TYNKB_Chap 13

Chương 13: Vòng tay

BIA

Edit: Hye Mi, Angela
Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi Sweet Home

Ánh nắng gay gắt tràn vào giữa căn phòng trên đỉnh núi, chiếu lên khuôn mặt Kiều Ương Bạch, làm cho tầm mắt của cô phủ kín một màu cam nhàn nhạt.

 ​Cô chậm rãi mở mắt.

 Cánh tay vô thức vươn ra, chạm vào mảnh chăn mềm lạnh buốt thay vì Thương Thụy Mặc, người cùng cô triền miên đêm qua.

Căn phòng lớn chỉ còn lại một mình cô, cô không khỏi hoài nghĩ mọi việc xảy ra tối qua chỉ là một giấc mộng, Kiều Ương Bạch cuống quít đứng dậy, lại nhìn thấy những dấu hôn như tuyên cáo quyền sở hữu ở trước ngực mình.

​Mọi chuyện không phải giấc mộng.

Cuối cùng thì bản thân cũng bị đối xử như một món đồ chơi.

 ​Đang miên man suy nghĩ thì Kiều Ương Bạch cảm thấy phần dưới thân thể hơi khó chịu, cô lảo đảo đi vào phòng tắm, bất chợt phát hiện ra bồn tắm đã được chuẩn bị chu đáo với nước ấm  pha sẵn cùng tinh dầu thơm dễ chịu, hơi nước vẫn còn đang bốc hơi lượn lờ dìu dịu.

Cô nhanh chóng ngân mình vào trong bồn tắm, làn nước ấm áp phủ qua xương quai xanh tinh xảo của cô, tới tận giữa cổ.

 ​Đã qua nhiều năm như vậy, cuối cùng thì chính cô đã dựa vào điều gì để gắng gượng chống đỡ tới ngày hôm nay?

Ngày hôm qua, sau khi đến nơi này, cô đã tháo chiếc vòng tay bằng da đó ra, đặt trong túi chống nước mà khách sạn để sẵn trong phòng tắm, để nhớ mang về. Hôm nay chiếc vòng vẫn đang im lặng nằm trên kệ thủy tinh trong phòng  tắm, có vẻ Thương Thụy Mặc không hề để ý tới sự hiện diện của nó.

 ​Bản thân cô từng nghĩ rất nhiều lần : Buông tha đi, cứ như vậy chết đi có khi lại dễ chịu hơn.

Nhưng bản thân cô cũng cố chấp đến buồn cười, hết lần này đến lần khác, chính vì người tặng cho cô cái vòng tay này mà cô cắn răng liều mạng, dốc sức kiên cường.

 Thân thể quá mệt mỏi, Kiều Ương Bạch dần dần trượt xuống dưới, nước trong bồn tắm đã ngập tới cằm cô, thậm chí  1 ít nước đã tràn vào môi cô mới làm cho cô tỉnh táo lại.

 Ở 1 nơi như phòng tắm này mà ngủ, không biết chừng có thể chết chìm.

​Thời điểm Kiều Ương Bạch làm người tình của Hoắc Đông Thần, sau khi làm xong, Hoắc Đông Thần luôn bá đạo ôm lấy cô cùng nhau ngủ, có đôi khi tâm tình tốt, hắn sẽ kéo cô cùng ngâm mình trong suối nước nóng trong nhà của bang Vĩnh Diệu. Mà hôm nay, theo nhiệt độ chăn mền, có thể thấy Thương Thụy Mặc hẳn là rời đi từ đêm qua rồi.

Kiều Ương Bạch từ trong nước đứng lên, mặc áo tắm vào, sau đó nhẹ nhàng sấy tóc.

Sau khi mặc đồ chỉnh tề, cô theo thói quen của mình, đứng yên lặng tại sân thượng, đang chăm chú nhìn toàn cảnh Hương Cảnh lúc hừng đông thì điện thoại nội bộ của khách sạn vang lên.

 Kiều Ương Bạch với tay nhấc điện thoại lên nghe, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Nhuận Thạch:

“Xin hỏi có phải Kiều tiểu thư đang nghe điên thoại?”

​”Vâng, xin hỏi có phải Nhuận Thạch tiên sinh không?”

 ​”Vâng, là tôi, tiểu thư đã tỉnh rồi sao?”

​”Uhm, tôi đã chuẩn bị xong, hiện tại cần trở về sao?”

​”Chúng tôi đã thức trắng đêm để canh ngoài cửa, nếu tiểu thư chuẩn bị xong có thể đi ra ngoài. Xe đã sẵn sàng.”

 ​Kiều Ương Bạch vội vàng lấy vòng tay trong phòng tắm ra, rồi đi tới cửa vặn khoá cửa ra ngoài.

 ​Quả nhiên, toàn bộ các thủ vệ hai mắt đều đỏ bừng, vì đề phòng những nguy hiểm phát sinh, hiển nhiên họ đều một đêm không ngủ.

 ​Mặc dù biết với tư cách thành viên bang phái xã hội đen, loại sự tình này là chuyện bình thường, tại bang Vĩnh Diệu, cô cũng xem qua rất nhiều những khảo nghiệm tập huấn cấp dưới nghiêm khắc, nhưng Kiều Ương Bạch vẫn là cắn chặt môi dưới. Lại nghĩ tới đêm qua Thương Thụy Mặc bởi vì cô làm điểm tâm đồ ngọt cho Nhuận Thạch bọn họ ăn mà giận dữ, không khỏi khép lại ánh mắt.

 ​Thương Thụy Mặc nói cũng không sai. Cô chỉ là món đồ chơi mà thôi, làm sao có tư cách quan tâm người khác.

 ​Nhuận Thạch chạy ra chào đón cô, hai hàng lông mày nhiễm lấy một ít mệt mỏi, nhưng thần thái vẫn sáng láng nói: “Kiều tiểu thư, xuống lầu thôi.”

​Cô khó khăn nhịn xuống để không thốt lên câu “Thật xin lỗi, cực khổ mọi người rồi”, Kiều Ương Bạch đành im lặng cảm kích gật đầu, ngoan ngoãn để hàng thuộc hạ hộ tống tiến vào thang máy.

 ​Trong thang máy vẫn đang từ từ hạ xuống, Kiều Ương Bạch hỏi: “Thương tiên sinh tối hôm qua đi sao?”

 ​Tựa hồ cũng đã nhận ra Kiều Ương Bạch đang tận lực cùng mình giữ khoảng cách, Nhuận Thạch bất an gãi gãi đầu: “Vâng, lão đại là đêm khuya đi, có vẻ Ngự Thương Bang bên kia có nhiều việc, nên trở về để xử lý rồi.”

 ​Kiều Ương Bạch gật gật đầu.

 ​”Đúng rồi, lão đại hình như có giao thứ gì đó muốn đưa cho tiểu thư.”

 ​Nhuận Thạch lấy ra một lọ thuốc từ bên trong túi áo, nhanh chóng đưa đến tay Kiều Ương Bạch.

 ​Kiều Ương Bạch thắc mắc Thương Thụy Mặc sẽ đưa cô cái gì, rồi khi nhìn thấy dòng chữ trên chai thuốc, cô sửng sốt trong giây lát

​Viên nén Levonorgestrel—— là thuốc tránh thai.

​Kiều Ương Bạch bật cười, Nhuận Thạch ở một bên mặt đỏ bừng nói: “Là lão đại phân phó tôi đi mua, nói sau khi tiểu thư dậy thì đưa cho tiểu thư . . .”

 ​Không thích dùng biện pháp phòng hộ, làm việc xong rồi ném cho mình một lọ thuốc, thật đúng là tính cách của hắn .

​Kiều Ương Bạch bất đắc dĩ nghĩ.

 ​Tuy cô không cảm thấy gì, nhưng Nhuận Thạch ngây thơ siêu cấp mặt càng ngày càng đỏ. Mặc dù hắn bên cạnh Thương Thụy Mặc trong hắc đạo chém chém giết giết, những việc như giết người phóng hỏa làm qua không ít, nhưng ở phương diện nam nữ này lại như một tờ giấy trắng.

Nhuận Thạch nhỏ tiếng  như muỗi kêu, lén lút nói: “Lúc đi lão đại nói với tôi một câu rất kỳ quái. Thế nhưng đầu óc tôi ngốc nghếch, có chút không hiểu. . .”

“Thương tiên sinh nói gì?”

“Anh ấy nói: ‘Chăm sóc bãi cỏ chỉ là bắt đầu của sự trừng phạt, tôi đừng tiếp tục vọng tưởng ăn mấy cái kia nữa . . .”

Vừa nghe cũng biết là Thương Thụy Mặc đang dạy dỗ Nhuận Thạch, không cho phép anh ta ăn điểm tâm mình làm, bởi vì chuyện này mà phạt anh ta chăm sóc bãi cỏ một tuần, Kiều Ương Bạch mỉm cười nói: “Có lẽ về sau tôi không thể làm điểm tâm ngọt cho anh ăn nữa rồi.”

Hai mắt to của Nhuận Thạch lập tức tràn đầy ủy khuất: “Vì sao?”

“Gần đây thân thể không tốt lắm, nên không tiện. . .”

Vốn định tùy tiện biện lý do cho qua, kết quả Nhuận Thạch đơn thuần lại tin là thật: “Kiều tiểu thư nhất định phải chú ý chăm sóc thân thể!”

Có lẽ như vậy là tốt nhất! Kiều Ương Bạch lặng lẽ nhìn chăm chú cửa thang máy mở ra trước mặt cô.

————-Hye Mi Sweet Home——

Trở lại dinh thự thì đã là chín giờ, đơn giản ăn bữa sáng, Kiều Ương Bạch yên lặng uống hai viên thuốc Nhuận Thạch đưa cho, sau đó liền nằm ở trên giường.

Trải qua một đêm này, giống như trải qua cả thế kỷ dài đẵng, khiến cô cảm thấy mệt mỏi.

Mặc dù đã ngủ ở khách sạn, nhưng hiện tại cô vẫn muốn nghỉ ngơi thật khỏe một chút.

Bởi vì lúc trước Kiều Ương Bạch có thói quen trước khi ngủ nghe một ca khúc , Thương Thụy Mặc ở phương diện này cũng không keo kiệt mà gọi người đưa tới một hộp lớn đĩa nhạc, cho nên lần này Tiểu Đào hỏi: “Chị Ương Bạch muốn nghe bài nào?”

Kiều Ương Bạch mở miệng hỏi: “Có bài của nhóm Hirakawachi Itchome không?”

Đĩa nhạc xếp theo tên ca sĩ, cho nên Tiểu Đào cúi người tìm ở hàng “H” rút ra một đĩa.

“Chị Ương Bạch, là cái này sao?”

Kiều Ương Bạch chỉ là thuận miệng hỏi một mà thôi, lại không nghĩ rằng thực sự sẽ có, kinh ngạc đứng dậy, thấy đĩa nhạc trong tay Tiểu Đào cầm là < 梦 の 途中 / 校庭 に 梦 つけた 春 >. (Tên bài nhạc, Mi không biết Tiếng Nhật nên để nguyên raw nha)

Đây là album thứ 5 của nhóm nhạc kia. Trước đây Kiều Ương Bạch thích CD abum này, có lần trong lúc vô tình nói với Hoắc Đông Thần, sau đó Hoắc Đông Thần liền trực tiếp sai người từ Nhật Bản mua về cho cô cả một thùng bản limited.

Lúc đó Kiều Ương Bạch kinh ngạc hỏi: “Đông Thần tiên sinh, vì sao chỉ một bản CD lại mua về nhiều như vậy?”

Hoắc Đông Thần từ trên cao nhìn xuống bá đạo nói: “Không phải em thích sao? Vậy mua toàn bộ thôi.”

(Ôi, giọng điệu nhà giàu có khác :v #Mi)

Thế lực Vĩnh Diệu bang ở Nhật Bản cũng tương đối lớn, cho nên việc này đối với Hoắc Đông Thần quả thực dễ như trở bàn tay, cũng có lẽ là lòng tốt bất ngờ nổi dậy mới giúp cô mua, nhưng vào thời khắc ấy Kiều Ương Bạch vẫn có một tia ảo giác vui sướng.

Giọng hát trình bày ca khúc < 梦 の 途中> của hai anh chàng nhóm Hirakawachi Itchome êm dịu vang lên trong phòng, khiến Kiều Ương Bạch hơi nhớ về một vài chuyện xưa. Không phải là không muốn quên, chỉ là không cách nào quên.

Thời điểm cô gần rơi vào giấc ngủ sâu, một cơn gió mạnh thổi qua khiến vài thứ trong phòng lộn xộn. Sau đó cô liền nghe Tiểu Ninh đang muốn lui ra ngoài nói với Tiểu Đào: “Tôi đi đóng cửa sổ giúp chị Ương Bạch, nếu không chị ấy có thể bị cảm lạnh.”

Trong ý thức cảm thấy có người chạy tới đóng cửa sổ, sau đó người nọ lẩm bẩm nói: “Ô? Tiểu Đào, hình như có vật giống như vòng tay bị thổi tới khe hở rồi.”

“Vòng tay?” Ngay sau đó Tiểu Đào cũng chạy tới xem, sau đó kinh hô, “Đó không phải là vòng tay của chị Ương Bạch sao!?”

Kiều Ương Bạch nửa chìm vào giấc ngủ theo bản năng lấy tay sờ đầu giường xem vòng tay của mình còn hay không, thế nhưng dù sờ bao nhiêu lần nhiều cũng rơi vào khoảng không.

Lúc này cô mới hồi phục tinh thần lại, lập tức chống người lên, vội vàng đi tới sân thượng.

Cái vòng da kia trong mắt người khác thoạt nhìn như một món đồ cổ xưa đang mắc ở khe hở ban công, lung lay sắp rớt.

Không thể mất, mất đi liền cái gì cũng không có. . .

Ở trong đầu hiện lên câu nói này nhiều lần, Kiều Ương Bạch khom người xuống tóm lấy cái vòng tay, nhưng bởi vì khoảng cách quá xa mà không chạm tới.

“Chị Ương Bạch cẩn thận!”

Tiểu Đào vội vàng đi tới khuyên can, tư thế bây giờ của chị Ương Bạch vô cùng nguy hiểm, không cẩn thận sẽ bị té xuống!

Kiều Ương Bạch đối với lời nói của cô mắt điếc tai ngơ, một mực nghiêng người ra phía ngoài, ý đồ với lấy vòng tay mà đối với cô quan trọng không gì sánh được.

Đừng mang đi hy vọng cuối cùng của tôi!

Kiều Ương Bạch ở trong lòng rên rỉ, nước mắt theo gò má chảy xuống.

“Không được! Chị Ương Bạch!”

Tiểu Ninh cùng Tiểu Đào kinh hô, Kiều Ương Bạch nghiêng người ra ngoài sân thượng, một chân đứng ở chỗ không đủ nửa bàn tay, một tay cầm lan can, một tay với lấy chiếc vòng tay.

Khi đầu ngón tay của cô vừa mới chạm vào vòng tay, cố gắng dùng toàn lực bắt lấy, Thương Thụy Mặc mới làm xong việc ngồi xe Quang Hựu lái vừa vặn trở về chuẩn bị thay quần áo đi dự tiệc, nghe thấy tiếng kinh hô trên lầu thì ngẩng đầu, vừa vặn thấy cái một màn nguy hiểm này.

Thương Thụy Mặc nhíu mày, nhịn không được quát: “Kiều Ương Bạch, chết tiệt! Cô ở đó  làm cái gì! ?”

Nghe thanh âm tức giận của được Thương Thụy Mặc, khuôn mặt Kiều Ương Bạch lập tức trắng bệch, tay run một cái, vòng tay vừa mới bắt được lại rớt xuống.

Mà nó rơi lại vừa hay rơi đến chân Thương Thụy Mặc.

Quang Hựu nhanh tay thay lão đại của mình nhặt lên, cũng không nhìn tới liền bỏ vào vào trong túi. Vừa rồi hắn chứng kiến động tác Kiều Ương Bạch, trái tim suýt chút nữa sợ chết, mỹ nhân này đến tột cùng muốn làm gì! ? Là muốn chạy trốn, hay là muốn tự sát?

Lúc này Thương Thụy Mặc nộ khí ngập trời cũng suy nghĩ giống như Quang Hựu, không nghĩ tới món đồ chơi của hắn lại dám tự sát! ?

Quang Hựu thấy tư thế của cô vô cùng nguy hiểm, vội vã la lên: “Kiều tiểu thư, cô ngàn vạn lần đừng di chuyển!”

Kiều Ương Bạch không kịp nói cái gì, chân đột nhiên thoát lực, tay cô cũng trơn tuột khỏi lan can, thân thể lệch một cái, cả người té xuống.

“A. . . !”

“Kiều Ương Bạch !”

“Kiều tiểu thư!”

“Chị Ương Bạch!”

Tiểu Đào nhát gan gần như khóc lên. Trước mắt Kiều Ương Bạch đã bị bóng tối nuốt sống, ý thức được mình rơi vào một vòng tay mạnh mẽ, mà người nọ là ai thì cô lại thấy không rõ. . .

Advertisements

2 thoughts on “TYNKB_Chap 13

  1. Pingback: Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s