Hop cuu tat hon_Chap 35

Chương 35

f316c73a274aa36d720490c83d82def3xd3

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Tôi mơ một giấc mơ thật dài, cảnh trong mơ vừa mê loạn lại khó phân, nhưng tôi lại ngủ không được sâu, trong mộng loáng thoáng có thể nghe được tiếng sóng biển, chẳng lẽ tôi đang ở biển?

“Này, dậy đi!”

Có người vỗ vỗ mặt tôi, tôi chậm rãi mở mắt ra, liền nhìn thấy một gương mặt thô bỉ, người đàn ông kia đại khái 30 tuổi, râu ria dài lưa thưa, hơn nữa lông mũi còn lộ ra ngoài.

Tôi muốn chớt quớ, đại ca à, ngài có thể tỉa bớt lông mũi của mình đi được không? Thật là buồn nôn nha…

Tôi nhìn chung quanh một chút, lúc này mới chú ý tới tôi đang ở trong một căn phòng xi-măng tồi tàn thê thảm, dưới thân thì là một cái giường gỗ cứng rắn.

Đây là đâu vậy?

Người đàn ông thấy tôi tỉnh, rất thô tục cười cười, hắn kề sát vào tôi, hơi miệng khó ngửi liền bổ nhào vào mặt tôi, tôi quay đầu sang chỗ khác, lại nghe hắn nói: “Hàn ca không ở đây, vậy cô vừa vặn bồi ông đây chơi đùa đi.”

“Mày không muốn sống nữa hả!” Tôi nghiêng đầu, nhìn thấy có một người đàn ông vẻ mặt gian xảo ngồi xổm góc tường cách đó không xa, híp mắt nhìn tên kia, nói: “Không phải Hàn ca đã nói là không thể động vào cô ta sao? Xem ngài ấy trở về có băm mày ra không!”

“Phi!” Người đàn ông trước mặt nhổ nước miếng nói: “Không phải chỉ là một con điếm thôi sao? Ông đây chơi cũng đã chơi rồi, Hàn ca còn có thể giết tao sao?”

“Mẹ nó, tinh trùng mày lên não rồi!”

Người đàn ông mặt mày gian xảo liếc gã kia một cái liền không thèm nhiều lời nữa, mà tiếp tục ngồi dưới đèn lau chùi súng của hắn.

Súng!

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi được nhìn thấy đồ thật nha, không phải chứ, chẳng lẽ tôi bị người ta bắt cóc rồi? Những người này là xã hội đen sao? Vừa rồi bọn họ nói Hàn ca, chính là Hàn Tương Luy sao…

Bỗng nhiên, một bàn tay đặt ở trước ngực tôi, thô bạo xoa nắn..

Tên đàn ông này đang con mẹ nó làm cái gì!

Cái miệng có mùi hôi ngút trời kia cũng tiến gần đến mặt tôi, liếm láp loạn xạ trên mặt tôi, tôi chống thân thể lui về sau, liều mạng giãy dụa, tuy nhiên lại phát giác tay chân tôi đều bị người ta trói lại, miệng cũng bị băng dính che lại.

Tôi thống khổ kêu rên, mở to mắt hoảng sợ trừng hắn, nhưng lại càng khiến hắn thêm hưng phấn, ngay tại thời điểm tay hắn vươn tay xuống dưới váy tôi, tôi bỗng nhiên nghe thấy tiếng mở cửa, một giây sau, một người đàn ông liền lao đến, ném tên trước mặt tôi ra ngoài.

“Mẹ kiếp, ông đã dặn tụi mày thế nào hả!” Hàn Tương Luy bỗng nhiên xuất hiện, hắn một cước đá văng người nọ, sau đó nổi giận gầm lên một tiếng: “Cút ra ngoài!”

Người đàn ông kia lập tức té lăn một vòng chạy ra ngoài, người đàn ông mặt mũi gian xảo vốn ngồi xổm trong góc cũng chậm rãi đứng dậy, sau khi khinh bỉ liếc tôi một cái thì chậm rì rì đi ra ngoài, còn gài cửa lại.

Tôi mở to hai mắt nhìn Hàn Tương Luy, hắn cũng cau mày nhìn tôi, sau đó ngồi xuống bên cạnh tôi, nói: “Tôi có thể cởi bỏ sợi dây trên người em, nhưng em không cần nghĩ tới việc bỏ chạy, cửa ra vào đều là người của tôi, bên ngoài cửa sổ là vách núi, phía dưới vách núi chính là biển cả, em trốn không thoát đâu, cho nên, em phải ngoan ngoãn đấy, không cho phép lộn xộn, có nghe không?”

Tôi vừa hoảng sợ nhìn hắn, vừa bối rối gật đầu, Hàn Tương Luy nhìn thấy bộ dạng này của tôi thì thở dài, bắt đầu cởi trói cho tôi, sau đó tháo băng dán trên miệng tôi ra.

Tay chân vừa khôi phục tự do tôi liền nhanh chóng lùi về phía sau, cho đến khi chạm tới góc tường mới thôi, tôi ôm đầu gối, dùng sức lau những chỗ trên mặt vừa mới bị gã đàn ông buồn nôn kia hôn qua, tôi chỉ cảm thấy một trận dâng trào trong dạ dày, thầm nghĩ muốn ói.

“Đừng lau nữa, mặt sắp bị em lau nát luôn rồi.”

Tôi mặc kệ, vẫn không ngừng lau mặt.

“Con mẹ nó chứ, tôi bảo em đừng lau nữa!” Hàn Tương Luy bỗng nhiên trừng hai mắt đỏ ngầu quát tôi.

Tôi sợ tới mức ngừng lại động tác trong tay, ôm thật chặt đầu gối, toàn thân run rẩy nhìn hắn.

Rốt cục là chuyện gì xảy ra, tại sao lại bắt tôi, tại sao phải đối với tôi như vậy! Tôi chưa từng cảm thấy sợ hãi ủy khuất như vậy, nước mắt giống như nước vỡ đê dũng mãnh trào ra.

Hàn Tương Luy thấy tôi dừng lại động tác, sắc mặt mới hòa hoãn một chút, hắn mở bịch khăn giấy ướt, ném một tờ lên người tôi, tôi cầm lấy khăn giấy lại bắt đầu lau mặt, vừa lau vừa lớn tiếng òa khóc.

Tôi thật sự rất sợ hãi, trong cuộc đời của tôi chưa từng trải qua chuyện đáng sợ như vậy, hiện tại lại phải trải qua cảnh ‘tứ cố vô thân sinh tử chưa biết’, ông trời, ông lại chơi tôi phải không!

“Sợ?” Hàn Tương Luy nhìn tôi nở nụ cười, hắn lấy một điếu thuốc, nói: “Có phải chưa từng trải qua loại chuyện này đúng không, có phải chưa bao giờ nghĩ rằng tình tiết chỉ có trong vụ án hình sự sẽ phát sinh trên người mình?”

Tôi nhìn hắn, mờ mịt gật đầu.

“Ha ha…” Hàn Tương Luy lắc đầu, nhả ra một ngụm khói, nói tiếp: “Em căn bản không phải là người cùng một thế giới với chúng tôi, Thanh Thanh, em đừng trách tôi, có trách thì trách em là người đàn bà của Thẩm Tang Miên, cho nên mới bị hắn kéo vào thế giới dơ bẩn này. Bất quá…” Hàn Tương Luy tiến đến trước mặt tôi, nói: “Có phải em hoàn toàn không biết thân phận thật sự của Thẩm Tang Miên là cái gì, có phải hoàn toàn không biết hắn dơ bẩn đến cỡ nào không?”

“Anh có ý gì?” Tôi trừng lớn mắt nhìn Hàn Tương Luy, nói.

“Em đương nhiên sẽ không biết, hắn làm sao dám để em biết cơ chứ? Nếu mà em biết, đoán chừng đã sớm bỏ chạy, sao còn có thể ở bên loại người nguy hiểm như vậy, em nói có đúng hay không?” Nói xong Hàn Tương Luy đem bàn tay rời tới trước mặt tôi, chậm rãi vuốt ve mặt tôi nói: “Thanh Thanh, có phải em rất sợ tôi hay không ?”

Tại sao lại là vấn đề này?

Con mẹ nó chứ, bà đương nhiên sợ nha. Nhưng là tôi lại ghìm chặt thân thể không dám động, Hàn Tương Luy này là dạng người hỉ nộ vô thường, tôi sợ hắn bỗng nhiên nổi điên lên.

Tôi hiện tại chính là cá trên thớt, mặc người chém giết.

“Em sợ, em nhìn em xem, toàn thân đều đang run rẩy kìa.” Hàn Tương Luy cười khổ một tiếng, sau đó cầm tay tôi, đặt lên môi hắn.

Hắn chậm chạp liếm láp ngón tay tôi, nói: “Em sợ tôi, nhưng lại không sợ Thẩm Tang Miên, chẳng qua nếu tôi nói cho em biết, hắn và tôi là cùng một loại người, đều là loại người đen tối dơ bẩn, nếu tôi nói như vậy, em có thể không còn sợ tôi như vậy nữa không?”

Tôi vừa khóc thút thít vừa mở to hai mắt nhìn hắn, tôi nên trả lời thế nào đây, nếu tôi trả lời sai, hắn có giết tôi hay không ?

“Trả lời tôi.” Hàn Tương Luy rời môi khỏi ngón tay tôi, ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn tôi.

Tôi càng bị hắn dọa sợ, vừa khóc vừa gật đầu, thấy Hàn Tương Luy không nói lời nào, tôi lại mạnh mẽ lắc đầu, chỉ sợ sẽ làm hắn mất hứng.

“Em xem, em vẫn sợ, vì sao em lại bất công như vậy?” Hàn Tương Luy thả tay tôi ra, nói: “Em ở đây, vẫn là câu nói đó, đừng có ý định chạy trốn, bởi vì em không chạy thoát được đâu.”

Nói xong Hàn Tương Luy liền chuẩn bị đứng dậy rời khỏi, đúng lúc này tôi bỗng nhiên kêu lên: “Tại sao anh bắt tôi!”

Hàn Tương Luy dừng động tác một chút, sau đó ngồi trở lại cái ván gỗ trên giường, nhìn tôi vui vẻ nói: “Bởi vì em là nhược điểm của người kia.”

Tôi sao có thể là nhược điểm của người kia…

Hắn bỗng nhiên tiến tới ôm lấy tôi, tôi vô thức muốn đẩy hắn ra, lại nghe hắn nói: “Không được cử động!”

Tôi sợ tới mức thu tay về, gắt gao túm chặt quần áo của mình, cắn chặt môi không dám khóc ra thành tiếng.

“Thanh Thanh, ngay từ đầu tôi đối với em chỉ là diễn kịch, nhưng trình diễn quá lâu lại khiến tôi cũng không phân biệt được lúc nào là giả lúc nào là thật. Bất quá, tôi khác Thẩm Tang Miên, tôi sẽ không để em trở thành nhược điểm của tôi, cho nên, vì đạt được mục đích của tôi, cho dù tôi phải hủy em, thì tôi cũng sẽ giết em mà không cau mày, em hiểu chứ?”

Lời nói của Hàn Tương Luy dọa tôi sợ, tôi khóc gật đầu, không dám có nửa điểm lưỡng lự.

“Rất tốt.” Hàn Tương Luy xoa mặt tôi, nói: “Cho nên, em phải hảo hảo phối hợp với tôi, không được không nghe lời, biết không?”

“Thế nhưng anh bắt tôi vô dụng!” Tôi vừa khóc thút thít vừa nói với Hàn Tương Luy: “Người Thẩm Tang Miên quan tâm nhất căn bản không phải là tôi! Anh thả tôi đi có được không, tôi còn có con trai…”

Hàn Tương Luy thấy tôi như vậy thì mỉm cười, hắn nắm cằm của tôi, nói: “Không phải em thì còn có thể là ai?”

“Tào Nặc Sa!” Tôi cơ hồ là thốt ra.

Tào tỷ tỷ, phiền chị hi sinh một chút, dù sao chị cũng đang ở trong bệnh viện, bọn họ cũng không có biện pháp bắt chị, đúng không.

“Oh?”

“Đúng…” Nghĩ đến chuyện này, trong lòng tôi không khỏi lại cảm thấy từng đợt co rút đau đớn, tôi cúi đầu nói: “Anh ta đương nhiên là quan tâm cô ấy hơn, bằng không năm năm trước anh ta cũng sẽ không vì cô ấy mà đạp tôi một cước, khiến tôi thiếu chút nữa sinh non…”

Nghe tôi nói như vậy, Hàn Tương Luy bỗng phì cười, hắn lắc đầu nói: “Thanh Thanh, sao em lại có thể ngốc như vậy? Em chính là một cô gái ngu ngốc, nhưng hết lần này tới lần khác tôi và Thẩm Tang Miên lại giống nhau, đều thích kẻ ngốc như em.”

“Anh có ý gì?” Tôi nghi hoặc nhìn Hàn Tương Luy hỏi.

“Em nói là vụ tai nạn xe cộ năm năm trước đúng không? Chuyện đó tôi biết rõ, chuyện của hai người tôi cơ hồ đều điều tra qua.” Nói xong Hàn Tương Luy giật áo mình ra nói: “Em xem…”

Chứng kiến chỗ da phần bụng Hàn Tương Luy, tôi gần như sợ tới mức hít một ngụm khí lạnh, sao vết thương kia lại nặng như vậy?

“Thẩm Tang Miên chẳng qua chỉ đá tôi một cước, nhưng nội tạng của tôi cơ hồ bị hắn đá hỏng, không phải ngày đó em ở trong phòng làm việc sao? Em chắc cũng đã thấy được bộ dạng nổi giận của hắn, đó mới là hắn thực sự.” Nói xong Hàn Tương Luy tự giễu cười cười nói: “Tôi bị đánh đến xuất huyết trong, sau đó phải nằm viện một tuần, đến bây giờ máu bầm còn chưa tan.”

“Anh có ý gì?”

“Thanh Thanh, lúc đó hắn chỉ là muốn hất em ra, sau đó mới ngoài ý muốn đá lên bụng em, nếu như hắn thật sự muốn đá em, bụng của em sớm đã bị hắn đá nát rồi, em cho rằng em còn có thể giữ được con mình?”

Hàn Tương Luy vỗ vỗ mặt tôi nói: “Bất quá, tôi rất bội phục hắn, bằng tính cách của hắn, vậy mà tại thời điểm thất vọng và phẫn nộ như vậy lại vẫn có thể khống chế chính mình.”

Thất vọng…

“Thế nhưng anh ta vẫn là không tin tôi, không phải sao?”

“Loại người như chúng tôi sao có thể nói tới chuyện tin tưởng? Đó là vật xa xỉ.”

Nói xong, Hàn Tương Luy chậm rãi đi đến bên cửa sổ, nhìn biển cả tối tăm, thật lâu sau mới mở miệng nhẹ giọng nói: “Có đôi khi, tôi cảm thấy tôi và hắn là giống nhau, chỉ là hắn may mắn hơn so với tôi, trong cuộc đời hắn vẫn có một quãng thời gian bình yên, cảm thụ qua ánh nắng mặt trời một lần. Thanh Thanh, em cho rằng em hiểu Thẩm Tang Miên sao? Em không biết gì cả, chỉ có tôi hiểu rõ hắn, so bất cứ người nào trên thế giới này tôi đều hiểu rõ hắn hơn, bởi vì chúng tôi là kẻ thù.”

“Vì sao anh phải nói với tôi những lời này?” Nhìn bóng lưng cô đơn của Hàn Tương Luy, tôi dường như quên mất sợ hãi, tôi nhỏ giọng nói: “Anh hận anh ta, vì sao còn muốn nói những lời vừa rồi cho tôi nghe, để tôi tiếp tục hiểu lầm anh ta, hận anh ta không phải càng tốt sao?”

Hàn Tương Luy xoay đầu lại nở nụ cười.

“Biết những thứ này, trong lòng em có cảm thấy thoải mái hơn chút nào không?”

Sao lại đột nhiên hỏi cái này? Bất quá tôi vẫn gật đầu.

“Vậy là tốt rồi…” Nói xong Hàn Tương Luy lại đốt thêm một điếu thuốc, nói: “Ngày mai em có thể rời khỏi đây, sau khi Thẩm Tang Miên đến, sau khi chuyện giữa tôi và hắn kết thúc, em liền được tự do, tôi sẽ thu xếp ổn thỏa người đưa em rời đi, sau khi đã ra ngoài, tôi hy vọng em có thể quên tất cả, quên Thẩm Tang Miên, cũng quên tôi…”

Nói xong Hàn Tương Luy cười khổ một tiếng, nói: “Bất quá, em khẳng định ước gì có thể quên ngay tôi luôn, đúng không?”

Hàn Tương Luy đi tới, khẽ hôn trán tôi, nói: “Thanh Thanh, tôi hy vọng em có thể buông tha hết thảy, hy vọng em có thể lạc quan giống như lúc tôi gặp em, hy vọng trong lòng em chưa từng có gánh nặng. Tôi cho em biết tất cả, là hy vọng cuộc đời của em không có thêm tiếc nuối và căm hận, đây là tất cả mà tôi có thể cho em…”

“Vì sao…anh…”

Tôi còn chưa dứt lời liền bị Hàn Tương Luy ngăn lại, hắn bắt lấy tay tôi, nói: “Kỳ thật tôi không rõ tại sao lại có người giống như em, rõ ràng sống một cuộc sống khó khăn nhưng vẫn tự tìm được niềm vui cho mình, giống như luôn có hi vọng để sống, luôn không tiếc thứ gì để nỗ lực. Ở cạnh em một năm này, tôi rất vui vẻ.”

Tôi nhìn Hàn Tương Luy, đột nhiên cảm thấy tất cả sợ hãi đều tan biến, chỉ còn lại có chua xót đầy lòng, giữa hắn và Thẩm Tang Miên đến cùng là có ân oán gì, vì sao nhất định phải đi đến một bước này đây?

“Đừng khóc, Thanh Thanh.” khí tức bạo ngược trên người Hàn Tương Luy giống như bỗng nhiên biến mất, phảng phất trở về bộ dạng một năm trước tôi gặp được hắn, hắn lau nước mắt của tôi, nói: “Em không chỉ là ánh mặt trời trong cuộc đời người kia, mà cũng là ánh mặt trời trong cuộc đời tôi. Chỉ là ánh nắng mặt trời quá nhẹ, mà  trong cuộc đời luôn có những đồ vật nặng hơn cần ta gánh vác.”

“Tương Luy, vì sao nhất định phải biến thành dạng như vậy, vì sao nhất định phải bức chính mình đến tình cảnh này? Không thể quên hết sao? Không thể buông tha người khác cũng như buông tha chính mình sao?”

“Nói thật dễ…” Hàn Tương Luy đứng dậy, sau lưng là ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng, hắn lại khôi phục bộ dạng lạnh lùng mà ác liệt, chậm rãi mở miệng nói: “Em bất quá chỉ bị chút tổn thương tình cảm nho nhỏ, liền nhớ mãi không quên đến bây giờ, có lập trường gì để nói tha thứ với tôi?”

Tôi sửng sốt, bị Hàn Tương Luy nói khiến cho không thể đáp trả.

“Ân oán giữa tôi và Thẩm Tang Miên từ thời bậc cha chú đã bắt đầu rồi, một đời lại một đời, nhất định là không chết không ngừng.”

Không chết không ngừng…

Hàn Tương Luy nói khiến trong lòng tôi ầm ầm nổ vang, tôi trừng mắt nhìn hắn hỏi: “Anh đến cùng muốn làm cái gì? Anh muốn Thẩm Tang Miên làm cái gì?”

Hàn Tương Luy mỉm cười, cười đến rất nhẹ, lại lộ ra một loại điên cuồng.

“Trước kia tôi nghĩ sẽ hủy toàn bộ Thẩm gia, bất quá hai nhà Tào, Tề lại là tử trung của Thẩm gia, sợ là rất khó hủy TC, huống chi tôi đã lộ thân phận, cho nên… ngày mai tôi muốn Thẩm Tang Miên dẫn theo Tử Lưu cùng một khoản tiền đến trao đổi em.”

“Chỉ như vậy?” Tôi nghi hoặc hỏi.

“Đương nhiên không phải, ” Hàn Tương Luy cười, giống như ác ma trong đêm tối, hắn chậm rãi mở miệng nói: “Tôi muốn bọn họ phải chết.”

————–hmsh————-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tôi phát hiện tôi không hợp với karaoke, cho nên nói thần karaoke cùng tâm tình thật sự là có quan hệ…

Ngày hôm qua xem bình luận của mọi người, trái tim Thạch liền triệt để được chữa khỏi!

NGAO NGAO, vì cọng lông gì mà mọi người đáng yêu như vậy ! ! ! Mọi người có cần đáng yêu vậy hay không ! !

Gào thét! ! ! ! ! ! !

Che mặt, thật sự rất cảm tạ khích lệ của mọi người, cám ơn thật nhiều người đã ủng hộ Thạch vô điều kiện!

Thạch nhất định càng chăm chỉ viết văn! ! !

————-Lịch ra truyện———–

Do ad nhà bận rộn nên truyện sẽ đổi ngày ra, tập trung vào thứ 7-cn, chi tiết coi thêm ở Lịch ra truyện ghi ở tab home nhé. 

Advertisements

3 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 35

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s