Nam than phong ben_Chap 114

Chương 114: Hai mặt đều là khó khăn

e03e2709209542605717fe40218c332e1c

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy

Tần Mặc vừa ra khỏi cửa, liền trực tiếp lên sân thượng, hắn nhìn chung quanh, tìm một nơi có thể ngắm nhìn bốn phía, gọi điện thoại cho Bạch Tiêu.

Tần Mặc hiện tại nương nhờ trong nhà Tô Song Song, chuyện của công ty đương nhiên không thể xử lý, còn Bạch Tiêu từ khi đem tin tức hắn và Tần Mặc trở mặt với nhau, hiển nhiên rơi vào tình trạng trước sau đều có địch, bận rộn muốn chết.

Vào lúc này vừa thấy Tần Mặc gọi điện thoại tới, máy vừa thông, hắn ngay cả giả bộ cũng không giả bộ, trực tiếp nói; “Rốt cuộc thì lúc nào chú mới trở lại? Ông đây không muốn làm nữa!”

“Tần Dật Hiên là con nuôi nhà Tô Song Song.” Tần Mặc vẫn không để ý Bạch Tiêu cuồng loạn như cũ, nói thẳng ra mục đích gọi điện thoại lần này.

Bạch Tiêu vốn còn đang định giương nanh múa vuốt muốn tìm Tần Mặc tính sổ, nhưng khi nghe xong tin tức khủng khiếp này, liền ngây người tại chỗ.

Một giây kế tiếp, Bạch Tiêu cẩn thận nhìn ngoài cửa sổ, liền xoay người tiến vào gian bí mật trong phòng làm việc của mình, vừa đóng cửa, trực tiếp ngăn cách với đời, căn bản không lộ ra một chút âm thanh.

Sau đó chỉ nghe thấy Bạch Tiêu bắt đầu điên cuồng bùng nổ, căn bản không tìm được một chút liên hệ gì với dáng vẻ bình thường của hắn, vừa mở miệng thanh âm cũng run rẩy, không phải do khẩn trương mà là hưng phấn.

“Cái gì? Thằng nhãi sói con đó lại là anh hai của nhị manh? Ô ô! Tiểu Tần Tần, con đường truy thê của chú thật thú vị nha!”

Tần Mặc nghe xong hai chữ anh hai này liền cảm thấy phiền lòng, hắn đưa tay ra vuốt tóc mình, rũ thấp hàng lông mi nhìn phong cảnh dưới lầu.

“Tại sao chú không nói chuyện? Chẳng lẽ bị tức tới xỉu rồi? Đúng rồi, cảm tình nhị manh đối với thằng nhãi sói con đó thế nào vậy?”

Bạch Tiêu sau khi hưng phấn qua đi cũng thu liễm lại, đột nhiên nghĩ tới một chuyện, nếu Tần Mặc còn chưa cưới được Tô Song Song về, vậy cậu ta khẳng định sẽ tiếp tục giả bộ phá sản, thế thì chẳng phải công việc toàn bộ đều giao cho hắn làm sao?

Nghĩ đến đây, Bạch Tiêu lập tức nghiêm túc, bắt đầu thực hiện chức trách quân sư quạt mo, nghiêm túc đến mức khiến Tần Mặc cũng hơi sửng sờ.

“Tần tổng, có chỉ thị mới gì không, chỉ cần có thể để ngài theo đuổi nhị manh thành công, tôi có thể lên núi đao xuống biển lửa, chẳng qua là ngài nhất định phải đánh nhanh gọn lẹ mới được!”

Tần Mặc nghe một xong cụm từ ‘nhanh gọn lẹ’ này liền đoán được suy tính trong lòng Bạch Tiêu, quả thật trong lòng hắn có nghĩ ra một chủ ý, chẳng qua nghe xong lời này của Bạch Tiêu, rất không muốn nói chuyện cùng hắn.

Mặc dù Bạch Tiêu có bề ngoài nghiêm túc, thế nhưng nội tâm lại không hề đường hoàng như bề ngoài của hắn, có lúc Tần Mặc thật sự muốn làm như không quen biết cái kẻ điên như hắn.

“Anh đi hợp tác với Tần Dật Hiên.” Tần Mặc nói xong, sợ Bạch Tiêu không hiểu ý mình, lại bổ sung một câu, “Đả kích tôi, để cho Song Song biết.”

“Cái gì? À? A!” Bạch Tiêu đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó liền hiểu rõ mưu đồ của Tần Mặc, nhất thời cảm thấy thật ra thì chỉ số EQ của Tần Mặc cũng không thấp lắm!

Tần Mặc đây là muốn đánh lá bài ‘đau khổ’ với Tô Song Song đây mà! Bị chính người anh em tốt nhất của mình bán đứng, sau đó anh em tốt của hắn lại liên hiệp với người khác, đả kích hắn.

Đến lúc đó cho dù Tô Song Song có cảm tình rất tốt với Tần Dật Hiên đi nữa thì cũng sẽ đồng tình với Tần Mặc, sau đó quay sang chán ghét Tần Dật Hiên làm người vô lý.

Bạch Tiêu càng nghĩ càng cảm thấy đây là một ván bài tình cảm lớn! Hắn bây giờ ngược lại vô cùng hiếu kỳ, làm sao mà Tần Mặc có thể nghĩ ra được chiêu bài xuất sắc như vậy!

“Tiểu Tần Tần, khi nào thì chỉ số EQ của chú cao như vậy rồi hả?” Bạch Tiêu phân tích, nhất thời cảm thấy chỉ số EQ của Tần Mặc dường như tăng lên rất cao. Quá không phù hợp logic.

Tần Mặc thấy Bạch Tiêu đã hiểu ý của mình liền muốn cúp điện thoại, bất quá suy nghĩ một chút, vẫn nói một câu: “Quyển sách kia của anh không tệ.”

Bạch Tiêu nghe xong Tần Mặc thật sự học theo quyển sách mà mình cho hắn kia, bị dọa sợ đến trợn mắt thật to, nhất thời không lên tiếng.

Tần Mặc ngược lại có chút nhi nghi ngờ, dựa theo tính cách của Bạch Tiêu, vừa nghe mình đọc sách của hắn, nhất định sẽ nhạo báng, sao có thể yên tĩnh như vậy.

Bạch Tiêu thật ra là bị dọa sợ, quyển sách kia chính là bản thân hắn nhàn rỗi không có chuyện gì làm nên ngồi viết chơi!

Trước đó, hắn vì theo đuổi một nhà văn nữ, mới giả bộ đem nó làm thành sách, ngày đó thấy bộ dạng vô kế khả thi của Tần Mặc, hắn nổi lên tâm tư xấu, thuận tay đem quyển sách này cho cậu ta.

Bạch Tiêu trăm ngàn lần không nghĩ tới, Tần Mặc lại sẽ thật đọc quyển sách này, hơn nữa còn dựa theo đó mà thực hành.

Chỉ số EQ của Tần Mặc thấp, nhưng chỉ số IQ không thấp, lập tức phát giác Bạch Tiêu khác lạ, hơn nữa chuyện này có liên quan tới quyển sách kia.

“Quyển sách kia có vấn đề gì?” Tần Mặc vừa mở miệng, giọng điệu nhất thời giảm xuống một phần, rõ ràng sắp nổi bão.

Bạch Tiêu biết tính khí Tần Mặc, trong lòng biết rõ nếu nói sai một câu, lập tức sẽ bị Tần Mặc tiêu diệt, hắn bị dọa sợ đến mức lập tức im lặng, điều chỉnh hô hấp của mình một chút.

“Ha ha! Ha ha! Tiểu Tần Tần, chú thật đọc tới quyển sách kia sao! Anh còn tưởng rằng…” Bạch Tiêu vừa khôi phục trạng thái bình thường, còn chưa nói hết, Tần Mặc liền trực tiếp cúp điện thoại.

Bạch Tiêu nghe âm thanh bận đầu điện thoại bên kia, đưa tay vỗ ngực của mình một cái, trong lòng thầm thấy may mắn, thật may Tần Mặc không có nghe ra được sự khác thường của hắn, sau đó liền mỉm cười, tiếng cười càng ngày càng lớn.

Hắn vừa nghĩ tới Tần Mặc cầm lấy quyển sách mình tự viết mà không biết đó là đồ chơi gì, vẻ mặt thành thật ngồi đọc, còn dựa theo đó mà làm, hắn liền cười nghiêng cười ngã.

Tần Mặc cúp điện thoại, lấy ra chiếc Iphone của Tô Song Song từ trong túi áo, dự định đi tìm một chỗ sửa điện thoại di động cho cô.

Tần Mặc nhìn chiếc điện thoại di động màu hồng phấn, có chút gặp khó khăn, hắn cho tới bây giờ chưa từng làm chuyện này…

Chờ đến lúc Tần Mặc thật vất vả tìm được một tiệm sửa Iphone, sửa xong điện thoại di động của Tô Song Song rồi trở lại, trời đã chạng vạng tối.

Tần Mặc suy nghĩ một chút, lục lọi trong túi áo, nhìn một cái, chỉ còn lại không tới một trăm đồng, Tần Mặc hơi nhăn mày, trải qua chuyện Thẩm Ôn Uyển lần trước, hắn không dám tùy tiện xài tiền, để tránh khiến Tô Song Song sinh nghi.

Chờ trong chốc lát, Tần Mặc đứng ở bên ngoài phố ăn vặt, càng thêm khó khăn, suy nghĩ một chút, hắn lại gọi điện cho Bạch Tiêu.

“Tôi ở bên ngoài phố ăn vặt, chỉ có tám mươi lăm đồng, nên mua cái gì trở về?” Tần Mặc khẽ chau mày, quét mắt nhìn mấy cái sạp nhỏ đông đúc trước mặt, có chút phiền não, hắn không thích ồn ào.

Bạch Tiêu bên này còn đang xử lý chuyện công ty, căn bản không có thời gian đi nghiên cứu cơm tối ăn gì như bình thường, đang định kêu đồ ăn bên ngoài.

Hắn nghe xong nội dung Tần Mặc gọi điện thoại tới, cả người đều bắt đầu khẽ cười, lại không dám cười quá lộ liễu.

Thật ra thì dựa theo thân phận của Bạch Tiêu, hắn cũng không có khả năng đi tới nơi đó, nhưng lúc trước có theo đuổi qua một em gái yêu thích tự do, bị cô kéo đi hai lần.

Bạch Tiêu suy nghĩ một chút, bây giờ không phải thời điểm cười nhạo Tần Mặc, mà là gấp rút giúp hắn giải quyết vấn đề cá nhân, để hắn mau chóng trở về công ty.

“Mua hai chén mì! Mì thịt bò, lúc này cô gái sẽ thích ăn đồ nóng hổi.” Bạch Tiêu còn chưa kịp giành công, Tần Mặc liền quả quyết cúp điện thoại.

Bạch Tiêu nghe âm thanh bận đầu bên kia điện thoại, cắn răng nghiến lợi, bản lĩnh qua cầu rút ván này Tần Mặc coi như là càng ngày càng thuần thục rồi!

Chờ đến khi Tần Mặc mang hai chén mì trở lại nhà trọ, vừa mở cửa, đã nhìn thấy Tô Song Song nằm sấp ở trên giường, ngủ nước miếng cũng sắp chảy ra.

Tần Mặc hơi câu môi, cầm giỏ xách trên tay bỏ lên bàn, thật ra thì một khắc mở cửa kia, chỉ có Tần Mặc trong lòng biết rõ, hắn rất sợ khi mình mở cửa, Tô Song Song không có ở đây.

Tô Song Song cũng không có ngủ thật, cửa vừa mở ra, cô liền tỉnh, vốn còn muốn giả bộ ngủ, nhưng đột nhiên ngửi thấy một cổ mùi thơm, bụng liền bắt đầu kêu lên.

Tô Song Song chép chép miệng, lè lưỡi liếm môi của mình một chút, lặng lẽ từ trong mền nhìn ra, khi nhìn thấy hai tô mì trên bàn, cô liền ngồi bật dậy.

Tô Song Song vì ngủ mà đầu tóc rối bời, ánh mắt cái mũi cũng đỏ bừng, hết sức đáng yêu, mãnh liệt ngồi bật dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm hai chén mì, sáng lấp lánh, giống như tiểu sủng vật nhìn thấy đồ ăn ngon.

Tâm tình vốn dĩ phiền não của Tần Mặc tựa hồ cũng tốt hơn, hắn đưa ngón tay thon dài ra gõ bàn, ngay sau đó cúi đầu nhìn một trong hai chén mì.

Tần Mặc cảm thấy Tô Song Song rất dễ nuôi, hơn nữa rất dễ dàng thỏa mãn, chẳng qua là một chén mì thông thường, liền có thể vui vẻ như vậy, nhìn thấy cô vui vẻ cười, tâm tình Tần Mặc cũng tốt lên theo.

Thời điểm Tô Song Song ăn mì, ánh mắt một mực chuyển động, thật ra rất muốn hỏi quan hệ giữa Tần Mặc và Tần Dật Hiên thế nào, nhưng lại không dám hỏi.

Tần Mặc dĩ nhiên cảm giác ánh mắtTô Song Song luôn đảo trên người mình, hắn thấy Tô Song Song ăn xong một miếng cuối cùng, nhấp một hớp canh, hài lòng để đũa xuống, hắn cũng hạ đũa xuống theo.

Tần Mặc quay đầu nhìn Tô Song Song, không biểu tình hỏi: “Có cái gì muốn hỏi thì hỏi đi.”

Tô Song Song nghe Tần Mặc cư nhiên chủ động như thế, có chút thụ sủng nhược kinh, thật ra thì sủng thì không có, mà kinh thì từng mảnh từng mảnh.

Cô cúi đầu nhìn về trước mặt mình, lại nhìn Tần Mặc chủ động mở miệng nói chuyện, luôn cảm thấy hắn ân cần như vậy, có chút mùi vị không phải lừa đảo thì là đạo tặc!

“Không hỏi thì sau này đừng có mà hỏi.” Chân của Tô Song Song cho tới bây giờ còn chưa tiện lắm, cho nên ăn cơm dọn dẹp đều do Tần Mặc đảm nhận, mặc dù không quá thông thạo, nhưng dọn dẹp một chút đồ cũng không quá tệ.

Tần Mặc vừa muốn đứng dậy, Tô Song Song liền nắm ống tay áo của hắn, thận trọng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt sáng trong suốt không hề lộ một tia xấu hổ.

“A Mặc, anh và anh hai tôi, à, chính là em họ của anh, quan hệ không tốt lắm sao?” Tô Song Song nói xong, còn thận trọng nhìn biểu tình Tần Mặc, thấy hắn vẫn bộ dạng tê liệt trước sau như một, ngược lại thở phào nhẹ nhõm.

Tần Mặc nghe Tô Song Song rốt cuộc hỏi ra lời, hắn ngồi ở trên ghế, gật đầu một cái, Tô Song Song vừa thấy quả thật như cô nghĩ, cõi lòng vừa buông xuống một nửa vào lúc này rốt cuộc “Vèo!” một cái rơi vào đáy cốc.

Tô Song Song cả người yên lặng, trong lòng thì lại bất ổn, lời kế tiếp cũng không biết phải nói như thế nào.

“Nó luôn muốn tranh đoạt một phần tài sản với tôi, quan hệ của tôi với nó… em cảm thấy có thể hòa hợp sao?” Tần Mặc nói một câu như vậy, thật sâu nhìn vào mắt Tô Song Song.

Tô Song Song nghe xong, mắt mở thật to, não cô trong nháy mắt phình ra, lập tức dựa theo nội dung cốt truyện tiểu thuyết cẩu huyết , suy ra hết thảy quan hệ nhân quả.

Thật là anh cô muốn tranh đoạt gia sản với Tần Mặc, cho nên anh ấy bây giờ phong quang vô hạn, mà Tần Mặc lại tuyên bố phá sản!

“A… A Mặc… anh như bây giờ, không phải là…” Tô Song Song chợt ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, một bộ dáng vẻ kinh ngạc.

Tần Mặc không có nói gì nhiều, chẳng qua chỉ gật đầu, “Ừm!” một tiếng, lòng Tô Song Song trong nháy mắt từ đáy cốc trực tiếp ngã vào tầng mười tám địa ngục.

Tô Song Song thấy Tần Mặc không giống như đùa, lại nói Tần Mặc cũng sẽ không đùa! Tô Song Song nhanh chóng ủ rũ mặt mày, ánh mắt mù mịt, tâm trạng rối bời, căn bản không biết phải làm gì.

Tần Mặc luôn nhìn chăm chú Tô Song Song, đột nhiên cô chợt đứng lên, sau đó xoay người ngã lên giường, cầm chăn che lại đầu mình, nói nhỏ: “Tôi nằm một lát trước… nằm một lát …”

Vừa lúc đó, điện thoại đặt ở đầu giường đột nhiên vang lên, Tô Song Song ngẩng đầu, cầm điện thoại di động lên nhìn một cái, trong lòng run lên, vội vàng cầm lấy danh thiếp đặt ở đầu giường nhìn dãy số trên đó, quả thật là số của Tần Dật Hiên!

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 114

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s