Hop Cuu Tat Hon_Chap 40

Chương 40

f316c73a274aa36d720490c83d82def3xd3

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

(*) Từ chap này đổi xưng hô cho của main nam từ tôi –em sang anh-em nhé ;)))

Tôi ở trong nhà bếp xào rau, tâm tư lại không tự giác bay đến nơi khác.

Không biết Thẩm Tang Miên thế nào rồi, hẳn đã tỉnh lại rồi?

Chỉ trách tôi đi đắc tội với Tề Khải, hiện tại không dám hỏi cậu ta…

Tôi xào đồ ăn trong nồi, đang chuẩn bị nêm gia vị, lại phát hiện lọ đường trong nhà đã hết, Tử Lưu thích ăn ngọt, bình thường làm đồ ăn đều thêm dấm đường, tôi lại xem xét, ngay cả dấm chua cũng hết…

Tôi nhìn nồi cá viên làm được một nửa cảm thấy hơi chán nản, trong cuộc suống luôn có rất nhiều thời điểm mà bạn sẽ bỗng nhiên chán nản, chỉ là tôi thật không ngờ, trường hợp chán nản của tôi lại là vì một bịch đường, một lọ dấm chua, một nồi cá viên chưa xong …

Tử Lưu đang say mê xem phim hoạt hình “cừu vui vẻ và sói xám”, tôi gọi nó vài tiếng nó cũng không để ý tôi, vì vậy tôi chỉ có thể tắt bếp, tự mình xuống lầu đi mua.

Tôi ở quầy tạp hóa tại giao lộ mua đường cùng dấm chua xong thì vô cùng lo lắng chạy về nhà, mà lo lắng trong lòng đều là vì nồi cá viên tôi mới làm được một nửa, nhưng mới vừa đi tới dưới lầu tôi liền mạnh mẽ dừng bước.

Bởi vì tôi thấy Thẩm Tang Miên.

Xe của hắn ngừng ở dưới đèn đường phía trước, tôi thấy không rõ nét mặt của hắn, nhưng có thể thấy được Thẩm Tang Miên tựa ở cạnh xe ngẩng đầu nhìn phía trên lầu, trên đầu của hắn vẫn chưa tháo băng gạc, bất quá tổng thể cũng không có việc gì hén?

Tôi thở dài một hơi, hướng về phía hắn vẫy vẫy tay, nhưng Thẩm Tang Miên vậy mà không thấy tôi, vẫn một mực chuyên chú nhìn trên lầu.

Nhìn cái gì mà chuyên chú như vậy, bộ đã đến tình trạng trong mắt không có ai rồi hả?

Tôi buồn bực trong lòng, liền theo ánh mắt của hắn, thì thấy cửa sổ sáng đèn trên lầu hai…

Đó là nhà của tôi.

Một loại âm thanh như tảng đá rạn nứt bùng nổ trong lòng tôi, có vật gì đó ngay lúc tôi không hề phòng bị bỗng nhiên vỡ nát thành từng mảnh nhỏ nện ở lồng ngực tôi…

Sau đó, khóe mắt của tôi liền ươn ướt…

Chịu không được nữa, có cần phải kích động như vậy không!

Tôi xoa xoa mắt, rón rén đi tới bên cạnh hắn, thừa dịp hắn không chú ý mở miệng nói: “Nếu anh còn tiếp tục nhìn, tôi hoài nghi bệ cửa sổ nhà tôi sẽ mọc ra hoa đó.”

Thẩm Tang Miên ngẩn người, sau đó chậm rãi cúi đầu xuống nhìn về phía tôi, bộ dạng có chút kinh ngạc lại có chút không thể tin. Hắn giống như là đang nhìn một người cách hắn rất xa, trong mắt lưu động lấy một loại đau buồn tôi không rõ, giống như cảnh tượng trước mắt hắn là hoa trong gương, trăng trong nước vậy.

“Anh sao vậy?” Tay của tôi quơ quơ trước mắt Thẩm Tang Miên.

Thẩm Tang Miên lúc này mới hồi phục tinh thần lại, hắn như đứa trẻ bị phát hiện bí mật, bộ dạng có chút xấu hổ, hắng giọng một cái nói: “Anh… anh đến nhìn.”

“Nhìn cửa sổ nhà tôi à?”

Tôi vốn định cố ý chê cười hắn, nhưng vô số lần cách mạng trước đó đã chỉ ra một chân lý, đó chính là: Đùa giỡn người ta chắc chắn sẽ bị đùa giỡn ngược lại.

Thẩm Tang Miên không xấu không hổ mở miệng nói: “Tới thăm em.”

Ánh mắt của hắn chăm chú đến mức khiến tôi cảm thấy hắn giống như không phải đang nói đùa, vì vậy lần này đến phiên tôi xấu hổ rồi, tôi cũng hắng giọng một cái, chỉ chỉ trán của hắn, cố ý nói sang chuyện khác: “Khỏe rồi hả? Không có việc gì chứ? Có thể xuất viện rồi?”

“Ừ.” Hắn ngắn gọn trả lời cả ba vấn đề của tôi trong một lần.

Sau một tiếng “ừ” thì hắn không nói thêm gì nữa, chỉ yên lặng nhìn tôi, giống như là xác minh độ chân thật của câu “tới thăm em” kia.

Thế nhưng mà bà đây rất xấu hổ nha!

Tôi cúi đầu mà vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt sáng quắc trên đỉnh đầu, tôi cười khan hai tiếng, thử tìm đề tài khác, cười nói với hắn: “Không có việc gì là tốt rồi…đã trễ thế này rồi, anh ăn cơm chưa?”

Nếu như chưa ăn thì sẽ đuổi hắn nhanh về nhà ăn cơm, đừng tiếp tục nhìn tôi nữa, nhìn nữa thì trên đầu của tôi sẽ mọc hoa luôn mất. . .

“Chưa.” Hắn nói.

Thẩm Tang Miên nhìn về phía lọ dấm chua trong tay tôi, lại hỏi: “Em đang nấu cơm?”

“Ừm.”,  tôi gật đầu, sau đó xuất phát từ lễ phép hỏi: “Muốn đi lên cùng ăn cơm không?”

“Được.”

Thẩm Tang Miên không chút do dự đáp, ngay cả một giây do dự cũng không có, thậm chí một câu khách khí cũng thèm không nói.

Không phải chứ, kỳ thật tôi chỉ khách sáo với anh một chút thôi, anh cũng nên khách sáo lại với tôi đi chứ!

Thẩm Tang Miên nhìn tôi, khóe miệng không tự giác giương lên thành một nụ cười. Chậc, nụ cười kia phải hình dung như thế nào đây nhì? Nó có điểm giống với cái gọi là thực hiện được mưu đồ đen tối.

Đi đến hành lang tôi mới hồi phục tinh thần lại, nguyên lai vừa rồi mình đã bị lừa, tên kia chính là cố ý gài bẫy tôi đây mà.

Tôi vô ý thức dừng bước lại, nghĩ quay người chất vấn hắn, không ngờ Thẩm Tang Miên  ở ngay đằng sau tôi, tôi dừng bước đột ngột lại như vậy vừa vặn va trúng anh ta, thiếu chút nữa ngã sấp mặt xuống.

Cũng may Thẩm Tang Miên tay mắt lanh lẹ đỡ lấy tôi, nếu không lọ dấm chua của tôi khẳng định sẽ rơi ra ngoài!

Hắn một tay vòng từ phía sau ôm eo tôi, sau đó đỡ tôi lên, bất quá sau khi nâng tôi dậy hắn giống như không có ý buông ra, vẫn tiếp tục ôm tôi, còn có chút buộc chặc, hô hấp nóng hổi của hắn giống như dừng ngay tại tai tôi, khiến toàn thân tôi run lên.

“Này, tôi đã đứng lên rồi, anh có thể buông tay. . .” Tôi bối rối nói.

Sau lưng truyền đến một tiếng than nhẹ, sau đó tôi liền cảm giác lực đạo trên lưng biến mất, Thẩm Tang Miên buông tôi ra, nói: “Sao vẫn ngay cả đường cũng không đi bình thường được vậy.”

Lời này “quá thân thiết”, không thích hợp với quan hệ hiện tại của bọn tôi.

Cũng may hắn ở phía sau tôi, nhất định sẽ không thấy được cái mặt đỏ rực có thể so với “Nhị Bá” của tôi, tôi cũng không trả lời, toàn bộ giả bộ như không nghe được, đứng thẳng người đi về trước, Tử Lưu à Tử Lưu, nhanh tới cứu mẹ con đi!

Vào phòng tôi liền hô: “Tử Lưu, xem ai đến này!”

Ý của tôi là, Tử Lưu, nhanh chóng giải quyết ba của con, giải cứu mẹ con đê!

Thế nhưng Tử Lưu như cũ trầm mê trong “Cừu vui vẻ”, không thèm để ý tới tôi, tôi một mặt cầm dép cho Thẩm Tang Miên đổi, một bên hô: “Chú Thẩm của con đến rồi!”

Lần này Tử Lưu lên tiếng, nó lớn tiếng nói: “Vâng.”

Sau đó nó lại tiếp tục hết sức chuyên chú nhìn chằm chằm vào màn hình TV xem bé cừu xinh đẹp của nó.

Tôi bất đắc nhìn Thẩm Tang Miên cười cười, sau đó nhìn Tử Lưu, nhịn không được phàn nàn nói: “Thằng nhóc Diêm Tử Lưu gần đây tự huyễn hoặc mình trúng lưới tình, còn nói cừu xinh đệp là vợ của nó, anh nói xem, nó chỉ mới bay lớn như vậy, vì sao suốt ngày nhớ thương vợ, thật không biết là học ở đâu!

“Hẳn là di truyền từ anh rồi.”

Thanh âm Thẩm Tang Miên vang trên đỉnh đầu tôi. . .

Tên này lúc nào học được thói hài hước nhạt nhẽo vậy.

Tôi không dám nhìn Thẩm Tang Miên, bối rối nói: “Tôi đi làm cơm, anh ngồi chơi với Tử Lưu đi.” Nói xong tôi cũng không quay đầu lại liền vọt vào phòng bếp.

Tiến vào phòng bếp, tôi buông đồ xuống, bắt đầu nện tay vào tường.

Vừa rồi sao tôi có thể làm ra loại biểu hiện như khuê nữ vậy hở giời, thật sự là quá không có khí thế rồi!

“Thanh Thanh?”

Tôi mạnh mẽ xoay người, nhìn thấy Thẩm Tang Miên đang mỉm cười nhìn tôi.

Cười cười cười, cười con em anh.

Tôi trừng mắt liếc hắn một cái: “Làm gì vậy? Tính chơi trò xuất quỷ nhập thần à!”

“Nghe thấy trong phòng bếp có âm thanh kỳ quái, sợ em gặp chuyện không may.” Nói xong hắn cố nén cười, hỏi tôi: “Vừa rồi em đang làm gì thế?”

Tôi đang nện tay vào tường. . .

Nhưng làm sao tôi có thể nói như vậy được!

Vì vậy tôi sẽ cực kỳ nhanh nghĩ ra một lý do, ngẩng đầu lên nói: “Vừa rồi… vừa rồi tôi đánh con gián!”

“Cần anh giúp không?”

“Không cần, đánh chết rồi!” Tôi phất phất tay với hắn, nói: “Anh đi ra ngoài đi, tôi nấu cơm đây!”

Thẩm Tang Miên lúc này mới cười cười đi ra ngoài.

Tôi không dám lại nện vào tường nữa, đây chỉ là căn phòng tồi tàn, hiệu quả cách âm rất tệ, tôi lắc đầu, tiếp tục làm cá viên của tôi, thỉnh thoảng giả ngu thì có thể điều chỉnh cuộc sống, mà thường xuyên giả ngu thì sẽ thật sự ngu luôn. . .

Lúc ăn cơm, nhìn biểu tình hai ba con lúng túng tôi liền không có phúc hậu mỉm cười, bất quá tôi vẫn là rất ‘hiền lương’ vươn chiếc đũa tới, lấy phao câu gà trả lại cho Tử Lưu, nói: “Chú Thẩm không thích ăn phao câu gà, con giữ lại tự mình ăn đi, chú Thẩm thích ăn chân hơn.”

Tử Lưu lúc này mới đem cái chân khác gắp cho Thẩm Tang Miên, sau đó thật cao hứng mà đem phao câu gà nhét vào trong miệng.

Tốc độ ăn cơm của Thẩm Tang Miên vẫn rất chậm, bất quá mấy năm này bôn ba ở bên ngoài, dù là cái dạ dày bé bỏng của tôi có làm bằng sắt cũng biến thành mềm yếu, hiện tại lại có chút bệnh bao tử, ăn cơm không thể nhanh, cho nên không cần phải giả vờ để phối hợp với tốc độ của hắn như trước kia.

Còn bạn nhỏ Diêm Tử Lưu trong chuyện cơm cháo này thật sự kế thừa tác phong ăn như hổ đói của tôi, thằng bé nhanh chóng bới xong cơm, nhưng lại không giống bình thường chạy đi xem tivi, mà là đoan đoan chính chính ngồi bên cạnh bàn cơm, nhìn tôi rồi nhìn Thẩm Tang Miên, nhìn Thẩm Tang Miên rồi lại nhìn tôi…

Thẩm Tang Miên  giống như rất hưởng thụ ánh mắt của Diêm Tử Lưu, thỉnh thoảng còn dừng lại xoa đầu Tử Lưu, tôi thì lại không giống vậy, thấy Diêm Tử Lưu nhìn mình thì lông mao liền dựng đứng cả lên.

Tôi hiểu rất rõ Diêm Tử Lưu, đây là điềm báo nó sắp sửa nói một việc kinh thế hãi tục gì đó.

Quả nhiên Tử Lưu mở miệng: “Chúng ta là một nhà ba người sao?”

Tử Lưu nhìn tôi, đôi mắt gần như sắp nặn ra nước, tôi nhìn sang Thẩm Tang Miên, hắn cũng nhìn tôi, tôi trừng Diêm Tử Lưu,nói: “Chưa ăn xong thì không được nói!”

“Thế nhưng con đã ăn xong rồi…” Tử Lưu bỉu môi nói: “Mẹ, không phải ngày hôm qua mẹ nói với con chú Thẩm là ba sao?”

Nói xong Tử Lưu lại quay đầu đi nhìn Thẩm Tang Miên, hỏi: “Bây giờ con gọi chú là ba, vậy mẹ có còn gặp nguy hiểm không?”

Thẩm Tang Miên đặt đũa xuống xem tôi, nhưng tôi không dám nhìn hắn, nhanh chóng cúi đầu xuống tránh thoát ánh mắt của hắn.

Tại sao tôi lại thành đà điểu nữa rồi…

Chỉ nghe thấy Thẩm Tang Miên nhẹ giọng cười, trong tiếng cười hơi có chút thất lạc, hắn vuốt đầu Tử Lưu, nói: “Không có nguy hiểm nữa, chỉ là, có lẽ còn phải đợi đến…”

“Có thể gọi!” Tôi nhìn bộ dạng ảm đạm của Thẩm Tang Miên liền thấy khó chịu, tôi ngắt lời hắn, nhìn Tử Lưu cười nói: “Gọi ba đi, không sao cả.”

Thẩm Tang Miên nghe tôi nói như vậy thì ngẩn người, tôi nhìn hắn bĩu môi, ý bảo hắn nhìn Tử Lưu, khoảnh khắc tuyệt vời như vậy anh nhìn bà đây làm cái gì? Thẩm Tang Miên  quả nhiên mỉm cười nhìn về phía Tử Lưu, nhưng tiểu gia hỏa Diêm Tử Lưu không làm nổi nhiệm vụ lá chắn kia, ngay tại thời khắc mấu chốt như vậy lại ‘tuột xích xe’!

Nó nhìn Thẩm Tang Miên, há hốc mồm cả buổi cũng không thả một cái rắm ra, thằng bé bị cứng họng rồi!

Diêm Tử Lưu, đừng nói mẹ biết hiện tại con là đang xấu hổ nhá, con vậy mà cũng có một ngày biết thẹn thùng cơ đấy!

Tôi dùng sức gõ chiếc đũa một cái lên đầu Diêm Tử Lưu, nói: “Gọi đê! Thẹn thùng khỉ gì!”

“Ba!”

Diêm Tử Lưu cũng không biết có phải bị tôi hù sợ hay không, tôi vừa định hạ chiếc đũa xuống lần nữa thì lập tức thằng bé bật thốt lên một tiếng ba rồi.

Tôi cảm thấy thân thể Thẩm Tang Miên giống như có chút chấn động, sau đó hắn nở nụ cười, nụ cười kia hình dung như thế nào ấy nhỉ? Chính là cái thể loại nụ cười mà ngọc thấy liền nát, hoa thấy liền rụng ấy…

Thôi tèo rồi, lại bị vẻ đẹp của hắn mê hoặc nữa rồi!

“Mẹ!” Tử Lưu cười tủm tỉm nhìn về phía tôi nói: “Hiện tại con muốn gọi điện thoại cho Ny Ny!”

Ny Ny chính là ‘cô bé mềm mại’ của Tử Lưu, bất quá nghe nói gần đây thằng bé gặp được kình địch rồi…

“Con gọi cho Ny Ny làm gì?” Tôi nhìn thời gian nói: “Sắp 7h rồi, có chuyện gì ngày mai tới nhà trẻ lại nói đi!”

“Không được! Bây giờ con nhất định phải gọi! Con muốn nói cho cậu ấy biết con có ba! Hơn nữa ba của con so với ba của Vương Bằng Bằng còn lợi hại hơn!” Nói xong Tử Lưu lại đảo mắt một chuyến, nói tiếp: “Con còn muốn gọi điện thoại cho Vương Bằng Bằng! Bảo tên đó ngày mai đưa ba của mình đến, chúng con cùng so! Không cho tên đó lại cười nhạo con nữa!”

“Có đứa cười nhạo con hả!”

“Có người dám cười nhạo con?”

Tôi cùng Thẩm Tang Miên cơ hồ đồng thời mở miệng.

Tôi cùng hắn yên lặng liếc nhau một cái, sau đó đồng thời dời ánh mắt, nhìn về phía Tử Lưu.

Không ngờ Tử Lưu chỉ phất phất tay, rất hào khí nói: “Đều đã qua… Không có gì đáng nói…”

Tôi phì một tiếng bật cười, thằng nhóc ranh mãnh này, không có gì đáng nói mà con còn để ý như vậy?

Tử Lưu hất đầu, thân thể ưỡn lên, vênh váo hò hét: “Dù sao thì bắt đầu từ hôm nay con chính là người có ba rồi! Ai cũng không thể cười nhạo con!”

Tử Lưu vừa nói xong, mắt của tôi lại có chút chua xót, kỳ thật thằng bé sớm đã biết rõ mình có ba, nhưng lại vì sợ mẹ gặp nguy hiểm nên vẫn không dám nói, thằng bé này sao có thể như vậy…

Ai ôi!!!, tôi gần đây sao vậy, có phải là người già rồi nên dễ sầu não chăng?

Tôi phất phất tay với Tử Lưu, nói: “Đi gọi đi, điện thoại để ở trong túi của mẹ, muốn nói thì phải nói cho kiêu ngạo khí phách một chút biết không!”

Tử Lưu bò xuống ghế, chạy đi gọi điện thoại, tôi cùng Thẩm Tang Miên cơm nước xong xuôi đều không nói lời nào, ngồi ở trước bàn ăn nghe lén Tử Lưu đang nói gì trong phòng khách.

“Ny Ny… Ngày mai tớ mang ba tớ đến cho cậu xem, ba tớ so với ba của Vương Bằng Bằng đẹp trai hơn nhiều!”

“Ba của cậu ta là cảnh sát vũ trang thì thế nào! Ba tớ là gián điệp quốc tế đó!”

“Cậu nhìn thấy ba của tớ sẽ biết, về sau cậu cũng đừng có chơi cùng Vương Bằng Bằng nữa.”

“Ừ, vậy ngày mai gặp.”

Tử Lưu cúp điện thoại liền nhanh chóng gọi cho Vương Bằng Bằng.

“Cậu không phải nói tôi không có ba sao? Tôi ngày mai mang ba của tôi cho cậu xem.”

“Gạt người là chó con!”

Cũng không biết Vương Bằng Bằng ở đầu bên kia điện thoại lại nói gì đó, Tử Lưu tức đến đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ nhắn, nó gào với đầu bên kia điện thoại: “Ba của tôi ngày mai sẽ đến nhà trẻ đón tôi!” Nói xong nó còn giống như cảm thấy chưa hết giận, lại tăng thêm một câu: ” Ny Ny nói về sau không chơi với cậu nữa!”

Nói xong Tử Lưu liền hùng hổ tắt điện thoại…

Thằng nhóc này thật sự đã hoàn toàn lĩnh ngộ được tinh túy cãi nhau rồi, đó chính là mắng xong liền bỏ chạy, đặt xuống một câu thoại mạnh mẽ liền tắt điện thoại!

Tử Lưu nói chuyện điện thoại xong lại chạy trở về bên bàn, lôi kéo tay Thẩm Tang Miên  nói: “Ngày mai ba sẽ đón con tan học phải không?”

Thẩm Tang Miên nhìn về phía tôi, hình như là đang trưng cầu ý kiến của tôi. Thấy tôi gật đầu hắn mới quay sang xoa xoa đầu Tử Lưu, nói: “Đi, đương nhiên đi! Còn đem xe lớn tới đón con, thích không?”

Tử Lưu nghe thấy Thẩm Tang Miên nói như vậy cả hai mắt đều sáng lên, thằng bé ôm  chân Thẩm Tang Miên nói: “So với xe cảnh sát của ba Vương Bằng Bằng còn uy phong hơn sao?”

“Ừ, so với xe cảnh sát của ba Vương Bằng Bằng còn uy phong hơn.”

Tử Lưu nghe Thẩm Tang Miên nói như vậy thì vui vẻ đến độ muốn lăn qua lăn lại, nó bổ nhào vào lòng tôi vui vẻ cọ xát, tôi xoa xoa đầu của thằng bé, trong nội tâm cũng dễ chịu hơn.

Đúng vậy, Tử Lưu mới năm tuổi mà thôi, đối với đứa trẻ lúc này mà nói thì ba chính là thần tượng duy nhất, là người duy nhất có thể khoe khoang với bạn bè. Tôi lúc còn bé cũng thích khoe khoang Diêm Đại Bưu nhà tôi với mọi người, kể lại sự tích anh dũng lúc trước của ông ấy, lừa gạt hết các bạn nhỏ tới sững sờ cơ đấy.

Ba, chính là lòng tự trọng của một đứa trẻ.

“Mẹ, con có thể xem cừu xinh đẹp không?”

Tôi vừa rồi còn đắm chìm trong nỗi thương cảm không quan trọng của mình, nghe Tử Lưu nói lập tức giống như bong bóng xì hơi, sao thằng bé này suốt ngày quên không được con cừu xinh đẹp kia cơ chứ, vì sao mới còn nhỏ như vậy đã háo sắc thế này! Hơn nữa còn đi yêu một con cừu!

Tôi gõ đầu của nó một cái, nói: “Đi đi!”

Lúc này Thẩm Tang Miên mới mở miệng nói: “Vậy anh về trước, xế chiều ngày mai anh đi đón Tử Lưu.”

“Mẹ, mẹ cũng đi sao?” Tử Lưu ngẩng đầu nhìn tôi nói: “Cùng đi có được không?”

Nhìn ánh mắt Tử Lưu tôi nhịn không được mềm lòng, chỉ là đi đón con một lần mà thôi, cũng không có gì phải không?

Thấy tôi gật đầu Tử Lưu quả thực như muốn bay lên, sau đó nói bye bye với Thẩm Tang Miên liền cười vui vẻ đi xem cừu xinh đẹp.

Tôi bất đắc dĩ nhìn Thẩm Tang Miên cười cười, sau đó tiễn hắn xuống lầu.

Kéo cửa ra tôi mới phát hiện đèn cảm ứng trong hành lang hư mất rồi, tôi dùng sức đạp vài cái mà cái đèn kia vẫn không chịu sáng.

“Cẩn thận một chút.” Tôi nói: “Đèn cảm ứng hư rồi, thang lầu này lại hẹp, không tốt…”

Tôi lời còn chưa nói hết đã bị người phía sau ôm lấy, tôi nhịn không được nhỏ giọng kinh hô một tiếng, lại nghe đến sau lưng truyền đến thanh âm của Thẩm Tang Miên.

“Thanh Thanh, chỉ ôm thoáng một chút thôi.” Hắn thấp giọng khẩn cầu.

Tôi sửng sốt, nhất thời không biết phản ứng như thế nào, tôi giống như có thể nghe thấy tiếng tim đập cuồng loạn trong bóng tối, cũng không biết đó là của Thẩm Tang Miên  hay là của tôi.

Cũng không biết Thẩm Tang Miên ôm tôi như vậy bao lâu, mới chậm rãi mở miệng nói: “Lời của em nói với Tề Khải khi ở bệnh viện anh đều nghe được.”

Tôi lần nữa choáng váng, lúc kia hắn không phải hôn mê rồi sao?

“Anh kỳ thật đã sớm tỉnh, nhưng anh sợ anh vừa tỉnh em sẽ đi. Bất quá anh thực hối hận lúc kia giả ngủ, vì nếu không thì anh sẽ không nghe thấy lời kia của em, anh có thể không có gánh nặng tiếp tục đuổi theo em rồi.”

Nói xong Thẩm Tang Miên đem đầu chôn ở cần cổ của tôi, nói: “Em nói rất đúng, Thanh Thanh, anh không nỡ để Tử Lưu phải trải qua cuộc sống như anh đã từng, anh càng không nỡ khiến em lại chịu nguy hiểm như vậy.”

Hắn khẽ hôn tóc của tôi, sau đó buông tôi ra.

Tôi chỉ cảm thấy có một bàn tay vô hình bóp nghẹn trái tim mình, tôi xoay người sang chỗ khác, trong bóng đêm nhìn hai mắt sáng của Thẩm Tang Miên muốn mở miệng, thế nhưng một âm tiết cũng không phát ra được.

Thẩm Tang Miên khẽ cười một tiếng, có chút đắng chát nói: “Cho nên, anh nghĩ anh không thể ép giữ em và Tử Lưu ở bên cạnh anh.”

———————————————

Thông Báo từ chap 41 truyện sẽ bị set pass, đọc Cách lấy pass để biết thêm chi tiết. 

Lượt tương tác yêu cầu cho truyện là 17 chap trở lên. Đủ yêu cầu cmt mail ở dưới để nhận pass. 

Advertisements

4 thoughts on “Hop Cuu Tat Hon_Chap 40

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s