Tinh yeu nay khong ban_Chap 7

Chương 7: Mệt mỏi

101715

Edit-Beta: Angela – Hye Mi
Nguồn: Hye Mi Sweet Home

Từ đó về sau, Thương Thụy Mặc ngoại trừ mỗi tối đúng giờ về nhà thì sẽ tới phòng cô cướp đoạt một nụ hôn sâu, những chuyện khác không có chút nào cải biến.

Kiều Ương Bạch bị dán cái mác “món đồ chơi” lên người, trong lòng tư vị không rõ.

Cùng lúc đó, các vị trưởng phòng của tập đoàn Thương Thị đều mừng rỡ phát hiện, tâm tình tổng giám đốc mỗi ngày không tệ. Tuy là điều đó sẽ không biểu hiện ở trên mặt hắn, nhưng ngữ khí cùng ánh mắt của Thương Thụy Mặc hoàn toàn nhu hòa hơn so với độ lạnh băng chết cóng người trước kia.

Lão bản tâm trạng tốt, nhân viên tự nhiên cũng tâm trạng tốt.

Trưởng phòng bộ phận nước ngoại là một trong nhiều ví dụ.

-“Tổng giám đốc, trong hội nghị lần trước tôi có đề cập đến tập đoàn thương mại tại Los Angeles của Mỹ, bên này tôi đã đả thông con đường thu mua, không biết tổng giám đốc thấy thế nào?”

Lịch hành trình mỗi ngày của Thương Thụy Mặc thường được sắp xếp rất kín, có đôi khi vì để tiết kiệm thời gian, bữa ăn đều phải giải quyết qua loa trên xe, thường xuyên làm việc liên tục 48 giờ đồng hồ không nghỉ ngơi. Ví dụ như ngày hôm trước, bắt đầu từ sáng tinh mơ, Thương Thụy Mặc đã xử lý công việc cho tới tận buổi trưa, giữa trưa thì cùng giám đốc một số công ty vừa mới hợp tác trong thời gian gần đây vừa thảo luận các hạng mục công việc vừa dùng bữa tại nhà hàng gần đó. Sau khi kết thúc thì vội vàng đến sân bay để đáp chuyến bay đặc biệt đến Tokyo thị sát tình hình hoạt động của công ty con mới thành lập, chỉ nghỉ ngơi được một vài phút đồng hồ trên máy bay, toàn bộ thời gian còn lại dùng để xem các bản báo báo của công ty. Ở lại Tô-ki-ô không đến năm tiếng lại phải gấp rút về nước, ngay cả bữa tối cũng chỉ là ăn qua loa trên máy bay. Kể từ khi trời sập tối, hắn vẫn luôn xử lý những hạng mục khẩn cấp vừa nhận được từ công ty con ở Châu Âu trong suốt đêm, sáng sớm ngày hôm sau còn phải cùng đối tác tiến hành cuộc họp về phương hướng hợp tác thương vụ sắp tới suốt 12 tiếng đồng hồ, buổi tối lại phải đem những công việc còn sót lại ban ngày xử lý cho xong. Cho nên, cho tới bây giờ, hắn đã làm việc suốt 48 tiếng đồng hồ không hề nghỉ ngơi.

 Mức độ bận rộn của hắn đã đạt đến trình độ ngay cả người ngoài cũng không thể nhìn được.

Công ty mà trưởng bộ phận Hải ngoại đề cập Thương Thụy Mặc còn chưa kịp xem, hắn vừa định dùng điện thoại nội bộ gọi thư ký lấy tài liệu ra cho hắn, lại bị trưởng bộ phận Hải ngoại ngăn lại.

“Tổng giám đốc, nhìn ngài có vẻ rất mệt mỏi? Ngài có muốn tạm ngưng công việc trước, trở về nghỉ ngơi một chút không?”

Trưởng bộ phận Hải ngoại là nhân viên cao tầng có kinh nghiệm lâu năm tại tập đoàn Thương Thị, năm nay đã năm mươi chín tuổi, không lâu nữa sẽ đến tuổi nghỉ hưu.

“Không cần đâu.” 

Nói xong Thương Thụy Mặc cầm lấy điện thoại, phân phó thư ký lập tức đưa tới tư liệu.

Trưởng bộ phận Hải ngoại lo lắng nói: “Sắc mặt ngài thật sự không tốt…”

“Tổng giám đốc, tôi đưa tư liệu tới.”

Thư ký đem tư liệu đặt ở trước mặt Thương Thụy Mặc, cũng rất lo lắng nhìn hắn, nhịn không được nói: 

“Tổng giám đốc, hôm nay ngài trở về nghỉ ngơi một chút đi! Lịch trình của ngài quá nhiều, đã 48 tiếng đồng hồ không có chợp mắt rồi. Đại hội đấu giá một lát nữa, tôi có thể giúp ngài thoái thác.”

“Tôi nói tôi không sao, đại hội đấu giá tôi sẽ tham dự đúng giờ.”

Hắn mặt không biểu tình bác bỏ, rồi lật tư liệu trước mắt ra.

Trưởng bộ phận hải ngoại cùng thư ký nhìn thoáng qua nhau, bất đắc dĩ lắc đầu. Cường độ làm việc của tổng giám đốc nhà bọn họ quả thực không phải người bình thường có thể chịu đựng được, cứ như vậy, sớm muộn gì cũng có một ngày xảy ra chuyện.

“Công ty thương mại Vincent !?”

Thương Thụy Mặc vốn vẫn còn im lặng xem tư liệu bỗng nhiên vô cùng không hài lòng nhíu mày, làm trưởng bộ phận hải ngoại sợ tới mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Ông ta tuổi tác đã cao rồi, trái tim không còn tốt, thật sự không chịu được tổng giám đốc năm lần bảy lượt hù dọa ông ta như vậy!

“Vâng, là công ty thương mại Vincent … Tổng giám đốc, ngài… ?”

“Hừ.”

 Thương Thụy Mặc rõ ràng rất không cao hứng, tùy ý đem tài liệu ném lên trên bàn, đôi chân thon dài bắt chéo lên nhau.

“Tôi cảm thấy công ty đó rất có tiềm năng mới khởi xuất ý tưởng thu mua, tổng giám đốc có chỗ nào không hài lòng sao?”

Thương Thụy Mặc hừ lạnh: “Đương nhiên, có điều ông không cần biết vì sao.”

“Vậy… Vấn đề thu mua này trước hết gác lại rồi bàn bạc sau?”

“Không, ngược lại thì đúng hơn.”

Thương Thụy Mặc quăng 1 câu “ngược lại” chắc như đinh đóng cột, lần nữa làm trưởng bộ phận Hải ngoại cảm thấy mình như “tên Hòa thượng lùn 2 thước với tay sờ không đến đầu” (*nghĩa là vì phải suy nghĩ theo cách của người khác nên không biết mình suy nghĩ gì). Tổng giám đốc không phải bất mãn với công ty này sao? Vì sao lại bác bỏ đề nghị tạm dừng kế hoạch thu mua?

Thương Thụy Mặc nghiêng đầu, lấy bàn tay thon dài chống một bên mặt, hắn kiên quyết nói: “Công ty này, Thương thị chắc chắn sẽ thu mua!”

Mặc kệ trưởng bộ phận hải ngoại còn đang trợn mắt há hốc mồm, Thương Thụy Mặc cầm lấy áo khoác âu phục trên ghế sa lon, đi về hướng chiếc xe chuyên dụng chở hắn tới đại hội đấu giá ở dưới lầu.

Thương Thụy Mặc suốt 60 giờ đồng hồ không hề chợp mắt, buổi tối khi về đến nhà,cả thể xác và tinh thần đều mỏi mệt.

Quản gia là người nhìn Thương Thụy Mặc từ nhỏ đến lớn, mỗi lần thấy Thương Thụy Mặc mệt mỏi thành cái bộ dạng này, không chỉ có hắn, mà toàn bộ dinh thự cao thấp đều lo lắng trong lòng. Tuy thân thể Thương Thụy Mặc có tố chất tốt hơn so với người khác, nhưng trường kỳ trải qua giày vò như vậy cũng không được!

Nhóm nữ hầu tiếp nhận áo khoác của Thương Thụy Mặc, giúp hắn thay đổi quần áo ở nhà. Quản gia đứng ở một bên không nhịn được hỏi: 

“Ông chủ, xin ngài nhanh chóng đi nghỉ ngơi! Cứ tiếp tục như vậy thân thể sẽ vì mệt mỏi mà suy sụp đấy.”

“Ừm.” Thương Thụy Mặc tùy ý lên tiếng, sau đó hỏi, “Kiều Ương Bạch đã ngủ chưa?”

“Vâng, Kiều tiểu thư vừa đi nghỉ.”

Thương Thụy Mặc gật gật đầu, đi đến lầu hai, tới phòng của  Kiều Ương Bạch.

Ngọn đèn trong phòng rất mờ, Kiều Ương Bạch hiển nhiên còn chưa ngủ sâu, nghe thấy động tĩnh có người vào, liền lập tức tỉnh lại.

Tuy Thương Thụy Mặc giống như bình thường hôn cô, nhưng không giống với hôn sâu ngày thường, lần này chỉ là nhu hòa chạm vào môi của cô vài giây liền rời đi.

“Thật có lỗi.” 

Thương Thụy Mặc đã chống đỡ không nổi nữa, trầm thấp nói một tiếng, liền nằm xuống ở bên người Kiều Ương Bạch.

“Thương… Thương tiên sinh! ?”

 Kiều Ương Bạch kinh ngạc nhìn gương mặt Thương Thụy Mặc gần trong gang tấc, hắn chưa bao giờ ngủ lại trong phòng cô. Hôm nay là làm sao vậy? Quá không bình thường rồi.

“Tôi thật sự rất mệt mỏi.” Thương Thụy Mặc mơ hồ nói một câu, liền ngủ say.

Kiều Ương Bạch biết rõ hắn đã hai ngày không về nhà, bởi vì đã hai buổi tối hắn không tới phòng của mình.

Chắc là bận nhiều việc lắm.

Vừa nghĩ như vậy, Kiều Ương Bạch không tự chủ được nhìn chăm chú người đàn ông đang giam cầm cô lại này.

Thương Thụy Mặc ngủ rất yên bình, có thể là bởi vì quá mức mệt nhọc. Khi ngủ, hắn thiếu đi vẻ cường thế bá đạo làm người khác sợ hãi thường ngày. Ngũ quan hoàn mỹ lộ ra thần sắc nhu hòa. Tóc của Thương Thụy Mặc không ngắn gọn như của Hoắc Đông Thần, mà là kiểu hơi dài một chút, lâu lâu sẽ xoã xuống vài cọng. Cánh tay thon dài mà hữu lực khoác ngang trên chăn, hô hấp đều đều, thân thể cân xứng xuất sắc có quy luật hô hấp nhô lên hạ xuống. Dưới ánh trăng càng làm tăng thêm vẻ ôn nhu.

Kiều Ương Bạch khẽ kêu một tiếng “Ah”, bị động tác trong vô thức của Thương Thụy Mặc cắt đứt việc ngắm nhìn chăm chú của mình ——

Thương Thụy Mặc đưa tay ra cánh tay, lơ đãng ôm cô vào lòng.

Người cô dán chặt vào lồng ngực Thương Thụy Mặc, gần đến mức như có thể nghe được tiếng tim đập của hắn, cùng ngửi được mùi thơm nhàn nhạt từ trên người hắn … Tất cả mọi thứ của hắn, chân thật bày ra trước mặt của Kiều Ương Bạch.

Cuối cùng thì người đàn này là người như thế nào vậy…

Ôm lấy ý nghĩ như vậy, Kiều Ương Bạch dần dần chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, khi ánh mặt trời rơi trên gương mặt của Kiều Ương Bạch, cô tỉnh lại.

Cô vô thức nhìn sang vị trí bên cạnh lại phát hiện ngoại trừ ga giường có chút ít nếp nhăn chứng minh bên cạnh có người nằm qua thì sớm đã không còn bóng dáng Thương Thụy Mặc.

Xem ra là đã đi làm từ sớm.

 Kiều Ương Bạch nghĩ như vậy, hơi chút cuộn thân thể mình lại, không phát hiện biểu tình của mình có chút cô đơn.

“Kiều tiểu thư! Buổi sáng tốt lành!” 

Như cũ vẫn là Tiểu Đào đưa bữa sáng đến, tiến tới cười chào hỏi Kiều Ương Bạch.

“Sáng sớm tốt lành, Tiểu Đào.” Kiều Ương Bạch cũng cười cười, “Sắc trời hôm nay thật tốt.”

“Tâm tình của Kiều tiểu thư cũng không tệ nha.” Tiểu Đào nghịch ngợm nháy mắt mấy cái, đem khay đặt ở trên bàn kế bên giường bệnh.

Kiều ương Bạch sửa lời cô: “Sau này em và Tiểu Ninh đừng gọi chị là Kiều tiểu thư nữa, cảm thấy rất xa lạ. Có thể đổi thành gọi tên!”

“Nhưng nếu như bị ông chủ biết sẽ bị mắng…”

“Không sao…, chị sẽ không nói cho Thương tiên sinh biết.”

“Vậy được, về sau em sẽ gọi chị là chị Ương Bạch nhé?” Tiểu Đào thấy Kiều Ương Bạch hôm nay tâm tình không tệ, liền ngồi xuống bên người cô, hỏi nhỏ, “Chị Ương Bạch, ngày hôm qua ông chủ có phải ngủ lại chỗ của chị không?”

Kiều Ương Bạch kinh ngạc: “A !? Sao em lại biết?”

“Buổi sáng ông chủ từ phòng chị đi ra, em thấy được!” 

Tiểu Đào tiếp tục cười đen tối, “Oa, chị Ương Bạch thật sự là vô cùng lợi hại, không tới mấy ngày đã khiến trái tim băng giá của ông chủ tụi em hòa tan nha !!!.”

Kiều Ương Bạch bất đắc dĩ nghiêm trang giải thích: “Cũng không có chuyện gì. Chỉ là tối hôm qua, lúc Thương tiên sinh đến thăm chị thật sự là quá mệt mỏi, cho nên mới trùng hợp ngủ lại đây.”

“Phản bác thất bại, lý do chưa đủ.”

 Tiểu Đào hai tay giao cùng một chỗ, tạo thành hình dấu gạch chéo.

“Nói cho cùng…” So với đang hỏi Tiểu Đào, Kiều Ương Bạch lại càng giống như là đang lẩm bẩm một mình: “Người bình thường có thể mệt mỏi đến độ không tự chủ được ngủ thiếp đi sao?”

Tiểu Đào đứng lên, một bên chà lau đèn ngủ đầu giường, một bên giải thích: “Cường độ làm việc của ông chủ rất lớn, suốt đêm không ngủ đã là chuyện thường ngày. Có khi liên tiếp vài ngày không nghỉ ngơi, có một lần trong vòng một ngày đã bay đến năm quốc gia khác nhau, cho dù cả người sốt cao nhưng vẫn kiên trì xử lý việc công ty đó!”

Kiều Ương Bạch khẽ nhăn mày một cái.

Cô nhớ tới gương mặt ngủ sâu của Thương Thụy Mặc tối hôm qua. Yếu ớt và không hề phòng bị.

“Nếu như chị không đoán sai…, anh ta là tổng giám đốc tập đoàn Thương Thị?”

“Vâng, đúng rồi, ông chủ phải một mình điều hành 1 tập đoàn khổng lồ như vậy, tuyệt đối là mệt chết.” Tiểu Đào nói tiếp: ” tuy tính cách ông chủ lạnh như băng, nhưng em nhìn ra được ngài ấy đối với chị Ương Bạch rất tốt. Những việc này, thân phận thấp như nữ hầu bọn em tuy không giúp được gì, nhưng xin chị Ương Bạch khuyên ông chủ chúng em chú ý nghỉ ngơi nhiều một chút!”

Kiều Ương Bạch mở to hai mắt nhìn:”Chị hả?”

“Đúng vậy.”

“Kỳ thật…” Kiều Ương Bạch yên lặng ăn bữa sáng:”kỳ thật chị cũng không nói được mấy câu với Thương tiên sinh, tối hôm qua anh ta cũng không nói gì đã ngủ… Trong mắt anh ta, chị chẳng qua là một món đồ chơi mà thôi…”

Tiểu Đào bỗng nhiên kiên định nói: “Chuyện đó là không thể nào.”

“A?”

“Ông chủ quan tâm chị Ương Bạch, chúng em đều thấy rất rõ ràng. Nhưng ông chủ là người rất ít biểu lộ cảm xúc ra ngoài, một ngày nào đó chị Ương Bạch nhất định sẽ cảm nhận được.”

Tin chắc rằng một ngày như vậy sẽ đến sao?

Cái ngày bị dán lên cái mác “Có lẽ” này, thật sự tồn tại sao?

Nếu như có, với bộ dạng này, tôi còn có thể đợi đến ngày đó sao?

Mang theo hoang mang nói không rõ, Kiều Ương Bạch nhìn chăm chú ánh bình minh đang từ từ tỏa sáng trên bầu trời.

Advertisements

4 thoughts on “Tinh yeu nay khong ban_Chap 7

  1. Pingback: [NEW] Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s