Nam than phong ben_Chap 113

Chương 113: Quan hệ phức tạp

e03e2709209542605717fe40218c332e1c

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy

Viện trưởng quét một vòng bốn phía, rất sợ có phóng viên nhìn thấy, chờ Tần Dật Hiên phát hỏa xong, vội vàng tiến lên một bước, thận trọng liếc mắt nhìn Tần Dật Hiên một cái.

Thấy trên mặt hắn không còn tức giận, viện trưởng cung kính nhẹ giọng hỏi một câu: “Tần tiểu thiếu gia, cậu xem, chỗ này cũng không phải nơi thích hợp để nói chuyện.”

Tần Dật Hiên tự nhiên cũng chú ý tới vấn đề này, mới vừa từ nước ngoài trở lại, hắn hơi có chút không thích ứng, ngược lại quên mất, đây không phải bệnh viện dưới danh nghĩa của hắn ở nước ngoài.

Chẳng qua hắn vẫn câu môi nhẹ nhàng cười một tiếng, đó là nụ cười của một người hiền lành, mềm yếu, bên trong còn lộ ra một chút bệnh trạng suy yếu.

Nhưng mỗi người vệ sĩ ở đây đều biết, Tần Dật Hiên trước mặt tuyệt đối không phải một con cừu mà là một con báo khát máu, luôn chờ đợi cơ hội hành động, không động thì thôi, động một cái nhất định phải thấy máu.

Vị quản gia chừng ba mươi tuổi đứng cách nửa bước sau lưng Tần Dật Hiên vẻ mặt ngược lại đầy lạnh nhạt, tựa như đã thành thói quen với loại hành động “cố tình gây sự” này của Tần Dật Hiên.

Tần Dật Hiên quay đầu nhìn lướt qua viện trưởng, viện trưởng này lập tức cảm thấy cả người nổi da gà, hết sức kinh hoàng.

“Viện trưởng không cần lo lắng, ngược lại tôi còn tương đối hiếu kỳ truyền thông nào sẽ đưa tin chuyện này…” Ngữ khí của hắn hết sức ôn hòa, còn lộ ra một chút ngây thơ của cậu bé mới lớn.

Thế nhưng viện trưởng lại cảm thấy cả người cũng run lẩy rẩy, ông vội vàng cười xòa, lắc đầu một cái: “Đúng! Đúng! Tần tiểu thiếu gia nói đúng!”

“Tần tiểu thiếu gia?” Tần Dật Hiên đột nhiên mở miệng, đối với cái chức vị này tựa hồ có chút nghi vấn, trái tim già yếu ớt của viện trưởng nhất thời nhảy thót lên tới cổ họng.

Viện trưởng theo bản năng lùi về sau một bước, ngay sau đó cảm thấy mình vậy mà lại bị khí thế của một đứa trẻ áp bách như vậy, mặt mũi hơi tái, liền ổn định tâm tình.

“Tần Mặc đã phá sản, bây giờ Tần gia chỉ có tôi là thiếu gia duy nhất, nhớ cho kỹ!” Ánh mắt Tần Dật Hiên chợt trợn to, trong mắt lộ ra một tia tiếu ý khát máu trắng trợn.

Hơn nữa sau đó không lâu, trên đời này cũng sẽ không còn Tần Mặc, những lời này, Tần Dật Hiên không  nói.

Nhưng thời điểm nhắc tới Tần Mặc, thần sắc trong mắt hắn bộc lộ ra ngoài, rõ ràng giống như là nói tới một người nào đó chết vậy.

Viện trưởng cũng cảm thấy loại ánh mắt khát máu này của Tần Dật Hiên, lúc này viện trưởng thật sự không dám…lại coi cậu bé trước mắt như những cậu thanh niên bình thường nữa.

Ông vội vàng cung kính gật đầu, liên tục tán thưởng.

Tâm tình Tần Dật Hiên không tốt, không có dư thừa tâm tình ở chỗ này chơi trò chơi trừng phạt.

Hắn cúi đầu nhìn lướt qua đội trưởng đội vệ sĩ quỳ dưới đất, lạnh lùng ném một câu: “Trở về tự mình lãnh phạt.”

Nói xong hắn liền sãi bước đi ra ngoài, vẫn thỉnh thoảng ho khan mấy tiếng như cũ, hắn xiết chặt điện thoại di động trong tay, quay đầu nhìn về phía quản gia đứng sau lưng mình nửa bước.

“Tra một chút vì sao Tần Mặc lại quen biết Tô Song Song, một chi tiết nhỏ cũng không được bỏ qua.” Hắn dừng một chút, đột nhiên con ngươi co rụt lại, nghĩ đến cái gì lại tiếp tục dặn dò một câu, “Chuyện này phải bảo mật.”

—————hmsh-bbtt—————

Tần Mặc ôm Tô Song Song trực tiếp ngừng lại bên cạnh chiếc xe thể thao phong cách đậu ở bên đường, mở cửa nhét Tô Song Song vào trong.

Tô Song Song vừa vào cả người liền sửng sốt, cô nháy nháy con mắt, đánh giá giá trị của chiếc xe thể thao, lại quay đầu nhìn Tần Mặc ngồi ở vị trí tài xế, có chút khó hiểu.

Tần Mặc không phải phá sản rồi sao? Lấy ở đâu ra chiếc xe sang trọng này vậy!

Tô Song Song trong lòng nghi ngờ, liền trực tiếp hỏi: “A Mặc, chuyện này… chiếc xe này ở đâu ra vậy?”

Tần Mặc tâm tình rất tồi tệ, trừ chuyện ba mẹ mình qua đời ngày ấy ra, tựa hồ tâm tình hắn cũng chưa bao giờ tồi tệ giống như vậy.

Hơn nữa tâm tình tồi tệ hôm nay còn kèm theo một cơn lửa giận, cho nên hắn không muốn nói chuyện, bởi vì hắn sợ không khống chế được, sẽ giận cá chém thớt Tô Song Song.

“Anh không phải là… không phải là đi cướp đó chứ!” Tô Song Song bị ý nghĩ này của mình hù sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn viết đầy kinh hoàng cùng lo âu.

Mặc dù chuyện này rất kỳ lạ, bất quá nhìn Tiểu Cầm Thú từ trên xuống dưới tùy thời đều muốn bốc lửa, Tô Song Song thật cảm thấy hắn tuyệt đối có thể làm ra loại việc đại nghịch bất đạo này.

Tần Mặc vốn không muốn quan tâm tới Tô Song Song, nhưng lại sợ cô suy nghĩ nhiều, hoặc là đối với việc hắn phá sản sinh ra hoài nghi, nên đành đè nén lửa giận, nói một câu: “Lấy của người quen.”

“Ồ ?” Tô Song Song nhất thời cảm thấy kì lạ, cô ngẹo đầu nhìn Tần Mặc, “Anh còn có người bạn có tiền như vậy sao?”

Lời này ám chỉ đã rất rõ ràng, anh có năng lực khiến bạn anh cho anh mượn xe sang, vậy mà anh còn chen chúc tới ở trong căn nhà trọ nhỏ bé của tôi?

Tần Mặc không nghĩ tới Tô Song Song trước giờ ngốc nghếch đột nhiên khôn khéo hơn, hắn vừa rồi tâm phiền ý loạn, cũng không suy nghĩ nhiều, liền nói thật.

Khi hắn không liên lạc được với Tô Song Song, điều đầu tiên nghĩ đến là tới Đằng Phi tìm cô, đón taxi đương nhiên sẽ tốn thời gian hơn, cho nên hắn bảo Bạch Tiêu cho phụ cận điều tới một chiếc xe, hắn xuống lầu, xe thể thao cũng vừa vặn đưa tới.

“Cũng coi như là cướp được.” Tần Mặc nhạt nhẽo giải thích một câu, không biết làm sao, bị Tô Song Song làm sao nhãng, lửa giận do Tần Dật Hiên khơi lên tựa hồ tiêu tan không ít.

“Cái gì?” Tô Song Song vừa nghe chữ cướp, bị dọa sợ đến lập tức rụt bả vai, vội vã cuống cuồng nhìn phía sau, rất sợ có xe cảnh sát đuổi theo bọn họ, cô cũng không muốn lại vào đồn cảnh sát!

Tô Song Song quay đầu lại thấy Tần Mặc thờ ơ không động lòng, không có nửa điểm lo lắng, vội vàng mở miệng nói: “Vậy mau đem xe trả lại đi!”

Đối với vấn đề của Tô Song Song, Tần Mặc cảm thấy nhức đầu, hắn có chút im lặng thở dài: “Cướp xe của người quen, cậu ta sẽ không báo cảnh sát.”

Trái tim Tô Song Song lúc này giống như ngồi cáp treo, mặc dù Tần Mặc nói như vậy, nhưng Tô Song Song vẫn không quá yên tâm.

Cho đến khi Tần Mặc ngừng xe ở dưới lầu trọ, ôm cô lên lầu, đặt cô ngồi ở trên giường, chờ đợi trong chốc lát, thấy không có cảnh sát đến cửa, cô mới từ trạng thái hết sức sợ sệt lấy lại tinh thần.

Tô Song Song chuyển động ánh mắt, thấy Tiểu Cầm thú một bộ dạng nổi giận đùng đùng, ít nhiều có chút lo lắng chột dạ.

Cô ha ha cười khan một tiếng, Tần Mặc không để ý tới Tô Song Song, xoay người cầm hòm thuốc trên bàn lên, đặt ở bên cạnh chân Tô Song Song.

Tô Song Song lăn qua lăn lại một ngày, cổ chân mặc dù đau, nhưng cũng không còn khó nhịn như vậy nữa, chẳng qua là cảm giác căng căng ê ẩm rất khó chịu .

Tô Song Song vừa muốn cúi người mở hòm thuốc, Tần Mặc liền nửa ngồi ở trước mặt cô, cởi giày của cô, chớp mắt nghiên cứu chiếc quần tất của cô một chút.

Tô Song Song nhất thời cảm thấy sắp có chuyện không tốt phát sinh, cô theo bản năng liền muốn rụt chân lại.

Nào biết Tần Mặc căn bản không cho Tô Song Song cơ hội giãy giụa, niết chặt cái vớ, trực tiếp kéo một cái.

“Xoẹt” một tiếng, chiếc quần tất giá rẻ của Tô Song Song trực tiếp hy sinh.

Tô Song Song nhìn Tần Mặc có chút thô bạo ném chiếc vớ tất xuống đất, sau đó bôi thuốc cho cô, rất cạn lời! Vô cùng cạn lời.

Tô Song Song biết Tần Mặc đang ở biên giới tức giận, cho nên cô dù giận nhưng không dám nói gì, hơn nữa vì đôi tất chân ba đồng mà chọc giận Tiểu Cầm thú, hình như có chút không có lợi lắm.

Chờ đến lúc cổ chân được bôi thuốc xong, cảm giác vốn ê ẩm cũng chuyển thành mát lạnh, Tần Mặc đứng dậy, đi phòng vệ sinh rửa tay, lúc trở lại, hắn ngồi ở trên ghế, nhìn cô.

Mặc dù Tần Mặc không nói gì, nhưng thần thái kia rất rõ ràng: Em không phải muốn tường thuật chuyện gì đã xảy ra sao?

Tô Song Song nhìn cổ chân được đắp thuốc hoàn hảo, thuận tiện mặc niệm cho đôi tất chân  mười đồng ba đôi đã anh dũng hy sinh của mình một chút.

Nghĩ tới bảng hiệu treo ở chỗ mua tất chân, “Tất chân xé được bằng tay, bảo đảm khiến người đàn ông của bạn đã ghiền!” Nhất thời toàn thân nổi da gà. (Mi: chủ tiệm thặc cá tánh =]]] )

Không nghĩ tới lại thật diễn ra một màn lấy tay xé tất chân này, thật sự là quá đáng sợ rồi!

“Cái đó… Tôi bị người ta va phải, không cẩn thận bị trặc chân thì rất tình cờ gặp anh tôi!”

Tô Song Song vừa nhắc tới Tần Dật Hiên, ánh mắt cũng sáng hơn, dù sao cũng là thân nhân thất lạc năm năm, hơn nữa còn là thân nhân duy nhất hiện tại của Tô Song Song, cô tự nhiên hưng phấn.

Vì mục tiêu không để Tần Mặc nổi giận, Tô Song Song quyết định dùng hết sức đánh bóng cho thân phận Tần Dật Hiên nguyên một đêm.

“Cậu ta là anh của em?” Tần Mặc nhàn nhạt hỏi một câu, giọng điệu này mặc dù rất bình thản, thế nhưng trong đôi mắt hoa đào lại hoàn toàn không tin.

“Anh hai là con nuôi mà ba mẹ nhận khi tôi năm tuổi, mẹ nói đó là con trai của bạn.”

Tô Song Song vừa nhắc tới chuyện đã qua, thần thái liền ủ rũ. Mặc dù cô biểu hiện là đã đi ra khỏi bóng tối cha mẹ qua đời, nhưng tự cô biết rõ, bản thân chỉ cần nhắc tới thì vẫn sẽ cảm thấy khó chịu trong lòng, mặc dù trên mặt đang cười, nhưng trong lòng lại không khống chế được đau xót.

Tần Mặc vừa thấy Tô Song Song như vậy, cũng biết cô lại lâm vào cảm giác khó chịu khi ba mẹ qua đời, quá khứ hắn không cách nào thay đổi, nhưng hắn muốn bây giờ và tương lai Tô Song Song sẽ không bao giờ thương tâm khó chịu nữa.

Tần Mặc gật đầu một cái, đổi chủ đề, không nhắc tới Tần Dật Hiên nữa, thứ nhất là không muốn để Tô Song Song nhớ lại quá khứ, thứ hai hắn cũng không muốn nghe Tô Song Song nói bất kỳ chuyện gì liên quan đến thằng nhãi lòng lang dạ sói kia!

“Điện thoại di động của em sao rồi?” Tần Mặc không đề cập tới còn tốt, vừa nhắc tới, Tô Song Song giơ điện thoại di động của mình lên, trái tim đều đang chảy máu!

Cô mặt đầy đau lòng nhìn chiếc điện thoại trong tay mình, đơn giản là muốn khóc không ra nước mắt, chiếc điện thoại di động này cô mới dùng có mấy ngày thôi đó! Thế mà giờ lại hư rồi, này không phải muốn cô đau lòng mà chết sao?

“Tần Mặc, anh có thẻ bảo hành không, hẳn là chưa bảo hành lần nào đi, tôi đau lòng chết mất!”

Tần Mặc thấy lực chú ý của Tô Song Song thành công bị dời đi, đưa tay ra nhận lấy điện thoại di động, nhìn một chút, màn hình không bị vỡ, bất quá lại không có cách nào mở máy, xem ra là bộ phận nào đó bên trong bị hư rồi.

“Em ở nhà, tôi đi sửa máy.” Tần Mặc không muốn nghe từ trong miệng Tô Song Song bất kỳ chuyện gì có liên quan tới Tần Dật Hiên, ít nhất hôm nay không muốn nghe.

Nhưng chuyện này giống như tảng đá đặt nặng trong lòng hắn, hắn lại không biết rõ mọi chuyện.

Tần Mặc cầm điện thoại di động của Tô Song Song đi ra ngoài, trước khi đi, quay đầu nhìn Tô Song Song: “Ở yên trong nhà.”

Bốn chữ này, Tần Mặc nói hết sức nghiêm túc, lộ ra một chút khí tức lạnh như băng, Tô Song Song nhất thời run rẩy, nuốt nước miếng một cái.

Không biết tại sao, cô có một loại ảo giác, nếu lát nữa cô dám ra ngoài chạy loạn, Tần Mặc nhất định sẽ diệt cô, giống như đôi tất chân trên đùi cô, trực tiếp xé cô thành hai mảnh.

Tô Song Song thấy Tần Mặc không đi, còn đang nhìn mình, vội vàng dùng lực gật đầu một cái, Tần Mặc lúc này mới xoay người rời đi, còn cố ý đem cửa khóa kĩ lại.

Tô Song Song phiền muộn nhìn cánh cửa đóng chặt, nháy nháy con mắt, tại sao cô có một loại ảo giác, hình như khi nhắc tới Tần Dật Hiên, thái độ Tần Mặc liền không đúng lắm đây?

Hai người đó không phải anh em họ sao? ĐầuTô Song Song nhất thời linh quang chợt lóe, đột nhiên nghĩ đến một chuyện.

Tần Mặc bây giờ sa sút, nhưng Tần Dật Hiên vẫn hào quang ngời ngời như cũ, có thể thấy quan hệ giữa Tần Mặc và Tần Dật Hiên tựa hồ không phải rất tốt!

Tô Song Song nghĩ đến đây, tâm trạng nhất thời trầm xuống đáy cốc, nếu quan hệ giữa Tần Mặc và Tần Dật Hiên thật không tốt, vậy cô phải làm sao?

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 113

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s