối diện mẹ!” Tôi ngẩng đầu nhìn đối diện đường, tiểu gia hỏa vô sỉ không biết sống chết đang cầm điện thoại vui sướng vẫy tay với tôi không phải là Diêm Tử Lưu thì còn là ai?

Mà ngồi ở bên cạnh Diêm Tử Lưu chính là cái người thậm chí còn vô sỉ hơn Diêm Tử Lưu, chính là Thẩm Tang Miên!

Tôi hùng hổ cúp điện thoại, đạp giày cao gót vọt tới phía đối diện, Diêm Tử Lưu thấy tôi đi vào mà vẫn duy trì một bộ dạng ngốc manh ‘cái gì cũng không biết’, thằng nhóc này chẳng lẽ không biết bà đây muốn nổi điên với cậu rồi sao? Cậu chẳng lẽ không biết cậu sắp chết đến nơi rồi sao?

“Mẹ! Bên này, bên này!” Diêm Tử Lưu giơ đùi gà rán đầy mỡ vẫy tay với tôi, mà Thẩm Tang Miên thì vừa vuốt đầu của nó vừa cười tủm tỉm nhìn nó ăn.

Đó là con của tôi, anh sờ cọng lông!

Tôi đi qua, cốc một cú lên đầu Diêm Tử Lưu, quát nó: “Con làm gì vậy, không phải đã nói với con không được tùy tiện nói chuyện với người lạ, không được tùy tiện đi với người lạ, không được tùy tiện ăn đồ của người lạ rồi sao?”

Tôi vừa nói xong, mặt của Thẩm Tang Miên liền đen một nửa, mà đồng thời, khuôn mặt nhỏ nhắn của Diêm Tử Lưu cũng ảm đạm đi một phần giống hắn, phải thừa nhận rằng, hai người này ở cùng một chỗ thật đúng là có không khí cha con, không biết vì sao khi nhìn hình ảnh này cái mũi của tôi lại bắt đầu thấy… chua xót. Con mẹ nó, vì sao cuộc đời của tôi cứ phải phức tạp như vậy.

Diêm Tử Lưu chu cái miệng nhỏ nhắn có chút không cam lòng nói: “Con thấy hôm qua mẹ hôn chú ấy, cho rằng mẹ thích chú…”

Tôi…

Tôi kìm nén!

Tôi hung hăng trừng mắt liếc Thẩm Tang Miên đang ở một bên nhịn không được cười ra tiếng, nhanh chóng nắm tay Diêm Tử Lưu nói: “Bây giờ về nhà với mẹ!”

Diêm Tử Lưu bỏ đùi gà xuống, rất ai oán lại lưu luyến không rời nhìn Thẩm Tang Miên, sau đó cúi đầu nói: “Chú, hẹn gặp lại…”

Gặp lại con em cậu, tốt nhất là đừng bao giờ gặp nữa!

Bình thường sao không thấy cậu lễ phép như vậy với người khác hả?

“Thanh Thanh!” Thẩm Tang Miên bỗng nhiên gọi lại tôi.

Tôi dừng bước lại, nhướng mi khiêu khích nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Chuyện gì? Có gì cần sai bảo tôi sao?”

Thẩm Tang Miên thở dài một hơi, không nhìn tôi mà kéo Diêm Tử Lưu lại, lau sạch bàn tay cùng cái miệng nhỏ dính đầy dầu mỡ của thằng bé, sau đó vỗ vỗ đầu của nó.

Chỉ thấy Diêm Tử Lưu híp mắt cười với Thẩm Tang Miên, rất chân chó nói: “Cảm ơn chú ạ!”

Xong rồi xong rồi, con trai bảo bối của tôi nhanh như vậy đã bị người mua chuộc rồi…

Thẩm Tang Miên vỗ vỗ đầu của Diêm Tử Lưu, chỉ vào khu trò chơi của KFC, nói: “Cháu trước qua bên kia chơi một lát, chú có lời muốn nói với mẹ cháu.”

“Dạ!” Diêm Tử Lưu gật đầu, sau đó cười tủm tỉm ngẩng đầu nhìn về phía tôi, nói: “Con qua bên kia chơi đây!”

Nói xong liền chạy về phía bậc thang trơn bóng…

Tôi rơi nước mắt…

Con trai quả nhiên là nuôi cho người khác mà…

Tôi không thể tin nhìn Thẩm Tang Miên, hắn rốt cuộc đã làm gì để thu phục con tôi vậy?

“Ngồi đi.” Hắn chỉ vào cái ghế bên cạnh tôi nói.

Tôi bất đắc dĩ thở dài, rất không có khí thế ngồi xuống.

Được rồi, đều đã đến nước này không bằng đem mọi lời nói rõ một lần, nếu hắn đã biết rõ Diêm Tử Lưu là con của hắn, chuyện này sớm muộn gì cũng phải giải quyết, trốn được mùng một tránh không khỏi mười lăm.

“Nói đi, anh lại chuẩn bị dùng thủ đoạn táng tận lương tâm gì để cướp con của tôi đi.”

“Thanh Thanh…” Thẩm Tang Miên có chút bất đắc dĩ, thở dài nói: “Chúng ta không thể tâm bình khí hòa nói chuyện sao? Hay là em vẫn còn rất quan tâm tôi, cho nên không có cách nào bình tĩnh nói chuyện với tôi?”

Quan tâm con em anh!

Tôi mạnh mẽ đập bàn, trừng mắt nói: “Ai nói tôi không thể tâm bình khí hòa nói chuyện với anh! Anh muốn nói cái gì thì nói đi, bà đây sẽ tán gẫu với anh!”

Thẩm Tang Miên nở nụ cười thực hiện được kế hoạch, sau đó gật đầu nói: “Được, vậy chúng ta tâm sự chuyện của Tử Lưu.”

Tử Lưu…

Hắn là muốn bắt con trai đi sao?

Tôi biết rõ, dựa vào thân phận dân chúng nhỏ bé như tôi thì không có cách nào chống lại đại nhân vật là hắn, nếu hắn thật sự muốn cướp con trai, tôi có thể làm gì đây?

Nghĩ tới đây tôi lập tức nổi giận, tôi nhìn thoáng qua Diêm Tử Lưu đang ngồi chơi vui vẻ ở cách đó không xa, sau đó chuyển hướng nhìn Thẩm Tang Miên, thanh âm ảm đạm hỏi: “Anh muốn làm gì thì cứ nói đi, tôi sớm đã có chuẩn bị tâm lý rồi…” Nói xong tôi cười tự giễu nói: “Thời điểm tôi quyết định sinh Tử Lưu đã sớm chuẩn bị tâm lý sẽ có một ngày con trai bị cướp đi rồi…”

Thẩm Tang Miên nhìn bên ngoài cửa sổ thủy tinh, yên lặng uống cà phê.

Con mẹ nó, anh cũng nên nói cái gì đi chứ, anh không biết không nói lời nào như vậy rất tra tấn người khác sao?

“Tôi không đoạt con trai khỏi em, quyền nuôi dưỡng con trai có thể cho em.”

Sau khi Thẩm Tang Miên nói xong tôi liền ngây ngẩn cả người, tôi trừng lớn mắt nhìn hắn, không thể tin được hắn cứ như vậy mà buông tha, tôi so với ai khác biết rõ gia tộc hắn cỡ nào chờ mong một người thừa kế, vậy mà hắn cứ như vậy buông tha tôi và Tử Lưu?

“Bất quá…” Hắn nói: “Bất quá em phải đáp ứng tôi mấy chuyện.”

Mịa nó, biết ngay là trên đời này không có chuyện dễ ăn như vậy mà.

Advertisements

11 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 16

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

  2. Đây chính là lần đầu tiên tôi và Tào Nặc Sa gặp nhau, về sau chúng tôi còn gặp gỡ rất nhiều lần, và tôi không thể không căm hận thừa nhận người phụ nữ này quả thật rất tốt đẹp, tốt đến mức khiến cho người ta không tìm thấy lý do để chán ghét, kiểu y con mẹ nó như tiên nữ ấy!
    -> tui ko phải cường nữ tuy nhiên tui thật sự rất ghét cái kiểu thánh nữ này =.= ng làm ta có cảm giác ng đó làm gì cũng là thánh khiết, trong sáng, còn mình kiểu gì cũng tội ngập mặt  ̄ˍ ̄

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s