Tinh yeu nay khong ban_Chap 1

Chương 1 _ Ngày mưa

101715

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi Sweet Home

Vào một ngày mưa lạnh cuối hè.

Ti vi trong cửa hàng hắt tia sáng ra ngoài, chiếu rọi một góc trong bóng đêm mờ mịt, hàng chữ dự báo thời tiết màu đỏ nhấp nháy liên tục: Tối nay đặc biệt có mưa to xối xả, mọi người và xe cộ đi đường chú ý an toàn, cẩn thận đừng để phát sinh tai nạn giao thông.

Ở trong cảnh từng nhóm người vội vã chạy về nhà trong đêm mưa, trong hẻm nhỏ đối diện đường cái có tiếng gì đó phát ra như tiếng rên rỉ nức nở.

“Đem bỏ cô ta ở chỗ này là xong rồi phải không?” Một người đàn ông mặc bộ tây trang màu đen tựa ở dưới mái hiên cạnh ngõ nhỏ hút thuốc, không nhịn được nhìn người phụ nữ vừa mới bị bọn họ vứt từ trên xe xuống.

Người đàn ông nhỏ gầy đứng cạnh hắn gật đầu: “Vậy được rồi, dù sao lão đại cũng không có nói rõ phải xử lý cô ta thế nào, hai người chúng ta lần này trở về báo cáo kết quả công tác là được rồi!! “

Người phụ nữ đã chuyển sang trạng thái nửa hôn mê, co rúc trong góc tường, theo bản năng rên rỉ một tiếng, thân thể dựa vào vách tường trượt xuống dưới một đoạn, sau đó rốt cục bị nước mưa lạnh như băng lách tách rơi xuống hai bên gò má khiến cho tỉnh lại.

“Cô ta tỉnh rồi.” Người đàn ông tráng kiện ngồi xổm người xuống, mở miệng tán gẫu, “Chậc, tôi nói này, lời của lão đại lời còn có cần phải lặp lại với người phụ nữ không biết phải trái này không nhỉ !? “

Người phụ nữ dùng ngón tay be bét máu thịt bắt lấy ống tay áo của người đàn ông tráng kiện, liều mạng nắm chặt, cô không muốn mình bị vứt bỏ ở loại địa phương này, trong mắt lộ rõ tia bi thương.

“Bây giờ cô mới biết sợ hả.” Người đàn ông nhỏ gầy kéo ngược tóc cô lên,”Nếu cô không muốn chết, tốt nhất là ngoan ngoãn trở về hối lỗi với lão đại! Thề rằng sẽ không làm bất cứ việc gì trái ý ngài ấy !”

 “Không. . . Không muốn. . . ” Người phụ nữ tóc rối đầu bù đứng xiêu vẹo, vừa mới lay động một chút, chỗ da bị kéo tóc càng thêm đau.

Người đàn ông nhỏ gầy mắng: “Cô đó, lão đại đối với cô tốt như vậy, sao cô lại có thể không biết điều như thế! Dám coi lão đại chúng ta là thằng hề để đùa giỡn sao, hừ, đúng là lòng tốt lại bị xem thành ý xấu! Bị đánh gãy chân cũng là đáng đời!”

“Mặc kệ cô ta,cho dù  lão đại tốt với cô ta thế nào đi nữa, trong bang vẫn có quy củ trong bang. Phạm quy củ thì phải gánh vác hậu quả, cô ta bị đãnh gãy chân còn không chịu nhận sai, vậy cứ để mặc cô ta ở lại chỗ này tự sinh tự diệt đi!! Đi thôi đi thôi, đừng ở chỗ này lãng phí thời gian với người phụ nữ tàn phế này nữa!” Người đàn ông tráng kiện hất tay của người phụ nữ ra, đá cô qua một bên, nói với người đàn ông nhỏ gầy, “Giải quyết xong cái của nợ này rồi, lát nữa đi uống một ly thôi !!”

Người đàn ông nhỏ gầy gật đầu: “Phía trước quẹo phải có một nhà hàng không tệ, mấy cô vũ nữ cũng rất nóng bỏng, bầu ngực lớn đến một tay cũng ôm không hết, mau đi thôi.”

Hai người vừa bàn chủ đề thô tục, vừa quay đầu xe đi khỏi, càng ngày càng cách xa cái hẻm mà người phụ nữ bị vứt bỏ lại.

Giọng hát trầm thấp của Gackt* từ tiệm đĩa nhạc đối diện chậm rãi truyền tới trong ngõ hẻm:

あてもなく 一人 さまよい歩き続けた

かすかな 吐息 をただ 白 く 染 めて

移 り変わりゆく 季节 のその儚さに

理由 もなく涙がこぼれた. . .

(Anh tiếp tục đi dạo một mình không có mục đích

Hơi thở yếu ớt phả ra sương mù trắng xóa

Các mùa chuyển hóa quá nhanh tới mức huyền ảo

Nước mắt lại rơi xuống  mà không có bất kì lí do nào.  . . )

#Mi: dịch theo phần nghĩa tiếng Trung tác giả để lại nhé chứ Mi không dịch trực tiếp từ tiếng Nhật, có sai sót gì xin bỏ qua :3

(*) Gackt, tên của 1 ca sĩ người Nhật

Mưa càng ngày càng lớn, bao phủ cả bầu trời âm u màu xám. Mưa rơi dày đặc đến mức có thể duy trì người phụ nữ mình đầy thương tích ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê, mà ở trong mắt của cô, về sau nhớ lại đêm hôm đó, có lẽ cũng chỉ có cơn mưa không dứt và bài hát bi thương < Lastsong > thôi.

Kiều Ương Bạch còn nhớ rõ thời gian 5 năm, kể từ khi mình tiến vào Vĩnh Diệu bang cho tới thời điểm bị vứt ra ngoài hiện tại.

Đó là đoạn hồi ức đau khổ mà người bình thường không thể nào tưởng tượng được.

Toàn bộ câu chuyện đều bắt đầu từ cuối mùa hè buồn vui lẫn lộn năm năm trước kia.

Mùa hè năm 17 tuổi dài đằng đẵng kia, Kiều Ương Bạch trải qua mối tình đầu trong đời. Cô vốn thầm mến thiếu niên Âu Dương Tư, bỗng nhiên có một ngày cậu ta lấy dũng khí bày tỏ với cô, hạnh phúc đột nhiên xuất hiện làm cô hạnh phúc tới mức òa khóc.

Mặc dù là thời gian đã qua năm năm, hình dáng anh tuấn của cậu thiếu niên Âu Dương Tư vẫn luôn hiện rõ trong đầu cô.

—————hmsh————–

Mùa hè, hành lang sân trường cao trung mọc đầy dây thường xuân xanh mơn mởn, phủ xuống một mảnh bóng râm ở bậc thang xi-măng màu xám tro, tuy thời tiết nóng bức khó chịu, nhưng nếu trốn ở chỗ này thì sẽ khiến cả người tràn ngập sự khoan khoái nhẹ nhàng.

Kiều Ương Bạch ôm chồng văn kiện photocopy đi qua hành lang, bỗng nhiên bị một bóng người màu trắng chặn đường.

“A, là bạn Âu Dương?” Thiếu niên mà mình thầm mến rất lâu bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt mình, Kiều Ương Bạch có chút không biết làm sao, hai tay bởi vì ôm đồ mà không cách nào giao cùng một chỗ, cô im lặng nửa ngày mới tiếp tục nói,  “A, xin hỏi cậu có chuyện gì sao? \ “

Âu Dương Tư trịnh trọng gật đầu: \ “Tôi có một chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu.”

Thiếu niên tiếp nhận chồng văn kiện trong tay Kiều Ương Bạch một cách tự nhiên, “Cậu muốn đến phòng photocopy? Tôi đi cùng cậu!.”

Trong lòng Kiều Ương Bạch như có bầy nai nhỏ loạn đàn, cô gật đầu loạn xạ, theo bản năng đi phía sau Âu Dương Tư.

Hai người một trước một sau đi dưới bóng mát ở hành lang, tiếng ve kêu rất lớn, lá cây thỉnh thoảng bị gió thổi, vang lên thanh âm xào xạc. Ánh mặt trời xuyên qua dây thường xuân chiếu vào gương mặt trẻ trung của hai người, tạo nên một vẻ đẹp hài hòa .

Thiếu niên đi phía trước bỗng nhiên ngừng lại.

Kiều Ương Bạch theo sát phía sau nên suýt nữa đụng đầu vào lưng Âu Dương Tư, cô kinh ngạc nhìn một bên sườn mặt của hắn: “Bạn Âu Dương, vì sao đột nhiên dừng lại vậy?”

“Tôi thích Ương Bạch cậu từ rất lâu rồi, chỉ là vẫn không có dũng khí nói ra. ” Âu Dương Tư xoay người lại, có chút khẩn trương nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời có thần. Hơn nữa lời vừa ra tinh thần càng thêm hăng hái nên nói liền một hơi, nói rất nhanh, rất lớn tiếng, “Tuy là tôi cũng không rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, thế nhưng tôi muốn ở cạnh cậu, không thể không có cậu! Cho nên, xin hãy làm bạn gái tôi !!”

Không thể không có cậu! Cho nên, xin hãy làm bạn gái tôi!

Lời nói chân thành nhất từ tận đáy lòng của người thiếu niên kia, cùng với thanh âm vỗ cánh phành phạch của bầy chim bồ câu vang lên khắp bốn phía, đã khắc thật sâu ở trong đầu Kiều Ương Bạch.

Thời điểm đó cô tin tưởng vào tình yêu chân thành sẽ mãi kéo dài và bền vững như thiên trường địa cửu, cho dù có gặp phải trắc trở như thế nào thì hai người vẫn có thể cầm tay nhau vượt qua. Nhưng cuộc sống với tình yêu ngọt ngào say đắm và hạnh phúc gia đình của cô, vào cuối hè năm năm trước, đã bị sai lầm của ba mẹ đẩy vào địa ngục.

“Ương Bạch, mẹ và ba chuẩn bị qua Pháp nghỉ phép, chắc là sẽ đi một tháng, con một mình ở nhà phải biết chăm sóc bản thân thật tốt, biết không!” Người mẹ mỉm cười vỗ bả vai Kiều Ương Bạch.

“Được mà, con cũng đã 17 tuổi rồi còn gì!” Kiều Ương Bạch không chớp mắt nhìn chằm chằm tập tranh trong tay , “Ba mẹ cứ yên tâm đi nghỉ phép đi, chuyện của mình con sẽ xử lý tốt.”

“Còn có, qua lại tốt với Âu Dương, đứa bé kia là đứa trẻ tốt.” Người mẹ bất đắc dĩ cười nói, “A, được rồi, nhớ chăm chỉ dọn dẹp nhà cửa. Đừng để đến khi mẹ trở về lại nhìn thấy nhà của bừa bộn đấy.”

“Vâng ạ.” bị mẹ nhắc tới chuyện người yêu, Kiều Ương Bạch xấu hổ tới mức đỏ bừng cả khuôn mặt, nhanh chóng chuyển chủ đề, “Hành lý của mẹ và ba đã thu xếp xong rồi, xem ra chuyến bay là ngày hôm nay? “

“Đúng vậy, hôm nay ba mẹ đi rồi.” Người mẹ ngồi xổm xuống trước mặt Ương Bạch, dùng hai tay có chút thô ráp vuốt ve gò má của con gái, cụng trán mình vào trán Kiều Ương Bạch, bỗng nhiên có chút bi thương hỏi, “Ương Bạch này, nếu như có một ngày ba mẹ phạm phải sai lầm rất nghiêm trọng, hơn nữa còn liên lụy đến cuộc đời của con, con có thể tha thứ cho ba mẹ không? “

“Mẹ, mẹ lại nói mấy lời khó hiểu gì vậy !?” Kiều Ương Bạch thở dài một hơi, buông tập tranh trong tay xuống , trịnh trọng nhìn thẳng mẹ mình, “Nếu như hai người có phạm phải sai lầm, cũng nhất định là có nỗi khổ tâm. Con là con gái hai người, chúng ta là người một nhà, sao có thể trách hai người!? Mẹ đừng hỏi mấy vấn đề kỳ quái như vậy nữa được không? Tiện thể chỗ các đốt ngón tay con còn chưa vẽ tốt, mấy ngày nay con phải luyện nhiều một chút, một tuần sau là thi rồi! “

“Được, được. . . “

Người mẹ vốn dĩ chỉ có biểu cảm bi thương dần dần biến thành bộ dạng nước mắt lưng tròng, người ba đứng bên cạnh rốt cục nhìn không được mà nắm chặt bả vai của người mẹ: “Chỉ là đi ra ngoài chơi một tháng thôi, cần gì mà phải quyến luyến như vậy, đừng có phát bệnh* ở đây nữa! Khéo lại khiến Ương Bạch chê cười! “

(*) Từ này còn có một nghĩa nữa là tiết lộ, vạch trần #Mi

Nghe xong lời của của người ba, người mẹ như ý thức được chuyện gì đó, vội vàng ngăn lại giọt nước mắt sắp rơi xuống , hoảng hốt áy náy nói: “Là tôi không tốt, vì chưa từng rời khỏi con gái chúng ta thời gian dài như vậy, nên có chút. . . có chút không quen mà thôi.”

Kiều Ương Bạch cầm bút chì trong tay chống cằm: “Ba, con cảm thấy ngày hôm nay mẹ có gì đó không bình thường. Có chuyện gì cũng đừng gạt con!”

Nghe con gái nói như vậy thì người ba liền vội vã xoa dịu: “Không có gì đâu, mẹ con chính là như vậy, chỉ có chút chuyện nhỏ liền để bụng! Ương Bạch, con đi luyện vẽ cho tốt đi!, ừm, ba và mẹ con phải đi ngay rồi. “

“Vâng, ba mẹ đi đường cẩn thận!” Kiều Ương Bạch cười híp mắt vẫy tay với ba mẹ, “A, đúng rồi, tháng sau là sinh nhật con đó nha!? Nhớ mang một món quà nhỏ về cho con nhé, con biết nhà mình không quan tâm chuyện tiền bạc, nhưng nhất định đừng chọn món quá đắt tiền đó! “

Trong khoảnh khắc đó, người ba bỗng nhiên hơi sửng sốt, sau đó cười nói: “Không thành vấn đề, ba tuyệt đối hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc. Ương Bạch, con nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt. . . Ba sẽ nhớ con.”

Kiều Ương Bạch cười hì hì đi tới cửa: “Có phải lớn tuổi rồi sẽ nói nhiều vậy hay không? Con thấy ba và mẹ đều rất bất thường nha! Được rồi, nhanh đi đi.” Vừa dứt lời cô liền đẩy ba mẹ ra ngoài cửa, “Nhất định phải chơi thật vui nhé! Ba, mẹ, tạm biệt!”

“Ừ. Tạm biệt, Ương Bạch. “

Ở trong ánh tà dương, Kiều Ương Bạch đột nhiên cảm giác được ánh mắt ba mẹ tràn đầy bi thương, bất đắc dĩ cùng không nỡ, cho nên, mặc dù mới chia tay ba mẹ được mấy phút, cô vẫn như có điều suy nghĩ nhìn lên bầu trời nhuộm màu nắng chiều.

Thời điểm đó, cô bỗng nhiên nhớ tới một bô phim mà mình từng rất thích, tên là < Kisarazu Cat’s Eye>, khi nhân vật chính Tiểu Uyên triệt để nói câu vĩnh biệt với mọi người: “Không thể lại trở lại được nữa, đã đến lúc thật sự phải nói lời tạm biệt rồi”, cô đã từng bật khóc nức nở.

Năm 17 tuổi cô không biết được rằng cảnh tượng mặt trời chiều ngã về phía Tây đó lại thật sự chính là thời điểm kết thúc hạnh phúc gia đình của cô. Mà câu nói “Tạm biệt “kia, là thật sự tạm biệt.

Advertisements

13 thoughts on “Tinh yeu nay khong ban_Chap 1

  1. Pingback: [NEW] Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

  2. Theo cảm nhận cá nhân nhé, cách hành văn của tác giả khá nhẹ nhàng và ủy mị, ko biết sao mà tui ko liên hệ kiểu hành văn này với xì tai máu cún-stu- hắc bang dc nhỉ :)))))

    ——
    Tưởng dịch từ tiếng Nhật chắc tui phục cô lun :)))))) bữa h tg phải tra GG hộc máu các kiểu chứ :)))

    Liked by 1 person

    • Cụ thể bao nhiêu chap thì end thì ad chưa biết, vì đọc tới đâu lên lấy raw tới đó, trước mắt trong tay mình là có 70 chương và nghe đồn là có cả phần 2 nha bạn.

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s