Nam than phong ben_Chap 110

Chương 110: Anh là anh trai của em.

Kết quả hình ảnh cho couple anime

Edit-Beta: Hiểu Dương – Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Tô Song Song còn chưa nói hết, Tần Mặc đã nóng lòng ngắt lời: “Ở đâu?”

Tô Song Song không nghĩ tới Tần Mặc hỏi như vậy, trong lúc nhất thời quên mất mình ở tập đoàn Đằng Phi, quay đầu nhìn xung quanh, khi nhìn thấy bảng tên tập đoàn, cô hận không thể đập chết trí nhớ này của mình.

“Tôi ở… A!” Tô Song Song còn chưa nói hết, không biết bị ai đụng một cái, thân thể nghiêng qua, trực tiếp nhào xuống đất, di động rơi ra, lập tức tắt máy.

Tô Song Song nhìn chiếc Iphone một mảnh đen nhánh, hai mắt trừng lớn, lòng cũng bắt đầu rỉ máu, đây chính là cô dùng lương thực tập để mua đó! Là bảo bối của cô đó!

Tô Song Song mặc dù bình thường là con cừu nhỏ, nhưng một khi nổi giận, cũng không phải chỉ được mã bề ngoài, bằng không hai lần trước kia cũng sẽ không mặt dày mày dạn nói móc lại mấy ả bạch cốt tinh kia, khiến bọn họ một câu cũng không nói lại được.

Chân trái Tô Song Song bị đau, căn bản không đứng dậy được, một tay chống trên đất, quỳ một chân trên đất, tay kia cầm điện thoại giơ lên.

“Rốt cuộc là ai đụng trúng tôi!” Trước mặt Tô Song Song một đống lãnh đạo, đang nghênh tiếp người nào đó, Tô Song Song hét lên một tiếng, có thể nói như một tiếng sấm, trực tiếp đánh vào đám người này.

Toàn bộ hành lang nháy mắt trở nên an tĩnh, yên lặng như tờ, một người dẫn đầu quay lại nhìn Tô Song Song đang quỳ một chân trên đất cực kỳ chật vật, sau đó nhiều người liếc mắt hơn, cúi đầu nhìn Tô Song Song.

Từng ánh mắt đều là bất thiện, Tô Song Song thấy một đoàn người mặc âu phục thẳng tắp, máu vừa bị ứ trong đầu nhanh chóng tan ra.

Cô cẩn thận hạ thấp người, mặc dù không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng giác quan thứ sáu không quá bén nhạy của Tô Song Song nói cho cô rằng, cô đã đụng đến tai họa.

“Chuyện gì? Khụ khụ…” Một tiếng nói từ trong đám người vang lên, thanh âm không lớn, lộ ra một chút khàn khàn của người bệnh, nhưng mang một loại khí thế bức người, làm cho người khác không thể coi thường.

Tô Song Song rõ ràng thấy mấy người đang nhìn cô vừa nghe một tiếng này trên mặt liền thay đổi vô cùng cẩn trọng, người đứng ở phía đầu kia tựa hồ còn lấy ra khăn tay lau trán của mình, một bộ dạng cẩn thận từng li từng tí làm ra tư thế cúi người.

Tô Song Song trong nháy mắt muốn cầm lấy điện thoại xoay người bỏ chạy, chẳng qua cổ chân trái thật sự rất đau, làm cho cô tạm thời không dám động.

Tô Song Song nhất thời có cảm giác đại nạn đang ập lên đầu mình, cô nhìn điện thoại tối thui, không có cách nào nhờ giúp đỡ.

Cô cảm giác đám người trước mặt mình dần dần tản ra hai bên, không khí hết sức giống với cảnh boss xuất hiện trong game, Tô song song sợ đến mức muốn tìm mở đại một cái nắp giếng rồi trực tiếp nhảy xuống.

Đám người tản ra, một người đi tới, Tô Song Song nhìn một cái cũng biết đã đắc tội với loại người nào, cô không dám nhìn lên, theo bản năng muốn làm đà điểu.

Nhìn thấy một dôi giày da màu trắng không nhiễm một hạt bụi, lòng Tô Song Song càng run rẩy, nhìn đôi giày này có thể liên tưởng đến, nhất định cô đã đắc tội với một người đẳng cấp không kém mấy so với Tần Mặc.

“Tiểu thư, khụ khụ, xin hỏi cô có sao không?” Thanh âm hơi khàn nhưng rất êm tai từ đỉnh đầu truyền tới, Tô Song Song vừa nghe, trong lòng nhất thời thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra đối phương không phải người khó nói chuyện, cô chuyển mắt một cái, thận trọng nhìn lên trên, trên mặt mang nụ cười lấy lòng.

Tầm mắt chậm rãi nhìn lên, quần tây thẳng màu trắng- rất mắc tiền, âu phục trắng cùng tay áo lóe sáng- rất mắc tiền… Tóm lại Tô Song Song nhìn qua chỉ có một tổng kết, rất mắc tiền.

Tầm mắt Tô Song Song vừa đến cổ người này, hắn giống như bị cái gì đó làm kinh sợ, chợt lùi lại phía sau một bước, cục xương ở dưới cổ họng vọt lên.

Trái tim nhỏ của Tô Song Song cũng như vậy mà phập phồng, một chút may mắn còn sót lại bị bóp chết trong nôi.

Đây tuyệt đối không phải là hiện tượng tốt!

Tô Song Song nhắm mắt hít một hơi, nghĩ thầm cô cũng không có làm cái gì mà, mình chính là người bị hại, nghĩ như vậy, gan cũng lớn hơn một chút.

Cô ngẩng đầu lên, còn chưa mở mắt, liền nghe thấy thanh âm khàn khàn của đối phương, không quá chắc chắn kêu một tiếng: “Tô… Song… Song?”

Mỗi một chữ phun ra hết sức chậm chạp, thanh âm một chữ lại một chữ thêm khàn khàn khó nhịn, giống như đè nén thống khổ to lớn.

Tô Song Song không nghĩ đến đối phương biết mình, cũng không kinh sợ, vội vàng mở hai mắt, khi nhìn thấy tướng mạo của đối phương liền ngẩn người.

Tuổi tác đối phương không lớn, thoạt nhìn chỉ lớn hơn Tô Song Song mấy tuổi, vóc dáng không cao lắm, người cao gầy, khí chất sạch sẽ, mặt hơi trắng bệnh, một đôi mắt dài mở thật to gắt gao nhìn chằm chằm Tô Song Song.

Tô Song Song khẽ mở môi, muốn gọi tên đối phương, lại phát hiện mình không sao mở miệng được.

Mấy người cấp dưới của người đàn ông trẻ tuổi này thấy cấp trên mình một bộ dáng này, hung tợn nhìn lướt qua Tô Song Song, làm một động tác dọn dẹp.

Đến khi hai hộ vệ áo đen đi đến, người đàn ông trẻ tuổi mới lấy lại tinh thần, gầm lên một tiếng không phù hợp với khí chất: “Dừng tay!”

Tiếng gào này cũng gọi thần trí Tô Song Song trở về, cô giật giật miệng, mặc dù không lên tiếng, nhưng đối phương lại hiểu, Tô Song Song không tiếng động gọi một tiếng: “Anh…”*

(*) Anh ở đây nghĩa là anh trai nha mấy chế :v #Mi

Bởi vì đã qua năm năm, Tô Song Song cũng không quá xác định người này có phải cùng một người trong trí nhớ của mình hay không, hay trong lúc nhất thời nhận nhầm.

“Tần tổng, ngài xem?” Tổng giám đốc tập đoàn một mực đứng bên cạnh, chừng ba mươi tuổi, nửa khom người, nhìn thiếu niên bị bệnh vô hại này, vẻ mặt bất an.

“Em… Bị thương?” Tần tổng vẫn nhìn Tô Song Song, vẻ mặt bệnh tật càng có vẻ thêm tái.

Tô Song Song vừa nghe đối phương căn bản cũng không gọi cô, cảm thấy có thể là mình nhận nhầm, cũng có thể là đối phương có nhận ra cô, cô cắn môi, gật đầu một cái.

Tô Song Song muốn đứng lên, tay cầm điện thoại di động còn chưa chống xuống, đối phương liền sải bước đi tới, kéo cánh tay Tô Song Song, cho cô mượn lực đứng lên.

Tô Song Song ngược lại có chút ngạc nhiên, cánh tay mảnh khảnh của đối phương lại có khí lực lớn như vậy, cùng với vẻ bệnh tật bên ngoài của hắn có vẻ không tương xứng.

Hai người cách nhau hết sức gần, Tô Song Song quét mắt đến nốt ruồi bên khóe mắt đối phương, cả người sửng sốt một chút, ngay sau đó cô máu chóng cúi đầu.

Tô Song Song mặc dù bình thường tùy tiện, nhưng cô không ngốc (Dương: cô ngu thì có -.-), đối nhân xử thế một mực cẩn thận, không muốn gây phiền toái cho người khác.

Cô nhận ra người này chính là người con nuôi đột nhiên biến mất của nhà mình, đối với chuyện năm đó, mặc dù cha mẹ quá cố không nói tới, nhưng mỗi lần đều than thở, muốn xin lỗi hắn.

Tô Song Song thấy đối phương không muốn nhận mình, trong lòng cũng biết, vừa mở miệng, xưng hô cũng trở nên hết sức khách khí, hời hợt: “Cái đó… Cám ơn ngài!”

Đối phương vừa nghe, kéo cánh tay Tô Song Song, ngay sau đó hắn nở nụ cười chua xót, nhẹ kêu một tiếng: “Cô ngốc, em … cứ suy nghĩ cho người khác như vậy, không sợ mình bị thua thiệt sao?”

Một câu cô ngốc, ánh mắt Tô Song Song nhất thời đỏ lên, cô chợt ngẩng đầu lên, nhìn mặt đối phương, hít mũi một cái, rất muốn nhịn, nhưng nước mắt không khống chế được rơi xuống, cô kéo miệng, gọi một tiếng: “Anh…”

Thân thể đối phương run lên, cánh tay duỗi một cái, ôm Tô Song Song vào trong ngực, cố ý che mặt cô, không để cho đám nhân viên cấp cao thấy rõ.

Mà hộ vệ phía sau cũng hết sức thức thời vây quanh hắn và Tô Song Song, không để cho người ngoài nhìn thấy.

“Cô ngốc, đi.” Người đàn ông nhẹ giọng kêu một tiếng, hắn vốn muốn trực tiếp ôm Tô Song Song, nhưng đảo mắt suy nghĩ một cái, nửa ngồi ở trước mặt Tô Song Song, vỗ vỗ sau lưng của mình.

“Thiếu gia…” Tổng quản đứng sau tựa hồ cảm thấy không ổn, nhẹ kêu một tiếng, người đàn ông quay đầu nhìn một cái, đối phương nhất thời không dám nói lời nào, trực tiếp lùi về sau một bước, cung kính cúi đầu xuống.

Tô Song Song đứng bên cạnh hắn, suy nghĩ một chút, trực tiếp leo lên, giống như khi còn bé, đầu cạ cạ lưng hắn một cái.

Hắn kéo Tô Song Song, cõng Tô Song Song lên, nụ cười trên khóe miệng ngày càng lớn, cúi đầu thấp che đi ánh mắt mãnh liệt muốn chiếm làm của riêng.

Hắn kéo Tô Song Song, thân thể nhìn như gầy yếu nhưng sức lực lại rất nhiều, nhẹ nhàng cõng Tô Song Song lên, hắn quay đầu nhìn quản gia đứng một bên, trầm ổn nói: “Hội nghị hôm nay hủy, đi bệnh viện.”

“Vâng…” Nghe mệnh lệnh của hắn, tất cả hộ vệ áo đen đều trật tự vây bên ngoài hắn.

Ngồi vào trong xe, Tô Song Song còn có cảm giác như nằm mơ, cô quay đầu nhìn khuôn mặt luôn xuất hiện trong trí nhớ, hưng phấn đến nỗi quên mất chân mình đau.

“Anh, mấy năm nay anh đi đâu vậy?” Tô Song Song lệ tuôn nhìn người đàn ông trước mặt, một đôi mắt sáng lên, dáng vẻ đáng yêu làm cho người khác không nhịn được muốn đưa tay ôn nhu xoa đầu.

Người đàn ông đối diện cũng làm như vậy, đưa tay xoa đầu Tô Song Song, nụ cười trên khóe miệng chưa tan: “Bây giờ anh tên là Tần Dật Hiên.”

“Gì?” Tô Song Song vừa nghe cái tên này, kêu lê một tiếng, Tần Dật Hiện giống như đã đoán trước biểu tình giật mình của Tô Song Song, nụ cười vẫn như cũ, lại xoa đầu cô.

Trong lòng than nhẹ một tiếng: Rốt cuộc tìm được em!

“Anh! Anh! Không phải là…?” Tô Song Song vẫn còn khiếp sợ chưa lấy lại được tinh thần, cô đưa ngón tay chỉ tập đoàn đang nhỏ dần sau lưng, đưa ánh mắt hỏi.

Tần Dật Hiên gật đầu cười, khóe mắt chân mày đều là cưng chiều: “Đúng!”

“A! Anh lại chính là… Tổng… Tổng tài Đằng Phi…” Cả người Tô Song Song đều ngẩn ra, cô muốn ngửa mặt lên trời gào to, sét ơi đến đánh chết tôi đi, chuyện này là sao chứ!

Nhưng thay đổi suy nghĩ một chút, bây giờ Tần Dật Hiên sống tốt như vậy, Tô Song Song cũng vui vẻ theo, tảng đá lớn treo trong lòng cũng rơi xuống.

Tô Song Song cười ngây ngô, ánh mắt cũng cong thành hình trăng lưỡi liềm, nhìn hết sức đáng yêu.

“Sao em lại không ở nhà cũ, anh ở nước ngoài về tìm em, vẫn luôn… không tìm được…” Tần Dật Hiên nghĩ mình ẩn nhẫn năm năm, rốt cuộc đã có thể về nước, nhưng không tìm được Tô Song Song và cuộc sống trước kia, thật là sống không bằng chết.

Vừa nhắc đến chuyện này, nụ cười trên mặt hắn có chút cứng ngắc, nhưng nhìn Tô Song Song ngồi đối diện mình, hắn lại nhẹ nhàng cười lên.

Tô Song Song vừa nghe, nụ cười trên mặt hơi cứng, cô há miệng một cái, không biết phải nói thế nào, một lát sau mới đỏ mắt, thương tâm nói: “Anh, ba mẹ đã… qua đời.”

 

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 110

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s