Hop cuu tat hon_Chap 37

Chương 37

f316c73a274aa36d720490c83d82def3xd3

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Hàn Tương Luy dẫn tôi trên sân thượng, chỗ này ngay cả một cái rào chắn cũng không có, phía dưới chính là sóng cả dữ tợn, thanh âm sóng biển vỗ vào trên đá ngầm khiến tôi nghe tới mức trái tim nhỏ bé run lẩy bẩy.

Trên sân thượng chỉ có Tiểu ca vẻ mặt gian xảo, còn “ông chú lông mũi” không biết đi nơi nào rồi.

Mà “anh giai mắt chuột” kia lại dùng loại ánh mắt ghét bỏ liếc tôi, sau đó từ trong tay Hàn Tương Luy nhận lấy tôi.

Cả hai tay hai chân của tôi đều bị người ta trói lại, trên miệng còn bị dán kín băng, cứ như vậy thất tha thất thểu bị “anh giai mắt chuột” bắt giữ.

Đúng lúc này, “ông chú lông mũi” từ chỗ cầu thang xông ra, hắn đi về phía Hàn Tương Luy ngồi xổm trên mặt đất hút thuốc, gật đầu nói: “Hàn ca, người đến, không mang theo người khác.”

“Xác định không có người đi theo sao?” Hàn Tương Luy hít sâu một hơi thuốc, nói.

“Đều là dựa theo đúng quy định mà tới, Hàn ca yên tâm! Bất quá chỉ có người lớn đến, đứa bé không có tới.”

Đứa bé không có tới!

Thẩm Tang Miên không mang theo Tử Lưu đến!

Nghe thấy “ông chú lông mũi” nói như vậy, lòng tôi buông xuống một nửa, ít nhất Tử Lưu vẫn an toàn…

Bất quá Hàn Tương Luy nghe xong tâm tình cũng không giống với tôi, chỉ thấy hắn dùng sức dúi thuốc lá xuống đất, sau đó thò tay vào túi đứng dậy, dùng thanh âm so với gió buổi sáng còn lạnh hơn nói: “Để cho hắn vào.”

“Ông chú lông mũi” gật đầu, vuốt vuốt cái mũi, sau đó nhìn về phía cửa rống lên một tiếng: “Lên đây đi.”

Tôi trừng lớn mắt nhìn về phía cái cửa sắt rách rưới kia, chỉ cảm thấy lòng tôi lại bị nhấc lên, tôi biết rõ lập tức sẽ thấy người tới là Thẩm Tang Miên, rồi lại không thể tin được người đến là hắn.

Đây lại là cái kiểu tâm thần bất định gì đây hả giời!

Thẩm Tang Miên rất nhanh liền xuất hiện ở trên sân thượng, nhìn thấy thân ảnh của hắn tôi giống như được uống một viên thuốc an thần, trong lòng sâu sắc thở dài một hơi, hoảng sợ vừa rồi lập tức biến mất.

“Thanh Thanh!” Thẩm Tang Miên  muốn xông lên, nhưng lại bị “ông chú lông mũi” ngăn cản, cùng lúc đó “anh giai mắt chuột” cũng nhanh chóng dùng súng cản tôi lại.

Đời này tôi nào có bị súng chỉa vào? Linh hồn thiếu chút nữa bị dọa sợ bay mất, tôi nhìn về phía Thẩm Tang Miên không ngừng lắc đầu, ý bảo hắn không nên qua đây, Thẩm Tang Miên thấy tôi như vậy chỉ có thể dừng bước, hắn nắm thật chặc quyền, tôi cơ hồ có thể nghe thấy đốt ngón tay hắn vang lên tiếng răng rắc.

“Đừng sợ, có anh.” Thẩm Tang Miên nhìn tôi nói.

Tâm tình vốn vừa tìm lại một chút bình tĩnh, lại bởi vì những lời này của Thẩm Tang Miên khơi lên gợn sóng, nhìn thấy ánh mắt an ủi của hắn, tôi liền cảm thấy một cổ ủy khuất xông lên đầu, mún ngừng cũng không thể, chỉ có thể để nước mắt tuôn rơi, nhưng vì miệng bị người ta dùng băng che kín, chỉ có thể rên rỉ khóc, khóc vì lòng vừa chua xót vừa khó chịu.

Thẩm Tang Miên thấy tôi như vậy thì sắc mặt liền sầm xuống, đôi mắt đổi thành màu u tối, hắn đem chiếc vali da màu đen cầm trên tay phóng tới trước mặt “ông chú lông mũi”, sau đó nói với Hàn Tương Luy: “Tiền mày muốn.”

“Ông chú lông mũi” mở vali ra, chỉ thấy bên trong xếp đầy tiền mặt, tôi thật sự chưa từng thấy qua nhiều tiền mặt như vậy, quả nhiên thẻ tín dụng gì đó đều chả là gì, vẫn là tiền mặt có sức rung động nhất.

“Mẹ nó, lần này ông đây phát tài rồi!” “Ông chú lông mũi” đều bị chỗ tiền mặt này khiến cho hai mắt sáng rỡ, hắn khép lại vali, nói với Hàn Tương Luy: “Lão đại, tiền thật!”

Không nghĩ tới Hàn Tương Luy ngay cả lông mi cũng không xao động, hắn phất phất tay nói với “ông chú lông mũi”: “Xuống dưới trông coi.” Sau đó hai tay đút túi quần, chậm rãi đi về phía Thẩm Tang Miên.

“Ông chú lông mũi” gật đầu đóng cửa lại liền rời đi, hiện tại trên cái sân thượng này chỉ còn lại có bốn người: tôi, “Anh giai mắt chuột” phụ trách giám sát tôi, Thẩm Tang Miên, và Hàn Tương Luy đang tới gần Thẩm Tang Miên thôi.

“Không phải bảo mày mang theo cả tiểu tạp chủng kia đi cùng hay sao?”

Hàn Tương Luy vừa dứt lời thì Thẩm Tang Miên liền bước lên tung một cú đấm, bất quá có thể nhìn ra, một quyền này hắn cũng không dùng toàn lực, Hàn Tương Luy chỉ lảo đảo một cái liền đứng vững lại, hắn sờ khóe miệng, sau đó nhìn về phía “anh giai mắt chuột” liếc mắt ra hiệu.

Anh giai mắt chuột lập tức túm lấy tóc của tôi, làm bộ như muốn ném tôi xuống biển, tôi đau đến mức rơi nước mắt, nhịn không được bắt đầu kêu rên.

Thẩm Tang Miên nắm lấy cổ áo Hàn Tương Luy, nói: “Tao cũng đã đến đây rồi, mày còn muốn như thế nào nữa, thả cô ấy ra!”

Hàn Tương Luy hướng về phía “anh giai mắt chuột” gật đầu, “anh giai mắt chuột” liền xách tôi trở về, tôi lúc này mới cảm thấy đầu mình thả lỏng, tuy nhiên vẫn cảm thấy da đầu thiếu chút nữa cũng bị người ta xé nát rồi.

Hàn Tương Luy vỗ vỗ hai bàn tay đang nắm lấy cổ áo của mình, cười tủm tỉm nói: “Nếu không muốn cô ấy xảy ra chuyện…, mày tốt nhất nên thành thật một chút, bởi vì mày đã khiến tâm trạng của tao trở nên không tốt rồi, Thẩm đại công tử ạ.”

Thẩm Tang Miên lúc này mới buông lỏng tay, hắn bực mình xiết tay lui ra phía sau một bước, nói: “Mày muốn như thế mới chịu thả cô ấy?”

“Mày không mang tiểu gia hỏa kia đến khiến tao rất không vui, cho nên không muốn tuân theo ước định nữa, mày nói xem?” Hàn Tương Luy không tim không phổi cười với Thẩm Tang Miên, sau đó hắn lui về phía sau mấy bước, móc súng ra, nhằm hướng tôi chỉa vào, nói: “Nếu Thẩm đại công tử quỳ xuống, tao có lẽ sẽ không so đo nữa, cũng có thể tha cho cô ta một lần.”

Mẹ nó, Hàn Tương Luy, anh còn có thể bỉ ổi hơn không?

Thẩm Tang Miên nhìn tôi, ánh mắt vừa sáng vừa trong, hình như là đang an ủi tôi.

An ủi con em anh ấy! Không được quỳ!

Tôi dốc sức liều mạng lắc đầu với Thẩm Tang Miên, muốn nói lại không được, chỉ có thể không ngừng xé cổ họng phát ra một ít thanh âm cổ quái.

Thẩm Tang Miên, anh ngàn vạn lần không được vì tôi mà quỳ! Bà đây cho dù có chết cũng không muốn anh quỳ xuống trước mặt người khác!

“Thanh Thanh, nhắm mắt lại, đừng nhìn.” Thẩm Tang Miên nhìn tôi, tôi vậy mà cảm thấy trong ánh mắt của hắn mang theo một tia khẩn cầu, hắn làm sao có thể có vẻ mặt như vậy được?

Con mẹ nó, ông trời, ông còn có thể độc ác hơn nữa không?

Ông trời nói, ta đương nhiên còn có thể độc ác hơn!

Lúc này tôi nghe thấy tiếng súng lên đạn, Thẩm Tang Miên gật đầu với tôi, mỉm cười nói: “Nhắm mắt lại.”

Ánh mắt kia của Thẩm Tang Miên khiến lòng tôi tan chảy, tôi một bên hít hít cái mũi một bên chậm rãi nhắm nghiền hai mắt, sau đó tôi liền nghe được thanh âm đầu gối chạm xuống nền đất xi-măng.

Con em ông, quả nhiên có thể độc ác hơn!

Thanh âm này rõ ràng rất nhẹ, nhưng nghe vào tai tôi lại giống như là có thiên quân vạn mã đang gào thét, tôi cảm thấy được có một thanh đao vô hình không ngừng đâm trong lòng tôi, sắp đâm con mẹ nó nát luôn rồi!

Tiếng cười điên cuồng của Hàn Tương Luy truyền đến, nhưng tôi lại cảm thấy tiếng cười kia quả thực so với khóc còn khó nghe hơn, ngay sau đó tiếng cười kia ngừng lại, một tiếng trầm đục vang lên, tôi liền nghe thấy Thẩm Tang Miên kêu một tiếng đau đớn.

Tôi mạnh mẽ mở mắt ra thì nhìn thấy Thẩm Tang Miên đầu đầy máu ngã trên mặt đất, mà trong tay Hàn Tương Luy còn đang cầm một cục gạch dính đầy máu.

Đầu của tôi lập tức trống rỗng, chỉ còn lại duy nhất một ý niệm, đó chính là hắn không thể chết được, không thể cứ như vậy mà chết được!

Tôi giãy dụa muốn thoát khỏi giam cầm của “anh giai mắt chuột”, thế nhưng lại bị hắn thô bạo nắm tóc, tôi nhìn Thẩm Tang Miên, thầm nghĩ đem con mắt mọc luôn trên người hắn là tốt nhất.

Tôi dùng hết toàn lực muốn hô lại hô không nổi, chỉ có thể phát ra một tiếng hô quỷ dị, tôi quả thực không cách nào tưởng tượng cổ họng của tôi lại có thể phát ra thanh âm quái dị như vậy.

Hàn Tương Luy nghiêng đầu nhìn tôi, cười nói: “Đau lòng?”

Nói xong hắn lại một cước đạp lên trên người Thẩm Tang Miên.

Anh không thấy đầu của anh ấy đều là máu sao? Thế nhưng anh vẫn đạp! Anh là muốn anh ta chết sao!

Không đúng…

Tên biến thái Hàn Tương Luy này chính là muốn anh ta chết!

Nghĩ tới đây tôi không dám kêu nữa, tôi không muốn chọc giận Hàn Tương Luy, tôi nhịn xuống nước mắt, không ngừng lắc đầu, Hàn Tương Luy thấy tôi sợ mới lại xoay người nhìn về phía Thẩm Tang Miên .

Thẩm Tang Miên lau máu trên đầu một cái, sau đó chậm rãi bò lên, cước bộ của hắn có chút lay động, lúc này tôi mới nhớ tới đầu của hắn từng chịu tổn thương, còn nằm nửa năm trên giường nữa, nếu lại bị đập tiếp, lỡ xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ?

 Tôi nhìn Thẩm Tang Miên cầm máu trên đầu, chỉ cảm thấy trước mắt lại mơ hồ, ướt sũng một mảnh, cảnh tượng gì cũng đều không thấy rõ, tôi nhắm mắt lại để ngăn nước mắt, sau đó lại nhìn Thẩm Tang Miên, lắc đầu với hắn.

Tôi muốn hắn đi, muốn hắn mặc kệ tôi.

Thẩm Tang Miên, anh bị khùng hả, anh không phải đã đồng ý buông tha tôi rồi sao? Anh còn quản tôi làm đếch gì! Con mẹ nó, anh đúng là đồ đại ngu! Còn ngu hơn tôi nữa!

“Thanh Thanh, đừng nhìn.” Thẩm Tang Miên nói với tôi.

Lại là câu này, đều đã đến nước này rồi, anh có thể nói với tôi lời khác hay không, sao cứ nói đừng nhìn này đừng nhìn kia hoài vậy! Nói câu khác thì anh sẽ chết à! Anh không thể nói một câu rung động khiến tôi có thể cả đời nhớ kỹ lời anh nói hay sao?

Anh mà còn nói câu “đừng nhìn” nữa thì cho dù anh có thành quỷ bà đây cũng không tha cho anh!

Thẩm Tang Miên vừa mới đứng vững, Hàn Tương Luy lại xuất thêm một quyền đánh  hắn ngã trên mặt đất, đầu hắn nặng nề đập xuống đất, miệng vết thương vẫn luôn chảy máu không ngừng.

Nếu cứ tiếp tục chảy nữa, cho dù hắn không bị đánh chết thì cũng bị mất máu mà chết!

Thẩm Tang Miên lại chống đứng người dậy, hắn chậm rãi đứng lên một cách thần kì, nói: “Hiện tại mày cao hứng chưa? Thả cô ấy đi được chưa?”

“Mày chết, cô ấy có thể đi.” Hàn Tương Luy vừa mới nói xong liền đá thêm một cước vào phần bụng của Thẩm Tang Miên, chỉ nghe thấy Thẩm Tang Miên đau nhức rên một tiếng, sau đó nặng nề ngã trên mặt đất.

Hàn Tương Luy còn không bỏ qua, cầm lấy cục gạch trên mặt đất đi tới, lại tiếp tục đập đầu Thẩm Tang Miên, lúc này, Thẩm Tang Miên triệt để bất động.

Tôi nhìn Thẩm Tang Miên té trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, triệt để ngây ngẩn cả người, giống như linh hồn bị xuất ra ngoài vậy.

Chỉ thấy Hàn Tương Luy lại đá hắn mấy cước, thấy Thẩm Tang Miên hoàn toàn bất động, hắn mới đi về phía tôi.

Hắn xé băng dán ở miệng tôi, tiến đến trước mặt tôi, khẽ hôn trán tôi một cái, cười nói: “Thanh Thanh, có phải rất sợ hãi hay không?”

Tôi cũng không biết lấy được sức mạnh nơi nào, mạnh mẽ cắn lên cổ Hàn Tương Luy, cho dù nghe thấy Hàn Tương Luy kinh sợ gào lên, cho dù miệng đầy mùi máu tươi cũng không buông ra.

Tôi chưa từng cảm thấy tôi có thể căm hận một người như vậy, hận không thể khiến hắn lập tức biến mất, lập tức đi chết.

“Anh giai mắt chuột” thấy thế liền nắm lấy tóc tôi kéo về sau, tuy tóc bị túm khiến bản thân đau đớn, nhưng tôi vẫn không mở miệng, bà đây phải cắn chết tên biến thái này!

“Buông ra, để cô ấy cắn.” Thanh âm Hàn Tương Luy rơi vào lỗ tai tôi giống như là một chậu nước lạnh giội xuống đầu tôi.

Thẩm Tang Miên cũng đã chết, cho dù tôi cắn chết hắn thì thế nào, tôi nhả miệng, kiệt sức ngồi xuống đất, lẳng lặng nhìn Thẩm Tang Miên cách đó không xa, chỉ cảm thấy đánh mất tất cả tri giác.

Tôi thậm chí ngay cả rớt nước mắt cũng rớt không nổi.

Còn cái gì phải sợ đây?

Hàn Tương Luy ngồi xổm xuống, thay tôi cởi bỏ dây thừng trên chân, lạnh lùng nói: “Hắn không dễ chết như vậy đâu, nhưng cũng nhanh thôi.”

Tôi trừng mắt mắng Hàn Tương Luy: “Anh con mẹ nó đúng là tên điên!”

Hàn Tương Luy mỉm cười, hắn không nhìn tôi, mà nói với “anh giai mắt chuột”: “Đưa cô ấy đi, đảm bảo an toàn của cô ấy, biết chưa?”

Anh giai mắt chuột xốc tôi lên rồi đẩy ra bên ngoài, tôi vừa đứng lên liền muốn chạy lại chỗ Thẩm Tang Miên, lại bị người nọ bắt trở về, hắn thấy tôi muốn giãy dụa, không nói hai lời liền một cái tát đánh xuống mặt tôi.

“Ai mẹ nó bảo mày đánh cô ấy!” Hàn Tương Luy đá một cước vào mông “anh giai mắt chuột” , nói: “Mau dẫn cô ấy đi!”

“Anh giai mắt chuột” cúi đầu, sau đó trừng tôi, xốc tôi lên liền đi xuống dưới lầu.

Vừa xuống dưới lầu thì đụng phải “ông chú lông mũi” kia, hắn hỏi: “Giải quyết hết mọi việc rồi?”

“Anh giai mắt chuột” không có hảo ý liếc xéo tôi, sau đó nói với người kia: “Giải quyết xong rồi, chú lên đi.”

Vì vậy người nọ liền vội vã chạy lên lầu.

“Anh giai mắt chuột” thúc tôi đi lên phía trước, tôi vô ý thức đi lung tung về phía trước, trong đầu trống rỗng không thể suy nghĩ.

Cũng không biết đi bao lâu tôi mới phát hiện chúng tôi vậy mà đã đi tới bờ biển.

Lúc này tôi mới ý thức tới sự tình không đúng, xoay người nhìn “anh giai mắt chuột”, hỏi: “Vì sao đưa tôi đến bờ biển?”

“Người phụ nữ như cô đã ảnh hưởng phán đoán của Hàn ca, cho nên…”

“Anh giai mắt chuột” móc súng lục ra, híp lại đôi mắt gian xảo, chỉa vào người tôi, lạnh lùng nói: “Tôi muốn giết cô.”

—————–hmsh—————–

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tới đoạn kịch đau khổ nhất rồi! Hết ca-lo rồi !!! Tôi không muốn viết nữa! Từ đầu đến cuối tôi là kiểu mẹ ruột ghét nhất thể loại ngược tâm thần thánh mà ~╭(╯^╰)╮

Đến tận đây, một bát lớn máu chó cuối cùng đã dội xong (còn có một bát lo lắng nữa vẫn chưa dội), tôi muốn viết nội dung nhẹ nhàng một tí, NGAO NGAO NGAO! ! !

Mặt khác, vuốt ve tất cả các đồng chí đang đợi văn, vuốt ve tất cả ~ ngày mai sẽ còn có thêm biến đổi…

Tối mai mọi người vẫn đến đây nhé~ vẫn là mười một giờ ~ khục khục, hoặc là buổi sáng ngày mốt.

Nhìn trời…

Advertisements

4 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 37

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s