Tinh yeu nay khong ban_Chap 3

Chương 3: Thức tỉnh.

101715

Edit – Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi Sweet Home

Kiều Ương Bạch mơ một giấc mơ kì lạ dài đằng đẵng.

Đó là một một giấc mơ kì lạ mà cô chưa bao giờ thấy qua.

Cô nhớ rõ năm năm trước, ngày thứ ba sau khi ba mẹ cô vui vẻ nói tạm biệt rồi xuất ngoại nghỉ phép, mấy người đàn ông hắc đạo mặc đồ tây màu đen lịch sự gõ rầm rầm cửa nhà cô, mà khi cô vừa mở cửa thì bọn họ liền lấy giày da chống ngay khe cửa, không nói hai lời đã cưỡng ép đưa cô đi.

Cô giãy dụa nhưng lại bị chụp thuốc nên bất tỉnh hôn mê, sau đó hình như bị một chiếc xe màu đen đưa vào một tổ chức hắc đạo tên là Bang Vĩnh Diệu. Đêm đầu tiên sau khi tỉnh lại, nơi cô bắt đầu sống từ đó là một địa lao ẩm thấp. Cũng chính là một đêm kia, cô từ trong miệng những kẻ bắt cô đến nơi đây biết được toàn bộ sự thật.

Công ty của ba mẹ bởi vì bị đối thủ ám toán nên phá sản đóng cửa, vì không đủ thế chấp nên không cách nào vay ngân hàng. Bọn họ bị ép đến đường cùng nên phải đi vay mượn một khoản tiền lớn từ ngân hàng ngầm, những tưởng có thể đông sơn tái khởi, nào ngờ sau một đêm tiền đầu tư đều mất sạch. Ba mẹ đến bước đường cùng, bởi vì khoản tiền lớn kia bọn họ cả đời cũng trả không hết. Vì để thoát khỏi cảnh hung hiểm Bang Vĩnh Diệu truy sát đòi nợ, bọn họ không thể làm gì khác hơn là phải ký khế ước bán con gái cho Bang Vĩnh Diệu trong bóng tối, sau đó hai người lấy cớ nghỉ phép rời khỏi đất nước này.

Khi đó Kiều Ương Bạch mới rốt cục hiểu rõ vì sao ngày ấy trước khi đi mẹ lại ngồi xổm xuống ở trước mặt cô, dùng hai tay có chút thô ráp vuốt ve hai gò má của cô, cụng trán vào trán của cô, bi thương hỏi “Ương Bạch này, nếu như có một ngày ba mẹ phạm phải sai lầm rất nghiêm trọng, hơn nữa còn liên lụy đến cuộc đời của con, con có thể tha thứ cho ba mẹ không? “.

Cô không biết cô có căm hận ba và mẹ không, nhưng cô lại biết, cô ở trong địa lao tối tăm không ánh mặt trời kia vượt qua mười ngày tuyệt vọng và hắc ám nhất trong cuộc đời.

Tuy cuộc sống của cô sau đó thăng cấp thành bị giam lỏng, nhưng từ đó trở đi cô bắt đầu mơ thấy ác mộng hàng đêm, chưa bao giờ đình chỉ.

Cô mơ tới rất nhiều cảnh tượng thê thảm, có đôi khi là thi thể nằm trong vũng máu ở trên đường, có đôi khi là con mèo đen bị chém đứt tứ chi, còn đôi khi là tiếng khóc nỉ non cùng tiếng cười lạnh vang khắp gian phòng không một bóng người. Cô một lần lại một lần mơ thấy ác mộng khiến người ta sợ hãi, một lần lại một lần bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng, mà an ủi duy nhất chỉ là tự mình tựa vào vách tường lạnh như băng thở hổn hển, thấp giọng khóc nức nở.

Thế nhưng giấc mơ lần này lại khác.

Trong giấc mơ có vùng biển xanh thẳm, cô mặc một chiếc lấy váy liền thoải mái dễ chịu đi trên bờ biển bị gợn sóng tạt vào, cách đó không xa có một bóng người đứng ngập cổ chân trong nước biển, gương mặt mang theo tia ôn hòa xông ngoắc tay với cô, mỉm cười gọi cô. Cô đứng trên đôi bàn chân trần trụi, mọi ánh mắt đều rơi vào người kia, mỉm cười hạnh phúc .

Tuy cô không thấy rõ gương mặt người nọ, cô cũng không biết rốt cục là chuyện gì xảy ra, nhưng cảnh tượng trong mơ này lại làm cho cô hạnh phúc tới mức không muốn tỉnh lại.

“Tiểu thư, cô tỉnh chưa? “

Cô hầu gái đang tưới nước chậu hoa trong phòng thì vô tình thoáng nhìn thấy Kiều Ương Bạch nhếch khóe miệng, liền tới gần cô, nhẹ nhàng vỗ vai cô, thử gọi cô tỉnh dậy.

Dưới kích thích của ánh sáng ngọn đèn, khuôn mặt xanh xao của Kiều Ương Bạch dần dần hồng hào có sức sống, cảnh tượng trong mộng nháy mắt hóa thành hư vô. Cô cảm thấy đỉnh đầu có ánh sáng, ánh sáng càng lúc càng mạnh, khiến cô không khỏi chậm rãi mở mắt ra.

Thấy Kiều Ương Bạch đã tỉnh, cô hầu gái kinh hỉ cúi người tiến lên phía trước nói: “Thật tốt quá, tiểu thư, rốt cục cô đã tỉnh! Ông chủ nhất định sẽ rất cao hứng!”

Vừa khôi phục ý thức, đau đớn toàn thân cũng từ từ dâng lên, các vết thương trên người như đồng loạt kêu gào. Kiều Ương Bạch lập tức cảm thấy một hồi đầu váng mắt hoa, như là có ngàn vạn con kiến đang gặm cắn vết thương của cô. Giống như phi hành gia đánh mất trọng lực, đau đến mức cô rơi nước mắt lã chã.

 “Đau. . . Đau quá. . .” Kiều Ương Bạch cắn chặt răng, cô đã trải qua vô số lần đau xót, nhưng bản năng vẫn không thể chịu đựng được loại đau đớn này.

Cô hầu gái thấy mặt cô trắng bệch, đổ đầy mồ hôi lạnh, kinh hoảng hỏi: “Tiểu thư! ? Cô làm sao vậy ! ?”

Kiều Ương Bạch trong lòng nghĩ “Mình quả nhiên vẫn bị vứt ra ngoài, xương cốt đến tột đã gãy mấy cái vậy,  như vậy vậy mà vẫn có thể sống nổi sao”, chỉ là từ trong kẽ răng đi ra mấy chữ “Đau muốn chết”, liền suýt nữa khiến cô mệt mỏi kiệt sức.

“Tôi lập tức đi gọi bác sĩ và thông báo ông chủ! Xin cô kiên trì một chút! Cầu xin cô đó!” cả ngày hôm nay, nữ hầu nghe nói cô gái này vô cùng quan trọng đối với ông chủ, nếu lỡ cô ta gặp chuyện không may thì ông chủ tuyệt đối sẽ giận dữ. Vì vậy cô tranh thủ thời gian bỏ bình nước trong tay xuống, cực kỳ nhanh chạy ra ngoài, chạy về phía lầu một.

Thương Thụy Mặc vừa tan tầm về đến nhà không lâu, thay một bộ quần áo thoải mái đứng ở đại sảnh lầu một, tựa trên trên ghế sa lon, cầm tách trà do người hầu đưa tới, nhìn Nhuận Thạch đứng bên cạnh hỏi:”Cô ấy tỉnh chưa?”

Nhìn về phía lão đại ngay cả trong giờ làm việc cũng quan tâm tới tình trạng trị liệu của cô gái bị nhặt về, Nhuận Thạch cẩn thận lắc đầu: “Lão đại, thời điểm ngài thay quần áo tôi có lên xem thử, cô ấy vẫn chưa tỉnh.”

Còn chưa kịp hỏi kĩ, Thương Thụy Mặc liền phát hiện một hầu gái vừa lo lắng chạy xuống cầu thang xoắn ốc, vừa lớn tiếng nói: “Bác sĩ! Bác sĩ ở đâu !? “

“Tôi nhớ tôi đã nói ở trong dinh thự này, cho dù chuyện gì xảy ra đều không cho người hầu làm ra loại hành vi vừa chạy vừa la hét om sòm chướng tai gai mắt như vậy, quản gia đã dạy cô thế nào vậy hả!?” Thương Thụy Mặc đặt tách trà lại trong khay nước, quay mắt nhìn về phía nữ hầu.

Cô hầu gái vừa rồi còn trong trạng thái bối rối nữ nên không nhận ra ông chủ cũng ở đại sảnh lầu một, sau khi nghe thấy tiếng ông chủ, cô lập tức khiếp đảm dừng chân, khoanh tay đứng qua một bên.

“Đem lời vừa rồi nói tiếp” Thương Thụy Mặc rời ánh mắt khỏi người cô, một lần nữa ngồi trở lại ghế sô pha, tựa người vào sau.

Người hầu trong dinh thự này rất đông, trước đó cô chưa bao giờ nói chuyện nhiều với ông chủ. Hơn nữa có mấy lần cô cũng thấy được bộ dạng nổi giận của ông chủ, nên hai tay khẩn trương đan lại ở sau lưng, ấp úng nói: “Là. . . vị tiểu thư trên lầu kia đã tỉnh lại! Chỉ có điều cô ấy bị đau rất nghiêm trọng, tôi muốn giúp cô ấy gọi bác sĩ tới. . . Không nghĩ tới ông chủ. . . “

Không chờ cô nói hết, Thương Thụy Mặc liền nói với Nhuận Thạch: “Gọi mấy bác sĩ lập tức tới ngay, đợi cô ấy an ổn ra rồi thì thông báo cho tôi biết.”

“Vâng!” Nhuận Thạch đứng nghiêm một cái, quay người đi ra cửa.

Thương Thụy Mặc nhắm mắt lại nghỉ ngơi trong chốc lát, giống như đang muốn làm gì đó, lại giống như không muốn làm. Ngồi một lúc lâu, hắn mới đứng dậy, dọc theo cầu thang xoắn ốc đi vào thư phòng lầu ba.

Chuyện của năm năm trước hắn không cách nào vãn hồi, khuôn mặt ở trong đầu kia dù có xóa bỏ thế nào cũng không được, miệng vết thương kia cũng luôn che giấu ở sâu trong lòng hắn. Mục đích của hắn rất đơn giản, chính là muốn Kiều Ương Bạch tiếp tục sống, hơn nữa, còn phải trở thành một món đồ mặc hắn tùy thời lấy dùng.

Nhuận Thạch đã có việc xử lý, Thương Thụy Mặc đốt một điếu thuốc, nghĩ một lát, cầm lấy điện thoại nhấn một chuỗi dãy số.

Đợi không đến một phút đồng hồ, đã có người ở ngoài cửa thư phòng lễ phép gõ cửa.

“Vào đi.”

Tiếng nói vừa dứt, cánh cửa gỗ đắt giá bị mở ra, một người đàn ông cao lớn có mái tóc dài màu nâu nhạt đi vào.

“Lão đại, ngài gọi tôi.” thanh âm người đàn ông có chút nhẹ, nói chính xác hơn là rất ôn nhu, khuôn mặt trung tính mang theo nụ cười nhẹ nhàng.

Thương Thụy Mặc cũng không có bị nụ cười của thuộc hạ mình lây nhiễm, hắn lạnh lùng ra lệnh: “Quang Hựu, anh đi điều tra thân phận người phụ nữ tên Kiều Ương Bạch kia, càng kỹ càng càng tốt. Trong vòng hai ngày phải có trước mặt tôi.”

Nhận được nhiệm vụ mới, Quang Hựu hiển nhiên vô cùng vui vẻ, hắn cúi người: “Vâng, lão đại, tôi nhất định đem hết toàn lực hoàn thành tốt.”

“Tôi nói rồi, tôi không thích thấy người trước mặt nở nụ cười không hiểu thấu”. Thương Thụy Mặc lãnh đạm gạt tàn thuốc, “Đi xuống đi.”

Độ cong chỗ khóe miệng Quang Hựu biến mất, nhưng vẫn không che giấu được sự vui vẻ tràn đầy toàn thân như cũ. Hắn gật gật đầu, quay người đi ra ngoài.

Cửa được nhẹ nhàng khép lại, Thương Thụy Mặc đem ánh mắt dừng lại ở cuốn lịch trên bàn, nhìn ngày 3 tháng 9 được khoanh trong ô tròn màu đỏ, Thương Thụy Mặc như cười nhạo bản thân, mặc dù có được thiên hạ thì cũng không cách nào chạy thoát khỏi những kí ức bi thảm kia.

Hắn dùng sức đẩy ngã quyển lịch ra sau, phát ra một tiếng “BA~”. Sau đó hắn tựa vào thành ghế, giống như an tâm một ít mà nhắm mắt lại.

Bởi vì chỗ bị gãy xương truyền tới đau đớn, cho nên sau khi các bác sĩ tiêm một liều thuốc giảm đau cho Kiều Ương Bạch, lại tỉ mỉ kiểm tra toàn thân cho cô, xác nhận tình trạng của cô vẫn ổn, mới yên lòng rời khỏi.

Giày vò một hồi, sắc trời sớm đã chuyển qua đêm khuya.

Kiều Ương Bạch xác định mình không phải ở trong Bang Vĩnh Diệu, kiểu trang hoàng nội thất của Bang Vĩnh Diệu khắc sâu trong trí nhớ cô chính là cửa giấy kéo cùng thảm nền Tatami, còn có bảng hiệu tùy ý có thể thấy được. Đó là kiến trúc Nhật Bản trước sau như một, mà không phải phong cách Châu Âu cổ điển giống như kiểu trước mắt này.

Cô mơ hồ nhớ lại, bởi vì mình phạm lỗi nên bị lão đại Bang Vĩnh Diệu Hoắc Đông Thần hạ lệnh nghiêm hình tra tấn, hơn nữa còn bị ném ra bên ngoài, hai tiểu đệ trong bang tùy ý ném cô trong một cái ngõ. Trời trút mưa to, tại thời điểm cô sắp bất tỉnh, trong trí nhớ cô chi có duy nhất xúc cảm ngón tay hữu lực của người nào đó nắm cằm của cô và chiếc dù màu xanh da trời hơi nghiêng che mưa cho cô.

Đại khái là được người kia cứu rồi. Kiều Ương Bạch đã thành thói quen không có cuộc sống của riêng mình, chỉ nghĩ như vậy, liền đình chỉ suy nghĩ thứ khác.

Căn phòng ngủ cực lớn này được bài trí theo hướng Nam, trang trí tinh tế, tầm nhìn khoáng đạt. Cửa sổ được lau đến trong suốt, ánh trăng huyền ảo trên nền trời xanh đen, điểm xuyến thêm những vì sao đầy trời, cơn mưa lớn đêm qua khiến cho không khí chân núi càng thêm tươi mới mát mẻ, khắp nơi đều tràn đầy hương vị sự sống sinh sôi nảy nở.

Kiều Ương Bạch biết rõ mình đại khái đã kết thúc quãng thời 5 năm dài đằng đẵng trong Bang Vĩnh Diệu, nhưng cô không biết tương lai nghênh đón kế tiếp là như thế nào. Cuộc sống 5 năm bị giam lỏng trong tổ chức hắc đạo đã khiến cô từ một thiếu nữ tuổi 17 ngây thơ rực rỡ lột xác thành người phụ nữ 22 tuổi trải qua thật lắm thăng trầm. Vươn bàn tay đón lấy ánh trăng trong phòng, cô đã không cảm thấy kinh hoảng cũng không cảm thấy may mắn. Cô chỉ là lẳng lặng nằm yên, vận mệnh của cô từ năm năm trước đã bắt đầu  không còn ở trong tay cô nữa rồi, cô biết rõ tương lai ở cách mình rất xa, rất xa, vĩnh viễn ở nơi mình không thể chạm đến, cho nên cô cũng có thể không thèm nghĩ nữa.

E rằng chỉ có cô tự mình biết, đó không phải là vì cô kiên cường, mà là lòng cô đã kiệt sức, mình đầy thương tích.

————-Lịch ra truyện———–

Do ad nhà bận rộn nên truyện sẽ đổi ngày ra, tập trung vào thứ 7-cn, chi tiết coi thêm ở Lịch ra truyện ghi ở tab home nhé. 

Advertisements

5 thoughts on “Tinh yeu nay khong ban_Chap 3

  1. Pingback: [NEW] Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s