Hop cuu tat hon_Chap 30

Chương 30

f316c73a274aa36d720490c83d82def3xd3

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Tôi vừa chạy về phía trước vừa nguyền rủa Hàn Tương Luy dám chơi liều. Hắn tuyệt đối là điên rồi, tôi chính là sợ xảy ra tình huống gì mới hẹn gặp ở công viên đông người, nhưng ở nơi này mà hắn cũng dám cậy mạnh?

Bất quá, tôi nghĩ nhóm bác gái cũng nhiều lắm là hỗ trợ báo cảnh sát mà thôi, tôi vẫn nên dựa vào chân của mình thì đáng tin cậy hơn, chỉ tiếc tôi đang mang giày cao gót, tốc độ không thể nhanh hơn được, tôi nhìn lại, Hàn Tương Luy đã sắp đuổi tới nơi, hơn nữa tôi bất tri bất giác chạy tới một tiểu hoa viên vắng người, trong lòng liền hối hận, chỉ có thể nhanh chóng tháo giày, xách đôi cao gót  tiếp tục bộ dạng vắt chân lên cổ chạy như điên.

Ông trời à, van cầu ông phù hộ con thoát khỏi ma trảo, con thề, từ nay về sau con không bao giờ chơi trò ‘ngửa ván bài’ gì đó với trai đẹp nữa, con sẽ ngoan ngoãn ở nhà làm hiền thê lương mẫu.

Có lẽ là ông trời đã nghe được lời cầu nguyện của tôi, ngay tại thời điểm Hàn Tương Luy sắp đụng tới bờ vai tôi, bỗng nhiên xuất hiện hai người mặc áo đen, hai ba động tác liền đem hắn quật ngã…

Tôi kinh ngạc nhìn chuyển biến của vở kịch bản truyền hình này, triệt để ngây người…

Đây là đang diễn phim The Matrix sao!

Quá xuất sắc!

Tôi đang định cúi đầu chào, tỏ vẻ cảm tạ với hai vị anh hùng hảo hán rút dao tương trợ này thì hai người bỗng nhiên bỏ rơi Hàn Tương Luy đã bị đánh cho tàn phế, ngay ngắn quay người về phía tôi, gập người một góc chín mươi độ, sau đó đồng loạt nói với tôi một câu kinh thiên động địa.

“Chị dâu, để chị sợ hãi rồi! Là thuộc hạ bảo hộ không chu toàn.”

Phốc, hai người này xuyên việt đến à!

Tôi nhẹ xoa khóe miệng run rẩy, lễ phép gật đầu với hai người, nói: “Cám ơn các anh đã cứu tôi, tuy nhiên các anh nhận lầm người rồi.”

Không nghĩ tới hai người kia căn bản không để ý tới tôi, một người đi tìm Hàn Tương Luy không biết chạy đi đâu rồi, một người đi tới, gật đầu với tôi, nói: “Chị dâu, xin mời đi bên này, đại ca đang chạy tới đây.”

“Tôi thực không phải chị dâu của anh, tôi căn bản không biết các anh, các anh thực nhận lầm người rồi!”

Đại thúc mặt đen không để ý tới tôi, lôi kéo tay tôi hướng tôi đi về phía bên ngoài công viên, tôi bất đắc dĩ, chỉ có thể yếu ớt rút tay khỏi hắn, gượng cười hai tiếng nói: “Hắc hắc, đại ca, tôi tự mình đi, tự mình đi.”

Tôi mang giày vào, rất không có cốt khí theo sát ông chú áo đen đi ra ngoài, mới vừa đi tới cửa công viên liền nhìn thấy một chiếc Limousine màu đen mạnh mẽ dừng trước mặt chúng tôi, sau đó tôi liền thấy được một thân ảnh dù có hóa thành tro tôi cũng nhận ra từ trên xe vọt xuống cực kỳ nhanh.

Tôi rốt cuộc biết cái tiếng chị dâu kia là bắt nguồn từ đâu rồi, vì người tới chính là Thẩm Tang Miên …

Tôi quay đầu lại nhìn về phía ông chú áo đen, lại phát hiện không biết hắn từ lúc nào đã biến mất rồi! Tôi níu lưỡi, có cần phải thần long thấy đầu không thấy đuôi như vậy hay không!

Một giây sau tôi liền bị kéo vào trong một lồng ngực ấm áp, Thẩm Tang Miên ôm tôi thật chặt, cơ hồ khiến tôi thấy đau. Lồng ngực của hắn kịch liệt phập phồng, tôi thậm chí có thể nghe được tiếng tim đập cuồng loạn của hắn.

Hắn là đang sợ hãi sao?

Tôi đột nhiên cảm giác được một cổ tình cảm đã lâu bỗng nhiên dâng lên trong thân thể, từ bụng tôi một đường xông tới lồng ngực, dường như còn có một đầu thần kinh khẽ run, cảm giác này mềm yếu, mỏng manh, còn có một chút nhàn nhạt đau xót.

Tôi cơ hồ vô ý thức nhắm nghiền hai mắt, dựa vào con người đang chăm chú ôm tôi này, rất muốn lưu lại cảm giác khoảnh khắc này.

“Thanh Thanh, vừa rồi thật khiến tôi bị hù chết.”

Một tiếng Thanh Thanh này nhanh chóng kéo tôi về thực tại, người ôm tôi chính là Thẩm Tang Miên đó nha!

Tôi mạnh mẽ đẩy hắn ra, lui về phía sau một bước, có chút cúi đầu xuống không dám nhìn tới ánh mắt của hắn.

Thẩm Tang Miên có chút ảo não quay đầu sang chỗ khác, ho nhẹ một tiếng, sau đó mới thấp giọng nói: “Thật có lỗi, tôi…”

“Không sao!” Tôi lập tức lắc tay, nói: “Cám ơn người của anh đã cứu tôi…”

Thẩm Tang Miên có chút sửng sốt, hỏi: “Em không trách tôi cài người vụng trộm theo dõi em?”

“Sao có thể, không phải bọn họ đã cứu tôi sao? Chỉ cần sau này đừng theo dõi tôi nữa là được.”

“Không được, ” không nghĩ tới Thẩm Tang Miên quyết đoán trả lời: “Phải có người đi theo bọn em, chỉ có điều này là tôi không thể đáp ứng em được.”

“Vì sao?” Tôi trừng mắt nhìn hắn, tôi cũng không phải tài sản riêng của hắn, vì sao phải có người đi theo tôi kia chứ?

Thẩm Tang Miên rất nghiêm túc nhìn tôi nói: “Bởi vì, nếu như có bất luận kẻ nào bắt em hoặc là Tử Lưu đến áp chế tôi, tôi nhất định sẽ đáp ứng mọi điều kiện.”

Hắn vừa nói xong tôi liền hóa đá…

Cũng đúng, hắn chỉ có một cậu con trai, không phải sao?

Tôi nhanh chóng cúi đầu xuống, cũng không biết nói cái gì mới tốt, chỉ có thể buồn bực nói: “vậy, tôi về nhà trước.”

“Tôi tiễn em.”

“Không cần, ” tôi gượng cười hai tiếng nói: “Không phải có người đi theo sao? Sẽ không gặp phải chuyện gì xui xẻo đâu.”

“Lúc em ở cùng tôi, bọn họ đều bỏ đi, cho nên bây giờ bọn họ không có ở đây.”

Vi cọng lông gì mà phải tránh mặt! Chúng ta cũng sẽ không làm ra chuyện gì mà người ta không thể thấy, còn sợ có người xem ư! (#Mi: anh tính hết rồi, oahhhaha =]]]] )

“Lên xe.” Nói xong Thẩm Tang Miên cũng không hỏi ý kiến tôi liền thay tôi mở cửa.

Nghĩ đến một màn vừa rồi trong lòng tôi còn có chút nghĩ mà sợ, cũng chỉ có thể lên xe của Thẩm Tang Miên.

Trên xe không ai nói lời nào, sự trầm mặc quỷ dị này thật sự là quá tra tấn người rồi…

“Em cũng biết hết rồi?” Thẩm Tang Miên đột nhiên hỏi.

“Hả?”

Biết hết cái gì?

“Chuyện của Hàn Tương Luy.”

“Anh nói là chuyện anh ta tìm anh để giao dịch sao? Chậc, thời điểm hôm nay các anh nói chuyện tôi cũng ở trong phòng.” Nhắc tới chuyện này trong lòng tôi có chút không được tự nhiên, nhưng tôi biết rõ trong chuyện này tôi không có lập trường gì để mà tức giận với Thẩm Tang Miên, vì vậy tôi chỉ gượng cười hai tiếng, ra vẻ thoải mái mà hỏi: “Bất quá, tôi rất hiếu kì nha, tôi đến cùng là trị giá bao nhiêu tiền hả?”

Không nghĩ tới Thẩm Tang Miên bỗng nhiên tấp xe vào lề, hắn xoay người có chút vội vàng nhìn tôi giải thích: “Thanh Thanh, tôi chưa từng dùng tiền để đánh giá em, lúc trước tôi chỉ là… chỉ là không biết làm sao với em mới là tốt.”

Tôi sửng sốt, không nghĩ tới hắn sẽ ở thời điểm này nói một câu như vậy.

Chẳng lẽ mỗi một lần hắn cùng tôi bàn điều kiện gì đó, nói đãi ngộ gì đó đều là không biết làm sao để tốt với tôi?

Tôi lắc đầu, thầm nghĩ muốn đem suy nghĩ kỳ quái tới đột ngột này đuổi ra khỏi đầu, tôi nhìn ngoài cửa sổ mới phát hiện đã đến đầu ngõ nhà tôi rồi.

“Vậy, tôi tự mình vào nhà, anh cũng không cần lái xe vào, rất phiền phức, cái ngõ nhỏ này cũng không tiện quay đầu xe, anh cũng đã an bài người túc trực quanh nhà tôi rồi đúng không? Cho nên anh không cần lo lắng, tôi đi trước.”

Nói xong tôi liền mở cửa xe đi xuống, không nghĩ tới Thẩm Tang Miên cũng xuống xe theo.

“Đường này không có người, không phải tôi đã nói sao? Thời điểm tôi ở đây thì bọn họ sẽ không ở lại.” Nói xong hắn cũng mặc kệ tôi có đáp ứng hay không, trực tiếp đi lên phía trước.

Này này, đâu cũng chỉ là cái ngõ nhỏ thôi! Tôi có thể xảy ra chuyện gì chứ!

Té chết mất thôi!

Thẩm Tang Miên đi mấy bước lại dừng lại, vẫy tay nói với tôi: “Đi thôi?”

Tôi nhìn thấy vải băng quấn trên tay hắn, không biết vì sao lại không phản đối, đi nhanh về phía ngõ nhỏ.

Thẩm Tang Miên không nói một lời đi bên cạnh tôi, nói thật, tình cảnh này thật sự là rất quỷ dị. Nếu là ở ngày hôm qua, tôi tuyệt đối không thể tưởng tượng mình có thể bình tĩnh sánh vai đi cùng hắn như vậy, không có cãi lộn cũng không có oán giận.

“Đã đến.” Thẩm Tang Miên bỗng nhiên nói.

Tôi ngẩng đầu mới phát hiện, thì ra đã đến nhà rồi.

” Vậy tôi lên đây …” Tôi cười nói với Thẩm Tang Miên: ” Hẹn gặp lại.”

Tôi quay người đi lên lầu, nhưng mới đi được vài bước thì ngừng lại, tôi yên lặng đứng một hồi, sau đó xoay người lại, nhìn thấy Thẩm Tang Miên vẫn còn chưa đi mà đứng đó, hắn đút tay vào trong túi áo, bình tĩnh nhìn tôi, thấy tôi quay đầu cũng có chút sửng sờ, sau đó bỗng nhiên nở một nụ cười.

Hắn cười rộ lên thật sự rất đẹp trai, cùng với nụ cười của “Vô tình” trong trí nhớ tôi giống như đúc, một chút cũng không thay đổi.

Đợi một chút!

Đây không phải trọng điểm!

Tôi xoa bóp đầu, bước đến trước mặt hắn, ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Hai ngày này tôi sẽ tìm cơ hội nói cho Tử Lưu biết chuyện anh là ba nó, sau đó, ngày mai, hoặc là lúc nào đó, anh có thể tìm luật sư đến bàn với tôi về chuyện quyền nuôi dưỡng, được chứ?”

Không nghĩ tới tôi vừa dứt lời nụ cười trên mặt Thẩm Tang Miên đã không thấy tăm hơi.

(#Mi: chị phá game quá :v )

“Thanh Thanh, em còn chưa hiểu ý tôi sao?” Thẩm Tang Miên cầm lấy tay của tôi, còn định tiến lên thêm một bước.

Tôi lập tức rút tay ra nói: “Có lẽ là tôi hiểu, bất quá đáp án của vấn đề này tôi đã sớm xác định, cho nên không có gì phải do dự nữa.”

“Bởi vì Hàn Tương Luy?” Thẩm Tang Miên nhíu mày nhìn tôi.

Tôi lắc đầu, thở dài một hơi, nói: “Kỳ thật, việc của Hàn Tương Luy, tôi ngoại trừ rất phẫn nộ thì cũng chẳng có suy nghĩ gì cả. Tôi không thương tâm cũng không khổ sở, ngược lại còn có một loại cảm giác thở phào nhẹ nhõm. Bất quá…” Tôi ngẩng đầu nhìn Thẩm Tang Miên, khẩn thiết nói: “Anh cũng đừng vì chuyện của tôi mà làm khó anh ta, bởi vì vô luận anh ta là vì nguyên nhân gì mà tiếp cận tôi, gần một năm này, anh ta đã giúp tôi và Tử Lưu rất nhiều, chuyện này tôi vẫn là phải cảm ơn anh ta.” Tôi nhìn Thẩm Tang Miên hơi đen mặt lại, bổ sung thêm một câu: “Bất quá, nếu anh là vì nguyên nhân khác mà không chào đón anh ta, thì anh muốn thế nào tôi cũng sẽ không xen vào, anh cứ tùy ý.”

Sắc mặt Thẩm Tang Miên lúc này mới có chút hòa hoãn, tôi tiếp tục nói: “Kỳ thật năm năm này, tôi không thể không nghĩ tới có một ngày anh sẽ biết chuyện tôi và con. Nói thật, sau khi anh tìm được chúng tôi, tôi từng vô số lần nghĩ trong đầu phải giải quyết chuyện giữa chúng ta như thế nào. Nhưng mỗi một lần đáp án của tôi đều xác định rằng, đó chính là, tôi sẽ không tái hợp lại với anh, tuyệt đối sẽ không.”

Tôi nhìn về phía Thẩm Tang Miên, màu sắc trong mắt hắn bỗng nhiên trở nên rất sâu, sâu rất mức tôi không nhìn thấy đáy, tôi đột nhiên cảm giác trong không khí giống như có một loại cảm xúc bi thương lưu động ngang dọc, tôi không biết đó là của tôi, hay là của Thẩm Tang Miên.

“Anh cứ mãi hỏi tôi, hỏi tôi có phải rất sợ anh hay không, lúc đó tôi thật không sợ, nhưng bây giờ, tôi thật sự sợ.”

Tôi cảm thấy con mắt có chút cay xè, chỉ có thể cúi đầu xuống, đã thấy Thẩm Tang Miên  nắm chặt tay, miếng băng trắng kia lại thấm ra máu.

Tôi nhẹ nhàng tách bàn tay đang nắm chặt lại kia của hắn: “Thì ra tôi luôn oán hận anh, cho nên vừa thấy anh liền muốn cãi nhau với anh, liền muốn chửi rủa anh, mắng anh, nhìn anh không vui, tôi liền vui vẻ. Hiện tại, tôi cũng không oán hận nữa, trong lòng rất bình lặng. Tôi nghĩ rằng bất tri bất giác mình đã thật sự trưởng thành hơn, tôi cảm thấy, mặc dù chỉ có một mình tôi, tôi cũng có thể sống thật tốt.”

“Bất quá, Tử Lưu rất thích anh.” Tôi ngẩng đầu nhìn Thẩm Tang Miên cười,  nói: “Cho nên, anh sẽ là một người ba tốt.”

Nói xong, tôi buông tay hắn ra, đi về phía hành lang.

Tôi nghĩ, lúc này đây, mọi chuyện thật sự đã kết thúc.

Buông tha cảm giác của mình, thực con mẹ nó tốt!

“Thanh Thanh!” Thẩm Tang Miên bỗng nhiên gọi lại tôi.

Chỉ nghe thấy hắn hô lên ở đằng sau tôi: “Mặc dù em sợ tôi, tôi vẫn muốn em ở bên cạnh tôi, em có thể trốn, nhưng hãy cho tôi một cơ hội, để cho tôi thử một lần, nếu như thật sự em vẫn không có cách nào tiếp nhận tôi, tôi sẽ đi, có được không?”

Tôi giống như bị đóng đinh ngay tại chỗ, trong đầu một mảng mịt mờ, nhưng cuối cùng tôi vẫn không nói một lời bước nhanh chạy lên lầu, tôi đột nhiên đặc biệt nhớ Tử Lưu.

Advertisements

12 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 30

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s