Hop cuu tat hon_Chap 28

Chương 28

f316c73a274aa36d720490c83d82def3xd3

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Nói thật thì bộ trang phục gia đình này không phải rất đáng yêu, mặc lên mỗi người sẽ phản ánh lên một phiên bản dễ thương khác nhau, nhất là bộ y phục kia của Tử Lưu, mặt trên được tô điểm bằng những hình vẽ chibi rất sinh động, cực kỳ giống với khuôn mặt nhỏ bé đáng yêu của nó.

Quán này có chủ đề chụp hình rất sáng tạo, ngoại trừ một điểm…

Đó chính là vì cọng lông gì nhất định phải chụp hình ngay tại khu bách hóa này chứ!

Thế này thì làm sao bà đây chịu nổi!

Tôi có một loại cảm giác tội lỗi, dù sao Tử Lưu là con ruột của Thẩm Tang Miên, hiện tại con trai hắn lại ở cửa hàng bách hóa nhà hắn cùng người đàn ông khác chụp hình gia đình?

Hình như điều này không được tốt lắm nha.

Bất quá Tương Luy thoạt nhìn rất hưng phấn, Tử Lưu cũng một bộ dạng kích động, cho nên tôi đè nén lại một chút không tự nhiên trong lòng, cũng thử thư giãn gia nhập cùng bọn họ.

Chỉ cần bọn họ đều vui vẻ là tốt rồi…

Chụp hình xong, Tử Lưu liền mãnh liệt yêu cầu muốn đi lên khu vui chơi thiếu nhi tầng trên, kéo tôi chạy ra ngoài, tôi bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Tương Luy đang tính tiền, nhún nhún vai một cái rồi cứ như vậy bị Tử Lưu lôi ra ngoài.

“Chờ chú Hàn của con một chút.” Tôi vỗ vỗ đầu của hắn nói.

Không nghĩ tới Tử Lưu giống như kẻ trộm liếc mắt vào trong tiệm, sau đó nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn lại nói: “Mẹ, về sau chú Hàn sẽ là ba mới của con sao?”

Cái này…

Giác quan của tiểu gia hỏa này quả thật nhạy cảm nha.

“Ừm, chú ấy là cấp trên của mẹ, là người cho mẹ con tiền lương đó, Tử Lưu không thích chú ấy sao?”

“Mẹ thích là được rồi…” Tử Lưu cúi đầu nói.

Tôi không nghĩ tới Diêm Tử Lưu có thể nói như vậy, trong lòng cảm thấy vừa vui mừng lại cảm thấy có chút chua xót, sờ sờ cái đầu nhỏ của nó, nói: “Diêm Tử Lưu thực hiểu chuyện nha.”

“Chẳng qua…” Diêm Tử Lưu ngẩng đầu nói: “Con vẫn tương đối thích cái chú mà mẹ hôn lần trước.”

Phốc!

Đứa trẻ này sao còn nhớ mãi việc kia vậy!

(Sự thặc chứng minh phụ huynh không nên chơi đùa thân mật trong nhà khi trẻ còn thức nhé :V  #Mi )

“Người đó là chú Thẩm, đừng có mỗi lần đều nói là ‘cái chú mà mẹ hôn’ kia nữa…” Tôi xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, nói: “Việc của chú Thẩm sau này mẹ sẽ chậm rãi nói cho con nghe, có chịu không? Chờ con lớn một chút nữa đã.”

Không nghĩ tới Diêm Tử Lưu lại khó chịu liếc mắt, nói: “Con đã là tiểu nam tử hán rồi!”

“Xong rồi, chúng ta đi thôi.” Hàn Tương Luy ra khỏi cửa hàng, vuốt đầu Diêm Tử Lưu  nói: “Tử Lưu không phải là muốn đi khu vui chơi thiếu nhi sao?”

Không nghĩ tới Tử Lưu lại không để ý tới hắn, hơn nữa còn bỗng nhiên nhảy dựng lên, hướng về phía sau tôi vẫy tay, kêu: “chú Thẩm!”

Chú Thẩm?

Sẽ không phải là chú Thẩm kia chứ…

Có cần phải có duyên như vậy không?

Tôi cứng ngắc xoay người lại, quả nhiên nhìn thấy Thẩm Tang Miên cùng một nhóm người ở cách đó không xa đang đi về phía bên này, Tề Khải phía sau hắn cũng là vẻ mặt công tác bộ dáng nghiêm túc, giống như là đang thị sát công việc gì gì đó.

“Chú Thẩm! Chú Thẩm!” Diêm Tử Lưu vẫn còn không biết sống chết kêu lên, chỉ là hiện tại che miệng thúi của nó cũng không còn kịp nữa rồi…

Thẩm Tang Miên mặt đen dẫn theo mọi người đi về phía chúng tôi, sau đó khí thế to lớn đứng trước mặt tôi.

Cái này…

Quá xấu hổ rồi…

(Sự thực chứng minh lần 2, không nên ngoại tình ở những khu vực thuộc công ty chồng =]]]]] #Mi )

Ngoại trừ Tề Khải thì những người khác tôi đều không biết, tôi liếc nhìn Tề Khải, hắn vẻ mặt táo bón nhìn tôi cố rặn ra nụ cười, sau đó cúi đầu xuống, bỏ qua ám hiệu nháy mắt của tôi, trực tiếp đóng giả xác chết.

Xem ra cuộc trò chuyện này là không thể tránh khỏi.

“Chà, thật là trùng hợp nha…” Tôi kéo khóe miệng cười cười nói với Thẩm Tang Miên.

Thẩm Tang Miên không nói một lời, chỉ thấy ánh mắt của hắn đảo qua quần áo của tôi, lại liếc qua Hàn Tương Luy và Diêm Tử Lưu, sau đó liền vẫn không nhúc nhích nhìn tôi, tựa như tôi thiếu tiền hắn không trả vậy.

Tôi cảm thấy không khí chung quanh tôi lập tức ngưng kết lại, sau đó đông kết thành từng mảnh băng, đông lạnh tôi đến mức ngay cả nụ cười cũng không thể duy trì.

Bất quá đoán chừng tất cả mọi người đều có chung cảm giác với tôi, bởi vì nhóm người sau lưng Thẩm Tang Miên tất cả đều bị khí thế phi phàm này của hắn đông lạnh trở thành mặt co quắp, bộ dáng quẫn bách đến tôi cũng không đành lòng nhìn.

Nhưng, mọi thứ đều có ngoại lệ, Diêm Tử Lưu nhà tôi lại không sợ giá lạnh mà nhào tới bên người Thẩm Tang Miên.

“Chú Thẩm! Con rất nhớ chú!”

Nhớ con em cậu, cậu chỉ mới gặp hắn có vài lần mà cũng bày đặt nhớ hắn sao!

Tôi đang định xách con trai trở về, lại nghe thấy Diêm Tử Lưu nói một câu long trời lở đất: “Con vừa chụp hình với mẹ và ba mới, lần sau chú cũng tới nhé!”

Phốc…

Ba mới…

Lần sau chú cũng tới nhé!

Tôi ngã!

Diêm Tử Lưu, con đây là muốn mẹ đã rét vì tuyết lại giá vì sương sao?

Chỉ thấy Thẩm Tang Miên bởi vì Diêm Tử Lưu mà thần sắc có chút hòa hoãn lại lập tức đen thui, tôi đã không muốn hình dung không khí lúc này đã ngưng kết thành cái dạng gì rồi.

Tôi chỉ nghĩ phải nhanh chạy khỏi đây, tình huống này quá xấu hổ rồi à nha…

“Vậy, chúng tôi đi trước, lần sau gặp.” Tôi nắm tay Diêm Tử Lưu vẻ mặt lưu luyến không rời định đi, thầm nghĩ mau chóng rời khỏi mảnh đất thị phi này.

Không nghĩ tới lại bị người ngăn cản.

Tôi cúi đầu xuống, trông thấy chặn ngang trước ngực mình là một cánh tay quấn băng, cái tay này cách lồng ngực của tôi đoán chừng chỉ có một cm, tôi nhanh chóng lui ra phía sau một bước, nhìn Thẩm Tang Miên nói: “Tại sao cản tôi?”

Thẩm Tang Miên nhìn tôi không nói lời nào, mắt sáng như đuốc, bỗng nhiên tôi có cảm giác lúc này thì nên im lặng là vàng.

Vì sao tôi lại cảm thấy có chút chột dạ đây?

Được rồi, tôi xác thực đã đáp ứng sẽ nói cho Tử Lưu biết hắn là ba thằng bé, xác thực là hiện tại Tử Lưu không biết hắn là ba nó, xác thực là Tử Lưu nhận người khác là ba mới, nhưng mà anh cũng đâu cần dùng loại  ánh mắt này nhìn tôi chứ!

Tôi đang định mở miệng nói chuyện lại bị Tương Luy một bả kéo qua, hắn ngăn cản ở trước mặt tôi, cười nói với Thẩm Tang Miên : “Sean, anh còn có chuyện gì không? Nếu không có chuyện gì thì tôi đưa vị hôn thê của mình cùng con kế đi trước.”

Ngã!

Này này Hàn Tương Luy, anh còn ngại không khí chưa đủ xấu hổ có phải không! Nội tâm của tôi gào thét.

Thẩm Tang Miên thu tay lại, khóe miệng vậy mà câu lên một nụ cười, bất quá sao tôi lại cảm thấy hắn cười còn không bằng không cười đây? Nụ cười này cũng thật là quá đáng sợ rồi…

Chỉ thấy hắn chậm rãi đi đến trước mặt Hàn Tương Luy, hai người trầm mặc giằng co, khiến cho tất cả mọi người ở đây hít một hơi lạnh, kể cả tôi…

Tôi ôm lấy trái tim bé nhỏ yếu ớt của mình, trừng lớn mắt nhìn bọn hắn, ngàn vạn lần chớ vì tôi mà đánh nhau nha!

Bất quá tôi hiển nhiên tự mình đa tình rồi, sau khi hai người nhìn nhau một hồi đều mỉm cười, tuy nhiên chính là kiểu ‘bề ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười’ kia.

Chỉ nghe thấy thanh âm lạnh lùng vô cảm của Thẩm Tang Miên vang lên, hắn nhìn Hàn Tương Luy, chậm rãi mở miệng nói: “Mark, tuy tôi rất ghét người khác chủ động tìm tôi bàn điều kiện, nhưng tôi hy vọng anh đừng quên lời anh đã nói…, sự kiên nhẫn của tôi có hạn.”

Hắn đã từng nói gì vậy?

Hàn Tương Luy đã nói cái gì? Sao tôi lại không biết…

Hàn Tương Luy nhún nhún vai làm ra một bộ dạng không sao cả, nói: “Tôi đương nhiên không quên, bất quá sếp tổng cũng không nên quên chuyện ngài đã đáp ứng tôi.”

Đã đáp ứng chuyện gì của hắn?

Thẩm Tang Miên đã đáp ứng hắn việc gì? Sao tôi lại không biết…

Hai người này cất giấu bí mật gì vậy?

Chỉ thấy Thẩm Tang Miên khinh miệt nhìn thoáng qua Hàn Tương Luy, sau đó lờ hắn đi, trực tiếp đi đến trước mặt Tử Lưu, ngồi xổm xuống nói: “Lần sau chú Thẩm tới tìm con chơi, chịu không?”

“Vâng ạ!”

Tên tiểu phản đồ Diêm Tử Lưu hận không thể bổ nhào vào lòng Thẩm Tang Miên, lập tức duỗi bàn tay nhỏ bé ra nói: “Ngoéo tay, chú không được nói chuyện mà không giữ lời!”

Sau khi một lớn một nhỏ nghéo tay đóng dấu, Thẩm Tang Miên đứng dậy, ánh mắt phức tạp liếc tôi, sau đó dẫn mọi người thẳng bước rời đi.

Đợi bọn họ đi thật xa tôi mới cảm thấy không khí rốt cục lưu động trở lại, tôi thở phào nhẹ nhỏm, nhìn thoáng qua Tương Luy, chỉ thấy hắn cúi đầu chau mày không biết đang chìm vào trong suy nghĩ chuyện gì, tôi kêu hắn vài tiếng hắn mới kịp phản ứng.

“Làm sao vậy?”

“Hẳn là em hỏi anh mới đúng?” Tôi nhìn bộ dạng không yên lòng của Tương Luy nói: “Anh hiếm khi bỗng nhiên xuất thần như vậy, xảy ra chuyện gì rồi ?”

“Thật có lỗi, anh đang suy nghĩ vài chuyện.” Hàn Tương Luy cười cười an ủi tôi nói.

Trong lòng tôi vẫn là có chút nghi hoặc, hỏi: “Vậy vừa rồi anh và Thẩm Tang Miên nói là chuyện gì?”

“Hửm? ‘Chuyện gì’ cơ?” (#Mi: thím giả điên ghê quá thím Luy ạ :v )

“Thì chuyện mà anh ta nói anh không được quên lời anh đã nói, còn anh thì nói anh ta không nên quên chuyện anh ta đã đáp ứng?”

“Ah, không có gì đâu, là chuyện công ty.” Nói xong Hàn Tương Luy ôm lấy Diêm Tử Lưu, nói: “Chúng ta đi khu vui chơi thiếu nhi thôi, Tử Lưu hẳn đã nóng lòng lắm rồi.”

Diêm Tử Lưu vừa nghe thấy năm chữ “khu vui chơi thiếu nhi ” thì hai mắt đều sáng lên, tuy tôi vẫn có chút nghi hoặc trong lòng nhưng vẫn vỗ vỗ đầu Tử Lưu nói: “Chúng ta đi thôi!”

Bất quá tôi phát hiện Tương Luy luôn có bộ dạng không yên lòng, buổi tối sau khi hắn đưa tôi và Tử Lưu về nhà cũng vội vàng rời khỏi.

Tôi nằm ở trên giường cảm thấy vấn đề này nghĩ như thế nào cũng không đúng, khẳng định có vấn đề! Dùng tính cách Thẩm Tang Miên mà nghĩ, hắn sẽ không làm ra chuyện gì áp chế Hàn Tương Luy đó chứ?

Bằng vào hiểu biết của tôi đối với hắn, hắn hoàn toàn có khả năng làm như vậy!

Một đêm này tôi cơ hồ đều không sao ngủ ngon, ngày hôm sau tôi bò xuống giường liền gọi điện thoại cho Tương Luy, thế nhưng hắn lại không nhận, tôi lập tức sốt ruột, liền trực tiếp đến công ty tìm hắn.

Nói thật, lần nữa trở lại công ty vẫn cần phải lấy một chút dũng khí, bởi vì các đồng nghiệp đạo đức giả thật sự không dễ đối phó, quả nhiên, tôi vừa đến liền bị mọi người  vây quanh rồi.

“Cô thiệt là may mắn nha, sắp đi theo Mark hưởng phúc rồi phải không?”

Lời này sao nghe quen tai như vậy nha, vì cọng lông gì mà trong mắt mọi người tôi cuối cùng vẫn là sắm vai cô bé lọ lem vậy, năm năm trước cũng là như thế này…

“Khi nào thì đi vậy? Nghe nói Mark thăng chức rồi.”

“Thực nhìn không ra nha, chị Diêm Thanh còn có chiêu này ah!”

Mọi người ha ha cười rộ lên, không khí rất là “hài hòa” thế nhưng tôi lại cảm thấy mình như đứng trong đống lửa, ngồi trên đống than, Hàn Tương Luy này đi nơi nào vậy, sao còn chưa trở lại?

Đúng lúc này bà thím Lisa miệng rộng rất tức thời xuất hiện, nói một câu nhưng lại khiến đám người chấn kinh: “E là mấy người còn chư biết, chị Diêm Thanh của chúng tôi còn rất quen thuộc với sếp tổng đó nha!”

Mắt thấy lập tức sẽ bị quần chúng bát quái bao vây, tôi hung dữ trừng mắt liếc Lisa, nói: “Cái kia, tôi vẫn là nên vào trong văn phòng đợi Mark thôi, không quấy rầy mọi người nữa, mọi người tiếp tục làm việc đi.”

Nói xong tôi liền chạy vào văn phòng Tương Luy, thề sống thề chết không muốn đi ra ngoài nữa.

Nói thật, ba của Lisa rất trọng dụng Tương Luy nha, nếu không cũng sẽ không cho hắn một gian văn phòng tốt như vậy, còn có cửa sổ sát đất cho ánh sáng chiếu vào, thật sự không tệ.

Tôi nhàm chán đến chết ngắm nghía khắp phòng làm việc của hắn, nhìn nhìn chỗ này chỗ kia, sau đó tò mò đánh giá tấm bình phong cổ điển mà Hàn Tương Luy thích nhất.

Đây là món quà mà ba Lisa tặng cho hắn khi hắn thành công đàm phán một dự án lớn vào năm trước, nghe nói rất quý.

Tôi đến sau tấm bình phong cẩn thận quan sát, thực sự hoàn toàn không biết loại đồ vật này có giá trị thực dụng gì…

Đương nhiên, tôi rất nhanh đã biết rõ tác dụng của nó rồi!

Bởi vì cửa văn phòng mở ra…

Tôi nghe thấy Hàn Tương Luy nói: “Mời vào.”

Sau đó tôi lại nghe được thanh âm âm hồn bất tán kia …

Thẩm Tang Miên cùng Hàn Tương Luy cùng nhau đi vào…

Mịa nó, chẳng lẽ hai người bọn họ có gian tình?

————–hmsh——————

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Rống rống, rốt cục Thạch Đầu cũng viết xong rồi, tôi quả nhiên là Thạch máu chó không gì không làm được, mọi người thỏa thích vung hoa đê~

Bất quá, tôi phát hiện, máu chó của tôi quá nhiều, vì cọng lông gì mà tôi lại có nhiều máu chó để vung như vậy đây?

Ôi thần linh ơi! ! ! Gào thét! ! ! ! !

Mặt khác, tôi cũng không biết ngày mai có thể update tiếp hay không, cơ mà sẽ tận lực! ! !

Tôi cũng muốn mình ngày càng năng suất hơn, nhưng là tinh lực có hạn, NGAO NGAO~

Buổi tối thứ tư nhất định sẽ có! ! !

Advertisements

13 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 28

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

  2. nói thiệt coi chap này em chỉ cười sấp cm mặt khi đọc note của chế Mi thôi =]]]]]
    ————————
    Rút kinh nghiệm: hẹn trai sẽ ko hẹn ở chỗ ck làm, thân mật vs ck phải khóa cửa lại kakakaka và quan trọng là ko sinh ra phải 1 thằng con thích đi đốt nhà mẹ nó như thế =]]]

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s