Hoa gia hi su 2 _ Opening

Tiết tử

13882182_246648079061735_1480911904818092913_n1

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Nguyện vọng lớn nhất của Mạnh Hàn Chi chính là mọi người chung quanh có thể cho nàng yên tĩnh một chút, nàng thật sự thầm nghĩ sống bình thường qua hết đời này. Đáng tiếc là, từ khi bắt đầu biết chuyện, cuộc sống của Mạnh Hàn Chi ngoại trừ buổi tối được ngủ, trên cơ bản vốn không có thời điểm được yên tĩnh.

Khi còn bé, mỗi ngày nàng đều bị thân thích trong nhà cùng bọn người hầu quấy rầy, bọn họ không phải ôm thì chính là hôn, còn không thì chính là cầm trống bỏi, đồ chơi nhỏ làm bằng đường, búp bê vải hoặc mấy thứ đồ ngu xuẩn đến lúc lắc trước mặt nàng! Cha mẹ thấy nàng bị mọi người vây quanh, ngược lại không đến cứu nàng, còn vui sướng hài lòng vẻ mặt kiêu ngạo đứng ở một bên mà nhìn!

Vì thế, từ nhỏ Mạnh Hàn Chi đã am hiểu sâu sắc một chân lý, đó chính là: Quả nhiên không thể dựa vào cha mẹ được!

Vì tránh né người nhà quấy rầy, Mạnh Hàn Chi vừa có cơ hội liền bảo nhũ nương đưa nàng xuất môn để tránh đầu sóng ngọn gió, chính là nàng thật không ngờ, trình độ đáng ghét của người qua đường không thua gì đám thân thích, người hầu trong nhà kia……

“Ai nha, đây là đứa bé nhà ai vậy, sao lại giống cục bột thế này, mau cho nãi nãi ôm một cái nào.”

“Khuôn mặt nhỏ nhắn sao có thể dễ thương chừng này, để ma ma hôn cái nào!”

“Ai nha, ngươi xem tiểu cô nương đứng chỗ quầy bánh bao kia, quả thật là phấn điêu ngọc mài nha! Chúng ta cũng đi nhìn xem!”

“Oa, có một tiểu nha đầu đang đọc sách trong trường, ngươi xem, giống như viên gạo nếp ấy, thật là đáng yêu!”

Thế giới thế to lớn như vậy nhưng lại không có nơi để Mạnh Hàn Chi nàng có thể yên tĩnh trong chốc lát sao!

Mạnh Hàn Chi tự nhủ, có lẽ đây là phiền não của tiểu hài tử đi, chờ lớn một chút thì tốt rồi. Đáng tiếc, chờ thời điểm nàng vừa được mười hai mười ba tuổi, tuy rằng không có một đám cô bác, nãi nãi, ma ma, tỷ tỷ ôm nàng một cái hay là hôn nhẹ, xoa bóp, nhào nắn, nhưng lại có rất nhiều phiền não mới.

Đó chính là, mỗi ngày đều có rất nhiều nam tử nàng quen biết hoặc không biết không hề có điềm báo trước chạy theo nàng thổ lộ.

“Mạnh cô nương! Khi ta mở mắt, trong mắt của ta chỉ có nàng; Khi ta nhắm mắt, trong mắt của ta cũng chỉ có nàng.”

Cho nên nàng là gỉ mắt sao?

“Hàn Chi! Ta thích nàng, thích đến ngay cả chính mình đều cảm thấy khó hiểu, ở trong mắt ta, chỉ thấy duy nhất một người là nàng mà thôi!”

Vậy những người khác đều không phải người, là gỉ mắt à?

“Hàn Nhi, chuyện điên cuồng nhất đời này chính là yêu muội, hy vọng lớn nhất chính là có muội theo giúp ta điên cả đời!”

Thực xin lỗi, ta không muốn điên cùng ngươi, ta chỉ muốn làm một kẻ tầm thường im lặng mà thôi.

“Tiểu Hoa Nhi, nếu tình yêu là một đóa hoa, hãy để nó nở trong lòng ta, tàn trong lòng ta, chôn sâu ở trong lòng ta.”

Nói vậy thì ngươi là phân à?

“Chi nhi! Mấy ngày nay ta đều cảm thấy không ổn, chỉ cảm thấy trước trước sau sau, trái trái phải phải, trong đầu hay ngoài óc, đều hiện lên hình ảnh, đó chính là nàng, nàng thì sao, nàng có nghĩ đến ta không?”

Ta nghĩ muốn ngươi cách ta xa một chút.

“Mạnh nhi, hảo hảo chiếu cố chính mình, ta không muốn đợi đến kiếp sau lại đến yêu nàng.”

Ha ha, kiếp sau cũng không tới phiên ngươi!

Kỳ thật ngay từ đầu, Mạnh Hàn Chi luôn cẩn tuân theo lời dạy bảo của cha mẹ — đối xử hòa nhã chân thành với mọi người, bất quá sự thật chứng minh, mỉm cười dịu dàng nói cảm ơn tuyệt đối không thể ngăn cản đám ong bướm kia. Sau đó nàng rốt cuộc phát hiện phương thức tốt nhất đối phó với thành phần không ngừng dây dưa này chính là — ngữ khí lạnh như băng, ánh mắt khinh miệt, nụ cười trào phúng, vô tình cự tuyệt cộng thêm tàn nhẫn giày xéo, tuyệt đối lần nào cũng chuẩn.

Kết quả là, chậm rãi, Mạnh Hàn Chi rốt cuộc đem chính mình biến thành một tiểu tiện nhân chanh chua, tâm ngoan thủ lạt, không hề có lòng thương cảm!

Nàng kỳ thật cũng không muốn như vậy, nhưng nàng thật sự muốn được yên tĩnh một chút……

Một ngày này, Mạnh Hàn Chi rốt cuộc ngắt đuôi được công tử nhà buôn muối mà gần nhất điên cuồng theo đuổi nàng, một mình một người trốn trong ngôi miếu đổ nát vùng ngoại ô đọc sách.

Kỳ thật yêu cầu của nàng không cao, nàng nghĩ muốn giống như giờ phút này, bên cạnh không có người nói nhao nhao, không có người cùng nàng nói vô nghĩa, không ai tán gẫu mấy chuyện tình cảm vô nghĩa, để nàng yên tĩnh chuyên tâm đọc sách.

Aizz, thật sự yên tĩnh, loại cảm giác này thật tốt, thật muốn cả đời ở luôn trong ngôi miếu đổ nát này nha!

Mạnh Hàn Chi vui sướng hài lòng nhìn cuốn [ hoa dương quốc chí ] trong tay, đang lật sách đọc hăng say, lại bỗng nhiên nghe được một hồi tiếng bước chân. Nàng cảnh giác ngẩng đầu liền nhìn thấy một nam tử quần áo tả tơi chống gậy gỗ nghiêng ngả lảo đảo đi đến, hơn nữa một đầu chìm vào đống cỏ khô.

Ha ha, Mạnh Hàn Chi giương cao khóe miệng lộ ra một nụ cười khinh miệt, sau đó tiếp tục cúi đầu đọc sách.

Loại thủ đoạn này nàng không phải lần đầu tiên nhìn thấy. Làm bộ té xỉu để nàng cứu, sau khi được nàng cứu trở về nhà liền ở lỳ không đi! Nàng tuyệt đối sẽ không bị mắc lừa nữa .

“Cứu…… Cứu ta……” Người nọ giãy dụa đứng lên, hơi thở mong manh nói với Mạnh Hàn Chi.

“Không cứu, ngươi thích chết thì chết, đừng làm phiền ta đọc sách.” Mạnh Hàn Chi lạnh lùng đáp lại.

Nàng tuyệt đối sẽ không mắc mưu , bởi vì nàng không còn là kẻ tầm thường có lòng trắc ẩn nữa!

Đúng lúc này, một cây đao không hề dự liệu để trên cổ của Mạnh Hàn Chi.

Người này từ bao giờ đã di chuyển đến bên người nàng vậy? Nhìn không ra đây lại là võ lâm cao thủ nha!

“Hoặc là giúp ta trốn, hoặc là ta giết ngươi.” Nam tử uy hiếp nói.

Mạnh Hàn Chi lúc này mới cẩn thận đánh giá nam tử quần áo tả tơi kia, nàng kinh ngạc phát hiện hai mắt hắn đều bị may lại, miệng vết thương thoạt nhìn đã có một đoạn thời gian.

Người này quả thật là người mù!

Nếu là người mù, khẳng định không phải là người theo đuổi nàng, bởi vì Mạnh Hàn Chi tin tưởng, bằng vào tính cách tệ hại của nàng, tuyệt đối sẽ không hấp dẫn kẻ khác phái!

“Được, trời cũng tối rồi, ta đưa ngươi về nhà.”

Mạnh Hàn Chi không nhìn bả đao trên cổ mình, vỗ vỗ váy đứng lên, nắm tay người mù liền đi ra ngoài.

Người mù cũng ngây dại, hắn gian nan bước chân, nghi hoặc hỏi:“Ta muốn giết ngươi, ngươi liền một chút cũng không sợ?”

Sao có thể bình tĩnh như thế được! Rất không cho hắn mặt mũi nha, tốt xấu gì thì hắn cũng đã sử xuất khinh công tuyệt diệu như vậy! Thoạt nhìn thì phải đáng sợ lắm chứ!

“Ngươi không phải nói hoặc là giúp ngươi trốn, hoặc là ngươi sẽ giết ta sao? Ta cũng giúp đưa ngươi về nhà, thì việc gì phải sợ?” Mạnh Hàn Chi không chút nào để ý tiếp tục nắm tay hắn dắt về phía trước.

Người mù không khỏi âm thầm tán thưởng dưới đáy lòng, tiểu cô nương này tuổi còn nhỏ, hơi thở, mạch tượng thoạt nhìn cũng là người không có võ công, thế nhưng lại bình tĩnh thong dong như thế, nhất định là người làm nên việc lớn sau này.

Aizz, nghĩ đến hắn một đời là ma đầu Ngọc Vô Ngân, tung hoành giang hồ mười mấy năm, nay rơi vào tình thế chật vật như thế, vậy mà còn có thể gặp gỡ tiểu nha đầu này, xem ra cũng là cơ duyên trời cho, chi bằng thu nàng làm đồ đệ, đem một thân võ công truyền cho nàng. Mới vừa rồi nàng thấy ta bị thương nặng như vậy, liền thấy chết không cứu, buông lời ác ngôn, nói vậy thì đây cũng là một người vô tình lãnh khốc, nha đầu lòng dạ độc ác như vậy, hoàn toàn thích hợp làm thánh nữ của Ma giáo ta!

Xem ra, lần này thật sự là ông trời giúp Ngọc Vô Ngân hắn !

Mạnh Hàn Chi tự nhiên không biết người mình mang về nhà chính là đại ma đầu đại danh lừng lẫy, càng không biết nguyện vọng “bình thường trôi qua cả đời này” mà nàng vừa nói xong ngay tại một khắc nàng dắt tay ma đầu kia liền hoàn toàn tan biến.

“Cô nương, ta xem cốt cách ngươi thanh kỳ, là kì tài luyện võ, chỉ cần dốc lòng dạy dỗ, không quá 5 năm sẽ thành báu vật!”

Ngọc Vô Ngân nghỉ ngơi ở Mạnh gia, vừa dưỡng tốt thương tích liền bắt đầu lừa Mạnh Hàn Chi.

Chỉ là Mạnh Hàn Chi vẫn tàn nhẫn cự tuyệt hắn.

“Không cần, ta chỉ muốn yên tĩnh đọc sách, bình thường trôi qua cả đời này.”

Vì thế Ngọc Vô Ngân lại đi lừa cha mẹ Mạnh Hàn Chi.

“Lệnh ái nhiều người theo đuổi như vậy, khó tránh khỏi gặp được một vài thủ đoạn ti bỉ hạ lưu, không bằng học chút võ công cường thân kiện thể, gặp phải tình huống gì cũng có thể tự bảo vệ mình. Không dối gạt Mạnh lão gia, Mạnh phu nhân, tại hạ ở trên giang hồ cũng coi như có chút địa vị, võ công cũng có tiếng, muốn báo đáp ân cứu mạng của lệnh ái ……”

Không nghĩ tới, hắn còn chưa nói hết, vợ chồng Mạnh gia liền tàn nhẫn cự tuyệt hắn.

“Không cần, nhà của ta có tiền, có thể thỉnh võ sư theo bảo hộ Hàn Chi, con bé đã muốn yên lặng đọc sách, bình thường trôi qua cả đời này thì tùy ý con bé.”

Ngọc Vô Ngân vạn lần không nghĩ tới, trên giang hồ nhiều người mơ ước võ công của hắn như vậy, vì độc môn bí tịch của hắn mà có thể thủ đoạn tàn nhẫn, không hề đạo nghĩa ám toán hắn; Có thể chẳng biết xấu hổ quỳ liếm chân hắn, thổi phồng hắn, dụ dỗ hắn! Nhưng, nay hắn muốn truyền võ công cho người ta, người ta thế nhưng không thèm!

Aizz, thật sự là thế sự vô thường……

Bất quá càng bị cự tuyệt, ý chí muốn dạy Mạnh Hàn Chi võ công của Ngọc Vô Ngân lại càng cường đại, vì thế bằng vào quan sát Mạnh Hàn Chi cho tới nay, hắn xuất ra đòn sát thủ.

“Nói cho ngươi một bí mật, kỳ thật ta là đại ma đầu đại danh lừng lẫy trên giang hồ, giết người như ma, đại ma đầu Ma giáo Ngọc Vô Ngân!”

Mạnh Hàn Chi vẫn chuyên tâm đọc sách, nhướng mày lơ đãng hỏi:“Vậy thì sao?”

Quả nhiên không thèm nhìn hắn!

Không coi ai ra gì, không hiểu lễ phép như vậy, không hổ là Thánh Cô Ma giáo tương lai của hắn!

“Cho nên nếu ngươi bái ta làm thầy, về sau chính là Thánh Cô Ma giáo, nữ ma đầu ác danh nổi tiếng, mọi người tránh không kịp!”

Thời điểm nghe được câu “mọi người tránh không kịp” này, Mạnh Hàn Chi rốt cuộc đem ánh mắt dời khỏi sách, ngẩng đầu lên.

“Không chỉ có như thế, ngươi cũng không cần suy nghĩ biện pháp ngắt đuôi đám người theo đuổi kia, bởi vì ngươi võ công cao cường, một quyền đem bọn họ đánh bay là được!”

Ánh mắt vốn dĩ đờ đẫn vô thần của Mạnh Hàn Chi lập tức sáng lên, quả thực chính là hào quang bắn ra bốn phía!

“Hơn nữa quan trọng nhất chính là, ngươi có thể xem rất nhiều võ công bí tịch nha! Ngươi không phải thích đọc sách sao, không học võ làm sao xem hiểu bí tịch. Vân đỉnh cung đại Ma giáo của ta, còn có Thiếu lâm tự tàng kinh các, Cô Tô Mộ Dung gia Thi Thủy các, Vương gia Lang Hoàn phúc, còn thêm bao nhiêu bản võ công bí tịch ngươi biết không, rất nhiều cuốn sách mà người thường đều không thể nhìn tới như vậy, ngươi không muốn đọc sao……”

Ngọc Vô Ngân vẫn chưa nói hết, chợt nghe ‘Phịch’ một tiếng.

Mạnh Hàn Chi quỳ xuống trước mặt hắn.

“Sư phụ!”

Ha ha, tiểu nha đầu, muốn đấu với đại ma đầu rong ruổi giang hồ mười mấy năm Ngọc Vô Ngân ta, ngươi còn quá non!

5 năm sau, Mạnh Hàn Chi tròn 18 tuổi, rốt cuộc trở thành nữ ma đầu ác danh nổi tiếng trên giang hồ. Nàng nghĩ đây chính là dấu chấm cho cuộc đời ồn ào của nàng, nàng rốt cuộc có thể yên tĩnh một chút, thế nhưng nàng vạn vạn không ngờ, sau khi nàng trở thành ma nữ, không chỉ có bị người ta điên cuồng theo đuổi, còn bị người ta điên cuồng đuổi giết ……

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

——————————–

Sau nhiều ngày ém lịch lên sàn của truyện này, chủ nhà đã ra quyết định như sau:

Ad Mi dịch 1 chương demo, nếu phản ứng tốt thì sẽ được lên sàn trước tết, còn không thì sẽ được duyệt lên sàn sau khi PJ Hợp cửu tất hôn hết. 

Advertisements

2 thoughts on “Hoa gia hi su 2 _ Opening

  1. Pingback: Hoa Gia Hỉ Sự 2 | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s