Tinh yeu nay khong ban_Chap 4

Chương 4_ Nghênh đón

101715

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Hai ngày từ sau khi Kiều Ương Bạch rời đi này, Bang Vĩnh Diệu gà chó không yên, lòng người bàng hoàng.

Mọi người trong bang đều biết rõ chuyện  Kiều Ương Bạch được lão đại bao nuôi suốt 5 năm, bởi vì lén lút đưa cơm cho một cô bé bị nhốt ở trong địa lao đồng thời còn cố gắng giúp cô ta chạy trốn, mà làm cho Hoắc Đông Thần giận dữ. Vốn cô chỉ cần thành khẩn xin lỗi và tiếp nhận một chút trừng phạt nho nhỏ là có thể được bỏ qua, nhưng hết lần này tới lần khác cô lại không chịu cúi đầu nhận lỗi.

Trong số tất cả tình nhân của Hoắc Đông Thần, Kiều Ương Bạch là người được sủng ái nhất, hơn nữa còn được sủng tới 5 năm. Rất nhiều người đều không thể lý giải tại sao hắn lại cảm thấy hứng thú với một tình nhân lâu như vậy.

Nhưng Hoắc Đông Thần là một người có lòng tự trọng rất cao, hơn nữa tính cách lại bá đạo ngoan độc, hắn không cách nào dễ dàng tha thứ người phụ nữ mình sủng ái nhất làm ra loại hành vi trái với quy định trong bang.

Sủng ái thì sủng ái, Bang Vĩnh Diệu có quy định của Bang Vĩnh Diệu, nếu Kiều Ương Bạch đã không biết phân biệt, Hoắc Đông Thần liền không chút do dự ra lệnh cho thủ hạ bẻ gãy hai chân của cô rồi ném cô vào trong màn mưa. Với hắn mà nói, thiếu một tình nhân đê tiện cũng không sao cả, nhưng quy củ trong bang thì không thể phá.

Cho nên những người hiểu rõ tính tình lão đại Bang Vĩnh Diệu đều cho rằng, nếu như Kiều Ương Bạch không cúi đầu, Hoắc Đông Thần sẽ tuyệt đối không cho phép cô trở về.

Thế nhưng lần này bọn họ đã sai rồi.

“Đi, tìm Ương Bạch trở về cho tôi.”

Trận mưa đêm hôm đó dường như là một đêm ngủ không ngon giấc của lão đại Bang Vĩnh Diệu Hoắc Đông Thần, cho nên hắn mới có thái độ khác thường ra lệnh thuộc hạ ra ngoài tìm Kiều Ương Bạch – người bị ném ra ngoài đêm hôm qua trở về.

Tuy có rất nhiều người trong bang đầy bụng nghi vấn, kinh ngạc đến cực điểm, nhưng không ai dám biểu hiện ở trên mặt, chỉ dựa theo phân phó của Hoắc Đông Thần đi ra ngoài tìm người.

 Nhưng, toàn bộ kết quả tìm kiếm lại là — Kiều Ương Bạch mất tích.

Bang Vĩnh Diệu là một trong những tổ chức hắc đạo hàng đầu Châu Á, những năm gần đây dưới sự lãnh đạo của Hoắc Đông Thần càng không ngừng phát triển, mọi nơi đều có mạng lưới quan hệ khổng lồ. Bằng thế lực của Bang Vĩnh Diệu, cho dù là một con chuột cũng đừng mong chạy thoát, thế nhưng lần này lại cố tình tìm không thấy một người lớn còn đang sống sờ sờ. Đáng sợ hơn chính là, người này còn là người phụ nữ có vẻ rất quan trọng đối với lão đại!

“Thùng cơm! Một lũ thùng cơm!*” Hoắc Đông Thần hất toàn bộ văn kiện trên bàn gỗ xuống mặt đất, rống giận với đám tiểu đệ đang run lẩy bẩy ở phía dưới: “Chỉ là một người phụ nữ mà cũng khó tìm như vậy sao!? Một đám vô dụng! Đều xéo ngay hết cho tao!”

(*) Thùng cơm ở đây có thể hiểu là một đám vô dụng #Mi

Hoắc Đông Thần trong cơn giận dữ hai mắt đỏ thẫm  giống như một con báo, người nào chọc hắn người đó liền gặp họa, các tiểu đệ bị hắn dọa sợ tới mức trợn mắt há mồm, tranh thủ thời gian chạy ra khỏi phòng.

“Người này đến cùng là đi nơi nào !?” Hoắc Đông Thần nôn nóng đem bàn tay lớn cào tóc, bất an đi dạo quanh nhà.

Thân là một trong những cận vệ của Hoắc Đông Thần, A Kỳ tỉnh táo nói: “Lão đại, tôi đã hỏi qua hai tiểu đệ đưa Kiều tiểu thư ra ngoài hôm đó rồi. Thật sự là bọn họ đã ném cô ấy vào hẻm nhỏ bên cạnh đường Thủy Nguyên, bọn họ không cần phải nói dối, cái này đối với bọn họ không có lợi.”

“Cái này còn cần cậu nói ư !?” Trên gương mặt anh tuấn của Hoắc Đông Thần xuất hiện một tia sát khí, “Hai chân bị bẻ gãy, toàn thân đều là tổn thương, cô ấy có thể chạy được bao xa? Đừng nói là đi, cô ấy có thể bò bao xa? Nhất định là bị người nào đó cứu được!”

A Kỳ gật gật đầu: “Thế nhưng đó là một hẻm nhỏ tầm thường, trời mưa to như vậy lại càng không có bao nhiêu người đi qua, nếu hỏi thăm người xung quanh e là cũng không có kết quả.”

“Như vậy thì cậu mang thêm mấy người chia nhau đi tới các bệnh viện trong thành phố điều tra, phòng khám bệnh nhỏ cũng không được bỏ qua. Ương Bạch kiên trì không chịu nhận sai, vậy trước cứ bắt cô ấy trở về rồi nói sau.” Hoắc Đông Thần đi đến đài thưởng hoa rồi ngồi xếp bằng xuống, “Đúng rồi, cô bé mà trước đó Ương Bạch muốn thả đi hiện tại thế nào rồi?”

“Vẫn còn giam giữ trong địa lao.”

“Đưa cô ta đi Thái Lan.”

Nhắc tới Thái Lan, A Kỳ theo phản xạ nói một câu: “An bài đến Bangkok làm nhân viên mát xa sao? Tôi sẽ lập tức thi hành.”

“Không, an bài cho cô ta một công việc thể diện một chút, cách mấy chỗ hắc ám này càng xa càng tốt.” Hoắc Đông Thần một tay chống sàn nhà sau lưng, một tay cầm thuốc lá, ngửa đầu nhìn bầu trời, sau nửa ngày mới tiếp tục nói, “A kỳ, cậu có biết nguyên nhân Ương Bạch sống chết cũng không chịu nhận sai hay không ?”

Đột nhiên bị lão đại hỏi, A Kỳ thoáng suy tư một chút, thành thật trả lời: “Thuộc hạ không cùng Kiều tiểu thư nói qua mấy câu, cái này thuộc hạ không biết.”

Hoắc Đông Thần nhắm mắt lại, không nói thêm gì nữa, A Kỳ cũng yên tĩnh đứng ở bên cạnh.

Cứ như vậy trầm mặc khoảng một phút đồng hồ, Hoắc Đông Thần đột nhiên mở mắt ra, tâm tình nhẹ nhõm, giống như cười mà không phải cười nói: “Đừng nhìn thấy cô ấy theo tôi 5 năm, tính tình lại khác hoàn toàn với những phụ nữ cam tâm tình nguyện đi theo tôi. Cô ấy tuy biến thành trạng thái mặc người chém giết, nhưng góc cạnh lại không bị tôi mài đi bao nhiêu.”

A Kỳ không đoán được tâm tư lão đại, không biết vì sao tâm tình lão đại thoáng cái lại chuyển tốt, vì vậy không dám nói tiếp, chỉ nghe lão đại nói.

Thế nhưng Hoắc Đông Thần không nói quá nhiều về nguyên nhân vì sao Kiều Ương Bạch không chịu nhận sai.

“Xem ra lần này nếu tìm được cô ấy, tôi phải tận tình nói chuyện với cô ấy rồi.” Thuốc lá trong tay Hoắc Đông Thần đã hết, hắn hướng về sau khoát tay áo, “Cậu đi xuống đi, tôi muốn yên tĩnh một chút.”

A Kỳ gật đầu, vừa nói: “Thuộc hạ sẽ mau chóng điều tra các bệnh viện lượt”, vừa lui về phía sau đẩy cửa ra.

Trong sân âm thanh nước chảy từ ống trúc phát ra “Lách tách”, cả không gian tựa hồ một mảnh yên lặng. Không có người thấy được lãnh ý lan tràn trong mắt Hoắc Đông Thần.

———–Hye Mi Sweet Home————-

Điều đáng kinh ngạc nhất thế giới đó là khi bạn thức dậy thì thấy vây quanh giường mình đều là những người xa lạ.

Kiều Ương Bạch lập tức dùng tay che mắt, không biết làm sao.

Sáu nữ hầu nhón chân chụm đầu lại nhìn Kiều Ương Bạch như nhìn động vật quý hiếm.

“Oa, thần linh ơi, cô ấy thật sự rất xinh đẹp nha. . .”

“Đúng vậy, khi mở mắt ra thì càng xinh đẹp hơn. Thật không hổ là người ông chủ vừa ý, thật hâm mộ.”

“Hơn nữa đây chỉ là mặt mộc thôi nha, vậy sau khi trang điểm lên thì không phải càng thêm hấp dẫn sao?”

Kiều Ương Bạch đầu đau như muốn nứt, vươn tay ra rồi xòe năm ngón quơ quơ trước mắt mình, có thể là bởi vì bị thương nên phản ứng có chút trì độn, cô lại mất vài giây đồng hồ mới xác nhận mình thật sự đã tỉnh.

“Tối hôm qua nghe nói tiểu thư đã tỉnh, chúng em đều rất ngạc nhiên, cho nên sáng nay ông chủ vừa rời khỏi là mấy người chúng em liền cùng nhau vụng trộm đến xem tiểu thư.” Một nữ hầu cách Kiều Ương Bạch gần nhất cười ngọt ngào nói, “Thật có lỗi, không có mạo phạm đến tiểu thư chứ?”

Kiều Ương Bạch lạnh nhạt nhìn những cô hầu gái nhiệt tình này, trong một hoàn cảnh lạ lẫm cô không tin người lạ, cho nên cô quyết định không nói lời nào.

Kiều Ương Bạch không nói, lại đem tay bỏ xuống, thả trên bụng.

Một nữ hầu khác kiên trì không ngừng hỏi thăm: “Có đau lắm không?”

Kiều Ương Bạch thê lương nở nụ cười, nhưng bên trong nụ cười này rõ ràng mang theo chút ít bi ai, những nữ hầu này đương nhiên không nhìn ra, bởi đó cũng không phải tổn thương đơn thuần. . .

“Ông chủ thuê rất nhiều bác sĩ lợi hại, vẫn luôn bận rộn túc trực, tiểu thư nhất định sẽ khá hơn.” Một hầu gái ngây thơ cổ vũ Kiều Ương Bạch, khiến người tuyệt vọng đối với thế giới này như cô không khỏi sinh ra một tia bất đắc dĩ.

Kiều Ương Bạch thủy chung không nói gì, đám nữ hầu thấy tâm tình cô có chút không tốt, liền lặng lẽ lui ra ngoài, chỉ chừa một người quét dọn trong phòng.

Kiều Ương Bạch nằm tới mức cơ bắp đau nhức, muốn hoạt động một chút, lại bởi vì hai chân bị bó vào thanh nẹp nên không cách nào nhúc nhích, vì vậy, sau khi thử nghiệm một lúc liền buông tha ý nghĩ này.

Nữ hầu đang quét dọn thấy cô nhàm chán, liền tự giới thiệu mình: “Em tên là Tiểu Ninh.”

Tiểu Ninh căn bản không chờ mong Kiều Ương Bạch sẽ tự giới thiệu mình lại với cô, cho nên vừa nói xong lại bắt đầu thu dọn tàn hoa bên ngoài bình hoa.

“Đúng rồi, Kiều tiểu thư, về sau em và người tên là Tiểu Đào sẽ cùng phụ trách chăm sóc tiểu thư. Lát nữa cô ấy cũng sẽ tới, hy vọng tiểu thư chiếu cố nhiều hơn.”

Kiều Ương Bạch đối với bất luận cái gì đều không có hứng thú, cô không quan tâm vì sao mình lại ở đây, cũng không quan tâm tương lai cô sau này sẽ như thế nào, cô hiện tại thầm nghĩ muốn lẳng lặng nằm yên.

Ngược lại Tiểu Ninh bắt đầu tự nhiên nói chuyện: “Khuya ngày hôm trước,em đang làm việc ở lầu một thì thấy Nhuận Thạch tiên sinh cõng tiểu thư vội vã chạy vào cửa. Lúc ấy toàn thân tiểu thư ướt đẫm, trên người còn chảy rất nhiều máu, làm em giật cả mình. Ah, đúng rồi, Nhuận Thạch tiên sinh là cấp dưới của ông chủ, quanh năm đều đi theo bên người ông chủ, còn có Quang Hựu tiên sinh và A Minh tiên sinh nữa.”

Kiều Ương Bạch trong lòng tự hiểu rõ dinh thự này xa hoa, mặc dù cô không biết bên ngoài như thế nào, nhưng nhìn trình độ xa hoa của căn phòng này liền có thể biết rõ người cứu mình là nhân vật như thế nào.

Mà kết quả được người như vậy cứu chính là mình sẽ khởi đầu cuộc sống khác với lúc ở Bang Vĩnh Diệu.

Thấy Kiều Ương Bạch từ đầu đến cuối đều không có hứng thú với những chuyện này, Tiểu Ninh nhẹ nhàng nói: “Em còn tưởng tiểu thư sẽ hỏi về rất nhiều về ông chủ cơ đấy.”

Tôi không thể trốn tránh. Tất cả mọi chuyện đều đã như vậy, dù tốt hay xấu, tôi cũng không muốn hỏi nhiều thêm nữa. Đối với tôi mà nói, tương lai là chuyện rất xa vời, tôi chỉ nghĩ tới sống qua được ngày hôm nay mà thôi.

Đúng vậy, tôi chỉ nghĩ sống qua được ngày hôm nay mà thôi. Kiều Ương Bạch bình tĩnh nghĩ.

“Đã không sao rồi, Kiều tiểu thư. Mặc dù mọi người đều rất kinh ngạc ông chủ quan tâm tới tiểu thư không giống bình thường, nhưng em nghĩ ông chủ có lý do của mình. Ông chủ tuy rất nghiêm khắc, nhưng lại là một người rất tốt.” Tiểu Ninh vừa linh hoạt lấy hai tay giúp Kiều Ương Bạch mát xa bả vai, vừa nói.

Kiều Ương Bạch tuy lãnh đạm nhưng cũng biết lúc này nên đáp trả Tiểu Ninh bằng một nụ cười tự nhiên.

Tiểu Ninh ôn nhu cười: “Hôm nay là thứ bảy, giữa trưa ông chủ sẽ về. Nếu ngài ấy biết tiểu thư đã tỉnh, nhất định sẽ lập tức tới thăm cô.”

Cảm giác được cơ bắp trên bờ vai thoải mái một ít, Kiều Ương Bạch đưa mắt nhìn sang đồng hồ treo trên vách tường.

Đồng hồ nhỏ gọn không có kí hiệu, kim phút chỉ thẳng xuống phía dưới, cùng kim giờ hợp thành một góc 165 độ.

11 giờ 30 phút, còn 30 phút nữa.

Cô còn nhớ rõ lần đầu gặp lão đại Bang Vĩnh Diệu Hoắc Đông Thần, cô sợ hãi khóc lóc, càng không ngừng hô hào “Không muốn! Không muốn! Cầu xin anh buông tha tôi.” . Nhưng lần này, cô đã đeo trên mặt mình một mặt nạ không chút gợn sóng sợ hãi, nghênh đón cô sẽ lại là tình cảnh như thế nào đây?

#Mi: nghênh đón em sẽ là anh xã có máu tsun chứ sao, ahihihi :3

Advertisements

10 thoughts on “Tinh yeu nay khong ban_Chap 4

  1. Pingback: [NEW] Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s