Tinh nay khong ban_Chap 6

Chương 6: Hố sâu.

101715

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Thương Thụy Mặc căn cứ vào đơn thuốc của bác sĩ, sai người soạn ra thời gian biểu ba tháng cho Kiều Ương Bạch chấp hành.

Khi nào nghỉ ngơi, khi nào ăn uống, thực đơn một ngày ba bữa, số lượng loại thuốc và thời gian cần uống, toàn bộ đều ghi chép kỹ càng chằng chịt trong một bản thời gian biểu cực lớn.

Kinh khủng nhất chính là phía dưới thời gian biểu này có một dòng gồm 5 chữ cái thật nhỏ khiến người ta suýt không để ý “Những việc cần chú ý” và bốn dòng bổ sung ngay sau nó.

Những việc cần chú ý

Một. Không đúng hạn hoặc không nghỉ ngơi, tiêm thuốc an thần;

Hai. Không đúng hạn hoặc không ăn uống, rót ăn bằng ống nghiệm;

Ba. Không đúng hạn hoặc không uống thuốc, cưỡng ép uống.

Đánh dấu: Nếu trong một ngày vi phạm cả ba điều trên, sau khi áp dụng biện pháp tương ứng thì phải chịu phương pháp trừng phạt do Thương Thụy Mặc tiên sinh quyết định.

Nhìn dòng chú ý cuối cùng, Kiều Ương Bạch từ trong đáy lòng sinh ra một tia bi ai.

Cô không có đoán sai, rời khõi Vĩnh Diệu Bang, cô liền rơi vào một vực sâu càng thống khổ.

Thời điểm Hoắc Đông Thần tức giận thì sẽ dốc sức liều mạng tra tấn thân thể của cô để khiến cô khuất phục. Mà khi người đàn ông này tức giận, ngoại trừ tra tấn thân thể của cô, còn hoàn toàn hành hạ tinh thần cô bằng áp lực vô hình cường đại, cơ hồ khiến cô không thở nổi.

Kiều Ương Bạch không cách nào khiến chính mình suy nghĩ tỉnh táo giống như thường ngày, trong lồng ngực như là có một hố sâu thật lớn, mà cái hố này giống như muốn hút đi lý trí của cô, tự do của cô… toàn bộ của cô .

“Kiều tiểu thư, ăn điểm tâm thôi.”

Thanh âm ngọt ngào của Tiểu Đào đã cắt đứt dòng suy nghĩ bi thương của Kiều Ương Bạch.

Chủ nhật là ngày đầu tiên chấp hành thời gian biểu, Tiểu Đào đúng hạn đưa tới bữa sáng dinh dưỡng được tỉ mỉ chuẩn bị. Bữa ăn dinh dưỡng màu hồng phấn, sắc hương vị dinh dưỡng đều đủ, vô cùng hoàn mỹ.

Kiều Ương Bạch lãnh đạm liếc qua, lập tức nói: “Tôi không muốn ăn.”

Tiểu Đào sợ nhất là Kiều Ương Bạch nói câu như vậy: “Kiều tiểu thư! Tiểu thư nên ăn một chút đi! Nếu như chuyện này bị ông chủ biết, lại… lại…”

Nhìn thấy bộ dạng muốn nói lại thôi của Tiểu Đào, Kiều Ương Bạch mặt không biểu tình nói tiếp: “Lại như thế nào? Bị ba người đàn ông đè xuống, sau đó dùng ống nghiệm rót thức ăn vào sao?”

Tiểu Đào tiếp tục khuyên bảo: “Kiều tiểu thư, những món này đều là vì cô mà tỉ mỉ chuẩn bị. Huống hồ thân thể cô yếu đuối, nên ăn một chút mới tốt đúng không?”

“Tôi sẽ không ăn dù chỉ một ngụm.”

Tiểu Đào khó hiểu nói: “Tôi biết rõ cô đã trải qua chuyện kia khẳng định trong lúc nhất thời khó có thể khôi phục, nhưng sao cô phải khổ vậy chứ !? Ông chủ cũng là vì sức khỏe của cô thôi, ăn nhiều thì mới nhanh chóng tốt lên được! Dù sao cũng phải ăn, vì sao cô cứ muốn lựa chọn cách bị ống nghiệm cưỡng ép rót thức ăn vào !?”

Kiều Ương Bạch lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ, cho dù Tiểu Đào bưng khay đến đau tay thì cô vẫn không nói tiếng nào như cũ.

Trong phòng yên lặng một lúc.

“Để đồ ăn xuống đi, tôi muốn yên tĩnh một chút.”

Tiểu Đào đặt khay xuống, lặng yên không một tiếng động đẩy cửa ra ngoài. Đón ánh nắng mặt trời, Kiều Ương Bạch đưa tay lên giơ trước mặt, một cái vòng tay lằm bằng dây da có khóa kim loại rơi vào ánh mắt của cô.

Bề mặt dây da đã bị mài đến phai màu, để lộ ra phần thô ráp bên trong, chiếc móc kim loại cũng bởi vì đeo thời gian dài mà có màu sắc ảm đạm. Nhưng ở trong mắt Kiều Ương Bạch, chiếc vòng tay đó lại chính là món đồ xinh đẹp nhất trên thế giới.

Vuốt ve nó, Kiều Ương Bạch lộ ra nụ cười đắng chát.

Cô nghĩ, nếu như không có nó chèo chống, cô tuyệt đối sẽ không đi đến bây giờ.

Nếu ví cô như là một cái cây, như vậy cuộc sống năm năm này đã khiến cho toàn bộ cành lá khô héo, tựu như là giấc ngủ đông, mặc dù mặt ngoài nhìn thấy là một mảnh tĩnh mịch, nhưng trong đáy lòng cô lại có một tia sinh ý.

Mình còn ngây ngốc không muốn buông tha…

Kiều Ương Bạc nghĩ như vậy, yên lặng cầm cái chén để bên giường lên.

Chín giờ sáng ngày thứ 2, tập đoàn tập đoàn Thương Thị tổ chức cuộc họp cán bộ cao tầng.

Tại chiếc bàn hội nghị thật dài nhập khẩu từ Đức, Thương Thụy Mặc ngồi ở đó như một biểu tượng quyền lực tối cao nhất, hắn mặc bộ âu phục HUGO BOSS đắt giá được thiết kế riêng, ánh mắt lạnh lùng dừng ở trên màn hình lớn, nghe trưởng phòng nghiệp vụ trình bày hạng mục hợp tác cùng một doanh nghiệp thực phẩm và đồ uống toàn cầu.

Toàn bộ phòng họp, ngoại trừ thanh âm cẩn thận từng li từng tí của trưởng phòng nghiệp vụ, còn lại yên tĩnh đến đáng sợ, bọn họ đều phát giác gần đây tổng giám đốc có chút kỳ quái, nhưng lại nói không ra là kì quái ở chỗ nào, cho nên đều âm thầm quan sát sắc mặt của hắn, để phòng ngừa chính mình lúc nào đó lại bất cẩn va vào tai họa.

Bất quá coi như may mắn chính là, lần hợp tác quan trọng này, tất cả phòng ban đều dồn hết sức để hoàn thành công tác chuẩn bị ban đầu, cho nên Thương Thụy Mặc chỉ đơn giản nói ra mấy cái ý kiến nhỏ, cũng không biểu hiện bất mãn gì.

Tổng giám đốc không phản bác, chương trình nghị sự tại tập đoàn Thương Thị này cũng coi như là đã thuận lợi thông qua.

Ngay sau đó, tất cả các trưởng phòng đều từng bước từng bước lên đài báo cáo công tác như thường lệ.

“Sắp tới bộ phận hải ngoại có chú ý tới một tập đoàn rất có thực lực tại Los Angeles nước Mỹ, tình huống cụ thể tôi đã viết hết trong báo cáo cho các vị rồi. Hy vọng tổng giám đốc có thể cân nhắc lựa thời cơ thích hợp thu mua tập đoàn đó, sau đó biến nó thành một phân bộ tại Los Angeles cho tập đoàn Thương Thị chúng ta.” Trưởng phòng bộ phận Hải ngoại lặng lẽ nhìn sắc mặt tổng giám đốc, thấy không có gì biến hóa, tranh thủ thời gian vụng trộm lau mồ hôi.

“Ừm, tư liệu sau cuộc họp tôi sẽ xem qua, ông có thể tiếp tục điều tra.” Thương Thụy Mặc gật gật đầu, nhắm mắt lại, “Kế tiếp, bộ phận thiết kế.”

Trưởng phòng bộ phận thiết kế vừa đề khí đứng lên, khẩn trương tới mức đổ mồ hôi ròng ròng, mà Trưởng phòng bộ phận Hải ngoại đi ngang qua ông ta hiển nhiên là nhẹ nhõm thở phào.

Khi cuộc hội nghị tiến hành đến khâu cuối cùng, điện thoại của Thương Thụy Mặc ở trên mặt bàn rung động, phát ra tiếng vang rất nhỏ.

Lúc này Thương Thụy Mặc mới mở to mắt cầm nó lên, ấn mở, trên màn hình hiện ra tin nhắn tổng quản trong nhà gửi tới.

Ông chủ, tình trạng của Kiều tiểu thư rất tốt, cơm và thuốc cũng đã ăn uống xong. Xin ngài yên tâm. Mặt khác cô ấy còn nói, buổi tối muốn gặp mặt ngài, cùng ngài nói chuyện.

Xem xong tin nhắn, khóe miệng Thương Thụy Mặc không tự giác có chút giương lên.

Động tác nhỏ này của hắn khiến cho hơn mười vị trưởng phòng đang ngồi đây bị dọa tới mức toát ra một thân mồ hôi lạnh.

“Hôm nay hội nghị đến đây, tan họp.” Thương Thụy Mặc cất điện thoại di động, bỏ lại phần tư liệu mà lát nữa thư ký sẽ đến cầm đi ra khỏi phòng họp.

Trưởng phòng bộ phận nghiệp vụ là một trong số ít cán bộ cao tầng ở tập đoàn Thương Thị, sau khi Thương Thụy Mặc đã rời đi một lúc lâu, cô ta mới hồi phục tinh thần lại, nói: “Có phải là ảo giác hay không vậy? Vừa rồi hình như tôi thấy tổng giám đốc mỉm cười nha !?”

Câu chuyện vừa đề ra, các vị trưởng phòng khác cũng nhao nhao nghị luận.

“Đúng vậy! Tổng giám đốc vừa rồi là mỉm cười đó!”

“Tôi cảm thấy sau khi tổng giám đốc đọc tin nhắn kia xong rồi mới cười, tôi làm trưởng phòng đã nhiều năm như vậy còn chưa có thấy tổng giám đốc cười qua mấy lần đâu.”

“Tin nhắn kia có nội dung gì vậy? Chuyện gì có thể khiến tổng giám đốc bật cười…”

“Hay là tổng giám đốc có bạn gái !?”

“Không thể nào…”

“Sao lại không! Thân là đàn ông, tổng giám đốc cũng đâu thiếu cái gì?  Không phải xung quanh đều có phụ nữ xếp hàng mong chờ sao !?”

“Mặc dù nói là như vậy, nhưng tổng giám đốc cũng đâu có bao giờ xem bọn họ vào mắt… Bây giờ muốn tìm được một người đàn ông biết giữ mình trong sạch như vậy là rất khó đó nha!”  

(#Mi: Một điểm cộng cho anh vì biết giữ gìn trinh tiết chờ nữ chính tới lấy =)]]]] )

“Đúng vậy, thật sự kỳ quái, có hơi khủng bố rồi.”

“Bất quá tổng giám đốc cười lên cũng rất đẹp trai!”

Vậy là tập đoàn Thương Thị lại có thêm một trong mười điều bí ẩn lớn —— “Là tin nhắn gì lại có thể khiến khối băng tổng giám đốc chúng ta nở nụ cười”.

————-hmsh—————

Từ sau khi Kiều Ương Bạch bởi vì quyển tạp chí kia mà trở nên thất thường, tất cả sách vở tạp chí TV các loại đều bị Thương Thụy Mặc cấm xem. Lại thêm việc trên người cô vì bị gãy xương mà không cách nào đi đi lại lại, cho nên cô không có việc gì làm đến mức không cần bật đèn, chỉ ngồi ngẩn người nhìn chằm chằm vào trần phòng đen kịt.

Cửa phòng bị mở nhẹ nhàng, lộ ra một tia ánh sáng.

“Cám ơn anh đã sẵn lòng đến gặp tôi.”

Nhìn bóng người mơ hồ từ cạnh cửa tiến lại gần cô, Kiều Ương Bạch thái độ khác thường nói cám ơn.

Thương Thụy Mặc không  trả lời.

Kiều Ương Bạch lấy can đảm thử dò hỏi: “Nếu như… tôi nói là nếu như có một ngày tôi khá hơn, anh sẽ thả tôi đi sao?”

“Cô nói xem?”

“Tôi không biết… Tôi chỉ là cảm thấy, bộ dạng này của tôi chính là ấm sắc thuốc phí tiền…”

Thương Thụy Mặc đi tới bên cạnh giường của cô, ngồi xuống ghế, hai chân thon dài vắt chéo, đáp: “Có lẽ tôi sẽ để cô đi.”

Vốn cho rằng Thương Thụy Mặc sẽ hung dữ nói “Không”, Kiều Ương Bạch kinh ngạc nói: “Tôi thật sự có thể đi ư !?”

“Tôi nói, có lẽ có một ngày nào đó tôi sẽ thả cô đi, chẳng qua là không phải hiện tại.”

Kiều Ương Bạch rũ mắt: “Lúc đó là lúc nào?”

“Lúc nào?” Thương Thụy Mặc hừ lạnh một tiếng, “Vậy phải xem biểu hiện của cô rồi.”

Nghe ra ý tứ trong lời Thương Thụy Mặc, Kiều Ương Bạch không khỏi co rụt thân thể lại, cô biết rõ hắn muốn cái gì, hắn và Hoắc Đông Thần đều muốn món đồ giống nhau: “Tôi… Tôi…”

“Tôi sẽ không chạm vào cô. Tôi không có hứng thú với người tàn phế toàn thân đều gãy xương.” Thương Thụy Mặc lạnh lùng nói, “Cho nên, ăn cơm uống thuốc thật tốt cho tôi, ba tháng sau tôi muốn một người hoạt bát có thể lấy lòng tôi!”

Kiều Ương Bạch cười khổ.

Thì ra là giống nhau.

Lúc trước Hoắc Đông Thần đã từng nói “Nếu như em làm tốt, tôi sẽ xem xét trả tự do cho em”, tuy nhiên hắn vẫn cầm tù cô 5 năm, không hề có ý tứ muốn buông tay.

Thấy Kiều Ương Bạch không nói lời nào, Thương Thụy Mặc nâng cằm cô lên, thô bạo hôn.

Kiều Ương Bạch thoáng ngây người, cả kinh sớm quên mất phản kháng, chỉ mở to hai mắt nhìn, mặc cho đầu lưỡi Thương Thụy Mặc tàn sát bừa bãi trong miệng cô.

Nụ hôn sâu vừa kéo dài lại bá đạo khiến cô hít thở không thông, môi răng kịch liệt va chạm, khiến đầu Ương Bạch như phát nóng. Cô nhìn không rõ gương mặt của Thương Thụy Mặc, lại buồn rầu khi cảm thấy nước bọt trong miệng càng ngày càng có mùi thơm ngát ngọt ngào, cô bắt đầu rên rỉ, thân thể bị Hoắc Đông Thần khai phá tới gần như không còn điểm mẫn cảm thế nhưng lại bị dẫn dụ phát hỏa.

“A…… ưm… ưm…”

Thương Thụy Mặc giống như cố ý khiêu khích nơi mẫn cảm nhất trong miệng cô, dần dần đem cô dẫn vào rồi mất phương hướng trong vòng xoáy .

Không biết qua bao lâu, màn cưỡng hôn dài đằng đẵng cuối cùng kết thúc.

Môi hai người tách ra, Kiều Ương Bạch hít sâu không khí tươi mới vào trong miệng.

Kiều Ương Bạchthở hổn hển từng ngụm, hai gò má ửng hồng, hiện ra sắc thái mỹ lệ rung động lòng người.

Đôi mắt dưới ánh trăng của Thương Thụy Mặc lộ ra tia sắc bén vô cùng, hắn từ trên cao nhìn chăm chú xuống Kiều Ương Bạch, giống như dã thú đang quan sát bữa tối của nó vậy.

Hắn không để cho phản bác: “Tôi tên là Thương Thụy Mặc, nhớ kỹ, từ hôm nay trở đi, cô là  —— món đồ chơi của tôi.”

Giống như bị sấm sét đánh trúng, Kiều Ương Bạch lập tức ngây người.

Món đồ chơi…

Món đồ chơi thuộc về hắn à…

Quả nhiên đến cuối cùng kết quả vẫn là như vậy…

Kiều Ương Bạch ở trong lòng rên rỉ che lấy mặt, lại ngăn không được hai hàng nước mắt chậm rãi rơi xuống.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

13 thoughts on “Tinh nay khong ban_Chap 6

  1. Pingback: [NEW] Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

  2. Có thắc mắc là tại sao ngay từ đầu Mặc ca mới gặp đã kết kiều ương bạch chẳng lẽ là do cô ấy giống tình nhân cũ của anh hay là bọn họ đã quen nhau từ trước

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s