Hop Cuu Tat Hon_Chap 39

Chương 39

f316c73a274aa36d720490c83d82def3xd3

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Trên đầu Thẩm Tang Miên quấn đầy băng gạc, còn phủ thêm một cái lưới màu trắng, hô hấp đều đều giống như là cái người sống thực vật vậy.

Bất quá bác sĩ đã nói, hắn sẽ không thật sự trở thành người sống thực vật, chỉ là phải ngủ một giấc mới có thể tỉnh lại, tuy thời gian cụ thể không xác định, nhưng đã không còn nguy hiểm.

Đoán chừng ngày mai sẽ tỉnh…

Con em ông, thể loại bác sĩ kiểu gì mà toàn nói một nửa vậy! Hại tôi vừa rồi còn lo lắng vớ vẩn một hồi!

Tôi vụng trộm trừng mắt liếc bác sĩ vừa kiểm tra hết phòng bệnh đi ra, sau đó tiếp tục ngồi yên bên cạnh giường bệnh, cứ như vậy lẳng lặng nhìn Thẩm Tang Miên.

Lúc này tôi mới phát hiện hắn rất gầy, hình như còn gầy hơn so với năm năm trước, tuy tôi cũng không nhớ rõ hắn năm năm trước là thế nào.

Tôi nghe “ông chú lông mũi” Đại Thạch kia nói, Thẩm Tang Miên khi đó là giả bộ ngất đi, hắn phải chờ tôi đi rồi, mới dám liều với Hàn Tương Luy. Nhưng hắn có nghĩ tới hay không, thương thế của hắn thành như vậy, Hàn Tương Luy còn cầm súng, nếu có cái gì vạn nhất, nếu tên Đại Thạch kia trên đường lại đổi ý, vậy hắn phải làm sao?

Bạn nói xem, người đàn ông này làm sao dám tự tin như vậy! Làm sao dám không muốn sống như vậy! Hắn thực sự cho rằng chính mình là siêu nhân à! Cho dù có là siêu nhân, cũng không phải ai cũng bằng lòng vì tôi mà trở thành bao cát bị người ta đánh thành như thế!

Tôi thở dài, vô ý thức kéo chăn lên cho hắn.

Đúng lúc này cửa phòng bệnh được mở ra, đi vào là Tề Khải vẻ mặt mệt mỏi.

“Đã tìm được chưa?” Tôi hỏi cậu ta.

Tề Khải ngồi xuống bên cạnh tôi, nhìn Thẩm Tang Miên nằm ở trên giường lắc lắc đầu, nói: “Chưa, có lẽ là bị sóng biển cuốn đi rồi, hoặc là đã chạy thoát.”

“Vậy các cậu có tiếp tục tìm không?” Tôi hỏi dò.

“Đương nhiên tiếp tục tìm!” Lúc nói lời này hai mắt Tề Khải đều đỏ, cả người giống như sư tử nổi giận, cậu ta siết chặt nắm đấm, nói: “Sống phải thấy người chết phải thấy xác, những gì đại ca phải chịu, tiểu tử Hàn gia kia con mẹ nó phải nhận đủ!”

Tôi bị bộ dạng của Tề Khải dọa sợ, tuy nhiên lúc nhìn thấy Thẩm Tang Miên đầu rơi máu chảy nằm trên mặt đất, tôi cũng hận không thể khiến Hàn Tương Luy biến mất. Nhưng khi tới thời điểm thực sự có người muốn hắn chết, trong lòng tôi rồi lại nổi lên đồng tình với hắn, thậm chí hy vọng hắn có thể chạy thoát, thoát được bao xa thì bao xa, cứ quên hết thảy ở đây, cũng đừng bao giờ … đến tìm Thẩm Tang Miên, hoặc là xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa.

Tôi không thích oan oan tương báo, cũng không thích ân oán hào môn, tôi chỉ hy vọng mọi thứ đến đây là xong, nhưng tôi cũng biết, đối với Tề Khải, đối với Hàn Tương Luy, còn cả đối với Thẩm Tang Miên, hết thảy đều không thể nào chấm dứt.

Rốt cuộc thì tôi với bọn họ không phải cùng một dạng người.

Nghĩ tới đây, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy có chút bi ai, tôi cười khổ một tiếng, cũng không dám cùng Tề Khải tiếp tục cái đề tài này nữa, liền hỏi: “Vậy các cậu có dự định gì với Đại Thạch kia không?”

Tề Khải hừ lạnh một tiếng nói: “Tuy hắn xem như cứu được lão đại, nhưng loại người thấy lợi quên nghĩa này rất phiền phức, sau khi cho hắn một khoản tiền thì đuổi đi rồi.”

“Vậy… vậy còn người đã chết kia?”

“Chôn rồi. Chị dâu yên tâm, không lưu lại một dấu vết nào hết.”

Lúc Tề Khải nói lời này biểm cảm lãnh đạm lại tùy ý, giống như người chết là một con gà hay một con chó vậy.

Tuy người kia đã từng muốn giết tôi, nhưng cũng không có thật sự giết tôi, nghĩ đến bộ dạng đáng sợ của hắn trước khi chết, trong lòng tôi vẫn thấy sợ, thậm chí có chút buồn bã.

Không có cách nào, tuy tôi không phải thánh nhân thích phổ độ chúng sinh, chỉ là một người bình thường, nhưng khi trơ mắt nhìn một người bị giết chết trước mặt mình, tôi thật sự không cách nào thản nhiên, không hề thương xót hoặc là không hề sợ hãi.

Tôi nhìn Tề Khải, bỗng nhiên cũng không nhớ rõ hắn năm năm trước là như nào, hoặc là nói, tôi chưa từng nhìn rõ bộ dáng của hắn.

Tề Khải trong trí nhớ tôi, vẫn là người hiền lành lại có tính cách hào sảng như ánh nắng mặt trời, làm việc dưới trướng Thẩm Tang Miên, đối với tôi vừa hào phóng vừa tốt bụng, nhưng cậu ta vừa rồi bỗng nhiên để lộ biểu cảm lãnh khốc cùng tàn nhẫn, khiến tôi cơ hồ cũng không nhận ra cậu ta nữa rồi.

Tựa như tôi cảm thấy mình không biết Hàn Tương Luy vậy.

Tôi nhìn Thẩm Tang Miên nằm ở trên giường nghĩ, có phải tôi cũng không hề biết rõ hắn luôn không…

Tôi cảm thấy khoảng cách giữa chúng tôi lại trở nên thật xa xôi, đủ khiến cho một chút lòng tin vừa mới nổi lên của tôi lại tan thành mây khói.

Tôi siết ngón tay của mình, cúi đầu nhẹ giọng hỏi: “Vậy các cậu không định báo cảnh sát sao?”

“Báo cảnh sát?” Tề Khải cười rộ lên, như là nghe được chuyện cười, hắn vỗ vỗ tay tôi, giống như an ủi, lắc lắc đầu nói: “Chị dâu, có một số việc không thể đặt lên mặt bàn mà nói được, chuyện này nếu kéo đến cảnh sát, cuối cùng chỉ sợ là đối với ai cũng không tốt. Bất quá chị yên tâm, em sẽ xử lý tốt, đảm bảo không có người nào tới tìm chị gây phiền phức.”

Tôi kéo khóe miệng cười cười, ngờ nghệch gật đầu, tuy trong nội tâm cảm thấy có chút khó chịu, nhưng tôi cái gì cũng không nói được, bọn họ có cách làm của bọn họ, trong hoàn cảnh như vậy, đó chính là chuẩn tắc làm việc của bọn họ, tôi không có cách nào nói bọn họ đúng hay sai, chỉ là, chuẩn tắc như vậy không thích hợp với tôi.

Hoặc là, tựa như Hàn Tương Luy nói, tôi với bọn họ không phải người cùng một thế giới.

Tôi chậm rãi đứng lên, gật đầu với Tề Khải, nói: “Vậy… nếu cậu đã đến rồi, tôi đi về trước.”

Tề Khải không có nhìn ra sự khác thường của tôi, cậu ta chỉ nhanh chóng đứng dậy, gật đầu với tôi, nói: “Vậy chị dâu trước về nghỉ ngơi, chị cũng ở đây trông một ngày rồi, em phái người tiễn chị trở về, sáng ngày mai phái người đưa chị tới nhé?”

“Không cần, tôi không đến nữa.”

Tề Khải nghe tôi nói vậy thì sững sờ, không nói gì, nửa ngày mới mở miệng hạ giọng nói: “Chị dâu, chị vẫn không chịu tha thứ cho đại ca?”

Tôi lắc lắc đầu nói: “Tôi chỉ là cần thời gian ngẫm lại, Tề Khải, tôi đã sớm không trách anh ta nữa rồi, chỉ là nếu tôi cứ thủ tại chỗ này thì sẽ thế nào? Xem như là làm lại lần nữa với anh ta sao?”

“Làm lại lần nữa không được sao? Chị dâu, chẳng lẽ chị không nhìn ra đại ca có bao nhiêu dụng tâm với chị sao?”

“Tôi nhìn ra được, chỉ là, Tề Khải à, tôi đột nhiên cảm thấy không biết rõ các người nữa rồi…” Tôi cười khổ một tiếng nói: “Thời điểm ở bờ biển, tôi thực sự rất xúc động, tôi nghĩ, nếu tôi và anh ta có thể còn sống rời khỏi, tôi nhất định sẽ không quan tâm thứ gì mà ở bên anh ta.”

“Thế nhưng mà, Tề Khải à, cậu biết không? Tất cả tình yêu oanh oanh liệt liệt hay là dũng khí vì nghĩa quên thân, có đôi khi thật sự chỉ là thoáng qua trong một thời khắc, là một loại tình cảm bỗng nhiên dâng trào lên ở trong cuộc sống thôi. Nhưng mà, sau khi nó qua đi, cuộc sống vẫn tiếp tục một cách bình thường, chúng ta vẫn phải dựa vào phương thức trước kia để sống sót.”

Tề Khải cúi đầu, nắm quyền, nói: “Em không hiểu, yêu nhau thì ở bên cạnh nhau, không phải đơn giản như vậy sao?”

“Thế nhưng, trong cuộc sống không chỉ có tình yêu, đúng không?” Tôi nhìn Tề Khải, thở dài nói: “Tôi nghĩ, nếu thời gian trở lại năm năm trước, kết cục giữa tôi và anh ta vẫn như vậy, không vì cái gì khác, mà chỉ bởi vì chúng tôi thật sự không phải là người cùng một thế giới, hoàn cảnh sống của chúng tôi không giống nhau, thậm chí cả giới quan về đạo đức cũng khác biệt, cho nên vô luận tôi cố gắng như thế nào, kết quả giữa chúng tôi cũng sẽ không thay đổi.”

“Điểm này Hàn Tương Luy nói rất đúng, lúc trước Thẩm Tang Miên có rất nhiều chuyện không nói với tôi, là vì sợ tôi biết rõ bộ dạng thật sự của anh ta, tôi không biết Diêm Thanh năm năm trước làm việc nghĩa không chùn bước có dám yêu Thẩm Tang Miên chân thật đó hay không, tôi chỉ biết, Diêm Thanh hiện tại không có cách nào tiếp nhận thế giới màu xám đó.”

“Tôi 30 tuổi rồi, tôi bây giờ là một người phụ nữ trước sợ lang sau sợ hổ (người cẩn thận, lo trước lo sau), tôi chỉ muốn một cuộc sống đơn giản, bình thản an ổn, tôi hy vọng Tử Lưu có thể khoái hoạt sống cả đời, tôi hy vọng Tử Lưu có thể không có trở ngại mà hết mình đi yêu, tôi không hy vọng nó có một ngày trên lưng phải gánh vác nhiều chuyện như vậy, tôi tình nguyện để nó sống một cuộc sống không giàu có cũng không muốn nó phải đeo lên lưng cả vận mệnh gia tộc. Ít nhất, tôi không hy vọng Tử Lưu lại biến thành Thẩm Tang Miên thứ hai.”

Tề Khải nhìn tôi, con mắt che kín tơ máu bỗng nhiên có một loại kiên nghị mà tôi xem không hiểu, hắn nói: “Từ nhỏ em đã tiếp nhận răn dạy của gia tộc, từ nhỏ đã biết rõ sứ mạng của mình, em bảo vệ đại ca không chỉ bởi vì toàn bộ lợi ích của Thẩm gia, Tề gia, Tào gia, còn là vì huynh đệ đã đi theo ba nhà nhiều năm, vì an nguy của toàn bộ TC, vì sinh kế của hàng ngàn công nhân, em chưa bao giờ phàn nàn một lời, bởi vì em cảm thấy đó là những chuyện nên làm. Chị dâu, em hiểu ý chị, chẳng qua, nếu chị không thể tiếp nhận tất cả của đại ca, em nghĩ không phải đại ca sai, mà là chị còn chưa đủ tư cách làm chị dâu của em.”

Tề Khải nói rất nặng nề, tôi biết rõ cậu ta rất tức giận, đại ca của cậu ta mạo hiểm tính mạng cứu tôi trở về, vậy mà tôi lại trở thành một người phụ nữ không tim không phổi, ích kỷ không chịu trách nhiệm, tôi biết rõ trong lòng cậu ta rất ức chế, rất thương xót thay cho đại ca của cậu ta.

Cho nên tôi cũng không tức giận với Tề Khải, chỉ bình tĩnh cười với cậu ta, nói: “Cậu nói rất đúng, tôi không đủ tư cách.”

Tề Khải nhìn tôi, trong mắt đều muốn phun ra lửa, nhưng cậu ta vẫn rất khắc chế, chỉ lấy từ trong túi ra một quyển sách đưa cho tôi, nói: “Vốn muốn đem quyển sách này để bên cạnh đại ca, thế nhưng em nghĩ anh ấy không cần nữa rồi.”

Tôi nhận quyển sách kia, phát hiện dĩ nhiên là quyển sách  Elliot < cánh đồng hoang vu > kia.

Quyển sách này đã rất cũ kĩ rồi, dòng chữ màu bạc trên bìa sách bị ma sát có chút nhìn không rõ, mà ngay cả trang sách cũng trở nên ố vàng.

Bỗng nhiên trí nhớ trước kia ùa về trong đầu tôi, tôi hít hít cái mũi, vuốt vuốt khóe mắt có chút ướt át, lật xem tờ thứ nhất.

Trên đó đề một câu tiếng Anh:

April is the cruellest month.

Tháng tư là tháng tàn nhẫn nhất …

Tôi nhớ lần đầu xem những lời này không hiểu ý của nó lắm, chỉ là cảm thấy người nước ngoài thật sự là quá đa cảm, không phải chỉ là tháng thôi sao? Tự nhiên dùng so sánh nhân hoá, hơn nữa lại còn tàn nhẫn chi vậy? Tôi cũng không biết tháng tư tàn nhẫn chỗ nào…

Bất quá hiện tại tôi có chút hiểu rõ.

Bởi vì tháng tư là thời điểm mùa xuân hưng thịnh nhất, nhìn khắp nhân gian phồn hoa bạn mới biết được cái gì gọi là năm tháng trôi qua bi thương.

Tựa như giờ phút này, tôi nhìn dòng chữ mình viết khi còn trẻ, mới biết được cái gì là “Tuổi thanh xuân như chú chim con không bao giờ trở lại” .

Trên tờ thứ nhất viết vài chữ to, mỗi một nét đều hiện rõ sự kiêu ngạo ngang bướng, vừa nhìn liền biết đó chính là nét chữ xinh đẹp của tôi, mà mấy chữ này cũng thật sự thể hiện một thời thanh xuân quý báu.

“Lúc Tang Miên chăm chỉ làm việc thì anh là người đàn ông đẹp trai nhất thế giới.”

Tôi nhìn thấy mấy chữ này nhịn không được cười ra tiếng, lúc đó tôi thật quá ngốc! Tôi thậm chí còn nhớ rõ tâm trạng khi viết xuống hàng chữ này của mình.

Lúc ấy tôi nhận định, trên thế giới này, bất cứ chuyện gì, chỉ cần có quan hệ với Thẩm Tang Miên, thì đó nhất định là một thứ hoàn mĩ.

Sự lạnh lùng của hắn, gương mặt vô cảm của hắn, thậm chí ngay cả câu “Tôi không thích” của hắn đều tốt cả.

Nhưng hiện tại, tôi còn dám xác định tất cả mọi thứ của hắn đều tốt không?

Khi đó tôi có thể không so đo trả giá hay hồi báo đi yêu một người, không sợ đụng phải tường, không sợ bị tổn thương, không sợ con đường phía trước khúc chiết, không sợ gặp phải trắc trở trùng trùng điệp điệp.

Thế nhưng mà, cứ như vậy, trong lúc bất tri bất giác, tôi phát hiện tôi đã biến thành bộ dạng hiện tại.

Năm tháng trôi qua, Tiểu Cường Diêm Thanh đã từng đánh không chết đập không ngủm, rốt cục biến thành một người phụ nữ trước sợ lang sau sợ hổ.

Ôi thần linh ơi, bà đây thật sự là quá đáng thương mà!

Cái tháng tư này quả thật là con mẹ nó tàn nhẫn!

Tôi vụng trộm lau nước mắt, nắm chặt quyển sách kia, ngẩng đầu cười với Tề Khải: “Tôi về đây, đợi Thẩm Tang Miên tỉnh lại, cậu giúp tôi nói với anh ta, tôi rất cám ơn anh ta đã cứu tôi.”

Hiện tại điều tôi có thể làm, cũng chỉ có câu cám ơn này mà thôi.

Nói xong tôi liền bước ra ngoài phòng bệnh, kỳ thật quanh đi quẩn lại, tôi phát hiện tôi và hắn luôn là người của hai thế giới, cách giải quyết tốt nhất, có lẽ chính là cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ thôi.

Tôi ở cửa bệnh viện gọi taxi, đại ca tài xế đang cất cao giọng hát, là một bài hát cũ tôi chưa từng nghe qua, ca từ đặc biệt mộc mạc:

Bởi vì em có cuộc sống của em;

Tôi có hành trình của tôi;

Tại phía trước còn có người chờ em;

Em sẽ khóc sẽ cười sẽ yêu sẽ bị thương;

Lúc ấy em có thể hay không gõ cửa nhà tôi;

Tuy em chỉ dựa vào tôi trong thoáng chốc, tôi cũng sẽ cảm động vạn phần;

Chung quy em không thuộc về tôi;

Nhưng hãy nhớ rõ những khi em cô đơn;

Tôi sẽ duỗi hai tay ra, tôi sẽ là bằng hữu của em, mãi mãi.

“Đại ca, bài hát này tên gì vậy? Thật là dễ nghe.”

“Ô, em gái thật biết thưởng thức nha, đại ca cũng thích nhất bài này, nó tên là <có thể yêu>”

Có thể yêu…

Tôi nhìn cảnh vật không ngừng thay đổi ngoài cửa sổ, bỗng nhiên cảm thấy cay mũi, thôi rồi, sao tôi lại trở nên đa sầu đa cảm như vậy cơ chứ? Quả nhiên là người đã già…

“Ôi, em gái à, em đừng khóc, anh đổi bài hát cho em nhé? Đại ca còn rất nhiều bài hát, đổi cho em nghe bài < chuyện cũ chỉ có thể là dư vị > hén?”

“Không cần… Bài này được rồi.”

Tôi tới chỗ Thư Tâm đón Tử Lưu về, Tử Lưu trên đường đi đều vui vẻ nhảy nhót, tôi nhìn bộ dạng này của thằng bé mà trong lòng cũng vui vẻ lây, kỳ thật chỉ cần Tử Lưu có thể sống đơn giản như vậy là được rồi.

“Mẹ, mẹ đi đâu chơi vậy? Thế nhưng đi cả hai ngày, không đưa Tử Lưu theo.”

Tôi sờ đầu của nó, nói: “Mẹ đi một vòng trong thế giới giấc mơ, sau đó trở về thôi.”

“Trong mơ thú vị không?”

“Không thú vị.” Tôi lắc đầu nói: “Tuy thế giới giấc mơ rất đẹp, nhưng lại quá xa xôi, quá nguy hiểm, vẫn là thế giới hiện thực tốt nhất. Hơn nữa, nơi không có Tử Lưu, ở đâu mẹ cũng không muốn đi.”

Tử Lưu không hiểu lời tôi lắm, ngây ngốc ở trong lòng tôi một lúc liền đi coi chương trình Teletubbies mà thằng bé thích nhất.

Tôi nhìn bộ dạng vui vẻ của Tử Lưu, đột nhiên cảm thấy quyết định của mình rất đúng.

Tôi chỉ muốn thằng bé cứ mãi cười ngây ngô xem Teletubbies là được…

Cái gì thù nhà hận nước, cái gì ân oán nhiều thế hệ, đều cách thật xa con của bà đây đi, tôi không muốn thằng bé trở thành người đàn ông đứng giữa thiên địa gì đó, trên thế giới này có một Thẩm Tang Miên và một Hàn Tương Luy là đủ bi thương rồi.

Con của tôi mới không cần trở thành con chốt thí cho cái thế giới bi kịch ấy!

Tôi bỗng nhiên rất muốn ôm con trai, vì vậy kêu con trai đi qua, Tử Lưu bổ nhào vào lòng tôi, ngẩng đầu hỏi: “Mẹ, có phải mẹ lại muốn ba rồi không?”

Tôi lắc đầu, vỗ vỗ đầu con trai, nói: “Mẹ muốn nói cho con nghe một việc.”

“Việc gì?”

“Chú Thẩm ấy, kỳ thật chính là ba của con…”

Tôi chờ con trai lộ ra vẻ mặt kinh ngạc hoặc là kinh hỉ, kết quả nét mặt của nó vậy mà so với tôi còn bình tĩnh hơn!

Đây là tình huống gì vậy?

Chẳng lẽ tiểu tử này là xuyên việt đến sao?

“Này, sao con bình tĩnh như vậy? Không phải con rất thích chú Thẩm sao? Chẳng phải lúc này con nên cao hứng sao?”

Không ngờ Tử Lưu chỉ bĩu môi, nói: “Con đã sớm biết rồi…”

“Con đã sớm biết? Ai nói cho con!”

“Chú Thẩm đó!” Tử Lưu mở to hai mắt nói: “Chú dặn không được nói cho mẹ nghe!”

Sao tôi càng nghe càng cảm thấy kỳ quái vậy, tôi vội vàng ôm Tử Lưu qua hỏi: “Đến cùng là chuyện gì xảy ra? Mau thành thật khai báo cho mẹ.”

Tử Lưu cau mày nhớ lại, nói: “Chính là ngày chú Thẩm đến nhà trẻ tìm con đó, hôm ấy chú ấy đã nói cho con biết, chú ấy còn năn nỉ con ăn KFC cơ.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó chú Thẩm hỏi ba của con ở đâu, con nói cho chú ấy biết ba con là gián điệp quốc tế, vì nước hy sinh, chết ở nước ngoài, bị người ta hủy thi diệt tích, hài cốt không còn nữa rồi.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó chú Thẩm hỏi là ai nói cho con biết, con nói là mẹ nói, chú Thẩm nói mẹ kỳ thật không biết, ba của con thật ra không có chết, ông ấy chỉ thay hình đổi dạng trở về thôi, đó chính là chú Thẩm. Bất quá chú dặn con trước không nên nói cho mẹ nghe, chú nói đây là bí mật giữa đàn ông với nhau, nếu nói cho mẹ biết, sợ mẹ sẽ gặp nguy hiểm!”

“Sau đó nữa thì sao?”

“Sau đó thì mẹ tới, lôi con đi về, ngay cả đùi gà con còn chưa ăn…”

Tôi nói không rõ trong lòng có cảm giác gì, vỗ vỗ đầu Tử Lưu, để thằng bé tiếp tục xem Teletubbies, tôi ngơ ngác ngồi trên ghế sa lon cùng Tử Lưu xem Teletubbies, trong nội tâm quanh đi quẩn lại.

Kỳ thật, Thẩm Tang Miên nếu muốn con trai thì dùng phương thức gì cũng đều có thể cướp đi, cho dù là chính đáng hay không chính đáng đều cũng có thể, tôi biết rõ hắn rất muốn đứa bé này, nhưng hắn cái gì cũng không làm, thậm chí không cần con trai đường đường chính chính gọi hắn một tiếng ba.

Nghĩ tới đây cái mũi của tôi lại bắt đầu chua xót…

Làm sao vậy, rõ ràng đã quyết định rồi.

Nhìn thời gian, đã là tám giờ tối, tôi đưa Tử Lưu đi ngủ, bản thân cũng tắm một cái rồi ngủ, tôi phát hiện, nếu con người đang đắn đo chuyện gì, vậy thì ngủ chính là lựa chọn tốt nhất.

Chỉ cần còn có thể ngủ, thì chả có gì lớn.

Advertisements

One thought on “Hop Cuu Tat Hon_Chap 39

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s