Nam than phong ben_Chap 116

Chương 116: Dạy tôi làm thế nào

e03e2709209542605717fe40218c332e1c

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy

“Sao đột nhiên dậy rồi?” Tần Mặc ngẩng đầu liếc đồng hồ trên tường, đã hơn mười hai giờ, lúc hắn nói chuyện rất tự nhiên cầm quyển sách trong tay bỏ vào trong ngăn kéo.

Tần Mặc vừa mở miệng, Tô Song Song nhất thời cảm thấy càng thêm kỳ lạ, bình thường Tần Mặc có thể không nói lời nào thì sẽ không nói, đơn giản là ‘tích tự như kim’, hôm nay đọc lén một quyển sách quỷ dị không nói, còn chủ động mở miệng, thật sự là quá kỳ quái.

Mà chuyện kì lạ thì thường khơi dậy lòng hiếu kì, Tô Song Song nhất thời lên tinh thần, cô tiến sát lại, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào ngăn kéo của Tần Mặc, cười một cách tinh quái, cực kỳ thô bỉ.

“A Mặc, anh đọc gì vậy?” Tô Song Song mặc dù ngoài miệng không nói, nhưng bộ dáng kia rõ ràng là đang nói, không phải anh đang đọc mấy quyển sách ‘vàng’ không lành mạnh gì đó chứ?

(*) Bên TQ, sách vàng = sách ‘người nhớn’ nha mọi người OvO #Mi

Tần Mặc dĩ nhiên không biết suy nghĩ hoàn toàn lệch lạc của Tô Song Song, hắn tăng độ sáng đèn bàn lên, lúc này mới quay đầu nhìn Tô Song Song, nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cô, Tần Mặc lập tức cảm thấy không tốt.

“Manga.” Lời ít ý nhiều, rất đúng với tính cách Tần Mặc.

Tô Song Song thu hồi tầm mắt khỏi ngăn kéo, nhìn về phía Tần Mặc, cười càng thêm bỉ ổi, cô xoa xoa tay, một bộ dáng sói già, cười đến mức Tần Mặc cảm thấy cả người đều không ổn.

“A Mặc, anh đừng giả bộ, tôi biết hết rồi!” Tô Song Song nói xong, ánh mắt nhìn sang ngăn kéo bị Tần Mặc khóa kĩ.

“!” Tần Mặc nhất thời cả kinh, ngay sau đó theo thói quen nhíu mày, “Em biết mật mã?”

“Không biết.” Tô Song Song nhìn phản ứng của Tần Mặc, lập tức xác định suy nghĩ trong lòng mình, quyển sách trong ngăn kéo này nhất định có gì đó quái lạ.

“Vậy sao em thấy được.” Tần Mặc không rõ, nhíu mày, luôn cảm thấy Tô Song Song là đang cố tình gài hắn nói ra tất cả, nhưng nghĩ lại, chỉ số thông minh của Tô Song Song hình như còn không có cao như vậy, hẳn không nghĩ ra loại mưu kế này.

“Một người đàn ông hơn nửa đêm không ngủ, núp ở dưới đèn bàn đọc manga, A Mặc, anh nói anh có thể đọc loại manga gì đây?” Tô Song Song nói xong đánh giá Tần Mặc từ trên xuống dưới, tỏ ý đây cũng là chuyện bình thường, anh không cần giả bộ.

Bất quá ánh mắt của Tô Song Song thật sự là quá bỉ ổi, hưng phấn nhìn Tần Mặc gặp xui, Tô Song Song vất vả lắm mới chiếm thế thượng phong trong cuộc chiến với Tiểu Cầm thú, tự nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn.

Hơn nữa không biết là do ánh sáng đèn bàn quá nóng hay gì, Tô Song Song lần đầu tiên nhìn thấy gò má của Tần Mặc hơi ửng đỏ, Tô Song Song nhất thời như cắn phải thuốc lắc, càng thêm hưng phấn.

Tô Song Song đưa tay ra vỗ bả vai Tần Mặc một cái, lời nói thấm thía kì thực nhịn cười không nổi, nói: “Anh yên tâm, anh như vậy cũng là chuyện bình thường, hai ta quen thân như vậy, tôi sẽ không cười anh đâu!”

Tô Song Song chính là công khai cười nhạo Tần Mặc, nhìn gương mặt kinh ngạc của Tần Mặc, cô thật sự là không nhịn nổi, lại sợ mình không kiềm chế cười ngay trước mặt Tần Mặc, chính mình sẽ chết thảm, đành vội vàng ôm bụng định chạy ra ngoài.

Nhưng cô mới vừa xoay gót, Tần Mặc liền đưa tay ra bắt lấy cánh tay của cô, bàn tay có chút lạnh của Tần Mặc vừa chạm cánh tay Tô Song Song, Tô Song Song nhất thời giật mình một cái.

Một nửa là bởi vì cái lạnh đột ngột tới, một nửa là do Tô Song Song dự đoán là do mình chọc quá lố nên khiến Tiểu Cầm Thú giận!

Một hồi sau, Tần Mặc không mở miệng, Tô Song Song lại có chút không chịu được, đây tuyệt đối là hành hạ tinh thần!

Tô Song Song chậm rãi xoay người lại, vừa quay đầu đã nhìn thấy Tần Mặc đang nhìn chằm chằm mình, Tô Song Song tự nhiên không nhìn thấy gì trên gương mặt tê liệt của Tần Mặc, nhưng lần này người bị nhìn đến mức sợ nổi da gà đổi thành cô.

Một lúc sau, Tần Mặc vẫn chưa nói chuyện, thật ra thì Tần Mặc không hề có ý gì khác, hắn chẳng qua là đang suy nghĩ, Tô Song Song nói biết hắn đọc cái gì, là thực sự biết hay là giả biết.

Tô Song Song lại cho là Tần Mặc đây là muốn thực hành chiêu hành hạ tinh thần với cô, hai người mắt đối mắt được một lúc, Tô Song Song liền thua trận.

Cô bắt đầu phô trương thanh thế hét lên: “Có cái gì đâu! Không phải là sách ‘vàng’ thôi sao! Tôi còn ngắm mỹ nam đây này! Anh không cần ngượng ngùng, không có gì phải ngượng ngùng! Nếu không biết gì thì cứ thỉnh giáo chụy, chụy sẽ tận tình chỉ bảo! Lại nói đàn ông bình thường đều sẽ có chuyện này…”

Tần Mặc nghe xong câu này chợt đứng lên, Tần Mặc cao hơn Tô Song Song hơn hẳn một cái đầu, đột nhiên đứng lên nhìn xuống khiến Tô Song Song giật mình.

Tô Song Song lập tức cảm giác mình vừa nói thừa lời, liền vội vàng lấy tay che miệng nhỏ của mình lại, ngước đầu nhìn Tần Mặc cười lấy lòng một tiếng.

Ngay sau đó cô theo bản năng lui về sau một bước, thế nhưng cánh tay của cô còn bị Tần Mặc kéo, căn bản là không nhúc nhích được.

Đột nhiên Tần Mặc dùng lực chỗ cánh tay, trực tiếp kéo Tô Song Song vào trong lòng mình, một cái tay khác của hắn nhẹ nhàng nắm được cằm nhỏ của Tô Song Song, để cho cô nhìn mình.

Tô Song Song nhất thời liền ngây ngẩn, con ngươi co rụt lại, ánh mắt trợn tròn nhìn chằm chằm Tần Mặc, không biết hắn muốn làm gì.

Tần Mặc đột nhiên cúi đầu, môi mỏng dán lên lỗ tai bị ánh đèn chiếu như trong suốt của Tô Song Song, nhẹ nói: “Trong sách ‘vàng’ có cái gì?”

Thanh âm của Tần Mặc rất bình tĩnh, lạnh lùng, nói xong, hắn lại ngẩng đầu lên, một bộ dạng chờ cô giải thích, Tô Song Song nuốt nước miếng một cái, như cũ chưa hồi thần từ trong kinh sợ.

Tần Mặc nói vậy là có ý gì? Tô Song Song nghĩ đến đây, vội vàng quét một vòng trên dưới Tần Mặc, dù sao thì trước kia hắn cũng là một đại tổng tài, coi như giữ mình trong sạch, cuộc sống cá nhân không thối nát, nhưng cũng không thể thuần khiết như thế chứ?

Nghĩ đến đây Tô Song Song cũng không có chú ý tới, ngoại trừ mình có chút kinh ngạc, còn có một chút vui vẻ, cô mím môi, che giấu nụ cười ở khóe miệng, thành thực nói: “Tự mình tra baidu đi.”

“Tôi là đang thỉnh giáo em đó, bên trong có cái gì?” Tần Mặc vẫn không chịu thả Tô Song Song, cúi đầu nhìn cô chăm chú, con ngươi màu đen hiện lên một tia lam sắc phản chiếu thân ảnh của Tô Song Song, khiến Tô Song Song có một loại ảo giác, hắn vừa chuyên chú lại vừa thâm tình.

Cái loại thanh âm khàn khàn, trầm thấp gợi cảm này khiến trái tim của Tô Song Song giống như trong nháy mắt bị tan chảy, thanh âm của Tần Mặc tựa hồ có một loại ma lực khiến cô không thể phản bác. (Ma lực gì, chụy dại trai thì có :v ) #Mi

Hơn nữa Tô Song Song phát hiện mình như đào hố hãm hại người ta, sau đó lại tự mình nhảy vào, nằm ở bên trong còn tiện thể la hét, chôn tôi đi, chôn tôi đi!

Biết vậy cô chẳng làm, sao lại có thể nói cái gì mà thỉnh giáo cơ chứ.

“Cái đó… Chính là có hôn nhẹ…” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Song Song ửng đỏ, cảm giác tuyệt đối đầu mình là bị lừa đá mới thật sự cùng Tần Mặc thảo luận về sách ‘vàng’.

“Giống như vậy?” Tần Mặc nói xong, trực tiếp cúi đầu, nhẹ nhàng chạm vào đôi môi đỏ mọng của Tô Song Song một cái, tựa như chuồn chuồn lướt nước.

Nếu như không phải cánh mũi còn lưu lại chút mùi vị của Tần Mặc, Tô Song Song thậm chí sẽ cho là mình là quá háo sắc nên xuất hiện ảo giác.

“Còn có gì nữa?” Tần Mặc nói xong, dùng cặp mắt của hắn nhìn chăm chú Tô Song Song, dáng vẻ thuần khiết bình tĩnh kia, giống như hắn vừa rồi không phải là hôn trộm, mà là quang minh chính đại nghiên cứu một vấn đề học thuật vậy.

Tô Song Song đang định khiển trách hắn, mắng hắn lưu manh, lại chạm phải ánh mắt này của hắn, liền cảm thấy có phải mình nghĩ quá nhiều rồi hay không!

“Ừm?” Tần Mặc thấy Tô Song Song không nói gì, khẽ hỏi một tiếng, âm cuối hơi đề cao, lộ ra một cổ cám dỗ.

Trái tim nhỏ của Tô Song Song nhất thời run rẩy, hô hấp bắt đầu dồn dập, cảm thấy một cảm giác tê dại trực tiếp từ trong xương chầm chậm vọt đến đỉnh đầu, cả người liền muốn mềm nhũn.

Cô nhìn Tần Mặc đối diện mặt đầy cấm dục hỏi ra những lời hạ lưu như vậy, trái tim lại run rẩy, kêu rên: Ngài tò mò mãnh liệt như vậy để làm gì chứ?

“Ôm một cái…” Tô Song Song không giải thích được liền phun ra ba chữ, vừa nói ra khỏi miệng, nhất thời cảm giác không đúng lắm, sao giống như là mình đang đòi người ta ôm vậy.

Cô còn chưa kịp phản ứng, Tần Mặc liền hết sức “Nghe lời ” ôm Tô Song Song vào trong lòng, hắn cúi thấp đầu, đem đầu đặt ở cổ Tô Song Song.

Vừa quay đầu, môi mỏng của Tần Mặc liền lướt qua lỗ tai Tô Song Song, lỗ tai Tô Song Song đã sớm ửng hồng, lúc cảm giác có vật ấm áp đụng phải lỗ tai của mình, lỗ tai nhỏ nhất thời run lên.

“Làm… Làm gì vậy…” Tô Song Song vừa mở miệng, thanh âm cũng khẽ run lên, hôm nay Tiểu Cầm Thú thật sự quá không bình thường rồi! Khiến tim gan cô cũng run rẩy theo!

“Còn gì nữa?” Môi mỏng của Tần Mặc nhẹ nhàng đụng vào lỗ tai nhỏ của Tô Song Song , khí tức ấm áp phun ra, hơi thở nóng bỏng liền chui vào trong lỗ tai Tô Song Song.

Tô Song Song nhất thời giật mình một cái, cảm giác mềm yếu tựa hồ càng thêm mãnh liệt, hai chân cô hơi run rẩy, đôi tay nhỏ dùng sức nắm vạt áo trước ngực Tần Mặc.

“Hử? Còn gì nữa, nói cho tôi biết…” Tần Mặc tựa như yêu nghiệt cúi người, dùng gương mặt cấm dục kia khạc ra lời nói không biết xấu hổ, suýt nữa hành hạ Tô Song Song phát điên.

Tô Song Song mơ mơ màng màng, trong cánh mũi lượn lờ đều là mùi vị của Tần Mặc, cô cắn môi, cảm thấy môi mỏng của Tần Mặc luôn như có như không lướt qua lỗ tai của cô, khiến toàn thân cô khẽ run rẩy.

“Ừm?” Một tiếng ừm nhẹ, Tô Song Song cả người chợt run rẩy, cô nhắm mắt lại, tự giận mình rống lên một giọng: “Còn có cái đó… Cái đó…”

Nói xong khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Song Song nhất thời bạo nổ, sau đó đẩy Tần Mặc ra, thế nhưng thân thể của cô mới vừa rời khỏi Tần Mặc, Tần Mặc liền đưa tay ra kéo cô vào trong lòng.

Tô Song Song nhất thời cảm thấy trời đất quay cuồng, chính mình mạnh mẽ ngã xuống trên chiếc giường mềm mại, cô lập tức mở hai mắt ra, liền nhìn thấy Tần Mặc ờ trên người cô, cúi thấp đầu nhìn mình chăm chú.

Lần này Tô Song Song thật sự trợn tròn mắt, suy nghĩ Tần Mặc vừa rồi tự mình nghiệm chứng, cô lập tức bị hù dọa, đưa hai tay lên che ngực, một bộ dạng ‘anh mà tới thì tôi liều mạng với anh’.

“Anh… anh đừng tới đây! Tôi…” Tô Song Song lắp ba lắp bắp, nhanh chóng phân tích thực lực địch ta hai bên, đột nhiên phát hiện ngay cả một kích mình cũng không chịu nổi, càng thêm luống cuống.

Tần Mặc càng ngày càng cúi thấp đầu, Tô Song Song bị dọa sợ đến mức lập tức nhắm mắt lại, thân thể cũng hơi run rẩy, tuyệt đối không phải hưng phấn mà là sợ hãi.

Tần Mặc cúi đầu nhìn Tô Song Song bị dọa sợ đến mức linh hồn cũng sắp bay ra, hắn không tiếng động thở dài một tiếng, trực tiếp xoay mình, nằm ở trên giường của mình, sau đó lại xoay mình một cái, kéo chăn, đi ngủ.

Hắn không nóng vội, hắn sẽ từ từ, chờ đến ngày giao hẹn, cho dù chỉ có thể giữ lại thân thể của Tô Song Song, hắn cũng sẽ không để cô rời khỏi mình!

Tô Song Song bị dọa sợ đến mức thiếu chút nữa thét chói tai, nhưng đợi một lát vẫn không cảm giác được chuyện gì kỳ quái phát sinh, cô cẩn thận từng li từng tí hé mở hai mắt, đã thấy phía trên đã không còn thân ảnh của Tần Mặc.

Tô Song Song vội vàng quay đầu nhìn, liền thấy Tần Mặc đã đắp chăn đi ngủ, cả người cô càng thêm không ổn, đây là tình huống kì quái gì vậy.

“Ngủ.” Tần Mặc tựa hồ có mắt sau lưng, cho dù không nhìn Tô Song Song, cũng biết cô đang nhìn mình chằm chằm.

Tô Song Song nháy nháy mắt, thấy Tần Mặc rốt cục bình thường trở lại, cô vội vàng hai ba động tác liền chui vào trong chăn giả chết, tốc độ nhanh tới mức quên kéo rèm chắn giữa hai người.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 116

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s