Nam than phong ben_Chap 111

Chương 111: Tin tức quá tải

e03e2709209542605717fe40218c332e1c

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy

“Cái gì? Khục khục khục…” Tần Dật Hiên nghe xong, gương mặt tái nhợt lộ vẻ kích động, thân thể hắn nghiêng về trước, bắt lấy cánh tay Tô Song Song, ngay sau đó trên mặt toát ra thần sắc thống khổ.

“Ba mẹ… làm sao… Chuyện lúc nào?” Khi Tần Dật Hiên mở miệng lần nữa, thanh âm đã khàn khàn khó nghe, giống như đang gánh chịu đau khổ to lớn.

Tô Song Song vừa thấy Tần Dật Hiên như vậy, cặp mắt vốn bởi vì kích động mà đỏ giờ phút này càng đỏ hơn, nước mắt cũng như muốn chực trào.

“Hai năm trước, ba mẹ xảy ra tai nạn xe…” Nghĩ tới chuyện ngày đó, Tô Song Song đã cảm thấy một loại sợ hãi to lớn trong nháy mắt bao phủ chính mình, thân thể của cô khẽ run.

Tần Dật Hiên khẽ thở dài một cái, cánh tay duỗi ra, ôm Tô Song Song vào ngực mình, nhẹ nhàng vỗ sau lưng cô, dịu dàng an ủi: “Là anh không đúng, khi đó anh nên ở cạnh em, đã khiến cô ngốc của anh chịu khổ rồi.”

Thời điểm Tần Dật Hiên nói chuyện, trên mặt đã khôi phục lại bình tĩnh ban đầu, hắn không hề khiếp sợ đối với tin tức Tô ba Tô mẹ đã chết.

Bởi vì Tần Dật Hiên đã sớm biết, ngày hắn trở về, hắn tìm tới căn nhà cũ, liền biết được chuyện Tô ba Tô mẹ qua đời.

Cho nên giờ phút này, khi Tô Song Song nhắc lại, hắn làm bộ như rất kinh ngạc, là vì muốn khiến Tô Song Song lần nữa rơi vào tình cảnh bi thương, để cho Tô Song Song đem tâm tình luôn bị đè nén này phát tiết ra ngoài.

Mà chuyện này đối với hắn, trăm lợi mà không có hại, hắn hơi quay đầu nhìn Tô Song Song vô cùng tin tưởng hắn đang vùi ở trong lòng hắn, khẽ câu môi.

Tô Song Song rất kiên cường, kể từ khi nghẹn ngào khóc rống ở buổi tang lễ ngày đó, cô chưa từng khóc vì chuyện này lần nữa, bởi vì cô biết rõ, ở trên thế giới này mình đã không còn người thân nữa.

Chị họ Chiến Hâm mặc dù yêu thương cô, nhưng lại ngại người trong nhà, ngay cả lén lút tìm gặp cô cũng không thể, chỉ có thể ở lúc cô gặp khó khăn thì giúp đỡ một chút.

Tô Song Song hiểu rõ cuộc đời sau này cô phải tự mình kiên cường đi tiếp, mềm yếu hay khóc lóc, chỉ khiến cho ba mẹ đã mất càng không an lòng, vì vậy cô vẫn ngụy trang kiên cường.

Giờ phút này, thanh âm dịu dàng của Tần Dật Hiên chảy vào trong tai Tô Song Song, được anh trai của mình ôm vào trong lòng, ủy khuất Tô Song Song một mực đè nén nhất thời đều tuôn trào ra ngoài.

Bàn tay nhỏ của Tô Song Song gắt gao kéo phần áo phía sau lưng của Tần Dật Hiên, bĩu môi một cái, rốt cuộc không nhịn được, khóc: ” Anh, vì sao anh không tới tìm em sớm một chút … ô ô…”

Tần Dật Hiên rất hài lòng khi thời gian đã qua năm năm mà Tô Song Song đối với hắn không có nửa điểm ngăn cách, hắn khẽ đưa đôi tay gầy gò vỗ nhè nhẹ sau lưng Tô Song Song, dịu dàng an ủi: “Không có chuyện gì… Sau này anh ở đây…”

Quản gia ngồi ở vị trí kế bên tài xế, nhìn qua kính thấy được biểu tình của thiếu gia nhà mình, ánh mắt lóe lên vẻ nghi hoặc.

Trong quá khứ, mỗi lần Tần Dật Hiên lộ ra vẻ ôn nhu như vậy thì xác định là sẽ có người gặp xui xẻo, chẳng qua là nhìn dáng vẻ thiếu gia lần này, tựa hồ không giống như muốn trừng trị ai đó, khiến ông trong lúc nhất thời không thể đoán chắc.

Ông thận trọng nhìn lướt qua Tô Song Song, thân phận cô bé này cũng khiến ông rất là lo lắng.

Cho đến khi Tô Song Song khóc tới nấc cục thì cô mới dần dần dừng lại, tựa hồ ý thức vừa rồi mình có bao nhiêu thất thố, cô vội vàng khẽ đẩy Tần Dật Hiên ra, lấy hai tay lau mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

“Tâm tình có tốt hơn chút nào không?” Tần Dật Hiên nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Song Song, mâu sắc trong mắt dần trở nên thâm sâu, loại ý nghĩ ‘muốn chiếm làm của riêng’ vẫn luôn đèn nén ở trong lòng như muốn trào ra.

“Ừm!” Tô Song Song gật đầu một cái, giữa khuôn mặt đẫm lệ nở ra một nụ cười, hết sức khiến người ta thương tiếc, Tần Dật Hiên đưa tay ra vò rối tóc Tô Song Song giống như khi còn bé.

“Sau này anh sẽ không bao giờ để em khóc.” Tần Dật Hiên giống như tự lẩm bẩm, sau đó trên gương mặt tái nhợt nở rộ nụ cười ôn nhu.

“Hả?” Tô Song Song nháy nháy mắt, thanh âm của Tần Dật Hiên quá nhỏ, Tô Song Song căn bản không nghe rõ.

Tần Dật Hiên không lặp lại lời vừa rồi, hắn đưa tay dùng sức xoa xoa đầu Tô Song Song, quả thật trong nháy mắt liền dời đi lực chú ý của Tô Song Song.

Tô Song Song lấy hai tay ôm đầu mình, cau mày, bất mãn oán trách nói: ” Anh, sao anh không khác gì với lúc trước vậy, cứ thích nhào nặn đầu em! Em đã lớn rồi nha!”

Tô Song Song đưa tay lên, cổ tay áo liền trượt xuống, Tần Dật Hiên lập tức nhìn thấy cổ tay phải của cô quấn vải thưa, ánh mắt hẹp dài nhất thời trợn to, hắn bắt lại cánh tay phải của Tô Song Song, đem cổ tay lại sát mình: “Bị sao vậy?”

Thanh âm của Tần Dật Hiên rõ ràng trầm thấp hơn, mặc dù vẫn lộ ra chút vô lực do bệnh tật nhưng lại khiến quản gia ngồi ở vị trí kế bên tài xế nín thở.

Ngón tay Tần Dật Hiên nhẹ nhàng lướt qua chỗ quấn vải ở cổ tay phải của Tô Song Song, vị trí này, loại vết thương này, tay hắn không tự chủ hơi siết chặt: “Ai… bắt nạt em?”

Tần Dật Hiên không quá chắc chắn hỏi, nhưng thật ra trong lòng không muốn thừa nhận, hắn thấy Tô Song Song tuyệt đối sẽ không vì người đàn ông nào làm ra loại hành vi tự vận này.

Tô Song Song nhìn cổ tay phải của mình, sợ Tần Dật Hiên lo lắng, cười ha ha, gãi đầu của mình: “Không có chuyện gì, chẳng qua là gặp phải một con rắn khốn kiếp, em bị nó bắt được, nên thành ra như vậy.”

“Còn chỗ nào bị thương không?” Tần Dật Hiên nghe xong, thở phào nhẹ nhõm, tầm mắt quét một vòng trên dưới Tô Song Song, tầm mắt rơi vào chân trái của cô, “Chân trái còn đau không?”

Bị Tần Dật Hiên nhắc nhở, Tô Song Song nhất thời cảm thấy cổ chân trái sưng ê ẩm đến đau, cô gật đầu một cái, đột nhiên nghĩ tới cái gì, kêu lên một tiếng: ” Anh, nhanh, cho em mượn điện thoại di động dùng chút xíu!”

Tô Song Song lúc này mới nhớ tới, vừa rồi cô gọi điện thoại cho Tần Mặc được một nửa liền đột nhiên cúp máy, mặc dù cô không xác định Tần Mặc có thể lo lắng hay không, nhưng vạn nhất có gì xảy ra thì sao? Nếu Tần Mặc không gọi lại được cho cô liền nghĩ cô đã xảy ra chuyện gì, khẳng định sẽ cuống cuồng chết!

Tô Song Song càng nghĩ càng chột dạ, Tần Dật Hiên không nói gì, trực tiếp đưa điện thoại di động qua, Tô Song Song vừa định bấm số lại ngây ngẩn, nhất thời lệ rơi đầy mặt.

Cô có trí nhớ kém, nhất là nhớ con số, căn bản không nhớ được, điện thoại của mình cô còn ú ớ, cách ba năm ngày liền quên, chứ đừng nói chi là số Tần Mặc.

Tô Song Song trong nháy mắt liền im lặng, cô lấy điện thoại màn hình đen thui của mình ra, quơ quơ, đột nhiên nảy ra ý tưởng, đang muốn rút thẻ điện thoại ra thì xe đã ngừng.

Tô Song Song căn bản không có chú ý, lấy thẻ điện thoại của mình ra, vội vàng nói với Tần Dật Hiên: ” Anh, em có thể thay thẻ điện thoại của mình vào điện thoại của anh để gọi điện thoại hay không ?”

Tần Dật Hiên không có nói gì, chẳng qua nhàn nhạt cười một tiếng, sau đó rút thẻ điện thoại rồi đưa qua, Tô Song Song lập tức đem thẻ điện thoại di động của mình để lên.

Tần Dật Hiên mặc dù không có lên tiếng, nhưng vẫn luôn chú ý nhất cử nhất động của Tô Song Song, thấy bộ dáng cô gấp gáp, trong lòng cất lên ý tưởng.

“Vừa đi vừa làm, cổ chân của em không thể trì hoãn.” Tần Dật Hiên vừa nói vừa mở cửa xuống xe, sau đó nửa ngồi ở trước xe, tỏ ý Tô Song Song leo lên lưng hắn.

Tô Song Song một tay cầm điện thoại di động, ngược lại không có chút khách khí, trực tiếp leo lên sau lưng Tần Dật Hiên, điện thoại vừa mở, Tô Song Song liền thấy có mười mấy cuộc gọi nhỡ, hiện lên đều là ba chữ Tiểu cầm thú, lòng cô liền run rẩy.

Bất quá sau một khắc, Tô Song Song không biết tại sao, trái tim nhỏ run rẩy trong nháy mắt liền cảm thấy ngọt ngào, cô đang muốn gọi lại cho Tần Mặc, điện thoại lại vang lên.

Tô Song Song vội vàng kết nối, còn chưa mở miệng nói chuyện, Tần Mặc bên kia liền lên tiếng: “Em ở đâu?” Thanh âm trầm thấp khàn khàn, lộ ra một loại lạnh giá khó có thể dùng lời diễn tả được.

Trái tim bé nhỏ đang chìm trong ngọt ngào của Tô Song Song lập tức giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹn, biểu tình cũng có chút cứng ngắc, vừa nghe thanh âm củaTần Mặc, Tô Song Song liền biết Tiểu cầm thú nhất định đang nổi giận!

“Điện thoại của tôi vừa bị…”

“Em ở đâu?” Tô Song Song còn chưa nói hết Tần Mặc liền ngắt lời cô, thanh âm chợt giương cao một phần, Tô Song Song vội vàng ngẩng đầu nhìn, sững sờ nói: “Bên ngoài bệnh viện Đệ Nhất.”

“Chờ tôi.” Tần Mặc nói xong, trực tiếp cúp điện thoại, Tô Song Song nghe âm thanh máy bận, căn bản không phản ứng kịp, cô nháy mắt mấy cái, tắt điện thoại, trong lòng liền bắt đầu lẩm bẩm, Tần Mặc rốt cuộc có ý gì?

Tần Dật Hiên cõng Tô Song Song sau lưng vững vàng bước đi, nghe cô nói chuyện điện thoại xong, hơi nghiêng đầu nhìn Tô Song Song, thử dò xét hỏi một câu: “Bạn trai à?”

“Cái gì! Không phải, không phải!” Tô Song Song nghe xong có chút chột dạ, vung hai tay giải thích, nói xong nhìn điện thoại di động trong tay một cái, vẫn có chút lo lắng cho Tần Mặc.

Tô Song Song không giấu được bất kì tâm tư gì, Tần Dật Hiên xuyên qua cửa bệnh viện thủy tinh nhìn thấy vẻ mặt đầy lo lắng của Tô Song Song, ánh mắt hẹp dài khẽ híp lại, che giấu đi lửa giận không đè nén được trong mắt.

“Thích cậu ta sao?” Tần Dật Hiên lúc này đã cõng Tô Song Song đến bên trong bệnh viện, đem cô đặt lên ghế bệnh viện, xoay người lại, nửa ngồi ở trước mặt của Tô Song Song, ngước đầu nhìn cô, trong mắt mang theo nồng nặc nghi vấn.

Tô Song Song nghe xong mấy chữ này, con tim chợt nhảy lên một cái, cô há miệng định chối, nhưng suy nghĩ mấy ngày trước khiến cô không thể hoàn toàn lừa mình dối người như vậy.

Nhưng nếu phải thừa nhận, Tô Song Song lại không làm được, cuối cùng cô vẫn lắc đầu một cái, nhưng cũng không trực tiếp phản đối.

Tần Dật Hiên không nói gì, trực tiếp đứng dậy, đưa tay xoa xoa đầu Tô Song Song, nhưng ở nơi Tô Song Song không nhìn thấy, trong đôi mắt hẹp dài kia lại ẩn chứa lửa giận ngập trời.

Quản gia đã đi kêu bác sĩ tới, nhưng ngay lúc này, đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng thắng xe chói tai, Tô Song Song cùng Tần Dật Hiên theo bản năng quay đầu nhìn qua.

Tô Song Song mới vừa quay đầu liền cảm giác một thân ảnh màu đen nhanh chóng xông vào, một cơn gió thổi qua đỉnh đầu cô, cô lập tức nghe thấy một tiếng “Ba! ” vang dội.

Ngay sau đó Tô Song Song nhìn thấy bàn tay Tần Dật Hiên vốn ở trên đỉnh đầu mình liền rơi xuống trước tầm mắt của mình, mu bàn tay một mảnh đỏ bừng.

Tô Song Song ngẩng đầu nhìn qua, khi nhìn thấy gương mặt lạnh lẽo của Tần Mặc, có một cảm giác như hắn từ trên trời rơi xuống trước mặt mình, Tô Song Song liền ngây ngẩn.

“Sao rồi” Tần Mặc nhàn nhạt nhìn lướt qua Tần Dật Hiên, liền trực tiếp quay đầu nhìn Tô Song Song, tầm mắt theo bản năng chuyển qua cổ chân trái của cô.

Hộ vệ ở cửa vốn đang chạy vào, vừa định vây quanh Tần Mặc, Tần Dật Hiên liền khoát tay một cái, tỏ ý bọn họ đi xuống.

Tô Song Song vẫn là lần đầu thấy Tần Mặc tức giận như vậy, có chút chột dạ, cô giả vờ ngây ngô đung đưa chân trái của mình, chịu đau nói: “Hình như là bị trẹo.”

Tần Mặc lập tức nửa ngồi ở trước mặt Tô Song Song, bắt lấy bắp chân trái của cô, hơi dùng sức, coi như trừng phạt.

Tô Song Song cau mày một cái, nhất thời không dám lộn xộn, Tần Dật Hiên nhìn lướt qua bàn tay Tần Mặc đặt ở trên bắp chân Tô Song Song, lại cười càng thêm rực rỡ, rực rỡ đến có chút quỷ dị.

#Mi: Lại là một đứa hai mặt sao chời :v

“Thật không nghĩ tới sẽ gặp được anh họ ở đây đấy.” Tần Dật Hiên vừa nói vừa từ bên cạnh đi tới, từ trên cao nhìn xuống Tần Mặc.

Tô Song Song vốn còn đang suy nghĩ phải giới thiệu bọn họ như thế nào, một tiếng anh họ này giống như sấm dậy giữa trời quang, trực tiếp khiến cô kinh ngạc, thiếu chút nữa chết ngất.

Tô Song Song khựng lại, ngơ ngác nhìn Tần Mặc, rồi lại quay qua nhìn Tần Dật Hiên, nhất thời cảm thấy lượng tin tức có chút quá tải, ai có thể nói cho cô biết, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì! Anh cô sao đột nhiên thành em họ Tần Mặc vậy?

————————–

Tác giả: từ đây truyện đổi tên thành “Nam thần ở phòng bên cạnh: Quyền thiếu nghiện sủng thê” nha

Editor pi ét: dịch thuần Việt ra là: Thiếu gia quyền lực nghiện cưng chiều vợ, vì dịch vậy thì quá dài nên nhóm quyết định để Hán Việt luôn nha. 🙂

Advertisements

4 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 111

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s