TYNKB_Chap 9

Chương 9: Ấm áp

BIA

Edit-Beta: Angela – Hye Mi
Nguồn: Hye Mi Sweet Home

Thấy Kiều Ương Bạch vẻ mặt ngây ngốc, A Minh thuận miệng nói: “Lúc đầu khi tôi gia nhập Ngự Thương Bang cũng không thể nào tin nổi lão đại có thể gánh vác nhiều việc như vậy, bất quá đây lại là sự thật.”

“Nhiều công việc như vậy, chỉ riêng tập đoàn tài chính Thương thị cũng đã đủ khiến anh ta bận rộn đến vậy rồi!? Lại còn thêm Ngự Thương Bang, chẳng phải là sẽ mệt chết sao. . . “

Quang Hựu khoanh tay: “Cho nên nói, một ngày thông thường lão đại chỉ ngủ ba, bốn giờ, có khi suốt mấy đêm liền không ăn liều mạng làm việc, ai cũng biết tiếp tục như vậy nhất định sẽ mệt tới mức suy sụp, nhưng dù khuyên thế nào lão đại cũng không nghe.”

Kiều Ương Bạch dè dặt nói: “Kỳ thực, tôi cũng có nói qua một lần, nhưng đã bị anh ta cự tuyệt trở về.”

“Kiều tiểu thư không cần để ở trong lòng, ai cũng bị vậy rồi.” Nhuận Thạch uống tách trà anh đào trước một hơi cạn sạch, đưa tay lên giống như học sinh tiểu học, “Kiều tiểu thư, làm phiền cô cho tôi thêm một ly!”

Quang Hựu ở bên cạnh nhìn không được, huých cùi chỏ Nhuận Thạch: “Này, chú cũng một vừa hai phải thôi chứ !.”

“Không sao đâu.” Kiều Ương Bạch đứng lên, chợt giống như không chịu được ngã xuống.

“Kiều tiểu thư!” Nhuận Thạch phản ứng bén nhạy lập tức vọt tới trước mặt Kiều Ương Bạch, vừa vặn đỡ cô trước khi cô bị ngã nhào xuống đất.

Quang Hựu ngồi ở một bên cũng lo lắng đi tới, cúi người ân cần hỏi: “Kiều tiểu thư, cô không sao chứ? “

Vừa rồi Kiều Ương Bạch bị ngã là bởi vì đùi phải đột nhiên thoát lực, có chút bị dọa sợ  vuốt ngực, lúc được Nhuận Thạch đỡ đứng lên mới nói: “Không sao, chỉ là chỗ xương gãy thỉnh thoảng sẽ thoát lực mà thôi.”

Quang Hựu không khách khí chút nào đạp Nhuận Thạch một cước: “Này, tôi nói đầu đá đồ ngốc nhà chú đấy, muốn trà thì tự mình đi rót! Suýt chút nữa chú hại Kiều tiểu thư ngã sấp mặt rồi đó thấy không !?”

Nhuận Thạch bị Quang Hựu giáo huấn mà nước mắt lưng tròng, tội nghiệp mà nhìn Kiều Ương Bạch, cô ngượng ngùng cười nói: “Không phải lỗi của Nhuận Thạch tiên sinh đâu.”

A Minh nhìn đồng hồ trên tay một chút, bỗng nhiên nói: “Nhuận Thạch, Quang Hựu, chúng ta nghỉ quá lâu rồi, cần phải đi.”

Ba người đã ngồi ở chỗ này gần hai mươi phút, Kiều Ương Bạch biết bọn họ cũng không rảnh rỗi, việc trong hắc đạo rất nhiều, vậy mà còn phiền họ chuyển nhiều nguyên liệu nấu ăn như vậy qua đây, vì vậy cô liền kiên trì tiễn bọn họ tới cửa.

Nhuận Thạch vừa ra khỏi cửa liền quay người, ngượng ngùng gãi đầu: “Kiều tiểu thư, hôm nay thật có lỗi.”

Kiều Ương Bạch cười nói: “Thực sự không sao. Nếu lần sau chân của tôi khá hơn sẽ cho lại pha trà cho anh!”

Nhuận Thạch liền nở nụ cười tươi rói, trên mặt lộ rõ ngây thơ cùng hưng phấn như đứa trẻ, hắn vui sướng kêu lên: “Thật không? Hứa nhé!”

“Coi chú kìa, lại còn bày đặt hưng phấn nữa cơ! Đừng có quấy rầy Kiều tiểu thư nữa, đi nhanh đê!” Quang Hựu hung thần ác bá nhéo lỗ tai Nhuận Thạch, mỉm cười với Kiều Ương Bạch, kéo theo A Minh rời khỏi.

Từ sau buổi tối nhóm Nhuận Thạch mang nguyên liệu nấu ăn đến, Kiều Ương Bạch nhớ lại những lời nói của mình đã nói với Thương Thụy Mặc ” Tôi sẽ chứng minh cho ngài thấy…” Cùng với mấy lời nói của Quang Hựu “Lão đại liều mạng làm việc liên tục nhiều đêm liền” , không khỏi suy nghĩ  không biết bản thân có thể giúp được gì không.

​Vốn dự định nghỉ ngơi cô lập tức xuống giường, đến phòng bếp bật đèn lên.

​Khi cô còn bé, mẹ cô đã làm được nhiều món điển tâm vô cùng mỹ vị, thậm chí ngay cả các đầu bếp của những tiệm bánh ngọt nổi tiếng cũng không bằng tay nghề của mẹ cô. Mỗi lần mẹ cô làm bánh ngọt, Kiều Ương Bạch thường đứng 1 bên, mở to đôi mắt đẹp coi không chớp mắt. Năm 11 tuổi, lần đầu tiên cô làm bánh ngọt, được mẹ cô khen:

 “Ăn rất ngon, không ngờ tay nghề Ương Bạch tốt như vậy, qua mấy năm sẽ vượt qua mẹ rồi ! “

Mang tới trường học,  đưa cho các bạn và giáo viên, bọn họ đều nói đại loại mấy câu như:

 “Thực sự ăn rất ngon. “

 “Chưa bao giờ được ăn qua điểm tâm ngon như vậy “

“Tay nghề Ương Bạch tuyệt quá đi “

 Sau khi phải vào Vĩnh Diệu Bang, so với các món sơn hào hải vị đắt tiền thì Hoắc Đông Thần càng có hứng thú với những món điểm tâm đồ ngọt do chính tay Kiều Ương Bạch làm. Có đôi khi hắn phải làm việc suốt đêm, liền cố ý nói cô làm đồ ăn khuya cho hắn mới được.

Kiều Ương Bạch ngắm nhìn bốn phía, gian phòng bếp này không chỉ được trang bị thiết bị đầu đủ, hơn nữa, nguyên liệu nấu ăn cũng nhiều vô số, đây cũng là điều khiến cô suy nghĩ không biết nên làm món gì cho Thương Thụy Mặc mới tốt.

​”Nhìn vẻ mặt với dáng vẻ lạnh lùng của anh ta thì chắc sẽ không thích đồ ăn nhiều đường với có gas ha!? Mình hẳn nên làm chút đồ ăn không quá ngọt đi!.”

Kiều Ương Bạch vừa nhớ lại khuôn mặt đẹp trai nhưng lạnh như khối băng của Thương Thụy Mặc, vừa đem nguyên liệu nấu ăn cần thiết ra, trong đầu đại khái đã hình dung ra món ăn muốn làm.

 Ánh đèn cam nhạt nhu hoà trong phòng bếp phủ lên người cô, tạo thành một bức tranh ấp áp. Từ chuẩn bị nguyên liệu đến pha chế tiêu tốn gần 2 tiếng của Kiều Ương Bạch, khi đã bỏ bánh vào lò, cô lại bắt đầu chuẩn bị đồ uống. Cho đến khi mọi thứ hoàn thành, thân thể còn yếu ớt của cô như bị rút cạn năng lượng.

Bốn món bánh ngọt với tạo hình vô cùng xinh đẹp được đặt gọn gàng trên khay, mùi hương ngây ngất tỏa ra làm say lòng người, khiêu khích sự thèm thuồng của người ngửi được.

Kiều Ương Bạch duỗi ngón tay nhỏ nhắn trắng noãn ra đếm:

“Bánh nướng trái cây với những đường chéo giòn xốp, bánh ngọt hương hoa mẫu đơn Morocco, pudding pho mát và một tách trà Darjeeling. Ừm, toàn bộ hoàn hảo”

Rất khó tưởng tượng được Thương Thụy Mặc sẽ chống cự được những chiếc bánh này.

Đem dụng cụ ăn đi kèm bày chỉnh tề phía trên, Kiểu Ương Bạch bưng khay ra khỏi cửa bếp, bởi vì đi đứng vẫn có phần khó khăn, cho nên cô quyết định đi tháng máy tới lầu ba.

Thời điểm đi tới trước cửa phòng làm việc của Thương Thụy Mặc, Kiều Ương Bạch đột nhiên có chút lo lắng, không biết mình làm như vậy hắn có nghĩ cô xu nịnh rồi chán ghét mình không.

Nhưng cô lại muốn chứng minh bản thân, với cả đồ ăn đã làm xong rồi, bỏ đi thì thật láng phí, đúng ko?

Kiều Ương Bạch lấy dũng khí gõ cửa phòng.

Vẫn là giọng nói lãnh đạm không thay đổi phát ra từ bên trong: “Vào đi”

Kiều Ương Bạch tim đập thình thịch mở cửa ra. Thương Thụy Mặc vẫn dang chăm chú cúi đầu làm việc vì nghĩ có thể là 1 tên đàn em nào đó có chuyện khẩn cấp, ngay cả đầu cũng không ngầng lên, hắn hỏi:

“Lô hàng vừa nhập cảng có chuyện gì sao?”

“Ừm…. Thật ngại quá, quấy rầy ngài làm việc, là tôi”

Thương Thụy Mặc hiển nhiên không ngờ được người tới là Kiều Ương Bạch, có chút ngạc nhiên ngẩng đầu.

Ngay lúc Kiều Ương Bạch thích thú nghĩ “ người này cũng có thời điểm biểu lộ biểu tình này” thì Thương Thụy Mặc đã khôi phục lại bộ dáng băng sơn không bao giờ hòa tan của mình hỏi: “Cô tới đây làm gì?”

Thương Thụy Mặc rõ ràng  không  hề để ý đến khay bánh ngọt mà cô đang cầm trên  tay.

“ Lần trước tôi có nói qua muốn chứng minh cho ngài xem tôi cũng có thể chia sẻ gánh nặng với ngài.”

Thương Thụy Mặc khinh thường hừ lạnh: “Lại là loại chuyện buồn chán này.”

“Nghe người khác nói ngài luôn làm việc suốt đêm mà không ăn uống bất kỳ thứ gì, cho nên tôi chuẩn bị một ít đồ ăn sang đây. Nếu như có thể, xin ngài nếm thử được không”

Kiều Ương Bạch nói đến đây, Thương Thụy Mặc mới chú ý đến trên tay cô đang bưng đồ.

“Nếu như tôi muốn ăn, sẽ nói nhà bếp làm. Đừng tưởng rằng tôi đặt phòng bếp cho cô là để làm những chuyện này”

Thương Thụy Mặc vừa nói vừa liếc nhìn tài liệu trong tay, tựa hồ như không hề có chút cảm kích

“Bất kể như thế nào, cũng xin ngài ăn thử một chút…”

Đối mặt với giọng điệu ác liệt của Thương Thụy Mặc, Kiều Ương Bạch nói lắp bắp không nên câu

Mãi tới khi Thương Thụy Mặc coi xong rồi ký tên đống tài liệu trên tay mới nói: “Đặt đồ ăn ở trên bàn trà là được”

Đối với mặt với sự lạnh nhạt đó, Kiều Ương Bạch đem khay để xuống, sau đó từ tốn nói:

“Tôi muốn tận mắt chứng kiến ngài ăn hết số đồ ăn này rồi mới đi, nếu không tôi sẽ không thể chứng minh được lời nói của mình.”

Bời vì sự cố chấp của Kiều Ương Bạch, Thương Thụy Mặc nhíu đôi mày ưu nhã

Kiều Ương Bạch cũng không vội, ngồi trên ghế salon mềm mại, tỏ vẻ “anh không ăn tôi sẽ không đi”

Thương Thụy Mặc lại ký thêm vài tập tài liệu, sau nửa tiếng hắn đi đến ghế salon bên cạnh bàn trà và ngồi xuống.

Những món ăn tinh xảo hiện ra trước mắt hắn giống như được làm ra bởi một đầu bếp chuyên nghiệp tầm cỡ quốc tế, hắn châm chọc:

“Cô tìm đâu ra mấy cửa hiệu bán thứ đồ ăn này?”

“Ngài biết thương hiệu Kiều Ương Bạch chứ?”- Kiều Ương Bạch thản nhiên đáp một câu, sau đó đưa cái nĩa đưa cho hắn, cô nói: Đây là bánh nướng trái cây được điểm thêm những đường chéo giòn xốp, bánh ngọt vị hoa mẫu đơn của Morocco, pudding pho mát và một tách trà Darjeeling”

Thương Thụy Mặc vốn cho rằng đây chỉ là những món điểm tâm thông thường, chỉ định ăn vài miếng qua loa, nhưng sau một nĩa ý nghĩ của hắn đã phát sinh biến hóa.

Bởi vì hắn vô cùng giàu có nên tất cả đầu bếp trong biệt thự đều thuộc hạng vô cùng xuất sắc. Thương Thụy Mặc sau khi thưởng thức hết các loại mỹ thực cao sang liền cảm thấy món điểm tâm của Kiều Ương Bạch không hề tầm thường, không chỉ có kiểu cách đẹp đẽ mà còn có cả hương vị hắn chưa một lần nếm qua, đó đại khái chính là “cảm giác ấm áp”.

Nghĩ đến đó, hắn liền cảm thấy nhu hoà một chút.

Thấy thế, Kiều Ương Bạch đoán rằng hắn rất thích.

Trong thời gian này Thương Thụy Mặc không nói một câu, tuy nhiên mấy dĩa bánh cùng tách trà sạch sẽ biểu lộ rằng hắn thực sự hài lòng. Điều này khiến cho “đầu bếp điểm tâm” Kiều Ương Bạch khoái trá mỉm cười.

“Hương vị rất tuyệt”. Thương Thuỵ Bạch thành thật đánh giá, từ tốn nói: “Tôi muốn tiếp tục làm việc, cô có thể đi về được rồi.”

Tuy ngữ điệu nghiêm khắc và cứng rắn nhưng thấp thoáng ngụ ý quan tâm cho Kiều Ương Bạch về sớm nghỉ ngơi.

“Sau này đều để tôi làm bữa ăn khuya nhé.”

 Thương Thuỵ Mặc không trả lời, tuy nhiên với Kiều Ương Bạch thì điều này đồng nghĩa với câu trả lời “Được”.

Kiều Ương Bạch đứng lên, đi về phía cửa. Lúc này vẫn còn trong thời kì hồi phục, cô luôn kiên trì không dùng tới nạng, cho nên bước chân có chút khập khiểng, lảo đảo. Lúc đến cạnh cửa, đùi phải lại bắt đầu thoát lực đau đớn. Cô vội vàng nắm chặt khung cửa mới không bị ngã khuỵu xuống.

  Tất cả những hình ảnh ấy điều bị Thương Thuỵ Mặc bắt gặp, trong đầu hắn lại hiện lên biểu tình kiên định của Kiều Ương Bạch khi nói câu: “Tôi sẽ chứng minh cho ngài nhìn thấy …” , trong lúc đó nhất thời nội tâm hắn lại bị chân tình lắp đầy một cách khó hiểu.

 “Khuyên người khác chú ý nghỉ ngơi, chính mình không phải cũng như vậy sao.”

Kiều Ương Bạch kinh ngạc quay đầu.

 Thương Thuỵ Mặc vẫn giữ nguyên biểu tình nhìn không thấu

Hiểu được đây là Thương Thuỵ Mặc vụng về biểu đạt, Kiều Ương Bạch mỉm cười nói:

 “Cảm tạ sự quan tâm của ngài, tôi nhất định sẽ toàn tâm dưỡng bệnh”

Dứt lời nhẹ nhàng khép cửa lại.

Kim đồng hồ chỉ một giờ sáng, tại căn biệt thự to lớn im ắng này, nơi làm việc của Thương Thụy Mặc lại bao trùm một tầng ấm áp khó có thể nhận ra.

Advertisements

3 thoughts on “TYNKB_Chap 9

  1. Pingback: Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s