Hop cuu tat hon_Chap 24

Chương 24

f316c73a274aa36d720490c83d82def3xd3

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi Sweet Home

———–iêm là giải phân cách quá khứ———-

Chín giờ tối, tôi đã ngồi trước giường bệnh được bốn năm giờ, thế nhưng tôi vẫn chưa thể nào tiêu hóa nổi cái tin Diêm Đại Bưu sắp chết rồi.

Ung thư gan giai đoạn cuối?

Làm sao có thể, cuối tuần nào tôi cũng trở về thăm ông, mà bề ngoài ông lúc nào cũng rất khỏe mạnh.

Không đúng, ông ấy trở nên gầy hơn, vô cùng gầy…

Trên cổ của ông còn sưng phồng ra một cái bướu lớn, ông lại nói với tôi đó là bệnh Cường giáp*, ấy thế mà tôi lại đi tin lời ông! Cường giáp cái cọng lông, cái bướu kia chính là ung thư hạch bạch huyết (Lymphoma)** đó có được không!

(*) Cường giáp: là một tình trạng mà trong đó tuyến giáp tạo ra quá nhiều hoóc môn thyroxine. Cường giáp có thể tăng tốc đáng kể sự trao đổi chất của cơ thể, làm giảm cân đột ngột, nhịp tim nhanh hoặc không đều, ra mồ hôi và căng thẳng hoặc khó chịu. Bướu cổ là một trong triệu chứng của bệnh trạng này.

(**) Nguyên văn CV là Lymphoma, dịch ra tiếng Việt là ung thư hạch bạch huyết,là một loại ung thư có liên quan đến tế bào của hệ miễn dịch gọi là tế bào lympho. Ung thư hạch bạch huyết có thể xảy ra ở bất kỳ độ tuổi nào, kể cả trẻ em. Đôi khi thuật ngữ được dùng để chỉ một loại ung thư duy nhất, không bao gồm các khối u lành tính

(Chú thích được tham khảo và tổng hợp từ các nguồn trên mạng của Việt Nam và Trung Quốc ) #Mi

Tôi vậy mà không phát giác ra vấn đề, tôi con mẹ nó thực là một đứa khốn kiếp!

Diêm Đại Bưu, ba thật sự là nuôi uổng phí đứa con gái này rồi, con gái của ba còn không bằng Ca Cao*, tuy nó chỉ là một con chó thế nhưng nó luôn ở bên cạnh ba, còn con gái của ba thì suốt ngày chỉ biết nhớ thương mấy chuyện tình cảm nhỏ nhoi, ngay cả lão ba mà cũng quên mất, thực con mẹ nó không phải thứ tốt lành!

*Tên con chó nhà chị ấy, ai quên thì lật lại chap 1 coi nhé :3 #Mi

“Khóc cái gì, ông đây còn chưa chết…”

Không biết từ lúc nào Diêm Đại Bưu đã tỉnh lại, tôi lập tức bổ nhào lên giường, nghẹn ngào kêu: “Ba…”

“Lại khóc nữa rồi, còn khóc nữa thì ông đây đánh chết cô…” Tuy Diêm Đại Bưu ngoài miệng uy hiếp, nhưng đã không còn bộ dáng khí phách như trước kia nữa, vì sao thoáng chốc tôi lại cảm thấy Diêm Đại Bưu đã già yếu rất nhiều như vậy? Nghĩ như vậy, tôi rốt cục không kiềm chế nổi mà nhào vào người ông khóc rống lên.

“Ba..”

Làm sao bây giờ, nếu Diêm Đại Bưu mất, tôi phải làm sao bây giờ?

Diêm Đại Bưu gõ một cái lên đầu tôi, nhưng vẫn không nhẫn tâm dùng sức, cuối cùng thở dài một hơi, nhẹ vỗ về đầu của tôi, nói: “Cô gái lớn như vậy rồi còn khóc giống như con nít, con bảo ông đây sao có thể yên tâm đi…”

“Vậy thì ba đừng đi!” Tôi khóc gào: “Ba ở lại với con, chừng nào con có thể để ba đi thì ba mới đi, có được không?”

Diêm Đại Bưu dùng sức vỗ vỗ đầu của tôi, nói: “Sao ba lại sinh ra đứa con gái ngốc như con vậy trời? Đây là chuyện mà ông đây muốn là được sao? Đây là Diêm Vương muốn mạng của ông đây…”

Nghe Diêm Đại Bưu nói như vậy, tôi lại bắt đầu gào khóc một lần nữa…, vì sao lại không công bằng như vậy, lão Diêm sống khỏe mạnh như vậy, tại sao lại bị ung thư gan, nhiều người hút thuốc uống rượu như vậy, vì sao Diêm Vương lại muốn tới đoạt mạng của lão ba nhà tôi!

“Ba nói này, con cứ khóc như vậy không thấy phiền à…” Diêm Đại Bưu không kiên nhẫn vỗ đầu tôi, nói: “Mau đứng lên, đừng đè nặng ông đây nữa, ông đây phải về nhà!”

“Vậy sao được!” Nghe Diêm Đại Bưu nói như vậy tôi lập tức nín khóc ngồi xuống, nói : “Thân thể ba bây giờ sao có thể về nhà?”

“Ở đâu còn không phải chờ chết?” Diêm Đại Bưu khó khăn muốn chống người dậy, tôi vội vàng đi lên đỡ ông, ông phất phất tay nói: “Thân thể của mình ông đây biết rõ, e là ông đây không còn mấy ngày, lúc chết thì chỉ muốn chết bên cạnh mẹ cô, có như vậy mà cô cũng không cho sao?”

Tôi cầm lấy cánh tay khô gầy của Diêm Đại Bưu, bỗng nhiên im bặt, hốc mắt bất tri bất giác ướt át…

Diêm Đại Bưu không kiên nhẫn nhìn tôi, chỉ vào cái mũi của tôi, nói: “Cô có thể đừng khóc nữa được không? Nhìn cô thành cái dạng này ông đây rất không thoải mái!”

Tôi lập tức lau nước mắt, nói: “Con không khóc nữa… Ba trước nghỉ ngơi một đêm, ngày mai chúng ta lại về nhà, được không?”

Lúc này Diêm Đại Bưu mới xem như gật đầu nằm xuống, thế nhưng rất nhanh ông lại không hài lòng, bắt lấy đường ống hô hấp: “Cái bệnh viện lừa đảo này chọc cái quái gì vào trong lỗ mũi của ông đây vậy! Khó chịu muốn chết…”

Tôi sờ sờ đầu của ông, nói: “Ủy khuất ba một ngày, ngày mai chúng ta liền trở về nhà, ba người một nhà chúng ta lại cùng một chỗ, đâu cũng không đi.”

Diêm Đại Bưu hình như cũng rất mệt mỏi, nhẹ nhàng gật gật đầu rồi nhắm mắt lại ngủ.

Ông vừa nhắm mắt lại thì nước mắt của tôi lại nhịn không được chảy ra, tôi bỗng nhiên cảm thấy tôi giống như đổi chỗ với Diêm Đại Bưu, khi còn bé tôi bị viêm thận cấp tính, tôi vì sợ hãi mùi bệnh viện mà khóc lóc hô hào muốn về nhà, khiến cho lão đại gia người ta cũng gấp đến mức nước mắt chảy ra, vuốt đầu của tôi nói: “Thanh Thanh đừng khóc, con hết bệnh chúng ta liền trở về nhà, ba người một nhà chúng ta lại cùng một chỗ, đâu cũng không đi.”

Hơn mười năm qua đi, vị trí của tôi và Diêm Đại Bưu đổi với nhau, ông ngủ ở trên giường bệnh, giống như là đứa bé bất lực, mà tôi ngồi ở cạnh giường ông, thế nhưng tôi hiện tại vẫn chưa phải một người lớn thành thục.

Tôi biết rõ, Diêm Đại Bưu muốn đi cùng mẹ của tôi, ông muốn ném lại đứa con gái bất hiếu này lại, tôi còn nhớ rõ ông từng nói, vô luận xảy ra chuyện gì, ông vĩnh viễn rộng mở cửa lớn chờ tôi trở về rửa chén.

Thế nhưng mà ông ấy sắp mất rồi, tôi còn có thể đi nơi nào rửa chén đây?

Diêm Đại Bưu, ba cũng lừa con! Vĩnh viễn gì đó đều là chó má!

Tôi cắn tay của mình không dám khóc ra thành tiếng, chỉ sợ đánh thức lão già chết tiệt Diêm Đại Bưu kia, chỉ có thể một bên hít hít cái mũi, một bên cẩn thận từng li từng tí đứng dậy ra bên ngoài  phòng bệnh, nhưng vừa đi ra phòng bệnh điện thoại liền vang lên.

“Là tôi…”

Là Tang Miên.

“Tang Miên…em…”

Vừa nghe thấy thanh âm Tang Miên tôi lại nhịn không được muốn khóc rồi, nhưng tôi vừa muốn mở miệng nói cho hắn biết việc của Diêm Đại Bưu thì chợt nghe đầu dây bên kia truyền đến một hồi tiếng la khóc rất ầm ĩ, ngay sau đó chợt nghe Tang Miên mệt mỏi nói với tôi: “Thanh Thanh, thật có lỗi, tôi hôm nay không thể đi qua, trước cúp máy đã.”

Hắn cứ như vậy mà cúp máy…

Đầu bên kia điện thoại chỉ còn lại âm thanh tút tút, tôi ngơ ngác cầm điện thoại, trong đầu cũng là một mảnh mờ mịt, vừa rồi hình như tôi nghe được có tiếng phụ nữ gọi hắn…

Thanh âm người phụ nữ kia hình như là Tào Nặc Sa…

Không phải đâu, không có khả năng…

Hiện tại Tang Miên đang ở bên cạnh Tào Nặc Sa sao?

Buổi sáng hôm nay hắn đã nói với tôi rồi mà, nói rằng chuyện đã đồng ý với tôi nhất định sẽ không quên…

Mẹ nó, lời thề gì đó cũng là chó má!

Chờ một chút, có phải là tôi nghe lầm hay không ?

Tôi bối rối cầm điện thoại gọi cho Tề Khải, Tề Khải nhận được điện thoại của tôi còn có chút giật mình, ấp úng nói: “Chị dâu… chị có chuyện gì tìm em sao?”

“Tang Miên ở đâu?” Tôi hỏi.

“Ah… Cái kia… Em cũng không…”

“Có phải lại là ở chỗ Tào Nặc Sa hay không ?” Tôi truy vấn.

“Cái này… em…”

Tôi quát về phía điện thoại: “Phải hay không phải! Đừng có lặp lại với tôi mấy câu chị chị em em nữa!”

Tề Khải đoán chừng là bị tôi hù sợ, thốt ra một câu: “Phải!”

Phải..

Quả nhiên là…

Tôi dùng sức đem nước mắt trở về, hung hăng mắng một câu: “Ông nội nó!”

Tôi không đợi Tề Khải nói chuyện liền BA~ một phát cúp điện thoại, ngồi ở hàng ghế chờ ngoài phòng bệnh bắt đầu mãnh liệt chảy nước mắt, thỉnh thoảng còn có người đi qua nghiêng mắt nhìn tôi vài lần, bất quá loại cảnh tượng lãnh đạm này trong bệnh viện rất bình thường, tôi khóc một hồi thì cảm thấy khóc lóc thật không có ý nghĩa, lại không có người đau lòng, vậy khóc để làm gì?

Mẹ nó, hôm nay nhất định là ngày tôi xui xẻo nhất đời này.

Vào ngày hôm nay, tôi biết được tin hai người đàn ông mà tôi yêu nhất, một người thì sắp chết, một người còn lại không chỉ lừa tôi mà còn đi tìm người phụ nữ khác.

Ông trời, ông đang đùa con đấy à?

Đùa con có phải rất thú vị không? Đặc biệt có cảm giác thành tựu à?

Tôi nghĩ hẳn là sẽ có cảm giác thành tựu, loại kẻ ngốc giống tôi tuyệt đối là hiếm có, vậy mà lại đi tin tưởng thứ đồ vật tên là ‘lời thề’.

Tôi đóng điện thoại, đi toilet rửa mặt rồi trở về phòng, lúc này, chỉ có nhìn mặt Diêm Đại Bưu tôi mới cảm giác mình không còn cảm giác mất phương hướng nữa, chỉ cần ông vẫn còn đây, cho dù ông có già rồi bị bệnh, tôi đều cảm thấy mình vẫn còn nhà, nếu ông mất, vậy tôi không còn nhà nữa rồi…

Nghĩ như vậy tôi cầm chặt tay Diêm Đại Bưu, nhẹ nhàng tựa vào bên cạnh ông, bạn nói xem, vì sao một người lại có thể già nhanh như vậy, tôi cơ hồ có thể thấy được sinh mệnh đang rút nhanh khỏi người Diêm Đại Bưu, cho dù tôi có ngăn cản như thế nào cũng đều không ngăn được.

Không biết từ lúc nào thì có một bàn tay đặt ở trên đầu tôi, Diêm Đại Bưu đã tỉnh…

Tôi không nói lời nào, chỉ đem mặt chôn ở trong mền yên lặng rơi lệ, không dám phát ra âm thanh, bất quá vô luận tôi cố gắng như thế nào thì vẫn không có cách nào khống chế thân thể không run rẩy.

Diêm Đại Bưu khó được ôn nhu vuốt ve đầu tôi, than nhẹ một tiếng nói: “Thanh Thanh, con cũng là cô gái 24 tuổi rồi, là người có gia đình rồi, vốn ba không nên lo lắng, chỉ là con là người thẳng tính, mà người thẳng tính thường dễ bị chịu thiệt.”

Tôi cắn mền không nói lời nào, sợ vừa nói ra lời thì âm thanh sẽ tan vỡ, tôi không muốn Diêm Đại Bưu lúc này còn phải an ủi tôi…

“Tiểu Thẩm có liên lạc chưa?”

Nhắc tới Tang Miên thì trong lòng tôi như bị người ta hung hăng đánh một roi, tôi nửa ngày mới mở miệng nói: “Dạ, đã liên lạc rồi, anh ấy có việc gấp…”

“Được rồi, được rồi…” Diêm Đại Bưu than nhẹ một tiếng. Tôi là do ông ấy nuôi lớn, chút tâm tư trong lòng tự nhiên không thể gạt được ông, bất quá Diêm Đại Bưu rất tri kỷ không có hỏi nhiều, chỉ lại sờ sờ đầu của tôi nói: “Thanh Thanh, về sau ông ba này của con mất, con phải nhớ kỹ một việc.”

“Ừm…” Tôi gật gật đầu.

“Không có ba mẹ đau lòng thì một cô gái không thể làm nũng được, cho nên con phải nhớ, vô luận con có thích một người nhiều bao nhiêu, thì cũng không được quên phải tốt với chính mình, biết chưa? Ông đây mất rồi, con phải tự yêu bản thân mình.”

“Diêm Đại Bưu, ba lại ngược đãi con nữa rồi…” Tôi ngồi dậy, một bên lau nước mắt một bên gào khóc, càng khóc càng mãnh liệt, làm sao cũng không dừng được, Diêm Đại Bưu chỉ yên lặng nhìn tôi, sau đó cũng khóc, ông khóc cũng rất lớn, giống như là một đứa bé, dùng hết sức lực mà khóc.

Hai ba con chúng tôi cứ như vậy, một người nằm ở trên giường, một người ngồi ở trên ghế, cùng khóc thật to.

Diêm Đại Bưu, con nhớ kỹ rồi, con thật sự nhớ kỹ rồi, con nhất định sẽ yêu bản thân mình, nhất định không lại để cho chính mình chịu ủy khuất!

Sáng sớm ngày hôm sau Diêm Đại Bưu náo loạn muốn về nhà, bác sĩ cũng không có ngăn cản nhiều, bà ấy đã sớm nói với tôi, bệnh đã đến tình trạng này thì trị liệu gì cũng không có tác dụng, ông ấy muốn gì thì tận lực thỏa mãn cho ông là được.

Sau khi về đến nhà, Diêm Đại Bưu liền rất vui vẻ, nhưng có những lúc ông luôn hô đau, có đôi khi lăn qua lăn lại trên giường, tôi đau lòng tới mức muốn khóc, bảo ông ấy quay lại bệnh viện thì ông lại sống chết đều không muốn, vì vậy tôi không thể làm gì ngoài việc đứng ở một bên nhìn ông ấy đau.

Tôi chưa từng có cảm giác mình vô dụng như vậy, tôi bỗng nhiên phát hiện khoảng cách giữa con người thật xa, rõ ràng ông ấy ở ngay tại trước mặt bạn, bạn nhìn ông ấy thống khổ, thế nhưng lại không chút nào cảm nhận được, chứ đừng nói chi là giúp ông ấy chia sẻ, lần đầu tiên tôi cảm thấy sống lại là một việc cô đơn đến vậy.

Sau khi cơn đau đi qua, Diêm Đại Bưu liền nằm ở trên giường nặng nề thở, sau đó bảo tôi đẩy ông ra sân nhỏ, ông ngồi ở dưới gốc cây hòe cười tủm tỉm nguyên cả một buổi chiều.

“Ba…” Tôi dựa trên đùi ông, bỉu môi bất mãn nói: “Ba nói với con mấy câu đi chứ, ba cứ nhìn mẹ mãi, đều không thèm để ý con…”

Diêm Đại Bưu vỗ nhè nhẹ lên đầu tôi, nói: “Lớn như vậy rồi còn làm nũng, không sợ buồn nôn sao…” Bất quá ông vẫn vuốt ve đầu của tôi, nói: “Nếu không thì kể cho con mấy thành tựu vĩ đại lúc ông đây còn trẻ nhé! Nhớ năm đó ông đây cũng là bá chủ một phương ở cái bến tàu này, mấy cái…tên côn đồ kia, ai nghe thấy ba chữ Diêm Đại Bưu liền không nhịn được mà sợ run đấy!”

Mấy thành tựu vĩ đại này Diêm Đại Bưu đã kể cho tôi nghe vô số lần, nhưng tôi vẫn tựa ở trên đùi ông, đáp: “Được, ba kể chuyện này đi.”

Diêm Đại Bưu hào hứng bừng bừng kể, nhưng tôi lại một chữ đều nghe không vào, chỉ tựa ở trên đùi ông trầm mặc rơi lệ, không dám phát ra tiếng ngắt lời ông.

Tôi nhớ được lời ông nói, không có ba mẹ đau lòng thì một cô gái không thể làm nũng được, cho nên thừa dịp ông vẫn còn, cứ để cho tôi làm nũng mấy ngày cuối cùng này đi, tôi cam đoan, về sau tôi sẽ không bao giờ … làm nũng hay nhu nhược nữa.

Thời điểm Diêm Đại Bưu ngủ tôi liền trở mình lấy điện thoại ra, ngơ ngác nhìn màn hình điện thoại tới ngẩn người, mấy ngày nay Tang Miên ngay cả một tin nhắn đều không có gửi cho tôi, chỉ vội vàng gọi mấy cuộc điện thoại, tôi thậm chí không kịp nói với hắn mấy câu hắn liền dập máy…

Tôi biết rõ hắn hiện tại không có phương pháp, bởi vì trong nhà Tào Nặc Sa xảy ra việc lớn, tôi biết rõ tôi phải hiểu cho hắn, hắn không phải nói qua mấy ngày nữa sẽ trở lại sao?

Thế nhưng mà vì sao tôi vẫn có loại cảm giác muốn bạo tạc nổ tung đây?

“Thanh Thanh, thật xin lỗi, qua mấy ngày nữa tôi về nhà với em được không?”

Được chứ, tôi ngoại trừ nói thế thì còn có thể nói được cái gì đây?

Bởi vì Tang Miên nói: “Thanh Thanh, em đừng tùy hứng.”

Ừm, tôi không thể tùy hứng, bởi vì ông xã và con trai của Tào Nặc Sa chết, cho nên tôi phải làm một người vợ lương thiện hiền lành, tôi nên thông cảm cho chồng vì bạn bè mà khổ tâm chạy trước chạy sau.

Thế nhưng mà anh có biết hay không, em cũng rất cần anh…

Tôi ra sức ném điện thoại vào tường, thế nhưng cái điện thoại này chất lượng thật sự là quá tốt, như vậy mà còn không có rơi vỡ! Con bà nó chứ, ngay cả điện thoại cũng muốn gây khó dễ với bà đây! (#Mi: chụy xài Nokia à @@ )

Bà đây không tin mày không bể!

Tôi cầm điện thoại làm bộ muốn vung tiếp, nhưng lúc này chợt nghe thấy Diêm Đại Bưu gọi tôi, tôi nghĩ ông ấy lại đau, vội vàng chạy vào phòng, lại thấy Diêm Đại Bưu đã tự mình ngồi dậy, cười tủm tỉm nhìn tôi.

“Thanh Thanh, đẩy ba ra ngoài ngồi một chút có được không?”

“Vâng!” Tôi thấy bộ dạng Diêm Đại Bưu rất có tinh thần như vậy liền vui vẻ đẩy ông ra ngoài ngồi, ngồi được một lát thì Diêm Đại Bưu lại nhao nhao kêu đói, nói với tôi: “Thanh Thanh, ba muốn ăn mì thịt bò nhà họ Lâm đầu phố, nhớ, phải là phần lớn nhất nha.”

Nghe thấy Diêm Đại Bưu nói như vậy tôi liền vui vẻ hận không thể nhảy dựng lên, mấy ngày nay ông đều không muốn ăn cái gì, chỉ có thể miễn cưỡng ăn một chút thức ăn lỏng, bây giờ lại muốn ăn mì thịt bò, đây không phải là tin tức tốt sao?

Chỉ cần còn tham ăn, vậy là tốt!

Tôi lập tức cầm ví, mặt sôi nổi xông ra bên ngoài, vừa nhìn Diêm Đại Bưu vừa vẫy tay nói: “Lão đồng chí, ba ngồi đây một lát, con gái ba đi một chút sẽ trở lại!”

Mì thịt bò hôm nay rất đắt hàng, tôi xếp hàng cả buổi mới mua được, khi tôi kích động chạy về thì lại phát hiện Diêm Đại Bưu vậy mà đã ngồi dưới tàng cây ngủ rồi.

Trong khoảng thời gian này, ông ấy rất thích ngủ…

Tôi từ trong nhà lấy ra một cái cái bàn nhỏ, dọn đồ ăn và trà ra bàn xong xuôi thì mới vỗ bờ vai của ông, nói: “Diêm Đại Bưu, bắt đầu ăn mì thôi, mì thịt bò nhà họ Lâm đó, Lâm ca còn đặc biệt cho con hai phần thịt bò!”

Diêm Đại Bưu vẫn bất động, tôi lại lay bờ vai của ông, la lớn: “Diêm Đại Bưu, dậy nào!”

Thế nhưng mà ông vẫn không ngẩng đầu lên…

Điều này khiến tôi luống cuống, dùng sức hô gọi ông dậy, nhưng mà ông vẫn không để ý tôi.

“Diêm Đại Bưu, ba tỉnh lại đi, không phải ba muốn ăn mì sao?”

“Con chạy xa như thế mua mì về, nếu ba không ăn thì con sẽ không để ý tới ba nữa!”

“Diêm Đại Bưu! Nếu ba không chịu đứng dậy thì con sẽ mách mẹ!”

“Diêm Đại Bưu! Diêm Đại Bưu …”

Tôi thật sự gọi không nổi ông dậy rồi, làm sao bây giờ, ông ấy vẫn chưa tỉnh lại rồi, làm sao bây giờ…

Tôi ngồi xổm xuống, nâng đầu Diêm Đại Bưu lên thử dò xét dò xét hơi thở của ông…

Không có hơi thở…

Tôi mạnh mẽ rút tay về, sợ tới mức ngồi bệt xuống đất, lại không ngờ đẩy ngã chén mì thịt bò, mì thịt bò nóng hổi đổ lên tay tôi, nhưng tôi lại không thấy đau.

Diêm Đại Bưu thật đã chết rồi…

Tôi dùng hết toàn lực cắn tay của mình, muốn biết đây có phải thật hay không, tay tôi đau, còn chảy máu, tôi biết rõ, là thật, Diêm Đại Bưu đã đi thật rồi, đã mang cả mái nhà của tôi đi rồi.

Tôi rốt cục không thể ức chế nổi mà khóc rống lên.

Vì sao lại khiến cho người ta trở tay không kịp thế này? Ông ấy vừa mới còn nói muốn ăn mì cơ mà, vì sao bỗng nhiên không tỉnh lại nữa, vì sao một điểm sinh khí trên mặt cũng không có, vì sao không đợi tôi tạm biệt mà ông đã đi.

Diêm Đại Bưu, sao ba có thể nhẫn tâm như vậy, vì sao ngay cả lần gặp mặt cuối cùng cũng không cho con…

Tôi không biết những ngày tiếp theo mình trải qua như thế nào qua, Thư Tâm đến giúp tôi xử lý hậu sự, cơ hồ đều là cô ấy giúp tôi chạy trước chạy sau.

Sau khi  Diêm Đại Bưu qua đời ngày thứ ba, tôi đem tro cốt của ông hòa lẫn với mẹ, sau đó cùng chôn ở dưới gốc cây hòe trong sân, giống như lời nhắn nhủ khi ông còn sống.

Hiện tại, chỉ còn lại một mình tôi.

Ngày hạ táng thời tiết rất tốt, thế nhưng tâm trạng lại thật sự không hợp với khí trời, rất nhiều hàng xóm đều đã đến, còn có người hỏi tôi, nói: “Thanh Thanh, ông xã có tiền của cháu đâu rồi?”

Thư Tâm trừng người nọ, sau khi đuổi người nọ đi thì không nói gì mà vỗ vỗ vai tôi, muốn mở miệng lại không biết nói cái gì, cuối cùng chỉ nói một câu: “Thanh Thanh, kiên cường một chút.”

Kiên cường, tôi hiểu, tôi hiểu rõ tôi chỉ có thể kiên cường, bởi vì từ hôm nay trở đi, sẽ không có ai đau lòng vì tôi, cho nên chỉ có thể kiên cường thôi.

Tôi cũng không biết là sức lực lấy ra từ đâu, bỗng nhiên bùng nổ từ trong đám người chạy ra ngoài, tôi nghe Thư Tâm gọi tôi ở sau lưng, nhưng tôi quản không được nhiều như vậy, trong đầu chỉ có một ý niệm, tôi muốn đi tìm Tang Miên, tôi hiện tại nhất định phải đến gặp hắn, nhất định phải!

Tôi chạy tới công ty liền tìm được Tề Khải, hắn thấy bộ dáng của tôi lại càng hoảng sợ, nói: “Chị dâu, chị làm sao vậy, sao lại trở nên tiều tụy như vậy…”

“Tang Miên ở đâu?”

Tề Khải không nói lời nào.

“Nhà Tào Nặc Sa ở đâu, nói cho tôi biết, tôi muốn đi tìm anh ta!”

“Chị dâu, chị đừng vội, chị hãy nghe em nói, giữa đại ca và chị Nặc Sa không có gì cả, hiện tại anh ấy chăm sóc chị ta chỉ là vì tình nghĩa bạn bè.”

“Nói cho tôi biết, anh ta ở nơi nào!” Tôi quát Tề Khải: “Tôi muốn gặp anh ta, ngay bây giờ!”

Tề Khải nhìn thấy tôi thành cái dạng này, bất đắc dĩ gật đầu nói: “Vậy được rồi, em lái xe đưa chị đi.”

Hình như nhà Tào Nặc Sa rất giàu, người rất đông…

Mọi người trong đại sảnh dùng một loại ánh mắt như nhìn quái vật nhìn tôi, tôi không để ý tới bọn họ, hỏi Tề Khải: “Tang Miên đâu?”

Tôi vừa dứt lời liền nhìn thấy một cái thân ảnh quen thuộc từ trên lầu vội vàng đi xuống, người kia chính là Tang Miên của tôi, là Tang Miên mà tôi khắc ghi trong trí nhớ.

“Thanh Thanh?” Tang Miên đi đến trước mặt tôi, nghi hoặc nhìn tôi, nói: “Sao em lại tới đây? Sao em…em lại trở nên gầy như vậy? Sao không biết chăm sóc mình vậy?”

“Về nhà với em” Tôi ngẩng đầu nhìn hắn nói.

Tang Miên sững sờ, nhìn tôi không nói lời nào, thật lâu mới thở dài: “Thanh Thanh, đừng náo loạn nữa, em về trước đi, qua mấy ngày xử lý bên này tốt, tôi sẽ trở về.”

“Về nhà với em” Tôi vẫn không nhúc nhích nhìn hắn, khắc chế không được lại tràn nước mắt, nói: “Tang Miên, em biết rõ cô ấy cần anh, nhưng mà em cũng cần anh, anh là chồng của em.”

“Thanh Thanh, tôi với Nặc Sa không có gì hết, chỉ là hiện tại tôi phải ở bên cạnh cô ấy.”

“Vì sao!” Tôi nhìn hắn gào: “Vì sao cô ta nhất định phải ở cùng với chồng của người khác? Không có anh thì cô ta sống không nổi nữa sao?”

“Ừm…” Tang Miên dừng một chút, bất đắc dĩ lắc lắc đầu nói: “Thanh Thanh, đừng tùy hứng nữa, buổi tối tôi sẽ trở về.”

“Em muốn anh bây giờ trở về cùng em, không có anh em cũng sống không nổi!”

“Đừng náo loạn nữa!” Tang Miên đã có chút không kiên nhẫn được nữa, quay sang nói với Tề Khải: “Đưa cô ấy về trước.”

“Em không muốn quay về một mình!” Tôi kéo lấy tay Tang Miên, nói: “Về nhà với em.”

“Sao em lại bị thương?” Tang Miên cầm lấy tay tôi, nhíu mày nói: “Em muốn tôi nổi giận sao?”

“Bị phỏng, sau đó là cắn nên bị thương…”

Tại vì ngày đó ba của em mất…

Tang Miên nhìn tôi, trong mắt lưu động một tia ôn nhu mà tôi rất ít nhìn thấy, thật lâu sau đó, hắn rốt cục bất đắc dĩ nắm tay tôi.

“Được rồi, chúng ta trở về.”

Thế nhưng mà tôi còn chưa kịp mỉm cười liền nghe cô hầu gái phía sau kêu lên: “Thẩm tiên sinh, tiểu thư nhà tôi lại ngất nữa rồi…”

Tang Miên định buông tay tôi ra để đi kiểm tra, lại bị tôi bắt lấy.

“Cô ấy không phải còn có hầu gái thân cận rồi sao? Vì sao nhất định phải là anh! Anh đừng đi, về cùng em có được không, em chỉ xin anh lúc này thôi, Tang Miên, em chỉ cầu xin anh một lần cuối cùng này thôi, đừng đi tìm cô ta, về cùng em, van anh, được không?”

Về cùng em đi, em chỉ còn có anh thôi…

Hầu gái đứng phía sau vẫn còn thúc giục hắn, tôi cũng gắt gao giữ chặt hắn, Tang Miên nhìn tôi bất đắc dĩ thở dài một hơi, xoay người sang chỗ khác, nói với Tề Khải: “Đưa chị dâu cậu về nhà, nếu trên đường xảy ra chuyện gì thì cậu cũng đừng trở về làm trợ lý của tôi nữa.”

Nói xong hắn lại vỗ vỗ tay của tôi, nói: “Buổi tối tôi sẽ về.” Sau đó hắn rút tay về, cũng không quay đầu lại mà đi lên lầu.

Tôi nhìn bóng lưng Tang Miên, rốt cục bật khóc nức nở giữa phòng khách nhà Tào Nặc Sa.

Tôi cũng không biết vì sao mình lại khóc, là vì Diêm Đại Bưu mất, hay là vì tình yêu của tôi sắp chấm dứt, tôi chỉ biết là, rốt cuộc tôi không còn gì để sợ nữa rồi.

Vừa rồi tôi khẩn cầu chút tình yêu và sự quan tâm cuối cùng, hắn không cho, vì vậy tôi sẽ không cần nữa.

Tôi có thể chịu được cảnh hắn lãnh đạm, hắn xấu tính, hắn nói những lời lẽ gây tổn thương lòng người…, nhưng thời điểm tôi cần có hắn nhất, hắn lại lựa chọn không ở bên cạnh tôi, cái này đã triệt để khiến tôi tuyệt vọng…

Diêm Thanh, đừng khóc, rất mất mặt.

Chỉ một lần cuối cùng này thôi, tôi thề.

Từ nay về sau Diêm Thanh không bao giờ … ủy khuất bản thân vì người này nữa.

Không bao giờ … sẽ không bao giờ nữa…

Khóc xong rồi, tôi cũng không quản xem ánh mắt kỳ quái khỉ gió gì đó của đám người xung quanh, nói với Tề Khải: “Chúng ta về thôi, tôi sẽ không làm khó cậu nữa.”

Tôi ra khỏi Tào gia, đột nhiên cảm giác trong lòng bắt đầu….sáng sủa hơn.

Tôi thật sự cảm thấy, từ lúc trưởng thành cho tới bây giờ đều như giấc mộng một đêm.

Không đúng, từ lúc trưởng thành cho tới bây giờ đều chỉ như một cái chớp mắt mà thôi.

Thẩm Tang Miên, Diêm Thanh này không cần anh nữa.

Advertisements

4 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 24

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

  2. Tôi ra sức ném điện thoại vào tường, thế nhưng cái điện thoại này chất lượng thật sự là quá tốt, như vậy mà còn không có rơi vỡ! Con bà nó chứ, ngay cả điện thoại cũng muốn gây khó dễ với bà đây! => vừa đọc là nghĩ ngay bả xài đập đá nokia :v
    —————
    Chap sau chắc bị đạp oy =]]]]

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s