TYNKB_Chap 10

Chương 10: Bắt đầu

BIA

Edit: Hye Mi, Angela
Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi Sweet Home

Thư ký cung kính nói với người trước mặt: “Thưa giám đốc, tôi đã lên toàn bộ kế hoạch theo như ngài chỉ định”

“Uhm “. Thương Thụy Mặc dùng bút máy nhẹ gõ trên mặt bàn, phát ra tiếng vang lanh lãnh, “Lần trước nói cậu đặt gian phòng ngắm cảnh kia thế nào rồi? “

 Thư ký nói: “Quản lý khách sạn Thiên Sứ đặc biệt vì ngài để lại một phòng có view đẹp nhất, căn phòng vip này có phạm vi nhìn thoáng đãng, hơn nữa độc chiếm cả tầng lầu cao nhất, tuyệt đối sẽ không có người tới làm phiền.”

“Tôi biết rồi, cậu đi làm việc đi.” Thương Thụy Mặc sải bước, đi về phía Nhuận Thạch.

“Bây giờ cậu đi về, đưa Kiều Ương Bạch đến khách sạn Thiên Sứ, nói tôi muốn dẫn cô ấy ra ngoài. Sau khi làm xong công việc bên này tôi sẽ đi. Người Vĩnh Diệu Bang còn đang tìm cô ấy, đừng khiến người khác chú ý.”

Phát hiện lão đại càng ngày càng coi trọng Kiều tiểu thư, Nhuận Thạch cười ha hả gãi đầu: “Lão đại, Kiều tiểu thư biết nhất định sẽ rất thích cho xem.”

Đối với việc Nhuận Thạch ngây ngốc, Thương Thụy Mặckhông khách khí chút nào nói ra một câu:  “Nhiều lời.”

“Kiều tiểu thư rất tốt, vừa biết làm điểm tâm vửa biết pha trà, lão đại thật là có phúc khí nha.” Nhuận Thạch không phát hiện vẻ mặt Thương Thụy Mặcngày càng trở nên xanh mét, vẫn duy trì trạng thái mãn nguyện tự nói chuyện, “Quan trọng nhất là, Kiều tiểu thư thực sự rất đẹp. Lão đại, Quang Hựu cũng nói như vậy đấy ! “

Thương Thụy Mặc nghiến răng nói: “Cô ta còn làm điểm tâm cho bọn đàn em nữa sao?”

Nhuận Thạch gật đầu lia lịa: “Đúng vậy, lão đại, chỉ là Kiều tiểu thư nói mình không thể ra khỏi nhà chính. Cho nên mỗi lần đều làm thật nhiều điểm tâm và trà để tôi mang về nhà Tây cho mọi người cùng ăn, quả thật là siêu cấp mỹ vị nha! Lão đại cũng ăn rồi đúng không !?  “

Thương thụy Mặc nguy hiểm híp mắt lại: “Phải, xem ra cậu rất thích.”

Nhuận Thạch gãi đầu:  “Dĩ nhiên là rất thích, ha ha. . .  “

 “Thấy cậu thích như thế, ngày mai tôi sẽ cho thợ làm vườn nghỉ, thưởng cho cậu một tuần lễ chăm sóc bãi cỏ. “

Nhuận Thạch lúc này mới phát giác giọng điệu của lão đại không đúng, mở to hai mắt nhìn: “Lão đại. . . “

“Thế nào? Cậu không hài lòng à?  “

Nhuận Thạch không biết mình lại đắc tội chỗ nào, không thể làm gì khác hơn là nước mắt lả chả nói: “Không phải, lão đại, rất hài lòng . . . “

 “Vậy hãy nhanh đi làm chính sự. “

“Vâng. . . ” Nhuận Thạch ngoài miệng nói thế nhưng trong lòng lại suy nghĩ “Tuy lão đại và Kiều tiểu thư là một đôi, nhưng vẫn là Kiều tiểu thư tốt hơn.”, sau đó bỉu môi ủ rũ cúi đầu đi ra khỏi phòng làm việc của giám đốc.

———-Hye Mi Sweet Home————

Kiều Ương Bạch đang tưới hoa nghe Tiểu Đào nói liền kinh ngạc quay đầu: “Cái gì? Thương tiên sinh muốn dẫn tôi đi ra ngoài?  “

“Đúng vậy, vừa rồi Nhuận Thạch tiên sinh tới thông báo. ” Tiểu Đào nhìn đồng hồ trên vách tường một chút, “Chị Ương Bạch, chúng ta phải nhanh lên một chút, thời gian không còn kịp rồi.  “

“Hở?  “

 “Cùng ông chủ đi ra ngoài nhất định phải chuẩn bị trang phục thật tốt! Mau lại đây.” Tiểu Đào mở tủ quần áo to lớn, mấy trăm bộ quần áo mới tinh xảo hiện lên trước mặt Kiều Ương Bạch.

 “Cái này. . . Tại sao có thể có nhiều trang phục như vậy?  “

“Lúc chị vào đây thì đã có rồi, chẳng qua chị vẫn chưa mở qua mà thôi. “Tiểu Đào lẩm bẩm, “ Ừm, . . . để em xem, hẹn hò buổi tối thì nên mặc cái gì mới tốt nhất? “

“Hẹn. . . Hẹn Hò! ?  “

“Đương nhiên rồi.” Tiểu Đào nhìn từng cái từng cái, thỉnh thoảng lấy ra vài món thả ở trên bàn, “Chị xem xem mình thích món nào? “

Những bộ trang phục này đều mới tinh, hơn nữa còn chưa tháo nhãn hàng xuống, toàn bộ đều là phiên bản hạn chế quốc tế . So với một phòng trang phục Hoắc Đông Thần tặng cô năm đó còn xa hoa hơn.

Chọn xong một bộ lễ phục tương đối nhu hòa thanh nhã, Kiều Ương Bạch đã bị Tiểu Đào lôi kéo tới ngồi trước bàn trang điểm sang trọng, nhanh nhẹn tỉ mỉ tạo kiểu tóc.

Từ ngày dọn vào lầu bốn tới nay, Kiều Ương Bạch vẫn quen cuộc sống đơn giản, ăn mặc quần áo ở nhà bình thường, tóc cũng chỉ đơn giản cột lên. Cho nên cô căn bản không phát hiện trong tủ treo đầy quần áo hàng hiệu, trong tủ giày chứa một dãy lớn giầy và trong ngăn kéo bàn trang điểm để trang sức quý giá đếm không hết.

Tóc được Tiểu Đào khéo léo tết thành ba sợi rồi quấn vòng tạo hình, phần tóc còn lại được thả xuống, uốn quăn tạo cảm giác bồng bềnh mềm mại. Phối hợp bông tai giọt nước tinh xảo, dây chuyền trân châu cùng nhẫn hình vương miện, khuôn mặt cũng được Tiểu Đào trang điểm nhẹ nhàng. Vốn dĩ Kiều Ương Bạch đã xinh đẹp hiện tại càng như tiên nữ giáng trần.

Tiểu Đào hết sức kinh ngạc ngắm nhìn mỹ nhân: “Oa! Chị Ương Bạch, em thấy chị thật sự là người xinh đẹp nhất trần gian này!”

Đã nghe qua vô số người nói như vậy, Kiều Ương Bạch chỉ nhàn nhạt cười cười: “Đẹp cũng chỉ là hình thức bên ngoài mà thôi. “

  “Chị Ương Bạch, chị nghìn vạn lần không nên nói như vậy nha.” Tiểu Đào vui vẻ giúp cô sơn móng tay, “Hôm nay là buổi hẹn hò đầu tiên của chị và ông chủ, nhất định phải nỗ lực lên! “

 Biết Tiểu Đào là đang vì mình cổ động, Kiều Ương Bạch cố lên tinh thần:  “Ừ “

“Nhìn thấy chị Ương Bạch có tinh thần như thế em cũng yên tâm! “

Kiều Ương Bạch cười nói: “Umh, Tiểu Đào, em thích A Minh tiên sinh phải không? \ “

“Hở !? ” Tiểu Đào lập tức trợn tròn mắt, “Chị Ương. . . Ương Bạch, sao chị biết?”

“Làm sao chị lại không biết. Mỗi lần A Minh tiên sinh tới, mặt của em liền đỏ như trái táo. Người bình thường cũng nhìn ra được nha. “

“Em . . em. . .” Tiểu Đào đỏ mặt không biết nói cái gì cho phải, “Nhưng. . . A Minh tiên sinh không biết gì cả.  “

 “A Minh tiên sinh là người kiệm lời, ở phương diện này cũng có chút chậm chạp.” Kiều Ương Bạch cũng thấy được khổ tâm của Tiểu Đào, Tiểu Đào là kiểu người ngoài mặt hoạt bát nhưng kỳ thực rất dễ xấu hổ, mà trùng hợp đụng phải đối tượng ngốc nghếch như A Minh, thật sự rất khó khăn.

Sơn móng tay đã bắt đầu khô, Kiều Ương Bạch đứng lên, nhìn Tiểu Đào lấy giày cao gót, cô nói: “Chân của chị còn chưa khỏe, mang giày cao gót có vẻ không ổn. . .  “

 “Nhưng phối hợp với lễ phục thì phải mang giày cao gót.” Tiểu Đào nói,”Bước đi cũng sẽ không nhiều lắm, chị Ương Bạch ráng nhẫn nại một chút nhé. “

Lúc Kiều Ương Bạch đã xử lý xong mọi chuyện, Nhuận Thạch lần nữa gọi cuộc điện thoại đến, nói xe đang ở dưới lầu, mời Kiều tiểu thư xuống phía dưới.

Đây là lần đầu tiên trong hơn hai tháng Kiều Ương Bạch bước chân ra khỏi dinh thự này.

Tới đón cô là một chiếc Bentley màu đen, tài xế mặc đồng phục thẳng thớm, ngồi ghế trợ lý là Nhuận Thạch. Một tiểu đệ xa lạ mở vị trí cửa sau cho Kiều Ương Bạch tiến vào ngồi.

Nhuận Thạch như đơ ra vài giây vì vẻ đẹp lộng lẫy của Kiều Ương Bạch, trong lúc nhất thời quên mất ánh mắt như vậy có chút thất lễ: “Kiều tiểu thư, cô. . . cô thực sự. . .  “

Kiều Ương Bạch đổi vấn đề trọng tâm:  “Nhuận Thạch tiên sinh, chúng ta bây giờ đi nơi nào?  “

 Bị Kiều Ương Bạch cắt đứt suy nghĩ, Nhuận Thạch đáp:  “Khách sạn Thiên sứ.”

“Chính là khách sạn có tầm nhìn đẹp không thua gì đài quan sát trên đỉnh núi Thái Bình nổi tiếng nhất toàn bộ Hương Cảng sao?” Trước kia Kiều Ương Bạch có tới đó cùng Hoắc Đông Thần ăn cơm mấy lần, nhưng đều là vì công chuyện của Hoắc Đông Thần, cho nên cô chưa bao giờ được chân chính ngắm cảnh qua.

Hiếm khi thấy được có việc khiến Kiều Ương Bạch hứng thú, Nhuận Thạch hưng phấn giới thiệu: “Không sai, chính là khách sạn hoa lệ giống với đài quan sát trên đỉnh núi Thái Bình, có thể quan sát toàn bộ Hương Cảng kia.”

“Nhuận Thạch tiên sinh cũng cùng đi sao?  “

“Vâng, lần này có khoảng hai mươi mấy người tiểu đệ theo làm vệ sĩ. Bất quá chúng tôi chỉ canh giữ ở cửa vào và cửa ra, sẽ không làm phiền tới tiểu thư và lão đại. “

Thấy Nhuận Thạch hiểu lầm ý của mình, Kiều Ương Bạch vội vàng giải thích: “Tôi không phải có ý này, ý tôi là. . . “

 “Tôi biết. Kiều tiểu thư, cô nên nhân cơ hội này đi hoà tan trái tim băng giá của lão đại chúng tôi nhé!”

 Kiều Ương Bạch trong lòng suy nghĩ “Là anh tự mắc lỗi mà còn không biết sao”, Kiều Ương Bạch bật cười.

“Oa, Kiều tiểu thư cũng cười nhạo tôi rồi, thật là mất mặt, làm sao bây giờ. . . “

 “Không đâu, Nhuận Thạch tiên sinh làm việc mệt mỏi, có thể đến chỗ của tôi ăn chút điểm tâm, như vậy có thể giảm bớt mệt nhọc mà cũng dễ chịu hơn. “

Nhuận Thạch mới vừa rồi còn mày chau mặt ủ vừa nghe được lời của cô, lập tức trở nên vui vẻ, ở dưới ánh mắt bất đắc dĩ của tài xế khua tay múa chân:  “Kiều tiểu thư thật tốt bụng, tôi cảm động đến mức không biết nói cái gì cho phải! “

 “Ha ha.” Kiều Ương Bạch cười gật đầu, nghiêng đầu nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ. Cô mới vừa rời khỏi cửa lớn tòa dinh thự kia, mang theo một chút hoang mang cùng tâm tình mong đợi, chiếc xe Bentley chở cô chạy về phía khách sạn Thiên Sứ.

——————Hye Mi Sweet Home—————

Về phía tập đoàn tài chính Thương thị bên này, Thương Thụy Mặc vừa mới kết thúc cuộc họp bàn tình hình kinh tế, vào thang máy đi xuống dưới lầu.

 Tuy nói đã là lúc tan việc, nhưng các công nhân viên vẫn rất kinh ngạc tổng giám đốc lại đi về đúng giờ, phải biết bình thường tổng giám đốc chính là người cuối cùng rời khỏi tòa cao ốc.

  “Tổng giám đốc vất vả rồi.  “

 “Tổng giám đốc vất vả rồi. . . “

 Các nhân viên nhìn thấy Thương Thụy Mặc đều một mực cung kính cúi người chào hỏi.

 Thương Thuỵ Mặc đi ra cửa chính, một chiếc Mercedes màu đen đã chờ lâu chạy tới.

Thương Thụy Mặc ngồi trong xe, sau khi nhận cuộc điện thoại “Kiều tiểu thư sẽ tới” của Nhuận Thạch, hắn đưa tay nới lỏng cổ áo, thả lỏng thân thể.

 Không thể phủ nhận đây là lần đầu tiên hắn công khai đưa Kiều Ương Bạch ra ngoài. Mặc dù không rõ vì sao lúc nhìn thấy quảng cáo “Phòng VIP xa hoa ngọt ngào ngắm cảnh pháo hoa Hương Cảng” của khách sạn Thiên Sứ liền lập tức quyết định muốn đặt một phòng, nhưng hắn khẳng định mình có sinh ra tâm tình mong đợi.

Tại thời điểm này vào bốn năm trước, hắn đã từng cùng người để lại dấu vết thật sâu trong cuộc đời hắn ngắm nhìn cảnh đêm xinh đẹp cùng màn pháo hoa làm say lòng người của Hương cảng.

Bây giờ người kia sớm đã mất tung tích, Thương Thụy Mặc theo bản năng sờ lên tay phải của mình, người kia đã từng lôi kéo cái tay này, hờn dỗi nói: “Thụy Mặc, anh nên bớt hút thuốc đi, nếu không phổi anh tuyệt đối không chịu nổi đâu! “

 “Mấy việc như ung thư phổi sẽ không tới phiên anh đâu.  “

“Xuỵt.” Người kia dùng ngón trỏ để ở môi Thương Thụy Mặc, “Đừng nói loại chuyện xúi quẩy này, Thụy Mặc nhất định phải sống thật thật lâu. “

 “Vì sao? “

 Người kia vui vẻ cười, trong con ngươi tràn đầy chờ mong:  “Đương nhiên là vì chúng ta phải cùng nhau sống lâu trăm tuổi rồi! Dù có biến thành ông lão bà lão cũng vĩnh viễn ở cùng nhau!”

 Bây giờ nhớ lại cảnh tượng đó, ánh mắt ngây thơ của người kia ở trong lòng Thương Thụy Mặc, để lại cũng chỉ còn sự cay đắng triền miên.

Advertisements

4 thoughts on “TYNKB_Chap 10

  1. Pingback: Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s