Nam than phong ben_Chap 108

Chương 108: Tham luyến ấm áp này

534b9856c3f5fd89de9e8b45c12a5738

Edit-Beta: Hiểu Dương-Hye Mi

Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Tần Mặc hiếm có cơ hội có thể thể trắng trợn chiếm tiện nghi của Tô Song Song, đương nhiên sẽ không tùy tiện bỏ qua cơ hội này, hai tay bên người Tô Song Song chậm rãi buông lỏng, sau đó vùi đầu vào cổ Tô Song Song.

Tô Song Song nhất thời muốn xù lông, nhưng Tần Mặc đè trên người cô làm cô không thể nhúc nhích, không khỏi giận dữ nói: “Tiểu cầm thú, anh làm cái gì vậy?”

Tần Mặc cau mày, hơi thở dốc, lộ ra biểu cảm rất là thống khổ, một lát sau mới khàn khàn nói ra một câu: “Đau dạ dày, chờ một lát.”

“Cái gì?” Tô Song Song nghe thanh âm của Tần Mặc giống như đang nhịn đau khổ, nhất thời luống cuống, cũng không dám lộn xộn, nghiêng đầu nhìn lỗ tai Tần Mặc, vội vàng nói: “Vậy  anh đứng lên trước, tôi đi mua thuốc cho anh!”

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, làm bộ như tốn sức phun ra một chữ: ” Chờ…” Sau đó liền an tĩnh.

Lần trước Tần Mặc lên cơn sốt, còn kiêu ngạo không muốn người ta quan tâm, Tô Song Song vẫn là lần đầu tiên thấy Tần Mặc đau không nhúc nhích được, theo bản năng đã cảm thấy Tần Mặc nhất định là rất đau.

Cô suy nghĩ một chút, hình như Tần Mặc hôm nay cũng không ăn cái gì, chẳng lẽ có bệnh dạ dày? Thời điểm nghĩ vớ vẩn, cả người cũng không dám lộn xộn, cứ như vậy nhìn thẳng lỗ tai Tần Mặc, ngay cả thở gấp cũng không dám.

Tần Mặc vùi ở cổ Tô Song Song, ngửi mùi thơm sữa tắm ngọt ngào trên người cô, trong lòng nghĩ đến: Quyển sách không đáng tin cậy kia cuối cùng cũng đáng tin một lần, xem ra giả bộ bệnh, ngược lại là một chiêu tốt.

 “Yêu kế” kiêu ngạo hừ một tiếng: Nghe tôi không sai!

Tần Mặc cứ như vậy ôm thân hình mềm mại, bất tri bất giác ngủ thiếp đi, lần đầu ngủ say như vậy.

Hắn ngủ say thế nhưng lại làm khổ Tô Song Song. Tô Song Song trong chốc lát cảm giác cả người mình đều muốn tê rần, Tần Mặc vẫn không có động tĩnh, tim cô có chút đập rộn lên.

“A Mặc? Tần Mặc? Tiểu cầm thú?” Tô Song Song thử dò xét kêu, tiếng sau lớn hơn tiếng trước, nhưng Tần Mặc như cũ không có động tĩnh gì.

Tô Song Song vội vàng hai tay chống giữ thân thể Tần Mặc muốn đẩy hắn ra, nhưng dùng hết khí lực từ lúc bú sữa mẹ cũng không đẩy được một nửa.

Vốn là cô bị Tần Mặc đè, bị ép thành bánh nhân thịt rồi, lăn qua lăn lại như vậy, suýt nữa tắt thở, Tô Song Song dùng sức thở dốc một chút, thật vất vả kéo cái mạng nhỏ của mình về.

“Tiểu cầm thú, anh đứng lên, tôi bị đè chết rồi!” Tô Song Song vừa nói vừa dùng sức đẩy một chút, vào lúc này lại đẩy Tần Mặc tới bên phải chính mình.

Áp lực lớn trên người biến mất, Tô Song Song nhất thời cảm giác mình tựa như giành lấy cuộc sống mới, cô nghiêng đầu nhìn Tần Mặc một cái, thấy hắn cau mày giống như ngủ thiếp đi, đưa tay ra bi ai xoa xoa vùng ngực đã bị đè phẳng.

Thật ra thì Tần Mặc đã tỉnh, nếu không phải hắn phối hợp, bằng chút sức lực này của Tô Song Song căn bản cũng không thể đẩy hắn.

Hắn hơi híp mắt lại nhìn Tô Song Song một cái, đã nhìn thấy cô nhíu khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhào nặn ngực của mình, nhất thời cảm thấy một dòng nước nóng xông thẳng đầu óc.

Hô hấp của hắn không khỏi nhanh lên, lại sợ bị Tô Song Song nhìn thấy sự khác thường của mình, xoay người, này động một cái, Tô Song Song còn tưởng rằng Tần Mặc tỉnh.

Cô vội vàng ngồi dậy, chống giữ thân thể nhìn đưa qua, ai ngờ tên này còn ngủ, Tô Song Song nhìn chằm chằm khuôn mặt anh tuấn đẹp trai Tần Mặc một hồi, không nhịn được đưa đầu ngón tay ra chọc chọc chân mày nhíu chặt của hắn.

Lại chọc chọc, thấy Tần Mặc vẫn không có phản ứng, Tô Song Song liền lớn mật, nàng đưa tay ra sờ trán Tần Mặc một chút, nhiệt độ bình thường, cô thở phào nhẹ nhõm.

Tô Song Song suy nghĩ một chút đem cái chăn trắng của mình đắp lên cho Tần Mặc, cô nhảy xuống giường, nấu một bình nước, tìm một cái túi chườm nóng, đổ vào, lặng lẽ đi tới, vén chăn lên, nhét vào bụng Tần Mặc.

Làm xong hết thảy các thứ này, Tô Song Song khốn khổ xoa xoa hai mắt của mình, cô nhìn lướt qua cái giường mềm mại bị Tần Mặc chiếm lĩnh, mặc dù không cam lòng, nhưng cô không thể di chuyển nổi Tần Mặc.

Tô Song Song lại ngẩng đầu nhìn giường Tần Mặc, như cũ không cam lòng, cúi đầu nhìn Tần Mặc ngủ say, thở dài, vô cùng bi ai leo lên cái giường cứng của Tần Mặc.

Tô Song Song vừa nằm xuống, liền cảm giác mình lưng bị đau, cô ôm cái chăn mỏng manh của Tần Mặc, ai oán nhìn hắn nằm trên giường mình.

Vốn cô cố gắng hết sức ngủ, vừa nhắm mắt, mũi có thể ngửi được mùi thuốc lá nhàn nhạt cùng mùi vị sữa tắm bạc hà mát mẽ trên người Tần Mặc.

Tô Song Song muốn hít một hơi thật sâu làm cho mình buông lỏng, nhưng hít một cái, nguy rồi, mùi vị thuộc về Tần Mặc càng thêm đậm đà, Tô Song Song ôm chăn, mạnh mẽ bật ngồi dậy, suy nghĩ một chút lại vứt chăn ra.

Tô Song Song xếp chân ngồi, tim giống như lên dây cót, đập mãnh liệt.

Giống như sau khi biết chính mình đối với Tần Mặc có chút tâm tư, cô như mắc một loại bệnh, một khi là chuyện liên quan đến Tần Mặc thì tim cô sẽ đập rộn lên.

Tô Song Song cứ như vậy đứng lên nằm xuống, nằm xuống đứng lên, giằng co gần nửa đêm cuối cùng mới mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Tần Mặc nghe Tô Song Song bên này yên tĩnh rồi, liền mở mắt, một đôi mắt hoa đào lạnh như băng nhìn Tô Song Song chu miệng nhỏ ngủ say, trong mắt nhiễm một phần ấm áp.

Hắn bàn tay sờ lên túi chườm nóng còn nhiệt độ Tô Song Song thả ở cạnh bụng mình, ấm áp trong mắt sâu hơn, lộ ra một loại nhu tình mật ý không thuộc về hắn.

Một lát sau, Tần Mặc suy nghĩ một chút, ngồi dậy, đưa tay ra khom người móc một cái, liền đem Tô Song Song ôm lấy, suy nghĩ một chút đem tay nhỏ bé của nàng thả ở cái hông của mình, nghe trên người nàng mát mẽ mùi vị, lúc này mới ngủ.

“A!” Sáng sớm ngày thứ hai, Tô Song Song bị kinh hãi đánh thức, mà Tần Mặc bị một tiếng thét chói tai muốc chọc thục màng nhĩ đánh thức.

Hắn mở mắt, nhìn lướt qua Tô Song Song gần trong gang tấc, khuôn mặt nhỏ nhắn hoảng sợ, nhất thời biết tại sao cô kinh ngạc như vậy.

Hắn bất động thanh sắc nhíu mày một hồi, sau đó nhắm mắt lại ngủ tiếp, Tô Song Song thấy Tần Mặc giống như chưa có hoàn toàn tỉnh lại, vội vàng thận trọng thu hồi tay chính mình đặt ở bên hông Tần Mặc, sau đó che miệng của mình.

Cô ngừng thở, thấy Tần Mặc vẫn không tỉnh, thở phào một cái, nhưng trong lòng đã lệ rơi đầy mặt, không phải nửa đêm sẽ lăn tới chứ.

Cô thận trọng nhích về phía sau một chút, muốn không một tiếng động trở về giường lớn củaTần Mặc, chẳng qua là cô quên giường Tần Mặc cao hơn so với giường của cô.

Nàng lăn xuống tới dễ dàng muốn lăn đi lên có thể khó khăn, này động một cái, trực tiếp kẹt ở kẽ hở hai giường, hai cái giường cũng run rẩy, Tô Song Song bị dọa sợ đến trợn to đôi mắt nhìn Tần Mặc.

Tô Song Song trong lòng cầu nguyện, Tần Mặc nhất định đừng tỉnh lại, nhất định đừng tỉnh lại! Nhưng ông trời lần nữa vứt bỏ cô, không có nghe thấy cầu nguyện của cô!

Ông trời già nhổ nước bọt: Ta là thần thánh phương Đông, ngươi lại dùng cách cầu nguyện với thần thánh phương Tây, nếu ta để ý đến ngươi, thật xin lỗi thân phận lão đại thiên giới phương Đông!

Chỉ thấy Tần Mặc chậm rãi mở ra đôi mắt hoa đào, nhìn thấy Tô Song Song che miệng kẹt ở kẽ hở giường, gương mặt kinh hoàng cộng thêm chút khinh bỉ, chân mày lại theo thói quen nhíu lại.

“Cái đó, tôi vừa mới không cẩn thận lăn xuống!” Tô Song Song suy nghĩ một cái, cuối cùng nhanh trí, trong lòng yên lặng cho chính mình một lời khen.

Cô trực tiếp đưa tay chỉ sau lưng, nói xong còn cố gắng hết sức khẳng định gật đầu một cái, một bộ bất kể anh có tin hay không, sự thật chính là như vậy, không cho anh chất vấn!

“Ồ!” Tần Mặc chẳng qua rất đơn giản đáp một tiếng, căn bản không có ý định tra hỏi chuyện này.

Nhưng không biết là Tô Song Song chột dạ hay là thế nào, luôn cảm thấy một tiếng đáp lại này của Tần Mặc  là ý vị thâm trường, giống như lộ ra một chút hoài nghi!

Tô Song Song nhất thời luống cuống, vội vàng ngồi dậy, lại giấu đầu lòi đuôi giải thích một câu: “Thật là lăn xuống.”

Tần Mặc cũng ngồi dậy, chăn chảy xuống, lần nữa lộ ra thân người cường tráng, Tô Song Song mặc dù đã nhìn không biết bao nhiêu lần, vẫn như cũ còn có một chút đỏ mặt nghiêng đầu.

Tần Mặc ngược lại không có nửa phần ngượng ngùng, vén chăn lên đi xuống giường, cầm quần áo ngủ treo ở trên ghế tùy ý khoác lên người.

Hắn nhìn lướt qua đồng hồ trên tường, thờ ơ, lời ít ý nhiều nói một câu: “Hôm nay em đi phỏng vấn.”

Tô Song Song bây giờ còn mặt đỏ tim đập, không dám nhìn Tần Mặc, căn bản không có tinh thần, chợt nghe Tần Mặc nói, không có phản ứng kịp, cô lặp lại một câu, “Phỏng vấn?” Lúc này mới phản ứng được, chợt đứng lên, từ trên giường nhảy xuống.

Tần Mặc vừa thấy cô lại làm chuyện ngu ngốc, vội vàng vươn tay ra đỡ cánh tay của cô, cho cô một điểm tựa, không để cho cô té trên đất, nhưng có chút giận: “Em không muốn chân của em nữa sao ?”

Thanh âm Tần Mặc hơi giương cao, Tô Song Song rơi xuống đất mới ý thức tới chính mình được đỡ, lại quên cổ chân của mình còn chưa khỏe hoàn toàn.

Cô không biết xấu hổ hướng Tần Mặc le lưỡi một cái: “Vừa mới quên, cám ơn anh, A Mặc!” Nói xong Tô Song Song hốt hoảng đi dép chạy về hướng phòng vệ sinh.

Một bên chạy một bên gầm to: “Không kịp rồi!”

Tần Mặc đứng tại chỗ, nhìn Tô Song Song chạy mòng mòng, nhất thời cảm thấy có chút bất đắc dĩ, hắn thở phào một cái, tự giác đi phòng bếp, nhìn một chút cơm cùng thức ăn tối hôm qua còn dư lại, cảm thấy vô cùng lúng túng.

Tần Mặc căn bản cũng chưa từng xuống bếp! Nếu hắn muốn làm điểm tâm cho Tô Song Song, lần đầu tiên xuống bếp, đoán chừng khó ăn, tất nhiên bại lộ cháo kia không phải mình làm.

Tần Mặc suy nghĩ một chút cuối cùng vẫn bỏ qua, lấy bánh mì trong tủ lạnh ra, đặt ở trong lò vi sóng, nhưng khi nhìn vẻ ngoài cái bánh kia, chân mày nhíu lại thật sâu.

Hắn thuận tay muốn ném nó vào trong thùng rác, chẳng qua còn chưa kịp động thủ, Tô Song Song áo mũ chỉnh tề từ phòng vệ sinh đi ra.

Cô nhìn Tần Mặc cầm bánh mì trong tay, trong lòng ấm áp, không nói hai lời, cầm lấy bánh mì liền nhét vào trong miệng, vội vã cắn hai cái.

“Cám ơn anh!” Tô Song Song nói xong, một tay mang giày, một tay cầm bánh mì gặm.

Tần Mặc đứng sau lưng cô, nghe cô nói một tiếng cám ơn, hắn hơi hơi quay đầu, nhìn Tô Song Song bận bịu gặm bánh mì, đột nhiên có chút không được tự nhiên.

Việc này giống như một nét bút hỏng trên con đường truy cầu hoàn mỹ của hắn, vốn Tần Mặc muốn đem bỏ loại bánh mì này, một lần nữa nướng lại, ai biết Tô Song Song căn bản không cho hắn cơ hội, trực tiếp lấy ăn.

Tần Mặc cau mày như cũ, mất dê mới sửa chuồng nói một câu: “Không phải cho em.”

Tô Song Song đang ăn bánh mì thiếu chút nghẹt thở, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn một cái, lúc này cũng kịp phản ứng, dựa theo tính cách tiểu cầm thú thật đúng là không giống có thể vì người khác hâm nóng bánh mì!

Tô Song Song cắn bánh mì, nuốt cũng không phải, ói ra cũng không phải, cô cũng không thể đem một nửa bánh mì nhai trong miệng phun ra trả lại cho Tần Mặc.

Tần Mặc nhìn lướt qua Tô Song Song, lại nói một câu: “Thôi vậy.”

Tô Song Song nghe xong, lệ rơi đầy mặt, lầm bầm một câu: “Cám ơn Tần đại nhân ngài không giành ăn với tôi!” =]]]]]

 

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 108

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s