TYNKB_Chap 8

Chương 8: Mâu thuẫn

101715

Edit-Beta: Angela – Hye Mi
Nguồn: Hye Mi Sweet Home

Sau cái buổi tối vì mệt nhọc quá độ mà ngủ lại phòng của Kiểu Ương Bạch, Thương Thụy Mặc mặc dù vẫn về nhà đúng giờ như mọi hôm nhưng không còn ghé thăm phòng của Kiều Ương Bạch thường như trước nữa.

Cô nghĩ trong lòng “có thể hắn cảm thấy ngủ cùng 1 người tàn tật được nhặt về như cô là chuyện hết sức mất mặt”, bỗng nhiên sinh ra cảm giác lo lắng. Nếu như là khi xưa ở bang Vĩnh Diệu, cô sẽ mong Hoắc Đông Thần mỗi ngày đừng tới. Nhưng đối với Thương Thụy Mặc, Kiều Ương Bạch trong lòng tuy vẫn có mâu thuẫn, nhưng vẫn không khỏi lo lắng có chuyện gì đã xảy ra.

 ​Tuy thân thể còn đang trong giai đoạn khôi phục, không cách nào đi lại được, nhưng mấy ngày gần đây cũng đã khôi phục không tệ, hiện giờ cô có thể dùng xe lăn để di chuyển.

​”Tiểu Ninh, có thể đỡ chị ngồi xe lăn được không?”

Sau khi​ tới tòa dinh thự này, Kiều Ương Bạch vẫn chưa bước ra khỏi căn phòng cô đang ở, cô nghĩ so với chuyện một mực buồn bực trong phòng thì ngồi xe lăn đi ra ngoài tốt hơn.

 ​Tiểu Ninh cùng Tiểu Đào giúp cô ngồi trên xe lăn, sau đó Tiểu Ninh phụ giúp đẩy cô ra khỏi phòng.

​Đây thật sự là một toà dinh thự xa hoa rộng lớn. Nếu như không phải Kiều Ương Bạch ngay từ đầu đã biết rõ đây là nhà của Thương Thụy Mặc, cô nhất định sẽ cho là mình được một hậu duệ hoàng tộc nào đó ở Châu Âu cứu sau đó mang về hoàng cung.

 Tiểu Ninh bên cạnh vừa giúp cô đẩy xe, vừa giới thiệu với cô: “Bây giờ chúng ta đang ở toà nhà chính lớn nhất, chung quanh còn có vài toà nhà quy mô nhỏ hơn một chút đấy. Tòa biệt thự này có bốn tầng, thư phòng cùng phòng ngủ của ông chủ đều tại tầng ba. Ngoài ra còn có thiệt nhiều phòng, thời điểm lúc em mới vừa tới làm nữ hầu, không chỉ có trong sân, ngay cả trong các phòng đều thường xuyên lạc đường đấy!”

 Ngay cả giàu có xa xỉ như Hoắc Đông thần thì biệt thự của hắn cũng không có xa hoa lộng lẫy như toà biệt thự này.

​”Thật sự rất xinh đẹp.”

 Kiều Ương Bạch không tự chủ được phát ra một câu tán thưởng.

 Trước kia khi cô còn ở tại bang Vĩnh Diệu,cô đã mấy lần nghe nói qua tập đoàn Thương Thị, nhưng lại không ngờ tới có một ngày, chính mình sẽ được ở cùng dưới một mái hiên với ông chủ của nơi này.

 ​Vận mệnh thật sự là vi diệu làm cho người khác bật cười.

 ​”Ương Bạch tỷ có muốn gặp ông chủ không?” Tiểu Ninh cười hỏi.

 ​”Người đang ở nhà, mà tối hôm qua lại không tới gặp chị, chị đang lo lắng có phải tối hôm trước chị có làm chuyện gì thất lễ khiến anh ta tức giận không.”

Cách ​nói này, có lẽ nhiều người sẽ cho rằng Kiều Ương Bạch đối với Thương Thụy Mặc sinh lòng ái mộ. Kỳ thật trên thực tế, Kiều Ương Bạch chỉ là nghĩ sớm chút hiểu rõ Thương Thụy Mặc người này, tận lực để cho chính mình trở nên thập toàn thập mỹ, như vậy Thương Thụy Mặc, có lẽ, một ngày nào đó sẽ thật sự thả cô tự do.

Bởi vì, trong trí nhớ 5 năm đau khổ lúc cô còn ở bang Vĩnh Diệu kia, tính cách quật cường đã khiến cô nếm trải quá nhiều đau khổ. Ăn nhờ ở đậu nhà người ta, bây giờ điều duy nhất cô có thể làm là như vậy.

​”Bằng không thì em dùng đường dây nội bộ trong nhà hỏi thử ông chủ nhé?”

​”Được, cám ơn em, Tiểu Ninh.”

​Tiểu Ninh đi đến bên cạnh, cầm lấy ống nghe đánh một cuộc gọi nội tuyến, sau khi cung kính nói vài câu, cô quay đầu nói với Kiều Ương Bạch: “Chị Ương Bạch, ông chủ đang ở thư phòng làm việc, nhưng mà Ngài ấy nói chúng ta có thể đi qua, không sao cả.”

​”Như vậy liệu có quấy rầy anh ta làm việc không?”

​”Em cũng hỏi rồi, nhưng ông chủ nói không việc gì, nên chắc là không có việc gì đâu.” Tiểu Ninh nói xong nhìn Kiều Ương Bạch trên xe lăn, nói: “Chúng ta đi thang máy đi, vì đi xe lăn không thể dùng thang bộ được đâu.”

​Nghe được hai chữ “Thang máy”, Kiều Ương Bạch kinh ngạc nói: “A!!? Bên trong biệt thự còn có thang máy sao?”

​”Đương nhiên rồi, biệt thự của ông chủ có thể nói là hoàn mỹ đó.”

​Hai người đi thang máy lên lầu ba.

​Có thể bởi vì lầu ba là nơi Thương Thụy Mặc hay làm việc, cho nên tầng này người hầu rất thưa thớt, an tĩnh lạ thường.

​Tiểu Ninh đến trước một căn phòng có cửa lớn bằng gỗ quý với những đường điêu khắc tinh tế rồi gõ cữa: “Ông chủ, tiểu thư  Kiều Ương Bạch đã đến.”

 Trong phòng truyền đến một giọng nam trầm thấp mà đầy từ tính: “Để cho cô ấy đi vào, cô lui ra.”

 ​”Vâng.” Tiểu Ninh giúp Kiều Ương Bạch mở cửa phòng liền lặng lẽ lui xuống.

 ​Vượt ngoài dự kiến của Kiều Ương Bạch, căn phòng làm việc to lớn này lại có lối thiết kế đơn giản khiêm tốn. Hai giá sách bằng gỗ to lớn với những quyển sách được xếp ngăn nắp, kín kẽ. Bên cạnh cửa sổ sát đất có một chiếc bàn đọc sách trang nhã, trước bàn đọc sách là bộ ghế salon bằng da thật màu tối cùng một cái bàn trà xinh đẹp. Giấy dán tường đơn giản, sang trọng cùng với những đường nét điêu khắc tinh xảo trên trần nhà giống như là do một danh gia tự mình thiết kế, nhìn đặc biệt trang nhã. Sàn nhà màu hạt dẻ với những đường hoa văn hài hoà khiến người thường đều nhìn ra được giá trị xa xỉ của nó. Có thể dễ nhìn ra chủ nhân căn phòng này là một con người cẩn thận, tinh tế và tỉ mỉ.

​”Cô tới chính là vì muốn tham quan phòng làm việc của tôi sao?”

​Thương Thụy Mặc ngồi trên ghế da cao cấp sau bàn làm việc, lãnh đạm hỏi.

​”Không phải. Nhưng … phòng làm việc thật sự đẹp hơn so với tưởng tượng của tôi.”

​”Tôi rất ít khi cho phép người ngoài tiến vào.” Thương Thụy Mặc đứng lên, đi đến ngồi xuống ghế salon, tựa lưng vào thật sâu, biểu hiện của hắn dường như rất là mệt nhọc.

 Nét mặt của hắn làm Kiều Ương Bạch chợt nhớ tới mục đích của mình khi tới đây, cô khó khăn lăn bánh xe, đi tới trước mặt Thương Thụy Mặc: “Thực ra, tôi có chút việc muốn nói với Ngài.”

​Thương Thụy Mặc không gật đầu cũng không nói chuyện, tựa hồ đang chờ Kiều Ương Bạch nói.

 ​”Ngài cũng đã nói, tôi là món đồ chơi của ngài. Cho nên, tôi nghĩ, tôi đại khái cũng không có tư cách nói những những lời…này…” Kiều Ương Bạch dừng một chút, tiếp tục nói, “Cho dù mỗi ngày tôi đều ở trong phòng, nhưng là ngay cả tôi đều có thể nhận thấy được ngài thật sự là mệt nhọc quá độ rồi…”

​”Tôi có thể lý giải câu này là vì cô cảm thấy sợ hãi khi buổi tối hôm trước tôi mệt mỏi quá, không chịu đựng được mà ngủ lại bên cạnh cô không?” Thương Thụy Mặc thản nhiên nói, “Tôi không có hứng thú đối với người tàn tật .”

​Kiều Ương Bạch vội vàng giải thích: “Thương tiên sinh, tôi không có ý này. Tôi chỉ muốn nói, xin ngài chú ý thân thể của mình nhiều hơn, tôi thấy mọi người ở trong nhà này rất quan tâm sức khỏe của ngài. Cứ tiếp tục làm việc quá độ như thế…, thân thể cũng không chịu đựng được đâu.”

​”Đừng nói mấy lời vô nghĩa này.”

​”…”

​”Tôi rất chán ghét cái kiểu bản thân mình không làm được nhưng lại đi nói người khác. Bản thân đã không làm được, thì nói mấy câu êm tai có ích gì ??” Thương Thụy Mặc khinh thường nhìn cô một cái.

Mấy câu lạnh nhạt này của Thương Thụy Mặc làm Kiều Ương Bạch vô cùng xấu hổ. Cô quẫn bách cắn cắn môi :”Thế nhưng tôi vẫn cảm thấy mình không có nói sai.”

​Thương Thụy Mặc không nghĩ tới cô sẽ phản bác, hắn nói “Đừng nhiệt tình làm mấy chuyện nhàm chán nữa.”

​”Tôi sẽ chứng minh cho ngài xem…” Kiều Ương Bạch nói, rồi chuyển bánh xe lăn , nhẹ nhàng nói tiếp, “Vậy… Thương tiên sinh, tôi sẽ không quấy rầy ngài làm việc nữa.”

​Dứt lời, cô chậm rãi ra khỏi phòng.

​Thương Thụy Mặc không có nhìn theo bóng lưng của cô, bản thân là đồ chơi, cô vậy mà còn có tâm tư quan tâm sức khoẻ của tôi? Người phụ nữ này thật đúng là không biết nặng nhẹ. Thương Thụy Mặc nhả 1 làn khói thuốc, lạnh lùng nghĩ.

——-Hye Mi Sweet Home———-

​Hai tháng sau, Kiều Ương Bạch coi như có thể tự đi lại 1 chút mà không cần xe lăn.

​Theo như lời bác sĩ, để hoàn toàn khôi phục phải mất ba tháng, nằm trên giường trường kỳ làm cho cơ bắp ở chân Kiều Ương Bạch có chút suy yếu, cho nên cô còn cần một tháng để khôi phục.

​Bởi vì phạm vi hoạt động của cô dần dần tăng lên, Thương Thụy Mặc cho phép cô đổi vào ở 1 gian phòng cỡ lớn tại lầu bốn.

​Gian phòng này rất rộng rãi, cơ hồ tương đương với một căn nhà của người bình thường, ban công lớn khiến căn phòng ban ngày có thể dùng ánh sáng rất tốt, phòng khách, phòng ngủ, phòng bếp, phòng ăn, phòng chứa đồ, toilet, cái gì cần có đều có, ngoài ra còn có 1 căn gác lửng nhỏ. Toàn bộ đều được thiết kế trang nhã thông thoáng, cho người ta cảm thấy rất thoải mái, cho nên ở đó rất dễ chịu.

​Vào ở ngày đầu tiên, Kiều Ương Bạch nhờ Tiểu Ninh cùng Tiểu Đào mua thật nhiều nguyên liệu nấu ăn về, làm Tiểu Đào kinh ngạc hỏi thăm: “Chẳng lẽ chị Ương Bạch  không thích đồ ăn hiện tại ư?”

 Kiều Ương Bạch cười lắc đầu nói: “Tôi chỉ là rất lâu không có ăn món ăn chính bản thân mình làm, có chút hoài niệm.”

​Dinh thự của Thương Thụy Mặc cái gì cần có đều có, tự nhiên là không thiếu nguyên liệu nấu ăn. Nhưng bởi vì sợ những người khác làm không được chu toàn, cho nên hôm sau nguyên liệu đồ ăn do ba thuộc hạ trung thành nhất của Thương Thụy Mặc là Nhuận Thạch, Quang Hựu và A Minh đưa tới.

​”Thật sự làm phiền mọi người rồi.” Nhìn nhiều nguyên liệu nấu ăn như vậy, chỉ riêng gạo và bột mì đã có tới vài túi, ba người đàn ông to lớn chuyển đến mất không ít mồ hôi, Kiều Ương Bạch trong nội tâm vô cùng áy náy.

​”Không sao, Kiều tiểu thư, có thể vì mỹ nhân như cô mà phục vụ là vinh hạnh của tôi.”

​Lần đầu nhìn thấy Kiều Ương Bạch, Quang Hựu đã biết đây là một mỹ nhân hiếm thấy, phi thường cam tâm tình nguyện chạy trước chạy sau vì cô phục vụ.

​”Quang Hựu tiên sinh, ngài quá khen rồi.” Kiều Ương Bạch nói với ba người, “Nếu như không ngại, ba vị ngồi xuống nghỉ ngơi một chút được không.”

​Tuy chuyện này nếu như bị lão đại biết có thể sẽ bị chửi không nhẹ, nhưng là ba người thật sự là mệt mỏi không chịu được, cho nên lập tức ngồi xuống.

​Kiều Ương Bạch tự tay rót ba tách trà hoa anh đào. Dưới đáy tách, hoa anh đào sau khi  ngâm trong nước nóng, những cánh hoa nở ra, nổi lên trên mặt nước, nhìn cực kỳ xinh đẹp.

​”Trà hoa anh đào này thật đẹp mắt.” Nhuận Thạch vội vàng bưng lên, uống vài ngụm, ca ngợi nói, “Kiều tiểu thư, trà tiểu thư pha uống thật là ngon”

​Nhìn Nhuận Thạch đầu đầy mồ hồi, Kiều Ương Bạch không khỏi nở nụ cười: “Nếu như Nhuận Thạch tiên sinh thích, tôi có thể thường xuyên giúp ngài pha trà.”

​”Oa, tuy tôi rất mong được tiếp tục uống, nhưng nếu lão đại biết tuyệt đối sẽ đánh chết tôi đấy.” Nhuận Thạch đau khổ liếc A Minh, “A Minh, anh nói làm sao bây giờ?”

​A Minh là người trầm mặc ít nói nhất trong ba người, hắn ngẩng đầu nhìn Nhuận Thạch, nói: “Lão đại mỗi ngày bận rộn như vậy, cậu không thể để ngài ấy bớt ít phiền toái sao”

​Ở trước mặt A Minh trầm ổn, Nhuận Thạch tựa như đứa bé thích làm nũng: “Thế nhưng trà này thật sự uống rất ngon nha, trước kia tôi cũng uống qua trà hoa anh đào rồi, nhưng trà của Kiều tiểu thư là trà ngon nhất tôi đã từng nếm qua.”

​Kiều Ương Bạch ngồi ở trước mặt ba người, hỏi: “Mọi người cũng là ở trong khu dinh thự này sao?”

​Quang Hựu nói: “Đây là toà biệt thự trung tâm, người làm ở khu vực phía Bắc, mấy tiểu đệ chúng tôi thì ở tại khu phía Tây đấy.”

​”Ồ, thì ra là như vậy.” Kiều Ương Bạch gật gật đầu, “Tôi nghe nói Thương tiên sinh là tổng giám đốc tập đoàn Thương Thị, nhưng vì sao các người lại gọi anh ta là ‘Lão đại’ mà không phải ‘Tổng giám đốc’ thế?”

​Nhuận Thạch gãi gãi đầu, không biết vì sao Kiều Ương Bạch ngay cả điều này cũng không biết: “Chúng tôi không phải là người trong tập đoàn Thương Thị, chúng tôi thuộc Ngự Thương Bang.”

​”Ngự Thương Bang?”

​Quang Hựu nhún nhún vai: “Lão đại của chúng tôi có địa vị cao trong cả hai giới hắc bạch, ngoài sáng có tập đoàn Thương Thị, trong tối có Ngự Thương Bang, đây là chuyện mọi người đều biết.”

​Kiều Ương Bạch thật sự không nghĩ tới Thương Thụy Mặc cũng là người trong hắc đạo. Nhưng mà bởi vì như vậy, lại có thể lý giải tại sao hắn luôn làm cho người khác có cảm giác hắn vừa lạnh như băng vừa khát máu.

“Đến cùng mình đã gặp được người thế nào vậy?” Kiều Ương Bạch ngưng ánh mắt tại bông hoa anh đào tươi đẹp trong tách, không khỏi có chút mê mang

Advertisements

7 thoughts on “TYNKB_Chap 8

  1. Pingback: [NEW] Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s