Hop cuu tat hon_Chap 36

Chương 36

f316c73a274aa36d720490c83d82def3xd3

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Thời điểm trời sắp sáng, tôi cẩn thận nói với Hàn Tương Luy đang ngồi ở một bên đọc sách: “Tôi muốn đi WC…”

“Ừ…” Hàn Tương Luy cũng không ngẩng đầu lên nói: “Cái cửa nhỏ đằng kia chính là WC.”

Bình tĩnh như vậy sao? Không sợ tôi chạy trốn à?

Tôi vụng trộm liếc Hàn Tương Luy một cái liền nhanh chóng chạy tới WC, cái WC này cũng rất là đơn sơ, bất quá tôi rất nhanh liền hiểu vì sao Hàn Tương Luy một chút cũng không lo lắng rồi, bởi vì trên cơ bản tôi không có khả năng chạy trốn, trừ phi tôi muốn chết…

Trong nhà vệ sinh chỉ có một cái cửa sổ rách rưới, hơn nữa bên ngoài chính là biển cả…

Tôi ghé sát vào bên cửa sổ nhìn xuống, cái vách núi này khá là dốc, tính trường hợp nhảy xuống, nếu không rơi vào biểu sâu mà là nện vào đá ngầm, cho dù không tan xương nát thịt cũng phải bán thân bất toại nha…

Nhưng lúc này mà không chạy thì sẽ không còn cơ hội nữa, tôi cũng không thể cứ trơ mắt nhìn Tử Lưu và Thẩm Tang Miên đi chịu chết vì tôi như vậy được!

Nghĩ đến con trai, tôi giống như lại có thêm sức mạnh, tôi bò lên trên bệ cửa sổ, hơi cúi đầu nhìn xuống dò xét.

Con mẹ nó, sao lại cao như vậy … Hơn nữa còn tối như mực, căn bản là không thấy rõ có đá ngầm hay không, tôi sẽ không phải cứ như vậy mà đi đời nhà ma lun chớ?

Tôi hít sâu một hơi, trong lòng mặc niệm: Diêm Thanh, không phải sợ, thời trung học không phải mày nằm trong đội bơi lội sao? Mặc dù đã vài năm không có tập luyện, nhưng ngụp lặn gì đó trong biển vẫn là có thể, hơn nữa mày từ nhỏ đến lớn đều xui xẻo, lần này ông trời chắc có lẽ không tàn nhẫn tới mức cho mày đập phải đá ngầm luôn đâu, đúng không?

Ai goo, cái này hình như không đúng lắm, nếu nói như vậy, khả năng tôi xui xẻo va phải đá ngầm khá lớn nha…

Bất quá chưa đợi tôi đấu tranh nội tâm xong thì đã nghe thấy tiếng gõ cửa.

“Còn chưa xong sao?” Hàn Tương Luy ở cửa hô.

“Chưa xong, bị táo bón rồi!” Tôi hướng về phía ngoài cửa rống một tiếng.

Thời điểm Hàn Tương Luy nói ra câu “Tôi muốn bọn họ chết” kia, sợ hãi của tôi đối với  hắn lập tức biến mất.

Tôi chỉ cảm thấy giận dữ, người đàn ông này thật sự là quá cực đoan rồi, con của tôi lại không có giết cả nhà hắn, hắn muốn giết nó làm gì? Có lẽ tôi thật sự không phải người cùng thế giới với bọn họ, tôi không có biện pháp hiểu rõ nổi khổ tâm và đạo nghĩa của bọn họ, nhưng tôi cũng không muốn hiểu, tôi chỉ biết một việc, đó chính là tôi không thể để cho con của mình bị thương tổn.

Cho dù hắn có nỗi khổ tâm thấu tận trời xanh thì cũng không được đụng tới con trai bà đây!

Hiện tại, tôi chỉ sợ ngày mai Thẩm Tang Miên thật sự mang theo Tử Lưu đến nơi hẹn, tôi tình nguyện chính mình chết cũng không muốn Tử Lưu bị uy hiếp, tôi nếu có thể đào thoát thì đương nhiên rất tốt, nếu tôi thật sự xui xẻo chết mất cũng không sao, tôi tin tưởng Thẩm Tang Miên, nếu ngày mai không thấy tôi, hắn cũng tuyệt đối sẽ không để mặc mình bị người ta bức hiếp một cách không rõ ràng như vậy.

Nghĩ như vậy, trong lòng tôi giống như lại có chút dũng khí, nhưng khi tôi cúi đầu nhìn biển cả tối như mực kia, dũng khí tựu lập tức rút đi hơn phân nửa, làm sao bây giờ, tôi vẫn có chút nhát gan nha!

Đúng lúc này cửa bỗng nhiên bị người ta đá văng, tôi quay đầu lại, nhìn thấy Hàn Tương Luy đang vọt tới về hướng tôi, lập tức chạy đến bên cửa sổ rồi, tôi biết mình không thể do dự nữa, chết thì chết thôi!

Tôi nhắm mắt lại nhảy xuống, nhưng là ngay một khắc nghìn cân treo sợi tóc, một bàn tay cường hãn bỗng nhiên xuất hiện túm tôi lại!

Vì vậy bà đây liền nửa nhảy nửa không kẹt ở cửa sổ, nửa thân thể ở bên ngoài, nửa thân thể bị Hàn Tương Luy ôm lấy, duy trì một vị trí khá xấu hổ …

Hàn Tương Luy chợt dùng lực kéo tôi vào, sau đó quăng xuống mặt đất.

Eo của tôi vừa mới chà xát trên bệ cửa sổ, đau gần chết, hiện tại lại bị Hàn Tương Luy ném như vậy, vừa vặn đụng vào tường xi-măng, đau muốn khóc.

Biểu tình của Hàn Tương Luy khá dữ tợn, hắn nắm cằm của tôi, nói: “Diêm Thanh, đừng khảo nghiệm sự kiên nhẫn của tôi!”

Nhìn bộ dáng này của hắn, tôi bỗng nhiên lại bật cười, tôi chịu đựng đau nhức kịch liệt ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Hàn Tương Luy, là anh đang khảo nghiệm sự quyết tâm của tôi mới đúng! Cái gì gọi là sau khi rời khỏi đây thì quên đi hết thảy? Quên cái rắm ấy! Anh cảm thấy mất đi con trai tôi còn có thể tiếp tục tham sống sợ chết sao? Hoặc là, anh cho rằng tôi có thể yên tâm thoải mái khi Thẩm Tang Miên vì tôi mà bị anh làm tổn thương sao? Nếu như anh hiểu tôi dù chỉ một chút, thì anh nên biết tôi làm không được.”

“Chuyện này không tới phiên em nói!”

Nói xong Hàn Tương Luy liền nâng tôi đi ra ngoài, sau đó trực tiếp ném lên cái giường ván gỗ.

“Anh muốn làm gì!” Tôi trừng mắt hắn nói.

“Ngủ.” Hàn Tương Luy không thèm để ý tôi, cũng nằm chết dí trên cái giường ván gỗ, tôi muốn lùi vào trong, nhưng eo lại bị người ta bắt lấy, nhất thời không nhúc nhích được, Hàn Tương Luy thuận thế ôm chặt tôi, tôi định đẩy hắn ra lại nghe thấy hắn nói: “Đừng nhúc nhích, hãy nghe tôi nói.”

“Con khỉ mới nghe anh nói!” Tôi giơ tay lên định đánh hắn, lại bỗng nhiên nghe hắn nói: “Tôi có thể không đụng đến Tử Lưu, nhưng em phải đáp ứng tôi, về sau không cho nó có bất kì quan hệ nào với Thẩm gia , như vậy, tôi có thể coi thằng bé chỉ là con của em.”

“Vậy còn Thẩm Tang Miên?”

Hàn Tương Luy không trực tiếp trả lời tôi, chỉ thắt chặc tay lại, nói: “Hiện tại em nên ngoan ngoãn nghỉ ngơi cho tốt, đợi đến ngày mai, khi mọi chuyện đều kết thúc, tôi liền thả em đi, Thanh Thanh, em có biết không, vừa rồi em nhảy xuống tôi có bao nhiêu sợ…”

“Hàn Tương Luy, tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi.” Tôi đẩy hắn ra, nhịn đau đứng dậy, kéo ra khoảng cách với hắn, nói: “Tôi sẽ không dễ dàng tha thứ chuyện anh tổn hại đến Thẩm Tang Miên, cho dù tôi không ngăn cản được, tôi cũng vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho anh.”

Tôi ở góc giường yên lặng giằng co cùng Hàn Tương Luy, hắn ngưng mắt nhìn tôi, ánh mắt kia giống như ánh trăng lạnh lẽo, vừa lạnh vừa thông suốt.

Thật lâu sau Hàn Tương Luy mới mở miệng nói: “Em còn yêu hắn, phải không? Nhưng tối hôm qua không phải em nói với hắn rằng hãy buông tha cho em sao? Nếu không phải hắn quát mắng bảo hai kẻ vệ sĩ kia đi, nếu không phải hắn thất hồn lạc phách rời khỏi, làm sao tôi có thể dễ dàng bắt em lại như vậy, làm sao tôi có thể uy hiếp được hắn?”

Hàn Tương Luy đang cười, nhưng nụ cười của hắn lại rất lạnh lẽo, hắn kề sát vào tôi, nói: “Diêm Thanh, nếu như tôi giết Thẩm Tang Miên, em chẳng phải sẽ hận tôi sao? Vậy em hận tôi đi, hận tôi tốt hơn so với việc quên tôi đi.”

Nếu như không phải tôi đánh không lại hắn, hiện tại tôi nhất định một tát quất cho hắn choáng váng luôn rồi, người đàn ông này sao lại  biến thái như vậy!

“Hàn Tương Luy, rốt cuộc là thâm cừu đại hận gì mà khiến anh nhất định phải không chết không ngừng? Anh có cần phải biến thái như vậy hay không ?”

Hàn Tương Luy nở nụ cười, cười đến tê tâm liệt phế, thậm chí trong một thoáng tôi cảm thấy lời vừa rồi có chút nặng.

“Em biết vì sao Thẩm Tang Miên lại coi trọng Tào Nặc Sa như vậy không?” Hắn bỗng nhiên không báo trước hỏi.

Hắn bỗng nhiên hỏi tôi, tôi không biết vì sao hắn lại nhắc đến chuyện này, chỉ là Tào Nặc Sa vẫn luôn là một cái gai trong lòng tôi, nhắc tới cô ta, trong lòng tôi cảm thấy có chút không thoải mái.

Hàn Tương Luy không nhìn tôi, mà nhìn về phía trước, hắn thậm chí không giống như là đang hỏi hỏi tôi, mà giống như đang tự nói chuyện.

“Thẩm Tang Miên còn có một người anh.”

“Anh ta còn có một người anh?”

Sao từ trước tới giờ tôi đều chưa nghe nói qua…

“Chẳng qua anh của hắn không sống quá ba tuổi liền bị ám sát rồi.” Nói xong Hàn Tương Luy lại vô ý thức đi tới bên cửa sổ, đốt một điếu thuốc nói: “Là bị người của ba tôi giết.”

Lại có chuyện như vậy sao!

Tôi trừng lớn mắt nhìn xem Hàn Tương Luy, chỉ cảm thấy giống như trong lòng mình giống như có ngàn cái trống đập dồn dập inh ỏi.

Hắn tiếp tục nói: “Về sau Thẩm Tang Miên mới được sinh ra, lúc hắn sinh ra bên ngoài cơ hồ không hề biết tin tức, chỉ biết là Thẩm gia lại có người thừa kế, nam nữ tuổi tác tất cả đều không thể xác định, có lẽ lão gia hỏa Thẩm Phi Hồ kia cũng biết sợ, nếu không cũng sẽ không cho Thẩm Tang Miên cái tên như vậy…

“Chuyện… Chuyện đó thì có quan hệ gì với Tào Nặc Sa ?”

“Em chắc cũng biết Thẩm gia nguyên lai bắt nguồn từ hắc bang, khi đến thế hệ ba của Thẩm Tang Miên, Thẩm Phi Hồ này mới bắt đầu tẩy trắng. Tào, Tề hai nhà không biết từ lúc nào đã bắt đầu đi theo Thẩm gia, giống như tôi cũng không biết từ lúc nào mà Hàn gia bắt đầu kết thù kết oán với Thẩm gia.”

“Cho nên chính vì vậy mà Thẩm Tang Miên mới xem trọng Tào Nặc Sa?”

“Là vì Tào Nặc Sa cứu hắn một mạng…” Nói xong Hàn Tương Luy lại nở nụ cười, trong mắt hắn hiện lên một tia bạo ngược, nhưng rất nhanh liền lặng xuống giống như bình minh trước đêm tối vậy.

Hắn chậm rãi mở miệng nói: “Năm đó, Thẩm Tang Miên chắc là cỡ sáu tuổi nhỉ? Còn Tào Nặc Sa hình như là mười tuổi… Khi đó thủ hạ của ba tôi tiến vào căn biệt thự cạnh bờ biển, mẹ của Thẩm Tang Miên là một vị phu nhân bình thường, bà ta nghe thấy tiếng súng liền lập tức bịt miệng con trai, nhốt hắn vào trong một tủ chứa đồ. Bất quá bà ta không hổ là diễn viên nổi tiếng, nghe thấy có người phá cửa bà ta liền lập tức ôm lấy Tào Nặc Sa khi ấy tới đó để nghỉ hè.”

“Bà ta ôm thật chặt Tào Nặc Sa, toàn thân càng không ngừng run rẩy, một bên khóc, một bên hoảng sợ kêu to…”

Hàn Tương Luy lại toát ra ánh mắt giống như ác ma, hắn học ngữ khí của Thẩm phu nhân nói: “Đừng làm hại con gái của tôi, đừng làm hại Tang Miên của tôi, van xin các người, đừng làm hại Tang Miên của tôi, đừng làm hại Tang Miên của tôi…”

Nói xong hắn lại phá lên cười: “Em nói người đàn bà này có phải là rất thông minh hay không, cứ như vậy hù dọa xong mấy gã đàn ông cao lớn thô kệch rồi. Cũng may mắn mà có Tào Nặc Sa, cô bé kia vậy mà một tiếng cũng không nói, chỉ mặc cho Thẩm phu nhân ôm mình, cũng không biết là do sợ hãi hay là ngu ngốc giống ba mẹ của cô ta. Nếu không, hơn hai mươi năm trước đã kết thúc, sao lại kéo đến bây giờ?”

“Sau đó… Tào Nặc Sa như thế nào?” Hỏi xong tôi mới phát hiện thanh âm của tôi cũng đều run rẩy.

“Hai người phụ nữ bị một đám đàn ông bắt được thì còn có thể thế nào?” Hàn Tương Luy cười hỏi ngược lại.

Tôi bỗng nhiên cảm thấy vô cùng không tốt, chỉ cảm thấy có cái gì nhéo lấy lòng tôi, ẩn ẩn đau nhức.

“Đám khốn kiếp, các người là lũ biến thái!” Tôi nhìn Hàn Tương Luy quát: “Lúc đó cô ấy chỉ mới là đứa bé!”

Thế nhưng Hàn Tương Luy lại một bộ dạng không sao cả, hắn nhún nhún vai nói: “Chuyện này lạ lắm sao? Đây chính là cuộc sống của chúng tôi, cuộc sống của Thẩm Tang Miên cũng đã từng là cái dạng này.”

Nói xong hắn cười tà đi đến trước mặt tôi, nói: “Về sau Thẩm Phi Hồ cũng làm như thế với mẹ và chị tôi, em nói xem, là ai nợ ai?” Hắn vỗ vỗ mặt tôi, nói: “Tôi thậm chí mất đi ba mẹ, khi đó tôi bất quá cũng chỉ sáu tuổi đã phải theo tâm phúc của ba chạy trối chết, sao không thấy em đau lòng cho tôi?”

Tôi ngơ ngác nhìn Hàn Tương Luy, nói: “Đó là nguyên nhân sao? Là nguyên nhân không phải anh thì là anh ấy chết? Nhưng đây đã là chuyện của bậc cha chú rồi, các người không thể buông tha sao?”

“Làm sao để buông tha?” Hai mắt Hàn Tương Luy đỏ ngầu, hai tay hắn gắt gao kìm ở bờ vai tôi, trừng mắt nhìn tôi nói: “Từ nhỏ đến lớn tôi đều được dạy rằng phải báo thù, cũng giống như Thẩm Tang Miên được dạy rằng phải bảo vệ TC vậy, Diêm Thanh, không phải mỗi người đều giống như em chỉ vì mình mà sống, em biết em sống ích kỷ đến mức nào không? Em biết lời nói vừa rồi của em đơn giản cỡ nào không?”

Tôi bị Hàn Tương Luy hỏi đến sửng sốt, nhưng không đợi tôi nghĩ nhiều, điện thoại Hàn Tương Luy đã vang lên.

Sau khi hắn cúp điện thoại liền đi tới trói chặt tay chân của tôi, tôi vừa giãy dụa vừa la lớn: “Anh lại muốn làm cái gì!”

Hàn Tương Luy một bên bịt chặt miệng tôi, một bên khẽ cười một tiếng nói: “Ngoan, đừng nhúc nhích, sắp xong rồi, bởi vì nhân vật chính của chúng ta đã đến, em lập tức được giải thoát rồi, tôi cũng thế.”

Lúc này, mặt trời sáng sớm rốt cục đã lên cao, tôi biết rõ, Thẩm Tang Miên đã đến.

—————–hmsh—————-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Đến giờ tắt đèn đi ngủ rồi, các đồng chí có gì thì cứ nhắn lại, ngày mai Thạch sẽ chậm rãi hồi âm! *Vuốt ve các đồng chí đã vất vả đợi văn* …

 

Advertisements

2 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 36

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s