Hop cuu tat hon_Chap 17

Chương 17

Hình ảnh có liên quan

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Tôi uống một ngụm Cocacola còn lại của Diêm Tử Lưu, nói: “Điều kiện gì anh nói đi, chỉ cần không phải bán mình, chúng ta đều có thể nói chuyện.”

“Tôi muốn tùy thời đều có thể đến thăm con trai.”

“Được, chỉ cần không phải nửa đêm.” Tôi đáp.

“Tìm cơ hội thích hợp, nói cho Tử Lưu biết sự thật tôi là ba của nó.”

Tôi do dự một chút, sau đó vẫn gật đầu, chuyện này sớm muộn gì cũng phải nói ra.

“Được, tôi sẽ tìm cơ hội để nói.”

“Con trai phải mang họ Thẩm.”

Họ Thẩm?

“Dựa vào cái gì! Con trai là tôi nuôi lớn, tại sao phải theo họ của anh?”

“Thanh Thanh…” Thẩm Tang Miên nhíu mày nói: “Đừng tùy hứng, em biết đây là nhượng bộ lớn nhất của tôi, về sau Tử Lưu nhất định phải thừa kế TC.”

Thừa kế thừa TC?

Tôi nhìn Diêm Tử Lưu đang ngồi chơi vui vẻ ở cách đó không xa, bỗng nhiên do dự, tôi không cần TC của hắn, nhưng một mình mang theo con trai ở bên ngoài mấy năm này để cho tôi thắm thiết cảm nhận được ‘nhân dân tệ’ có giá trị cỡ nào!

Muốn hay không muốn? Tôi không thể thay Tử Lưu quyết định chuyện này.

“Cái này nói sau đi.” Tôi phất phất tay nói: “Còn yêu cầu khác không?”

“Có.” Thẩm Tang Miên nâng cốc cà phê lên, chậm rì rì uống một ngụm, sau đó quay qua mỉm cười nói với tôi: “Nếu như em kết hôn lần nữa, quyền nuôi con tất phải lập tức chuyển giao cho tôi.”

“Dựa vào cái gì!” Tôi vỗ bàn chỉ vào mặt Thẩm Tang Miên nói: “Vì sao tôi không thể kết hôn, chuyện này thì có quan hệ gì với con chứ?”

“Tôi không hy vọng về sau Tử Lưu coi người khác là ba.” Thẩm Tang Miên kí lẽ hùng hồn nói.

“Tôi cũng không hy vọng Tử Lưu coi người khác là mẹ đâu!” Tôi phản bác nói: “Nếu anh kết hôn, Tử Lưu coi người khác là mẹ thì sao hả!”

“Không có một ngày như vậy.” Thẩm Tang Miên nghiêm túc nhìn tôi nói: “Trừ em ra, ai cũng không thể là mẹ của Tử Lưu.”

Ánh mắt của Thẩm Tang Miên lại một lần nữa khiến lòng tôi hốt hoảng, hắn có ý gì?

Tôi lại một lần nữa im bặt, chỉ có thể quay đầu sang chỗ khác thấp giọng nói: “Anh như vậy chính là được một tấc lại muốn tiến một thước… Thế nào, anh sống không tốt liền không cho tôi truy cầu cuộc sống tốt đẹp hả?”

“Em cũng biết tôi sống không tốt sao?” Thẩm Tang Miên nhếch khóe môi cười khẽ, xoay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt của hắn rất sâu, sâu đến mức khi nhìn nó lòng của tôi lại trở nên hốt hoảng, tôi bối rối quay đầu bắt lấy cái cốc Cocacola đáng thương kia, thầm nghĩ muốn bình ổn sự hoảng loạn trong lòng này một chút.

Diêm Thanh, mày quả thật không có khí tiết, không phải hắn chỉ nhìn mày thôi sao?

Không phải chỉ nói một câu hắn sống không tốt thôi sao, có nói gì về mày ư?

Mày nhảy nhót như chim sẻ đắc ý như vậy làm gì?

Hắn sống tốt hay không tốt đều không liên quan tới mày!

Tôi nhìn ly giấy, tận lực dùng thanh âm lãnh đạm nói: “Anh sống có tốt hay không đã là chuyện không liên quan đến tôi rồi, tôi chỉ quan tâm tôi thôi, mà anh thì không nằm trong phạm vi này.”

Thẩm Tang Miên cười khẽ một tiếng, không biết vì sao, nụ cười này vậy mà lại khiến trong lòng tôi cảm thấy có chút đau.

Tôi quả nhiên là không có tiền đồ, loại người này có cái gì đáng để tôi phải đau lòng chứ?

“Thanh Thanh…” Thẩm Tang Miên nhìn tôi nhàn nhạt cười, nụ cười vừa cô độc vừa vô tội.

Sau đó hắn nói: “Vì sao lúc đó em không nói cho tôi biết sự thật, vì sao phải để tôi hiểu lầm em?”

Thanh âm Thẩm Tang Miên không lớn, nhưng sao tôi cảm thấy nghe đinh tai nhức óc như vậy?

Vì sao không nói cho hắn biết sự thật?

Vì sao phải để hắn hiểu lầm tôi?

“Ha… Anh chịu nghe tôi giải thích sao? Anh có cho tôi cơ hội giải thích sao?” Tôi ngẩng đầu nhìn Thẩm Tang Miên, dùng thanh âm bình tĩnh nói với hắn: “Tôi cơ hồ vừa nhắm mắt liền có thể nhớ lại ánh mắt khi đó anh nhìn tôi, lúc anh ôm Tào Nặc Sa hôn mê rời đi tôi đã biết, trong lòng anh đã phán tôi tử hình rồi.”

Thẩm Tang Miên ngẩn người, trong mắt hiện lên một tia bi thương, tôi tự giễu cười nói với hắn: “Thế nhưng mà, Diêm Thanh khi đó là kẻ ngốc cỡ nào, mặc dù tôi biết rõ anh đã phán tôi tội tử hình, tôi vẫn mong mỏi trong lòng anh vẫn có một chút quan tâm tới tôi, chờ đợi anh có thể tin tưởng tôi, cho nên tôi ngây ngốc muốn tìm anh giải thích. Nhưng cuối cùng thì sao? Khi tôi khóc nói anh đừng đi, cầu xin anh nghe tôi giải thích, anh đã làm cái gì? Anh một cước đá tôi…”

Thẩm Tang Miên cười khổ, tay siết chặt tách cà phê đã cạn, nhìn ngoài cửa sổ nhẹ nói: “Tôi lúc đó tận mắt nhìn thấy em đẩy Nặc Sa vào chiếc xe kia, thấy cô ấy bị đụng ngã xuống đất, thấy cô ấy toàn thân là máu. Tôi chỉ là vô ý thức phản ứng như vậy, tôi không có phán em tội tử hình, tôi chỉ là không biết.”

Tôi lắc đầu, ngắt lời Thẩm Tang Miên nói: “Anh không biết con mắt có đôi khi sẽ gạt người sao? Thế nhưng, trái tim sẽ không gạt người. Thời điểm tôi bị đưa đến phòng cấp cứu bệnh viện, thời điểm tôi cho rằng sẽ vĩnh viễn mất đi Tử Lưu, tôi mới hiểu được anh căn bản không hề tin tôi, mà có lẽ anh cho rằng đã nhìn lầm tôi rồi. Tôi lúc đó mới hiểu được thì ra giữa chúng ta đã hết…” Tôi hít sâu một hơi, cười nhạt nói: “Bất quá, anh cảm thấy bây giờ chúng ta đi thảo luận những…chuyện trước kia còn có ý nghĩa sao?”

“Thanh Thanh… Có phải em sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho tôi?”

“Đừng nói như vậy, ” tôi cười nhìn Thẩm Tang Miên, nói: “Trên thế giới này không có chuyện gì là không thể tha thứ, sự tình đều đã qua 5 năm rồi, lúc đó chúng ta cũng không hiểu được hôn nhân là gì, cho nên tôi hiện tại có thể bình tĩnh nói cho anh biết tôi lúc đầu nghĩ như thế nào, tôi không thể không trách anh.”

Trong mắt Thẩm Tang Miên bỗng nhiên giống như dấy lên một ngọn lửa, hắn có chút tâm thần bất định nhìn tôi nói: “Chúng ta còn có thể tiếp tục nữa không?”

“Không thể.” Tôi không do dự nói: “Giữa chúng ta đã sớm đã kết thúc.”

“Thẩm Tang Miên, tôi đã từng vì anh trao hết tình cảm đẹp nhất mà cả đời tôi đều khó có khả năng có lại những tình cảm đó, nhưng anh không nhận, chúng cũng chỉ có thể biến mất, rốt cuộc không thể trở lại. Tôi vĩnh viễn không cách nào có được loại tình cảm đẹp như vậy nữa, cũng rốt cuộc không có biện pháp đi yêu một người như vậy nữa rồi, kể cả là anh, anh hiểu chưa?

“Ai nói tôi không nhận!” Thẩm Tang Miên bỗng nhiên nắm chặt tay tôi, trong mắt hận không thể phun ra lửa, chỉ nghe thấy hắn nói: “Em có biết ngày Nặc Sa bị thương tôi mang theo cái gì tới tìm em không? Em biết tôi muốn nói gì với em không?”

Hắn mang theo cái gì đi tìm tôi?

Hắn muốn nói với tôi cái gì?

Tôi chỉ cảm thấy đầu óc mơ hồ, trong lòng dấy lên nghi hoặc, ngơ ngác nhìn Tang Miên, muốn truy vấn.

Thế nhưng mà đúng lúc này, điện thoại di động của tôi vang lên.

Chuông điện thoại di động mạnh mẽ thức tỉnh tôi, khiến tôi phục hồi tinh thần lại, tôi lấy điện thoại di động ra xem xét, gọi điện thoại tới là Hàn Tương Luy.

“A lô?”

“Anh đến rồi, em và Tử Lưu ở đâu?”

“Anh chờ em, em lập tức tới ngay.”

Tôi cúp điện thoại, cũng không nhìn Thẩm Tang Miên, cúi đầu nói: “Tôi không muốn biết khi đó anh mang theo cái gì đi tìm tôi, cũng không muốn biết anh muốn nói gì với tôi, hết thảy những chuyện liên quan tới anh tôi đều không quan tâm.” Nói xong tôi liền cầm theo cặp sách của Diêm Tử Lưu đứng dậy rời khỏi.

“Em nói dối.” Ngay tại thời điểm tôi đi qua bên người hắn, Thẩm Tang Miên mở miệng nói: “Thanh Thanh, em nói dối.”

Tôi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi nói: “Tùy anh thấy thế nào, chỉ cần anh tuân thủ lời hứa, không đoạt mất quyền nuôi dưỡng Tử Lưu tôi cũng rất cảm ơn anh rồi. Còn có, đứng ở đối diện đường chính là vị hôn phu của tôi, tôi nghĩ anh cũng đã sớm biết? Cho nên, xin anh đừng dùng bất luận phương thức gì tới quấy rầy cuộc sống của tôi nữa, tôi kỳ thật rất muốn nói chuyện cụ thể về quyền nuôi dưỡng con với luật sư của anh, không phải anh.”

Nói xong tôi liền đi về phía khu vực trò chơi của trẻ em, muốn đón Tử Lưu, lại bị Thẩm Tang Miên kéo lại.

“Em nghiêm túc muốn ở cùng hắn?” Thẩm Tang Miên chỉ vào Hàn Tương Luy nói.

“Đúng, có vấn đề gì sao?”

Thẩm Tang Miên nhíu mày nói: “Cách  xa hắn một chút, hắn không thích hợp với em.”

Tôi gạt tay hắn ra, nói: “Tôi tự nhiên biết rõ anh ấy không thích hợp với tôi, không cần anh quan tâm!”

“Thanh Thanh!” Thẩm Tang Miên bất đắc dĩ, nhíu mày nói: “Em không hiểu rõ hắn, em… em rất đơn thuần, tôi không hy vọng em bị tổn thương.”

“Đã đủ rồi Thẩm Tang Miên, anh yên tâm, trên thế giới này không có người nào tổn thương tôi sâu sắc như anh đâu, anh cảm thấy sau anh, còn có cái gì có thể tổn thương tôi sao?” Tôi cười lạnh nói: “Tôi sớm đã bị anh luyện mãi thành thép rồi!”

Nói xong tôi không quan tâm tới Thẩm Tang Miên liền đưa Diêm Tử Lưu nhanh chóng ra ngoài tiệm, đi sang đối diện đường.

“Trước đưa Tử Lưu về nhà đã, nó đã ăn rồi, chúng ta ăn cơm riêng.”

“Được.” Hàn Tương Luy cười cười, cũng không hỏi nhiều liền lái xe đưa Tử Lưu về nhà, nhưng sau khi tôi an trí tốt Diêm Tử Lưu rồi trở lại xe, hắn cũng không có ý định lái xe đưa tôi đi ăn cơm.

“Tương Luy, anh làm sao vậy?” Tôi hỏi.

“Có phải em có lời gì muốn nói với anh hay không? Nói ngay ở chỗ này đi, không cần phải đổi sang nơi khác để khai đao đâu.”

Phốc…

Hàn Tương Luy thật sự là quá sắc bén rồi…

Bất quá bị hắn nói như vậy, tôi ngược lại không biết nên nói cái gì mới tốt rồi, ấp úng mãi, không biết nên bắt đầu từ đâu.

“Có phải em muốn nói em không thể cùng đi trung tâm TC với anh, cũng không thể cùng anh ở cùng một chỗ, phải không?”

Phốc…

Quả nhiên sâu sắc!

Cho nên, tôi lại không biết nói cái gì nữa rồi, chỉ có thể cúi đầu tiếp tục giả bộ làm người chết…

“Có phải em còn muốn nói em không yêu anh, em còn yêu Sean, cho nên em không thể lừa gạt anh, phải không?”

Phốc…

Quá trực tiếp!

“Haizz…” Chỉ nghe thấy Hàn Tương Luy thở dài một hơi, sau đó khẽ cười nói với tôi: “Thanh Thanh, có phải anh đã cho em không gian quá lớn, cho nên em muốn chạy hay không?”

“Em…”

“Hãy nghe anh nói!” Hàn Tương Luy ngắt lời tôi: “Thanh Thanh, anh biết rõ em là một cô gái tốt, anh thậm chí có thể không quan tâm trong lòng em có anh hay không, anh chỉ muốn cùng em ở chung một chỗ mà thôi, nếu như em không thể yêu anh, như vậy cứ để anh tốt với em là đủ rồi.”

“Tương Luy, em biết rõ anh là một người rất tốt, nhưng như vậy đối với anh không công bằng.”

“Anh cảm thấy rất công bằng, Thanh Thanh, em không cần lo lắng em sẽ thương tổn anh, bởi vì nếu như lựa chọn anh, em nhất định sẽ dùng hết toàn lực đối tốt với anh, đó chính là Diêm Thanh, anh hiểu em rất rõ, thậm chí còn hiểu em hơn so với trong tưởng tượng của em, em cho rằng anh mới quen biết em ở đây thôi sao?”

“Anh có ý gì?” Tôi mở to hai mắt hỏi.

“Thanh Thanh, năm năm trước chúng ta đã quen biết, ở thành phố D.”

Sao tôi một chút ấn tượng cũng không có vậy…

“Em không nhớ rõ cũng không phải điều kỳ quái, bởi vì ngày đó em ở trong quán rượu uống say đến không còn biết gì, sau đó là Sean tới đón em về nhà.”

Phốc!

Bà đây nhớ rồi…

Nước mắt rơi!

Sao lại là ngày đó!

Cái này cũng thật quá xấu hổ chết tôi rồi!

Advertisements

2 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 17

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s