Hop cuu tat hon_Chap 23

Chương 23

Hình ảnh có liên quan

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

———–ta là giải phân cách quá khứ———-

Kỳ thật tôi cũng không nhớ rõ đêm qua mình lăn lộn đến mấy giờ mới đi ngủ, nhưng kẻ luôn thích ngủ nướng như tôi vậy mà hôm nay lại dậy rất sớm, nhìn thời gian mới chỉ hơn sáu giờ sáng mà thôi.

Bất quá ánh nắng sáng sớm giống như có hương vị của sự ấm áp và ngọt ngào nhàn nhạt, nhất là lúc mở mắt ra nhìn thấy mặt Tang Miên, hương vị này càng rõ ràng.

Lại nói tiếp, đây là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy khuôn mặt Tang Miên lúc ngủ, cũng bởi vì Tang Miên làm người thật sự là quá siêng năng, mỗi ngày đều dậy rất sớm…

Tôi còn đang gối lên cánh tay Tang Miên cho nên không dám có động tác quá lớn, chỉ sợ đánh thức hắn dậy thì sẽ không còn được hưởng thụ loại đãi ngộ này nữa, bất quá tôi vẫn nhịn không được nhếch môi ngốc cười rộ lên, hình như tôi đã thành công áp đảo hắn nha!

Oa ha ha, quan hệ của tôi và Tang Miên rốt cục cũng bước vào một kỷ nguyên mới  rồi!

Tuy nhiên chuyện này là bởi vì hắn rượu vào loạn trí…

Nghĩ tới đây, tôi lại xoắn xuýt lên, nếu câu nói đầu tiên khi hắn mở mắt ra là “Thực xin lỗi” … thì bà đây nhất định sẽ đánh chết hắn!

“Lại đang nghĩ loạn gì vậy?”

Không biết Tang Miên lúc nào đã tỉnh lại, tôi vừa ngước mắt liền thấy được cái biểu lộ “gương mặt vô cảm” kinh điển kia …

Quả nhiên Tang Miên chính là Tang Miên, không thể chỉ vì lên giường rồi là có thể trông cậy hắn thay đổi bản chất được…

Bất quá, hắn không có nói xin lỗi! Nghĩ như vậy tôi lại nhịn không được cười ngốc.

“Ngốc…” Tang Miên nhíu mày nói.

Bất quá tâm tình tôi rất tốt nên không so đo với hắn, chỉ gối lên cánh tay của hắn, sau đó nhích lại gần hắn, tiếp tục cười tủm tỉm hưởng thụ tâm tình khó được lúc tốt như này.

Thế nhưng mà Tang Miên lại bỗng nhiên vươn tay ra vuốt ve cái cằm của tôi, giống như là đang đùa giỡn với con mèo nhỏ vậy, tôi trừng mắt nhìn  hắn, không biết hắn muốn làm gì…

Tang Miên híp mắt nhìn tôi, mắt của hắn phảng phất một tầng ánh sáng mập mờ, khiến tôi không biết giờ phút này trong đầu hắn đang nghĩ cái gì.

Lại nói tiếp, có đôi khi tôi thật sự cảm thấy Tang Miên rất thần bí khó lường, luôn khiến cho người ta đoán không ra.

Bất quá, tôi rất nhanh liền biết rõ hắn đang suy nghĩ gì rồi, bởi vì bàn tay hắn chuyển qua trước ngực tôi…

“YAAAA..! Anh sờ ở đâu vậy!” Tôi hất tay Tang Miên ra, mạnh mẽ kéo chăn che khuất thân thể trần truồng của mình, lui về phía sau, nhanh chóng kéo ra khoảng cách an toàn với Tang Miên .

Chết mất! Tôi vậy mà quên mất mình không có mặc quần áo!

Tôi đỏ mặt trừng mắt nhìn Tang Miên, túng quẫn đến mức hận không thể trực tiếp chui vào trong khe gối! Thế nhưng tôi không có mặc quần áo, nên cũng không dám đứng dậy xuống giường…

Phải biết rằng, bây giờ là ban ngày, mấy cái cảm xúc thẹn thùng gì đó cũng rất dễ dàng phát tác…

“Em đang làm gì vậy?” Tang Miên cau mày nhìn tôi, một bộ dạng không hiểu.

“Anh quay đầu đi, em muốn mặc quần áo?” Tôi cúi đầu nói, căn bản không dám lại ngẩng đầu nhìn Tang Miên.

Tang Miên than nhẹ một tiếng, sau đó tôi liền nghe được bên giường phát ra một hồi thanh âm xột xột xoạt xoạt, hẳn là hắn đã xoay người sang chỗ khác rồi, tôi lúc này mới vươn đầu từ trong chăn ra.

Bất quá tôi nhìn thấy không phải bóng lưng Tang Miên, mà là lồng ngực của Tang Miên…

Thì ra vừa rồi hắn không phải quay người, mà là đem khoảng cách an toàn giữa chúng tôi kéo gần lại thành khoảng cách nguy hiểm …

Nhưng cũng phải nói lại, cơ ngực của Tang Miên rất đẹp mắt nha, nó khiến tôi nhịn không được mà nuốt nước bọt…

“Ực ực —— “

Bất quá thanh âm nuốt nước bọt của tôi dường như quá vang dội rồi, nhất là ở bên trong không khí yên tĩnh lúc sáng sớm, thanh âm nuốt nước bọt này không khác gì sấm sét giữa trời quang.

Chỉ nghe thấy từ đỉnh đầu tôi truyền đến một hồi tiếng cười, rất tốt, tôi xác định đây không phải là ảo giác của tôi, bởi vì Tang Miên cũng nghe được nó…

Tôi rất muốn gào thét, điều này thật sự là quá xấu hổ chết người rồi! Diêm Thanh, mày có cần phải háo sắc như vậy không không! Tính cách nữ lưu manh trong thâm tâm mày thật sự là quá đen tối rồi! Buổi sáng tốt đẹp như vậy, mày không thể tỏ ra rụt rè một chút hay sao!

“Cái đó…em…” Tôi chán nản ngẩng đầu nghĩ muốn giải thích thì lại nhìn thấy đôi mắt đang mỉm cười của Tang Miên.

Trời ạ, biểu lộ này rất hiếm thấy nha!

Hắn đang cười đó, chính là loại nụ cười mà khiến cho người ta cảm thấy…cảm giác tuyệt mĩ như đang tan chảy giữa cánh đồng hoa, đúng, đây chính là cảm giác nụ cười “vô tình”!

Tôi lập tức ngây người, sững sờ nhìn biểu cảm hiếm thấy của Tang Miên, sau đó triệt để hóa đá.

“Nhân phẩm” của tôi trở về rồi sao?

“Vô tình” của tôi đã tan chảy rồi sao?

“Thanh Thanh…” Tang Miên bỗng nhiên gọi tôi, lúc này tôi mới phục hồi tinh thần lại, nét cười trên mặt hắn giảm đi, thanh âm có chút khàn khàn, ý tứ ám chỉ trong mắt cùng trong giọng nói đã rất rõ ràng rồi, tôi nếu không hiểu thì buổi tối hôm qua sẽ trở nên vô dụng…

Tôi đỏ mặt cúi đầu xuống, hoàn toàn không dám nhìn Tang Miên…

Tôi cái này chính là điển hình của kiểu ‘dám nghĩ không dám làm’ trong truyền thuyết sao?

Không đúng!

Tôi đây là thiếu nữ ngượng ngùng…

“Đừng nghĩ lung tung việc khác.” Tang Miên nắm cằm của tôi, vừa nói vừa sát lại gần tôi, bắt đầu nhẹ nhàng thè lưỡi liếm môi của tôi, sau một hồi hôn nhẹ, động tác của hắn bỗng nhiên mãnh liệt hơn, xoay người áp tôi dưới thân, nói: “Chúng ta phải nhanh một chút, tôi còn phải đến công ty.”

Kết quả của việc này chính là, tôi lại nằm ỳ trên giường, hơn nữa còn triệt để quên mất việc phải nói với Tang Miên cuối tuần về nhà thăm viếng mẹ…

Mẹ à, con thực xin lỗi mẹ, mỹ sắc trước mắt, con liền quên mất mẹ rồi…

Có một số việc giống như đã có lần đầu tiên thì mấy lần sau liền xảy ra rất tự nhiên…

Tôi nhớ ba tháng trước Tang Miên đối với tôi còn có một chút chướng ngại, như thế nào uống say một đêm liền mất hết rồi? Hơn nữa trải qua việc tự thể nghiệm mấy ngày nay, tôi phát giác chướng ngại gì đó của hắn giống như triệt để biến mất…

Có cần phải  triệt để không còn gì như vậy hay không!

Mặc dù tôi thân là vợ sếp nên có đặc quyền mỗi ngày đến muộn, nhưng đây cũng không phải là một chuyện tốt!

Cho nên sáng sớm hôm nay tôi đẩy Tang Miên, nói: “Hôm nay, chúng ta không làm cái đó nữa, được không?”

Tang Miên cau mày hỏi: “ Cái đó là cái gì?”

“Anh hiểu cái đó là gì mà!” Tôi kêu lên.

“Không hiểu…”

“Được rồi…” Tôi mắt trắng không còn chút máu quyết đoán quay người, nhưng người đứng phía sau lại tiến lên theo, ôm eo của tôi, liếm láp lỗ tai của tôim hỏi: “Là cái này sao?”

Tôi ngã, anh cứ giả vờ đi!

“Em nói với anh việc này…”

“Ừm…” Người đứng phía sau lên tiếng, tiếp tục công việc của hắn…

“Ngày mai về nhà cùng em nhé, ba của em nói muốn chúng ta cùng trở về ăn cơm.”

“Ừm…” Tang Miên lại tùy ý ừ hử.

Tôi quay người lại, nghiêm túc nhìn hắn nói: “Em nói thật đó, ngày mai về nhà được không? Chỉ cần một ngày ngày mai thôi, anh đi cùng em được không? Ngày mai rất quan trọng.”

Tang Miên có chút không kiên nhẫn cau mày nói: “Tôi không phải đã đồng ý rồi sao?”

“Thật sự?” Tôi kinh hỉ nhìn hắn, mấy ngày nay hắn đặc biệt dễ nói chuyện.

“Ừ.” Hắn lại sáp tới, một bên cởi nút thắt áo ngủ của tôi ra, một bên nói: “Chỉ là công ty có chút việc, em đi trước, buổi chiều tôi trực tiếp đi tìm em, hai giờ nhất định tới nơi.”

“Anh không được gạt em!”

“Ừ…”

Bạn xem bạn xem, “Vô tình” của tôi quả nhiên biến thành “Hữu tình” rồi!

Sáng ngày hôm sau tôi dậy thật sớm, hơn nữa còn kiên định cự tuyệt yêu cầu “vận động buổi sáng” của Tang Miên, khiến cho hắn mới buổi sáng mặt đã đen xì, hơn nữa còn xoi mói bới móc bữa sáng tôi làm.

“Trứng gà không mềm…”

“Bánh mì nướng quá cháy…”

“Sữa bò quá nóng…”

Bất quá những việc này…tôi đều có thể nhẫn nhịn, nhưng câu nói sau cùng của hắn rốt cục khiến tôi không thể nhịn được nữa!

“Tạp dề của em rất xấu xí.”

Tạp dề của của tôi xấu ở chỗ nào chứ, SpongeBob xấu ở chỗ nào!

(*) SpongeBob:

Kết quả hình ảnh cho SpongeBob:

Chờ một chút, đây không phải là điều quan trọng!

Quan trọng chính là, mỗi ngày tôi đều đeo cái tạp dề này, không phải sao? Vậy sao hôm nay anh mới đột nhiên cảm giác nó xấu hả! Anh cũng không cần phải vì chưa thỏa mãn dục vọng mà biểu thị bất mãn rõ ràng như vậy, được không!

Bất quá tôi rất không có tiền đồ, tự nhiên không dám đem suy nghĩ trong lòng nói ra ngoài, tôi bất quá chỉ bất mãn bĩu môi, cởi bỏ tạp dề vứt qua một bên, đưa tay lấy chén đĩa của hắn, nói: “Em làm lại cho anh là được.”

“Không cần.” Tang Miên đè lại tay tôi, cầm chén đĩa tiếp tục mặt đen nói: “Miễn cưỡng vẫn ăn được.”

Nói xong hắn buồn bực ăn xong trứng gà, lau miệng sạch sẽ nói: “Tôi đi đây.”

Tôi lập tức buông ly đuổi theo Tang Miên, nói: “Anh không được quên hôm nay phải về nhà em đó, anh đã đồng ý với em rồi đấy!”

Tang Miên đứng ở cửa không nhanh không chậm thắt cà- vạt, nửa ngày mới lườm tôi “Ừm” một tiếng, coi như là trả lời.

Này này, anh nói chuyện thế này là thế nào, có cần phải kiệm lời vậy không hả!

Bất quá tôi như cũ không có tiền đồ nên không dám tức giận, mà là rất chân chó giúp hắn cầm áo khoác, một bên giúp hắn mặc, một bên nhỏ giọng nói: “Tang Miên, hôm nay là tết thanh minh, cho nên ba muốn chúng ta trở về ăn cơm, tế bái mẹ em…”

Tang Miên không nói gì, tôi cũng không biết hắn rốt cuộc là đồng ý hay là không đồng ý, tôi cẩn thận từng li từng tí ngẩng đầu, phát hiện Tang Miên đang nhìn tôi, sắc mặt bề ngoài giống như không còn đen như khi nãy nữa rồi…

“Chuyện tôi đồng ý với em thì sẽ không quên, hai giờ, chờ tôi.”

Đạt được câu trả lời khẳng định của Tang Miên khiến mọi bất an trong lòng tôi tan đi, tôi cười tủm tỉm thay hắn xử lý cà- vạt, giật nhẹ áo khoác nói: “Vậy anh đến công ty đi, lái xe cẩn thận!”

Tang Miên cầm túi xách, vừa mở cửa vừa nói: “Tôi có tài xế.”

Ngã!

Chẳng lẽ anh không hiểu cái gì gọi là lời dặn dò ấm áp giữa vợ chồng sao?

Ngay tại lúc tôi biểu lộ oán giận, Tang Miên bỗng nhiên dừng bước quay người trở lại.

Không thể nào, em oán thầm anh một chút mà anh cũng biết sao?

Tang Miên đến trước mặt của tôi, bỗng nhiên cúi đầu xuống hôn một cái lên trán tôi, sau đó cực kỳ nhanh xoay người mở cửa đi ra ngoài, lưu lại tôi một người ngu ngơ đứng ở cửa.

Chờ một chút, vừa rồi hắn mới hôn trán tôi sao?

Hình như là vậy…

Chờ một chút! Đây không phải là nụ hôn buổi sáng trong truyền thuyết sao!

Không phải chứ, tôi vừa rồi chết lặng, đều chưa có hảo hảo cảm thụ nha!

Tôi vuốt cái trán âm thầm rơi lệ, Tang Miên, lần sau anh hôn em có thể báo trước một tiếng không? Vợ của anh rất chậm chạp, dù sao anh cũng phải cho em chút thời gian chuẩn bị một chút chứ!

Bất quá, bạn học Tang Miên hình như thật sự đã có chút tiến triển…

Oa ha ha, cuộc sống chung hài hòa ngọt ngào của chúng tôi đã không còn xa nữa rồi!

Bất quá, vui quá rất dễ hóa buồn, bi kịch lớn nhất trong cuộc sống chúng tôi đã đến…

Không đúng, cái này không phải bi kịch, mà là một vở kịch lớn!

Đã bốn giờ chiều vậy mà Tang Miên vẫn còn chưa tới, tôi không thể tiếp tục dùng lý do kẹt xe để thuyết phục ba cũng như là thuyết phục chính mình nữa rồi.

Để cho người ta sốt ruột nhất chính là, điện thoại của Tang Miên không thể gọi được!

Vì vậy sức tưởng tượng phong phú của tôi đã thêu dệt nên vô số cảnh tượng bi kịch nhân gian, khiến tôi gấp đến độ thiếu chút nữa khóc òa lên ở tại chỗ.

Đồng chí Diêm Đại Bưu thấy tôi như vậy bèn nghiêm túc an ủi tôi: “Con gái, đừng lo lắng nữa, sự thật có lẽ không giống tưởng tượng đáng sợ của con đâu, đoán chừng là tiểu Thẩm quên mất con, cho nên không có gì phải sốt ruột, không có gì phải thương cảm nha!”

Tôi phi!

Diêm Đại Bưu, ba xác định là ba đang an ủi con hả?

Tôi trừng mắt liếc ông một cái, nói: “Tang Miên đã đồng ý với con rồi, anh ấy còn nói chuyện anh ấy đồng ý với con thì sẽ không quên!”

“Được được, ba không nói nữa được chưa? Trừng mắt ông đây làm gì!”

“Bất quá, ông già à…” Tôi đánh giá Diêm Đại Bưu, nói: “Sắc mặt ba gần đây hình như không được tốt lắm, già hơn rồi, có phải là sinh bệnh rồi hay không?”

Diêm Đại Bưu đập một cái lên đầu tôi, mắng: “Cô đừng có mà trù ông đây! Thân thể ông đâygần đây rất tốt!”

Vậy là tốt…

Khuyết điểm lớn nhất của Diêm Đại Bưu chính là một ông lão sinh khí quá mức dồi dào, tinh lực tràn đầy không thể phát tiết liền tìm tới đứa con gái này gây phiền toái, nói thí dụ như là kéo tôi chạy khắp khu phố phá làng phá xóm…

Bất quá, hình như đã rất lâu ông không có tìm tôi đi phá làng phá xóm rồi, nghĩ như vậy tôi rất lo lắng.

Diêm Đại Bưu nhìn thấy ánh mắt lo lắng của tôi liền lập tức nổi giận, mãnh liệt vỗ một cái lên đầu tôi, mắng: “Đừng có mà dùng ánh mắt như nhìn người chết để mà nhìn ông! Ông đây rất khỏe! Có sức thì đi mà lo lắng cho ông xã của con ấy!” Nói xong Diêm Đại Bưu đứng dậy liếc xéo tôi, nói: “Ông đây đi phòng bếp nhìn xem nồi canh thế nào rồi.” Nói xong liền đi về phía phòng bếp.

Nhìn Diêm Đại Bưu bề ngoài giống như thật đúng là không có việc gì, vì vậy tôi lại bắt đầu chuyển qua lo nghĩ ưu thương về Tang Miên, nhìn đồng hồ đã sắp điểm 4:30, hắn vì sao còn chưa tới? Công ty của hắn cách nơi này cũng không xa lắm mà, quan trọng nhất là điện thoại của hắn luôn không thể liên lạc được, cái này cũng thật là quá quỷ dị rồi…

Đúng lúc này, tôi bỗng nhiên nghe thấy một tiếng vang thật lớn, quay đầu xem xét, Diêm Đại Bưu vậy mà ngã sấp xuống trên mặt đất.

“Ba, ba không sao chứ!”

Tôi xông lên phía trước xem xét, lại phát hiện Diêm Đại Bưu đã triệt để mất đi tri giác, hôn mê bất tỉnh.

Advertisements

4 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 23

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s