Nam than phong ben_Chap 121

Chương 121: Tối nay tôi sang nhà anh hai ngủ.

e03e2709209542605717fe40218c332e1c

Edit-Beta: Hiểu Dương – Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Nếu cô sớm biết mình thể chất kém như vậy thì đã kẹp tóc mái lên rồi, đỡ phải chịu cảnh tóc mái thấm đầy mồ hôi trên trán, dính bết vào nhau hết sức khó chịu. 

“Tôi có một cây kẹp tăm nhỏ, cho cô này.” Vương Tử vô cùng nhiệt tình, nhìn thấy Tô Song Song cau mày lau mồ hôi trên trán, trực tiếp lấy 1 kẹp tăm trên đầu mình đưa cho Tô Song Song. 

“Còn có một cây số thôi, cô hãy cố gắng lên!” Vương Tử vừa nói vừa dùng tay ra dấu cố gắng, dáng vẻ hết sức hoạt bát đáng yêu, khiến người ta yêu thích

Tô Song Song bị cô bé lây nhiễm, cả người phấn chấn hẳn lên, cô quay đầu lại nhìn một chút, tính ra tốc độ của cô cũng gọi là nhanh nhẹn, phía sau cô vẫn còn một nhóm “bạch cốt tinh” vì mệt mỏi mà trắng bệch cả mặt.

Nhóm “bạch cốt tinh” mang giày cao gót trang phục nhã nhặn này vốn là muốn ngây ngô ở trong phòng làm việc ấm áp, nhưng bởi vì cô mà các cô ả không thể không tiếp nhận huấn luyện mở rộng đi bộ vào tiết cuối thu. 

Nghĩ tới đây, trong lòng Tô Song Song liền áy náy, nếu không phải cô nói Tần Dật Hiên nghĩ biện pháp, các cô ấy cũng sẽ không gặp tai họa vô vọng này.

Các cô gái vô tội vẫn còn ở đây, cô là người đầu têu sao có thể khinh người mà dừng lại, Tô Song Song thở dài, hai tay chống đầu gối đứng lên, dù thế nào cô cũng phải kiên trì đến cùng.

“Song Song, cô ở phòng nào?” Vương Tử tính tình hoạt bát, rất thích nói chuyện, còn rất nhiệt tình, đưa tay đỡ Tô Song Song, đi bên cạnh cô.

Tô Song Song thật thích cô gái không lớn hơn cô mấy tuổi này, lau mồ hôi trên trán, quay đầu cười nói, “Tôi làm trợ lý của bộ phận animation studio ở công ty Văn Hóa thuộc tập đoàn Đằng Phi.”

“Vậy sao? Phòng animation studio sao! Tôi cũng làm ở công ty Văn Hóa ! Bộ phận tuyên truyền! Sư phụ tôi đang phụ trách việc tuyên truyền hậu kỳ tác phẩm của animation studio đó! Thật là trùng hợp!”

Vương Tử lập tức hưng phấn, Tô Song Song vừa nghe cũng vui vẻ, không nghĩ tới cô lại may mắn như vậy, ngày đầu tiên đã gặp đồng nghiệp tốt, sau này đi làm hẳn là không cô đơn.

Hai cô gái ở cùng một chỗ nói chuyện say mê, đã đến điểm cuối, Tô Song Song giống như đã tiêu sạch năng lượng, nhất thời yên lặng.

Tần Dật Hiên đứng ở khúc cua, nhìn lướt qua khuôn mặt nhỏ đỏ bừng không bình thường của Tô Song Song, khuôn mặt vốn mang nụ cười hơi cứng lại.

Hắn bây giờ đã hối hận mình nghĩ ra chủ ý đáng chết như vậy, từ nhỏ thể chất Tô Song Song đã kém, hơn nữa cô ấy còn không thích vận động, thích ở nhà.

Năm kilomet đối với Tần Dật Hiên chỉ như một bữa cơm, nhưng hắn quên mất, đối với Tô Song Song mà nói, chính là trí mạng, hơn nữa cổ chân trái của Tô Song Song vẫn chưa khỏe hoàn toàn, nói túm lại chính là họa vô đơn chí.

Tần Dật Hiên nghĩ tới việc mình sơ sót, hận không thể lập tức đi tới ôm cô rời đi, không cho cô bước thêm bước nào nữa.

Chỉ là ở đây có nhiều ánh mắt như vậy, tuy hắn không ngại để lộ ra sự thương yêu của hắn với Tô Song Song, nhưng hắn lại rất rõ tính cách của cô.

Mặc dù nhìn cô hiền lành, nhưng quật cường từ trong xương, nếu như quan hệ của bọn họ lộ ra ngoài ánh sáng, Tô Song Song nhất định sẽ từ chức.

Hắn thật vất vả mới tìm được Tô Song Song, mang cô đến bên cạnh, coi như là dùng chút thủ đoạn, cuối cùng dùng sức mạnh, hắn cũng sẽ không để mất Tô Song Song nữa.

Nghĩ đến đây, Tần Dật Hiên híp mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Tô Song Song, trong mắt lộ ra một loại điên cuồng cố chấp.

Tô Song Song đến điểm cuối, cả người căng cứng liền thả lỏng, thật ra thì cô sớm cảm thấy cổ chân trái mơ hồ đau, nhưng vì ngại ngùng cùng áy náy trong lòng, nên cô cũng không nói ra cũng không nhận đãi ngộ đặc thù gì.

Vương Tử thích nơi đông người, đi xuống ngay không kịp thở, mặt vẫn đầy tinh thần phấn chấn, cô đỡ Tô Song Song đến bên một cái ghế, đợi tất cả mọi người đến đông đủ.

“Nhà tôi ở cạnh công ty, nhà cô ở đâu? Lát nữa chúng ta cùng ăn cơm nha?” Vương Tử không mệt, nhường chỗ ngồi cho một đám “bạch cốt tinh” mang giày cao gót, cô đứng bên người Tô Song Song như cũ, tinh thần vẫn sáng láng.

Nghỉ một chút, Tô Song Song cảm thấy đã lấy lại được hơi thở nhưng vẫn còn mệt, không muốn lên tiếng, cô đưa tay chỉ bên cạnh, thở dốc một chút mới nói được một câu đầy đủ ý nghĩa: “Nhà tôi ở con phố phía sau kia.”

“Ai nha, vậy chúng ta không thuận đường, chán ghê cơ!” Vương Tử còn muốn nói điều gì, lúc này mọi người đều đến đông đủ, bên kia cũng gọi tập hợp, cô cũng chỉ có thể kéo Tô Song Song đi tập hợp trước.

Tần Dật Hiên đứng ở phía trước, áo quần gọn gàng, mặc dù chỉ là một tên nhóc mới lớn hai mươi mốt tuổi, còn lộ ra một chút bệnh hoạn, nhưng vẻ ngoài tuấn tú cùng đống của cải kia vẫn hấp dẫn ánh mắt tất cả “bạch cốt tinh”.

Hắn mỉm cười nói mấy câu khích lệ, dư quang vẫn không rời gò má ửng đỏ của Tô Song Song.

Một câu giải tán, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng những “bạch cốt tinh” không muốn bỏ qua cơ hội trời ban có thể đến gần tổng giám đốc, từng người đều có tâm tư, cố ý đi đến bên cạnh Tần Dật Hiên.

Tần Dật Hiên vẫn chưa trưởng thành hoàn toàn, vóc dáng chỉ có một mét bảy, không cao lắm, bị đám “bạch cốt tinh” mang giày cao gót bao vây, cơ hồ không nhìn thấy Tô Song Song.

Tần Dật Hiên vừa thấy Tô Song Song không nhìn thấy mình, lịch sự tao nhã trên mặt lập tức biến mất không thấy, thay vào đó là một loại khí tức lãnh khốc của Tần gia, nhưng hắn lại có thêm một chút phiền muộn.

Khí chất trong chớp nhoáng thay đổi, làm cho chúng “bạch cốt tinh” vốn cho rằng hắn là người ấm áp liền trợn tròn mắt, các cô vốn muốn đi lên liền lui ra sau.

Tần Dật Hiên câu môi, khóe miệng lộ ra nụ cười khinh miệt, ánh mắt nhỏ dài quét nhìn từng người, đám “bạch cốt tinh” liền chạy mất dạng.

Tần Dật Hiên câu môi cười lạnh một tiếng, dư quang lướt qua Tô Song Song đang ngồi ven đường bấm điện thoại, lấy điện thoại di động từ trong túi quần ra, chậm rãi đi về phía xe mình, lên xe gọi cho Tô Song Song một cuộc điện thoại.

Tô Song Song thấy Tần Dật Hiên gọi, lập tức nhớ tới, cô còn một bữa tiệc lớn chưa ăn.

Cô vội vàng xin lỗi Vương Tử, “Xin lỗi Vương Tử! Hôm nay tôi đã có hẹn trước, cô nhìn xem người ta cũng đã gọi tới.”

Vương Tử nhìn lướt qua, thấy màn hình hiển thị là “Anh hai”, hé miệng cười một tiếng, gật đầu một cái: “Vậy khi nào cô rảnh thì gọi cho tôi! Tôi đi trước!”

“Anh hai!” Điện thoại vang lên mấy hồi chuông, Tần Dật Hiên liền nghe tiếng khẽ gọi của Tô Song Song, hắn tựa ra sau một chút, nhìn Tô Song Song qua cửa kính xe, khóe miệng câu lên nụ cười cưng chiều.

“Đến đây, anh đưa em đi ăn tiệc lớn.” Tần Dật Hiên biết Tô Song Song quật cường từ trong xương, mặc dù hắn ân hận muốn chết vì đã để cô đi bộ năm kilomet, nhưng hắn sẽ không mở miệng, nếu không sẽ làm cho Tô Song Song mất hứng.

“Anh, đợi một lúc nữa, người ta còn chưa về hết đâu.” Tô Song Song nghĩ thân phận anh trai mình không tiện, cô che điện thoại, thận trọng nhìn bốn phía, thấy người đi hết rồi, cũng không ai chú ý đến cô, mới thở phào nhẹ nhõm.

Tần Dật Hiên từ kính chiếu hậu nhìn dáng vẻ thận trọng của Tô Song Song, không nhịn được nhẹ giọng cười lên, Tô Song Song vừa nghe hắn cười mình, có chút bất mãn lầm bầm: “Không phải vì em lo cho anh sao!?”

“Phải! Phải! Tiểu Song Song nhà ta đối xử với anh tốt nhất!” Tần Dật Hiện giọng cưng chiều, mi mắt cười chúm chím, Tần Dật Hiên ôn nhu như vậy mà để cho người bên cạnh hắn nhìn thấy, đoán chừng sẽ cho là tận thế sắp đến.

“Hừ!” Tô Song Song từ nhỏ được Tần Dật Hiên chiếu cố, cho nên trước mặt hắn không tự chủ buông lỏng, còn thỉnh thoảng làm nũng.

“Song Song, chuyển đến nhà anh ở đi, để anh chăm sóc em thật tốt, năm năm nay… Em gầy quá…” Tần Dật Hiên đột nhiên hạ thấp giọng, lộ ra một chút ưu buồn.

Cắp mắt nhỏ dài không chớp mắt nhìn phản ứng Tô Song Song, hắn biết Tô Song Song mềm lòng, nhất là đối với người nhà, hắn dùng giọng trầm thấp ưu buồn như vậy, Tô Song Song khẳng định không đành lòng cự tuyệt.

Tô Song Song vừa nghe, có chút dao động, theo lý thuyết mình cùng anh trai ở cùng một chỗ là chuyện hiển nhiên, nhưng trong đầu Tô Song Song đột nhiên nhớ đến khuôn mặt Tần Mặc.

Cô mím môi, theo bản năng cắn móng tay, Tần Dật Hiên thấy động tác này của Tô Song Song, mi mắt đang cười bỗng dưng biến mất nụ cười, Tô Song Song cắn móng tay cho thấy cô đang do dự, không biết phải làm gì.

Dự theo hiểu biết của hắn với Tô Song Song, hẳn là bây giờ cô đang khát vọng tình thân, mặc dù hắn không muốn thứ tình cảm đó từ Tô Song Song, nhưng đó là thứ duy nhất hắn có thể lợi dụng lúc này.

Tô Song Song chuyển đến ở cùng người thân duy nhất, cô ấy hẳn là cao hứng, Tần Dật Hiên lại nghĩ không ra, tại sao cô lại do dự?

“Anh, em cũng đã lớn như vậy rồi, ở một mình vẫn tốt mà…” Tô Song Song nói lời này ánh mắt đong đưa không ngừng, khẩn trương cắn móng tay.

Cô thật sự không muốn thừa nhận rằng mình không bỏ được Tần Mặc, nhưng cô gạt được tất cả mọi người, gạt được mình nhưng không gạt được lòng mình.

Tô Song Song đây chính là vò đã mẻ lại sứt, mặc dù biết mình sẽ hãm sâu, sớm muộn sẽ gặp quả báo, nhưng như cũ vẫn không khống chế được, nhớ lại thời gian cô ở chung cùng Tần Mặc.

Tần Dật Hiên hơi nheo cặp mắt, đột nhiên nghĩ đến nhà cách vách nhà Tô Song Song là nhà Tần Mặc, là bất động sản trên danh nghĩa duy nhất bây giờ của Tần Mặc.

Như vậy chính là Tần Mặc ở cách vách Tô Song Song, trong mắt Tần Dật Hiên nồng đậm sát khí, nhưng giọng nói vẫn che giấu rất tốt: “Được, nhưng tối nay phải đến, anh còn nhiều chuyện muốn hỏi em.”

“Vâng!” Hôm nay Tô Song Song vừa mới cãi nhau với Tần Mặc, đang không vui, bây giờ cô căn bản không biết phải đối mặt với Tần Mặc như thế nào, lẳng lặng ra ngoài cũng coi như là lựa chọn tốt.

“Mọi người đã đi hết, đến đây đi, ghế lạnh.” Tần Dật Hiên nói xong, đã điều chỉnh tâm tình, khuôn mặt vốn cứng ngắc đầy sát ý lại biến thành dáng vẻ tràn đầy ôn nhu, cưng chiều.

Tô Song Song ngồi trên xe, vẫn cầm điện thoại di động táy máy, dáng vẻ như có tâm sự, Tần Dật Hiên rất muốn hỏi một chút nhưng bây giờ hắn không muốn tạo áp lực cho Tô Song Song, dọa cô chạy mất.

Tô Song Song suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy nên nói cho Tần Mặc một tiếng, cô theo thói quen cắn môi, soạn một tin nhắn ngắn: Tần Mặc, tối nay tôi sang nhà anh hai ngủ.

Gửi xong, Tô Song Song thở phào nhẹ nhõm, nhìn điện thoại di động của mình, suy nghĩ một chút, trực tiếp nhấn tắt máy, cô sợ Tần Mặc gọi tới, bởi vì cô chưa nghĩ ra, chuyện này nên xử lý như thế nào.

Bữa cơm này Tô Song Song không nửa điểm chú ý kiểu cách, ăn một bữa tiệc lớn, no bụng rồi, tâm tình cũng khá hơn nhiều, Tô Song Song theo Tần Dật Hiên về nhà hắn.

Chẳng qua trong nháy mắt lúc xuống xe, khi Tô Song Song ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, nhìn thấy một người dưới tàng cây trước biệt thự sang trọng đi ra, cả người cô đều sửng sốt.

Tần Dật Hiên mới xuống xe cũng thấy người vừa tới, biểu tình tao nhã lịch sự trong nháy mắt nứt nẻ.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 121

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s