Tinh yeu nay khong ban_Chap 5

Chương 5: Thân phận

101715

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Thương Thụy Mặc đúng 12 giờ trưa thì về đến nhà, sau khi dùng cơm trưa trở lại thư phòng, Nhuận Thạch báo cáo với hắn Kiều Ương Bạch đã tỉnh lại, hơn nữa tình trạng rất tốt.

Đáng tiếc Tiểu Ninh và Kiều Ương Bạch, thậm chí là cả Nhuận Thạch đều đoán sai, Thương Thụy Mặc nghe xong chỉ có mặt không biểu tình gật đầu, ngoài ra không làm bất cứ hành động gì khác.

Quang Hựu đứng ở một bên ung dung đưa tư liệu điều tra tra được về Kiều Ương Bạch lên.

Tư liệu chỉ có vỏn vẹn hai tờ giấy A4 mỏng manh nhưng lại khiến người ta trong lòng run sợ.

Thương Thụy Mặc lật xem từng tờ, biểu lộ trên mặt vẫn không có biến đổi. Quang Hựu đứng bên cạnh trình bày: “Ba mẹ Kiều Ương Bạch bởi vì thiếu nợ mà  bán cô cho Bang Vĩnh Diệu. Cô ở Bang Vĩnh Diệu suốt 5 năm, tình huống cụ thể tuy không rõ lắm, nhưng xác định cô là một trong những tình nhân của lão đại Bang Vĩnh Diệu Hoắc Đông Thần.”

Thương Thụy Mặc đem tư liệu còn chưa đọc xong đặt lên chiếc bàn xa hoa, hỏi: “Vì sao cô ấy bị ném ra ngoài?”

“Là vì muốn cứu một cô bé mà mấy tháng trước có cùng nguyên nhân là bị ba mẹ bán vào Bang Vĩnh Diệu. Hình như trong lúc giúp cô bé chạy trốn thì bị người ta bắt quả tang.”

Giống như là đã nhận được đáp án trong dự liệu, Thương Thụy Mặc tiếp tục hỏi: “5 năm đó cô ấy đại khái sống như thế nào?”

“Mặc dù nói là được sủng ái, nhưng trên thực tế, sống cũng không tốt. Nói cô ấy được sủng ái chẳng qua là vì Hoắc Đông Thần thích tìm cô ấy phục vụ mà thôi. Hoắc Đông Thần là loại người khi mình chơi xong phụ nữ sẽ ném xuống cho cấp dưới hưởng dụng. Mặt khác, cô ấy còn bị các tình nhân khác lén lút hành hạ, tóm lại là rất thảm…”

Rất thảm.

Hai chữ này đã giải thích cuộc sống 5 năm qua của Kiều Ương Bạch.

Thời điểm mới bắt đầu trở thành tình nhân của Hoắc Đông Thần, cô liều chết phản kháng, Hoắc Đông Thần bị cô chọc giận nên ném cô đi chịu phạt, một lần kia mấy người đàn em trong bang cơ hồ đập nát phần phía sau lưng cô. Cô nằm ngoi ngóp ở một nơi ẩm ướt không người để ý tới suốt ba ngày, miệng vết thương sinh mủ, không ngừng sốt cao, thẳng đến khi cô sắp chết, Hoắc Đông Thần mới sai người đưa cô đi trị liệu.

Từ đó về sau, cô không hề phản kháng, giống như một con rối không có sinh mệnh tùy ý Hoắc Đông Thần bài bố.

Thế nhưng cô vẫn không thể nào tiếp nhận chuyện sau khi mình bị Hoắc Đông Thần chạm qua, lại bị ném vào trong lòng đàn em của hắn chịu nhục.

Cô gào thét, khóc hô, kết quả cuối cùng chính là bị mấy gã đàn em đánh bất tỉnh, khi tỉnh dậy liền đã đối mặt với thân thể mình trong đống bừa bãi.

Mà hết thảy chuyện này, không người nào biết được.

Quang Hựu nói tiếp: “Hiện tại tin tức mới nhất là, Bang Vĩnh Diệu bên kia đang phát động tất cả mọi người tìm kiếm Kiều Ương Bạch, Hoắc Đông Thần hình như là quyết tâm muốn tìm bằng được cô ấy về.”

“Ồ?” đầu lông mày Thương Thụy Mặc có khí chất nghiêm nghị, ở những lúc hứng thú đối với việc hay người nào đó thì càng thể hiện sự hoàn mĩ, “Tôi không biết Hoắc Đông Thần lại có thể chấp nhất với một tình nhân như vậy cơ đấy .”

“Hắn cũng chỉ có đối với Kiều Ương Bạch như vậy thôi.” Quang Hựu chưa từng thấy qua Kiều Ương Bạch sờ tóc của mình, “Chẳng qua nghe nói thì đó là một mỹ nhân hiếm thấy.”

Nhuận Thạch ghé vào bên tai Quang Hựu, cười hì hì nói: “Nếu cậu bỏ hai chữ ‘Nghe nói’ thì thông tin sẽ chính xác hơn đó.”

Quang Hựu từ trước đến nay luôn thương hương tiếc ngọc hai mắt lập tức phát sáng: “Oa? chẳng lẽ thật sự là một đại mỹ nhân?”

“Tôi đã thấy rồi, tuyệt đối chính xác, anh phải tin tưởng ánh mắt lão đại nha.”

“Hai người muốn thì thầm thì cút ra ngoài cho tôi.” Thương Thụy Mặc hời hợt nói một câu, không khí sôi nổi vừa rồi trong thư phòng lập tức hạ xuống dưới không độ, “Phong tỏa thất cả tin tức về việc Kiều Ương Bạch ở chỗ này với bên ngoài, mặc dù có lẽ đã hơi muộn, nhưng hai người cũng phải giải quyết tốt chuyện này, nếu có vấn đề trở ngại thì kêu luôn A Minh tới phụ trợ. Tóm lại chuyện này không được xảy ra bất kỳ sơ suất nào.”

Nhuận Thạch lo âu nói: “Thế nhưng mà lão đại, chuyện này đã hơn hai ngày rồi, nói không chừng đã để lộ tin tức…”

“Nếu như Hoắc Đông Thần đã biết Kiều Ương Bạch ở đây, thì hắn cũng không giống như phát điên mà đi đào sâu ba thước rồi.” Thương Thụy Mặc nói, “Như vậy đi, các người có thể giấu được bao lâu thì giấu bấy lâu.”

“Vâng, thuộc hạ đã rõ.”

“Còn có, tâm tình Kiều Ương Bạch như thế nào rồi?”

“Nghe nữ hầu Tiểu Ninh nói, cô ấy vô cùng bình tĩnh, thậm chí còn…” Nhuận Thạch khẩn trương nhìn thoáng qua Thương Thụy Mặc, không dám nói tiếp.

“Thậm chí còn không thèm để ý người cứu người cô ta là ai đúng không?” Sớm đã đoán ra đáp án này Thương Thụy Mặc cũng không mất hứng, “Được rồi, tôi biết rồi, trong công ty còn có chút việc tôi chưa xử lý xong. Hai người đi xuống trước đi.”

Nhuận Thạch cùng Quang Hựu vừa rời khỏi thư phòng của Thương Thụy Mặc, trước mặt liền xuất hiện Tiểu Ninh và Tiểu Đào mặt mũi tràn đầy lo lắng.

“Nhuận Thạch tiên sinh, Quang Hựu tiên sinh, rốt cục cũng tìm được hai người rồi!” Không biết chuyện gì xảy ra mà Tiểu Đào gấp đến độ sắp muốn khóc tới nơi.

“Là chuyện của Kiều tiểu thư?”

Quang Hựu thấy Tiểu Ninh và Tiểu Đào đồng thời gật đầu, lập tức nói khẽ: “Có chuyện gì thì đi xa một chút rồi hẵng nói, lão đại đang làm việc ở bên trong, nhờ mà quấy rầy đến lão đại thì sẽ tiêu đời!”

Bốn người đi tới chỗ cửa thông giữa lầu hai và lầu ba mới dừng lại.

Sau khi ngừng bước, Tiểu Ninh lập tức mở miệng nói: “Vừa rồi tôi thấy Kiều tiểu thư buồn chán nên đã đưa cho cô ấy một quyển tạp chí, kết quả không biết chuyện gì xảy ra, cô ấy vừa đọc được một nửa thì đột nhiên khóc. Chúng tôi khuyên thật lâu mới dỗ được cô ấy, nhưng cô lại giống như thay đổi thành một người khác vậy. Sau đó chúng tôi đưa cơm trưa tới, nói cái gì cô ấy cũng không ăn!”

Nhuận Thạch cùng Quang Hựu hai mặt nhìn nhau, cũng không biết Kiều Ương Bạch vì sao bỗng nhiên khác thường như vậy.

Tiểu Đào lo lắng hỏi: “Chuyện này có nên thông báo cho ông chủ hay không ?”

Quang Hựu nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Nếu như bị lão đại phát hiện chúng ta không đem chuyện này nói cho ngài ấy biết thì không chừng sẽ chết rất thảm.”

“Ừ, tôi cũng thấy vậy.” Nhuận Thạch nói, “Hai người về trước chăm sóc cô ấy, chuyện này chúng tôi sẽ nói với lão đại. Yên tâm.”

Đưa mắt nhìn hai nữ hầu rời khỏi, Nhuận Thạch ủ rũ đem tay cào tóc: “Quang Hựu, anh nói phải làm sao bây giờ, tôi hiện tại cảm thấy nếu để xảy ra một chút sơ suất nào đối với người phụ nữ kia, tuyệt đối có khả năng bị lão đại chém…”

“Nếu chú có thời gian rảnh như vậy thì tranh thủ đi báo cáo lão đại, so với việc đứng chỗ này oán giận thì dễ bảo vệ cái đầu của chú hơn đó.” Quang Hựu cười đùa tí tửng quàng lấy cổ hắn, kéo hắn đi về.

Dù là giải quyết việc chung hay việc tư thì gương mặt cũng đều lạnh lùng, đó chính là Thương Thụy Mặc.

Sau khi biết được tin tức Kiều Ương Bạch cự tuyệt ăn uống, Thương Thụy Mặc không nói hai lời liền kêu người đưa quyển tạp chí kia tới, lật được vài tờ liền lập tức biến sắc.

(Chết chửa, anh ăn giấm chua òi –v– )

Hắn đứng lên, giống như cơn gió rời khỏi thư phòng, thẳng bước đến phòng ngủ của Kiều Ương Bạch.

Nhuận Thạch và Quang Hựu đều nhìn ra được lão đại đen mặt, tâm tình vô cùng không tốt, liền định đi theo phía sau hắn đề phòng có chuyện gì phát sinh. Kết quả bị Thương Thụy Mặc liếc xéo trở về.

Hiện tại Kiều Ương Bạch bên này đang nghiêng đầu nhìn bầu trời sáng sủa ngoài cửa sổ, bổng nhiên nghe thấy cửa phòng đánh “rầm” một tiếng, cô kinh ngạc quay đầu lại, thì thấy một người đàn ông xông vào.

Đó là một gương mặt cân đối hoàn mỹ, lông mày nghiêm nghị, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt góc cạnh anh tuấn lãnh khốc, ánh mắt sắc bén như mãnh thú. Hai cánh tay thon dài mà hữu lực. Bởi vì vừa rồi đang làm việc, hắn vẫn mặc một bộ âu phục GianfrancoFerre được cắt may vừa vặn, dáng người cân xứng hoàn mỹ hiển nhiên có thể nhìn ra là đã trải qua huấn luyện thân thể trường kỳ. Kết hợp thêm chiều cao 1m85, cho dù chỉ là bước đi vẫn mang theo một loại suất khí.

Hơn nữa, nét mặt của hắn lại khiến người ta nhìn ra được hắn không giống với người thường, vì dòng máu chảy trong người hắn là huyết dịch lạnh như băng.

“Anh là..”

Kiều Ương Bạch còn chưa kịp nói hết, liền bị Thương Thụy Mặc một tay đè chặt bả vai, một tay bắt lấy cằm dưới.

Người đàn ông ở trước mắt từ trên cao nhìn xuống cô, in xuống một bóng đen to lớn ở trên mặt của cô.

Dưới ánh mắt của người đàn ông này, Kiều Ương Bạch vốn cho là mình sẽ không lại e ngại bất cứ chuyện gì lại nhịn không được run rẩy.

Đó là ánh mắt khát máu, vô cảm, gần như không hề có nhiệt độ khiến người bình thường không cách nào chịu được.

“Ăn, hay là không ăn?”

Ở trong mắt người khác, ngữ khí của Thương Thụy Mặc có thể nói là phong khinh vân đạm (gió nhẹ mây bay), không hề có ý tứ hung dữ. Nhưng tự sâu trong đáy lòng Kiều Ương Bạch lại cảm nhận được ý tứ hàm xúc bất thường.

“Tôi không muốn ăn cơm, ăn không vô.”

Cảm giác được giọng mình có chút rung rẩy, Kiều Ương Bạch vội vàng dùng tay bắt lấy ga giường để chính mình bình tĩnh trở lại.

Con mắt nguy hiểm của Thương Thụy Mặc híp lại, đó là dấu hiệu báo trước cơn bão tố sắp đến.

Tiểu Ninh và Tiểu Đào đã ở chỗ này làm vài năm nên biết rõ tính tình của ông chủ, ngay thời điểm Thương Thụy Mặc bước vào đã vội vàng lui ra ngoài, thậm chí còn không quên khép kín cửa phòng.

“Nếu cô không phải ăn, cũng đừng nghĩ sẽ gặp được người kia.”

Thanh âm trầm thấp của người đàn ông vang vọng bên tai, Kiều Ương Bạch giống như bị những lời này đánh tỉnh, lập tức trợn to cặp mắt.

Thanh âm không khống chế nổi run rẩy: “Anh…sao anh lại biết?”

Ánh mắt Thương Thụy Mặc kiêu ngạo như là vua của vạn vật, hắn tiếp tục hời hợt hỏi: “Rốt cục là cô ăn hay không ăn.”

Kiều Ương Bạch nhắm mắt lại một giây, sau đó mở ra, dùng giọng điệu cường ngạnh mà ngay cả chính cô cũng không tin nổi nói: “Tôi không ăn.”

“Tôi đã cho cô cơ hội.” Con ngươi của Thương Thụy như càng thêm âm u, hắn mở miệng nói, “Đi vào.”

Vừa dứt lời, ba người có hình thể vạm vỡ khủng bố từ ngoài cửa liền đi vào.

Đó hiển nhiên là tay chân của Ngự Thương Bang.

Khiến cho người ta cảm thấy đáng sợ chính là, ba người kia,một người tay không, một người cầm tô cháo rau quả, một người cầm hai ống nghiệm vừa thô vừa to .

Thương Thụy Mặc không thay đổi sắc mặt, không thay đổi ngữ khí, chỉ đơn giản nói ra ba chữ: “Rót cho tôi.”

Rót cho tôi.

Ba chữ đơn giản như thế, lại khiến Kiều Ương Bạch hoảng sợ tới cực điểm.

Dứt lời Thương Thụy Mặc đi tới cửa, quay đầu lại nhìn xem một màn này. Đã có một người đè Kiều Ương Bạch đang liều chết giãy dụa xuống, tên còn lại bắt đầu thô bạo đem đồ ăn rót vào trong miệng cô.

Rất đau. Ống nghiệm cắm vào trong miệng, ngay sau đó đồ ăn tiếp tục bị nhét vào thực quản. Thật sự rất đau.

Kiều Ương Bạch đã mấy ngày không có ăn uống đàng hoàng, bây giờ lại phải chịu đựng loại hành vi như tra tấn này, khiến cô vừa khóc vừa nôn ra.

Rót bao nhiêu, ói ra bấy nhiêu. Nước mắt rớt xuống hai bên gối, ẩm ướt thành một mảnh, cho cô biết thế nào là thống khổ.

Đến cuối cùng, Kiều Ương Bạch cơ hồ mất đi sức lực phản kháng, giương con mắt trống rỗng run rẩy nhìn.

Thấy Kiều Ương Bạch thành dạng này, người đàn ông vạm vỡ có chút lo lắng nhìn về phía Thương Thụy Mặc, đang chờ mệnh lệnh tiếp theo của hắn.

Khóe môi Thương Thụy Mặc không dễ có dịp nhếch lên, hắn tiếp tục nhổ ra ba chữ nhàn nhạt: “Tiếp tục rót.”

Trong vô thức nghe thấy ba chữ kia, Kiều Ương Bạch tuyệt vọng nhìn về phía người đàn ông đứng cạnh cửa, hơi thở mong manh lắc đầu giống như cầu khẩn.

“Bây giờ mới biết hối hận thì đã muộn rồi.” Ánh mắt Thương Thụy Mặc sắc bén như muốn xuyên thấu cô, đó là một loại chiếm giữ cường đại vô hình, hắn phong khinh vân đạm đơn giản lặp lại câu kia, “Tôi đã cho cô cơ hội rồi.”

“Tiếp tục rót, tới khi nào hết bữa mới ngừng.” Bỏ lại một câu không có bất cứ tia cảm tình nào như vậy xong, Thương Thụy Mặc dứt khoát đi ra khỏi phòng.

Advertisements

3 thoughts on “Tinh yeu nay khong ban_Chap 5

  1. Pingback: [NEW] Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s