Trong sinh mat the_Chap 4

Chương 4: Hai người ở chung

14697325_612907052215645_113176245_o

Edit-Beta:  Hye Mi

Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Sau khi Tiêu Nhiên trở lại thành phố Hoài An mới phát hiện Trương Lượng đã cùng cả nhà đi tới thủ đô, nguyên lai ba của Trương Lượng là một quản đốc một đội xây dựng, mà đội xây dựng đang cần thêm người, dù sao công việc hiện tại của Trương Lượng cũng không kiếm được bao nhiêu đồng, nên dẫn hắn cùng đi.

Trương Lượng vừa đi, Tống Minh Hàn liền bắt đầu tìm người mướn chung, sau khi Tiêu Nhiên nghe nói liền vui vẻ vô cùng, đây chính là cơ hội tốt để tiếp cận Tống Minh Hàn! Nghĩ là làm, cô lập tức tìm Tống Minh Hàn biểu lộ suy nghĩ mình muốn cùng hắn mướn chung phòng.

Tống Minh Hàn khẽ cau mày, hỏi: “Chỗ ở trước của cô không phải là rất tốt sao? Một nam một nữ ở cùng có chút không tiện.” Tiêu Nhiên biết rõ Tống Minh Hàn gặp được việc gì không hài lòng liền theo thói quen nhíu mày, nhưng là vì mục tiêu chuyển đến ở chung nhà với Tống Minh Hàn, sau đó bồi dưỡng cách mạng hữu nghị, Tiêu Nhiên cũng chỉ có thể bất chấp thủ đoạn.

Cô đem hết sức lực nói xấu chủ nhà, cái gì mà mùa đông khắc nghiệt không cho thứ gì để sưởi ấm, cái gì mà cố ý tăng số máy đo điện đồng hồ nước, cái gì mà nhìn trộm mình thay đồ, còn kém chưa nói chủ nhà cầm gậy đuổi đánh mình. Tống Minh Hàn không còn gì để nói: “Có loại chủ nhà này vậy sao cô không sớm chuyển đi?”

Tiêu Nhiên ra vẻ chí công vô tư, trong lòng thì âm thầm xin lỗi chủ nhà, vì sự nghiệp ôm bắp đùi to lớn của tôi, đành phải hy sinh một chút nhân phẩm của ông thôi! “Cho nên tôi mới nghĩ muốn chuyển tới phòng của Trương Lượng đó. Thật ra thì tôi cũng muốn chuyển đi chỗ khác lắm, nhưng tôi lại chưa quen với cuộc sống ở thành phố Hoài An này, nói thì dễ, làm mới khó. Lại nói giữa hai chúng ta mà dùng từ ‘một nam một nữ’ để hình dung thì rất không phù hợp nha! Chúng ta là bạn tốt, mà giữa bạn tốt còn phân cái gì nam nữ!”

Cuối cùng Tống Minh Hàn cũng không phản đối cô nữa, ngược lại Trương Lượng ở thủ đô xa xôi khi biết rõ chuyện Tống Minh Hàn và Tiêu Nhiên ở chung, còn trêu ghẹo một trận, mà Tiêu Nhiên chỉ biết cười “Ha ha ha” lấy lệ cho qua.

Mỗi buổi tối trước khi ngủ, Tiêu Nhiên cũng sẽ ngâm một chén đậu nành, buổi sáng tắm xong sẽ đem đậu nành rửa sạch lại với nước, đun một bình nước sôi, dùng máy xay thành sữa đậu nành nóng hổi. Sau đó gọi Tống Minh Hàn rời giường, Tống Minh Hàn sau khi rời giường sẽ đi chạy bộ loanh quanh phía dưới lầu, ngày đầu tiên chuyển vào, thời điểm thấy hắn chạy bộ, Tiêu Nhiên tấm tắc ở trong lòng, không hổ là người đàn ông đứng ở đỉnh chuỗi thức ăn đời sau, ngay cả trong thời điểm hòa bình vẫn chú trọng rèn luyện như thế!

Tiêu Nhiên thừa dịp hắn tập luyện chuẩn bị thức ăn buổi trưa, bình thường là một mặn hai nhạt, cơm cũng nấu xong. Sau nửa giờ, Tống Minh Hàn trở lại, sẽ  mua ba cái bánh bao, bốn cái bánh tiêu ở dưới lầu. Tiêu Nhiên chỉ cần lại rán thêm quả trứng, liền có thể ăn cơm. Tống Minh Hàn thích uống sữa đậu nành nguyên chất, nhưng Tiêu Nhiên lại không, sau khi tách sữa đậu nành của hai người ra, thì tự thêm hai thìa đường vào ly của mình.

Sau khi ăn cơm xong, Tống Minh Hàn chạy xe điện đưa Tiêu Nhiên đi làm, Tống Minh Hàn vốn không muốn, nhưng lại không đành lòng khi thấy xe đạp của Tiêu Nhiên bị đụng hỏng. Chỉ có điều xe đạp bị đụng hỏng tan tành thế kia, vậy mà bản thân Tiêu Nhiên lại không xảy ra việc gì, Tống Minh Hàn cảm thấy có chút kỳ quái.

Đó là đương nhiên, nghiệp lớn ôm bắp đùi của Tiêu Nhiên sao có thể bị một chiếc xe hỏng nát cản lại, xe đạp của Tiêu Nhiên là cô tự mình dùng sức đụng vào tường , hơn nữa còn đụng cả một buổi trưa, chỉ sợ không đủ xấu, bị Tống Minh Hàn sửa lại thì tốn công. Tiêu Nhiên lấy lí do không có tiền mua xe mới, thuận lợi ngồi lên xe điện của Tống Minh Hàn, trong lòng vô cùng thích ý!

Tuy nhiên cũng có thời điểm không quá tốt đẹp, tỷ như mỗi tháng sẽ có vài ngày như vậy. Kể từ khi Tiêu Nhiên bắt đầu có kinh, mỗi lần ‘bà dì cả’ đến thăm liền bị đau nhức đến mức chết đi sống lại. Mỗi một chu kì cô đều cảm thấy như đã chết qua một lần, tuy nhiên khi chu kì qua khỏi, cô lại cứ tiếp tục ăn uống không kiêng dè, sau đó lại tiếp tục đau nhức vào chu kì lần sau. Đây gần như là tính cách của Tiêu Nhiên, nhớ ăn không nhớ đau, cũng có thể gọi là vết thương vừa lành liền quên mất vết sẹo.

Hôm nay Tống Minh Hàn ngủ thẳng tự nhiên tỉnh mà không có thanh âm gõ cửa đáng ghét của Tiêu Nhiên. Kỳ thật cho dù Tiêu Nhiên không gọi hắn, hắn cũng ngủ muộn chừng mười phút đồng hồ liền tỉnh. Thế nhưng Tiêu Nhiên vẫn không biết mệt kiên trì gọi hắn rời giường, hắn lười phải so đo cùng cô. Tiêu Nhiên không đến gõ cửa, chắc hẳn lại là ngày mỗi tháng đến một lần này đi. Chỉ có loại thời điểm này, cô mới có thể an tĩnh một chút, bình thường đều om sòm như con vẹt.

Tống Minh Hàn rời giường đi tập thể dục, lúc trở lại vẫn mua sữa đậu nành cùng bánh bao. Rõ ràng dưới lầu có bán sữa đậu nành, cô lại nhất định mỗi buổi tối ngâm đậu nành, buổi sáng tự mình pha, nói là làm như vậy mới bổ dưỡng.

Ngược lại với ngày thường, sáng nay là Tống Minh Hàn gọi Tiêu Nhiên rời giường. Tiêu Nhiên uể oải nói: “Còn sớm mà, để tôi nằm một lát nữa đi.” Tống Minh Hàn cầm chìa khóa dự phòng mở cửa, mang sữa đậu nành cùng bánh bao vào phòng Tiêu Nhiên, Tiêu Nhiên thụ sủng nhược kinh, nhưng không khơi dậy nổi nhiệt tình, chỉ nói: “Cứ để đó đi, lát tôi dậy sẽ ăn sau.” Tống Minh Hàn cũng không thèm để ý, hỏi cô: “Cần tôi giúp cô xin nghỉ không?”

“Lư béo nói hôm nay sẽ tổng kiểm kê hàng tồn, nếu xin nghỉ sẽ phạt tôi uống một bình rượu.” Tiêu Nhiên thích gọi sau lưng quản lý khu thực phẩm là Lư béo. Tống Minh Hàn nói: “Tối nay tôi về, làm giúp cô phần việc của mình.”

Tiêu Nhiên quả thực cảm động tới mức khóc lóc nức nở !”Kiểm hàng tồn vốn rất mệt mỏi, anh giúp tôi làm sẽ không chết vì mệt đó chứ?”

Tống Minh Hàn lại cười nói: “Cô cho rằng ai cũng vô dụng giống như cô sao?” Từ khi hai người trở nên quen thuộc, Tống Minh Hàn ngẫu nhiên cũng sẽ nói đùa vài câu vô hại thế này, Tiêu Nhiên lần đầu còn rất ngạc nhiên, lâu cũng thành thói quen .

Tiêu Nhiên cầm điện thoại đầu giường gọi Lư quản lý, nói lại lời của Tống Minh Hàn cho Lư béo nghe: “Quản lý, tôi sốt rồi, hôm nay không có thể đi làm, được rồi được rồi, tôi biết rõ hôm nay là ngày tổng kiểm kê, là tôi không tốt! Tôi không nên ngã bệnh, nhưng bác sĩ nói tôi sốt bốn mươi độ lận nha! Sếp có biết Tống Minh Hàn ở khu phi thực phẩm không? Hôm nay sau khi anh ta tan ca của mình, tôi nhờ anh ấy đi tìm sếp, giúp đỡ sếp kiểm kê.”

Cúp điện thoại rồi mà còn giống như có thể nghe được tiếng Lư béo mắng chửi người, Tiêu Nhiên bất đắc dĩ vuốt vuốt lỗ tai.

“Nói dối cũng thuận miệng thật đấy, sao tôi không biết cô sốt tới 40 độ vậy?” Tống Minh Hàn thấy bộ dáng Tiêu Nhiên ăn nói khép nép xin nghỉ, chỉ cảm thấy buồn cười. Tiêu Nhiên le lưỡi, cũng không nói chuyện. Tống Minh Hàn lại hỏi: “Cô đổi điện thoại khi nào vậy?”

Điện thoại cũ của Tiêu Nhiên là một chiếc Huawei, còn chiếc điện thoại mới này Tống Minh Hàn chưa từng thấy qua. Đương nhiên chưa từng thấy qua, bởi vì đây là dòng điện thoại mới nhất, tên là The Adventurer, giá chào đã gần một vạn năm rồi. Nó cũng không có gì chức năng đặc thù gì ngoại trừ có thể hấp thu năng lượng mặt trời.

Dòng di động này vừa ra, tất cả mọi người đều cảm thấy đây chỉ là sản phẩm vô bổ. Di động của ai mà khi nạp điện không cần tới dây sạc liền bị cho là hàng nhái, mà một cái điện thoại di động cũng chỉ một hai ngàn, chỉ nhiều hơn một chức năng là hấp thu năng lượng mặt trời, lại vô duyên vô cớ đắt hơn một vạn ba, ai có thể chấp nhận được?

Nhưng ở kiếp trước, chính những người có sở thích đi cắm trại nên mua loại di động này, ở thời điểm mạt thế liền phát huy tác dụng của nó!

Hơn nửa năm này của Tiêu Nhiên, phí sinh hoạt mỗi tháng ba ba cấp, cô đều lên kế hoạch xài tiết kiệm, mỗi tháng có thể dư một ngàn năm. Tiền lương mỗi tháng là hai ngàn năm, Tiêu Nhiên đều tiết kiệm toàn bộ, tổng cộng cũng có bốn vạn, mua hai cái điện thoại, trước dùng thử một cái.

Tiêu Nhiên vì mua bộ di động này mà coi như là hao hết tâm sức, lập tức nói: “Anh mau đi làm đi! Chờ tới sinh nhật anh sẽ có kinh hỉ!”

Sinh nhật Tống Minh Hàn còn hơn một tháng, bây giờ cách mạt thế cũng chỉ còn lại hai tháng, thời gian càng ngày càng cấp bách. Tiêu Nhiên lo lắng nghĩ, hết lần này tới lần khác mình đều vô dụng, chờ bà dì cả đi rồi, mình cũng phải rèn luyện thân thể như Tống Minh Hàn mới được!

Vì vậy thời điểm Tống Minh Hàn tập thể dục buổi sáng liền nhiều thêm một cái đuôi nhỏ, rõ ràng là Tiêu Nhiên tự mình la hét muốn chạy bộ cùng Tống Minh Hàn, hết lần này tới lần khác chưa chạy được vài bước liền kêu mệt mỏi, nhận lấy bao nhiêu sự khinh bỉ từ Tống Minh Hàn.

Tiêu Nhiên ở trước màn hình vi tính oán hận với Trương Lượng, Trương Lượng nói: “Cái này tính toán làm gì?! Từ nhỏ thể lực của Tiểu Minh đã tốt rồi! Lúc còn học ở trường, mấy môn chạy cự li dài gì đó còn không phải cậu ta luôn giành hạng nhất đó sao? Hơn nữa cậu ta còn là một cầu thủ bóng rổ cừ khôi, cho nên mấy chút chuyện này chỉ là ‘muỗi’ mà thôi! Ngày ngày bị một đám háo sắc nữ đuổi theo, nếu không sao có thể bị Triệu Mỹ Linh nhìn trúng?”

Tiêu Nhiên biết rõ Triệu Mỹ Linh chính là em gái tóc xoăn gợn sóng kia, lại hỏi rất nhiều chuyện về Triệu Mỹ Linh. Trương Lượng nói: “Không phải em vừa ý Tiểu Minh rồi đó chứ?” Tiêu Nhiên không trả lời lại hắn.

Advertisements

One thought on “Trong sinh mat the_Chap 4

  1. Pingback: Trọng sinh mạt thế: Quyết tâm ôm bắp đùi | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s