TYNKB_Chap 14

Chương 14: Quyền sở hữu

BIA

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

(*) Cảnh báo H nhẹ cuối chương. Ai tâm thần yếu đến cuối xin nhanh chóng skip qua :v

Thương Thụy Mặc âm trầm ngồi cạnh Kiều Ương Bạch đang hôn mê trên giường, sắc mặt đáng sợ hỏi bác sĩ: “Cô ấy thế nào rồi?”

Lần này tới xem bệnh là một bác sĩ khá lớn tuổi, đối mặt với Thương Thụy Mặc cũng không nơm nớp lo sợ giống như mấy bác sĩ khác, rất tỉnh táo nói: “Chỉ là bị chút kinh hãi, thân thể không đáng lo. Thương tiên sinh yên tâm, không lâu nữa cô ấy sẽ tỉnh lại.”

“Một đám lang băm!” Thương Thụy Mặc phẫn nộ quát, “Chuyện lần này trước không nói, vì sao chân của cô ấy đã trị tốt rồi mà vẫn luôn bị thoát lực! ? Nếu không phải lúc đó cô ấy bị thoát lực thì có thể có chuyện bị rơi xuống sao !?”

Bác sĩ nghe triệu chứng, không dám nói thêm cái gì, nhanh chóng cầm cái búa gỗ nhỏ gõ vùng quanh đầu gối Kiều Ương Bạch, thấy cơ thể của cô phản ứng không mạnh như người bình thường, liền nói: “Đây không phải là vấn đề lớn, thân thể vị tiểu thư này khá yếu, dinh dưỡng để xương cốt sinh trưởng chưa đủ, phát sinh chuyện như vậy cũng là bình thường.”

Thương Thụy Mặc không thể tin cười lạnh: “Tôi cho đầu bếp giỏi nhất phối hợp chính xác ba bữa cơm, vậy mà ông còn nói dinh dưỡng chưa đủ !?”

“Thể chất quá yếu, chỉ thức ăn bổ không đủ, phải thêm cả thuốc bổ mới được.” Lão bác sĩ nói, “Muốn nhanh chóng khôi phục hoàn toàn, cho cô ấy uống thuốc Đông y là tốt nhất.”

“A Minh.” Thương Thụy Mặc vừa gọi, A Minh lập tức tiến lên, “Cậu đi cùng bác sĩ tới gian phòng cách vách ghi đơn thuốc, mặc kệ dùng phương pháp gì, mau chóng khiến Kiều Ương Bạch khôi phục thể chất tốt nhất cho tôi. Nhân tiện gọi điện thoại về công ty, nói thư ký tôi đột nhiên có việc gấp không cách nào tham dự tiệc rượu tối nay, bảo cô ta nghĩ biện pháp xử lý.”

Sau khi A Minh nghe xong liền khom người chào, dẫn lão bác sĩ tới phòng bên cạnh.

Thương Thụy Mặc từ trước đến nay chưa từng sợ hãi vừa nghĩ tới chuyện vừa rồi liền cảm thấy nghĩ mà sợ, nếu không phải là mình trùng hợp đi ngang qua dưới lầu, kịp thời tiếp được Kiều Ương Bạch bị té, không biết sẽ phát sinh hậu quả nghiêm trọng gì.

Trừ những thứ này ra, hắn còn cảm thấy sự tức giận chưa từng có.

Người phụ nữ không biết tốt xấu Kiều Ương Bạch này, lại dám nhảy lầu tự sát trước mặt hắn !?

Cô là của hắn, cho dù Kiều Ương Bạch phải chết, cũng phải chết trong tay hắn. Ngay cả Diêm vương cũng đừng mơ tưởng đoạt người trong tay hắn!

Kiều Ương Bạch trong hôn mê bỗng nhiên vô ý thức vươn tay giữa không trung như muốn cầm lấy cái gì, trên trán thấm đầy mồ hôi, miệng càng không ngừng lẩm bẩm gì đó.

Thương Thụy Mặc đè lại tay cô. Tựa hồ là cảm thấy có xúc cảm ấm áp, hô hấp Kiều Ương Bạch chậm rãi bình ổn lại.

Thương Thụy Mặc thăm dò: “Cô tỉnh rồi?”

Tay của hai người giao nhau vài giây, Kiều Ương Bạch rốt cục mờ mịt mở ra con ngươi đóng chặt. Mà nghênh tiếp cô, chính là gương mặt đẹp trai phóng đại của Thương Thụy Mặc.

“Thương. . . Thương tiên sinh, sao ngài lại ở chỗ này?”

Bởi vì vừa tỉnh lại nên đầu óc còn có chút mông lung, Kiều Ương Bạch trong lúc nhất thời không nhớ ra chuyện xảy ra vừa rồi, chỉ cảm thấy Thương Thụy Mặc cầm lấy tay cô có chút quái dị.

Thấy cô tỉnh, Thương Thụy Mặc thoáng cái bỏ ra bàn tay đang nắm chặt tay cô, châm chọc nói: “Hừ. Mới vừa rồi còn muốn tự sát, hiện tại còn định giả ngu sao! ?”

Kiều Ương Bạch mờ mịt không biết gì hỏi: “Cái gì? Tự sát?”

“Diễn xuất tốt lắm, tôi đây ngược lại muốn nghe cô giải thích, vì sao lại đứng ở chỗ nguy hiểm như phía ngoài sân thượng như vậy! ?”

Thương Thụy Mặc nói tới đây, Kiều Ương Bạch mới mơ hồ nhớ tới chuyện mình vì nhặt vòng tay mà vượt ra ngoài sân thượng, kết quả bởi vì chỗ gãy xương lại thoát lực nên mới ngã xuống.

Nhìn sắc mặt Thương Thụy Mặc bất thiện lại tràn đầy nộ khí, Kiều Ương Bạch vội vàng giải thích: “Tôi. . . Tôi không có tự sát! Thật sự! Tôi chỉ muốn nhặt một món đồ không cẩn thận bị gió thổi mắc ở chỗ đó mà thôi!”

“Đồ gì?”

Kiều Ương Bạch không thấy Quang Hựu đã nhặt được vòng tay, vì vậy chân thực đáp: “Chỉ là. . . Chỉ là một cái vòng tay mà thôi. . .”

Thương Thụy Mặc nhướng mày: “Vòng tay?”

Quang Hựu đứng ở một bên đột nhiên nhớ tới vòng tay mà mình nhặt được trong túi áo, nói: “Kiều tiểu thư, tôi vừa rồi trên bãi cỏ nhặt được một cái, không biết có phải là của cô làm mất hay không.”

Nói xong hắn lấy vòng tay từ trong túi ra, đưa cho Kiều Ương Bạch.

Thấy Kiều Ương Bạch kinh hỉ mở to hai mắt nhìn, Thương Thụy Mặc liền trước khi cô nhận lấy vòng tay từ trong tay Quang Hựu đoạt lấy.

“Không được, van cầu anh, Thương tiên sinh, trả nó lại cho tôi, cái vòng tay đó đối với tôi. . .” Kiều Ương Bạch nhịn không được vươn tay ra, thanh âm run rẩy cũng tại lúc thấy Thương Thụy Mặc mặt lộ vẻ hung quang liền tự động im bặt.

“Nhìn cô quý trọng nó như vậy, tôi ngược lại muốn nhìn xem đến tột cùng là cái gì đáng cho cô liều chết cướp về.”

Kiều Ương Bạch triệt để nhận thua cúi đầu xuống.

Hai con mắt sắc bén của Thương Thụy Mặc đảo qua cái vòng tay không chút nào thu hút kia, phát hiện ở bên trong có khắc mấy chữ nhỏ, vốn là gương mặt âm trầm không vui liền biến đổi khiến Quang Hựu cảm thấy run rẩy.

Hắn kéo lấy cánh tay Kiều Ương Bạch, lực đạo lớn đến mức muốn bóp nát xương cốt: “Cô diễn thật vất vả đến mức khiến tôi nghĩ cô đã biết nghe lời rồi, thế mà lại làm ra loại việc này, xem tôi làm sao hảo hảo yêu thương cô!”

Kiều Ương Bạch đau nhức, dốc sức liều mạng cầu khẩn nói: “Thực xin lỗi, thực xin lỗi. . . Tôi không có ý khác, tôi. . . Tôi chỉ là muốn lưu làm kỷ niệm mà thôi. . . Xin ngài trả lại vòng tay cho tôi được không, van xin ngài!”

Thương Thụy Mặc ngày càng gia tăng độ mạnh, giống như là muốn chậm rãi tra tấn Kiều Ương Bạch: “Rõ ràng ngoài miệng nói chỉ muốn lưu làm kỷ niệm, kỳ thật không có nó thì căn bản không chịu nổi. Cô cho rằng tôi nhìn không ra tâm tư của cô sao !?”

“Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, chỉ cần ngài trả nó lại cho tôi, ngài nói cái gì tôi cũng làm . . .” Từng viên nước mắt lớn từ trong mắt Kiều Ương Bạch lăn xuống , vì tín ngưỡng cuối cùng, cô có thể làm bất cứ chuyện gì, cho dù là bán đứng linh hồn của mình cũng cam tâm tình nguyện. Chỉ là, ngàn vạn lần đừng đoạt nó đi. . .

Thương Thụy Mặc đối với nước mắt của cô thờ ơ, nâng cằm của cô lên, cao ngạo hỏi: “Cô là ai?”

Tôi là ai sao?

Vì sao luôn muốn tôi một lần lại một lần xác nhận sự thật rằng mọi thứ của tôi đều thuộc về anh. . . Quần áo trên người, đồ ăn trong dạ dày, thậm chí cả bộ dạng này, toàn bộ đều thuộc về anh. . .

“Tôi. . . là của ngài. . .” Cô nói mà nước mắt từng giọt lăn xuống, nói tới tê tâm liệt phế.

“Tôi không cần phải dùng vật này để đổi lấy việc cô nhu thuận nghe lời, bởi vì cô đã là của tôi.” Thương Thụy Mặc siết chặt vòng tay trong tay, “Nhưng nếu như cô không nghe lời, tôi sẽ lập tức cắt bỏ nó.”

Nhìn bộ dáng thê thảm của Kiều Ương Bạch, Quang Hựu nhịn không được quay đầu đi chỗ khác.

“Từ ngày mai trở đi bắt đầu uống thuốc Đông y, tôi nghĩ cô nên hiểu rõ phải làm như thế nào, hy vọng cô còn không có ngốc đến mức lại phản kháng tôi.” Thương Thụy Mặc buông lỏng cánh tay của cô, quay người rời đi.

Thương Thụy Mặc là một người không nói hai lời, ngay sau ngày Kiều Ương Bạch bị té từ lầu bốn xuống, Tiểu Đào cùng Tiểu Ninh bắt đầu đưa tới một chén lại một chén thuốc Đông y vào phòng Kiều Ương Bạch.

Mà ở thời điểm tất cả mọi người cho rằng Kiều Ương Bạch sẽ ngoan ngoãn khuất phục Thương Thụy Mặc, cô lại làm ra phản kháng kịch liệt.

Lúc đầu cô nhận lấy chén thuốc Đông y, sau đó lại hung hăng ném thành mảnh vụn trên sàn nhà.

Nước thuốc màu nâu chảy đầy đất, trong phòng lập tức tràn ngập múi vị đắng chát.

Tiểu Đào cùng Tiểu Ninh khuyên vô số lần, thậm chí Nhuận Thạch mỗi ngày cắt cỏ ở dinh thự cũng sợ sự tình nháo lớn, đặc biệt tới khuyên cô nên uống thuốc.

Thế nhưng mà loại tình huống này lại càng ngày càng nghiêm trọng, từ việc đập vỡ chén thuốc ban đầu, hiện tại Kiều Ương Bạch thậm chí còn cự tuyệt ăn uống.

Chuyện này lập tức bị báo cáo đến tai Thương Thụy Mặc, kỳ quái chính là Thương Thụy Mặc tuy vô cùng tức giận, nhưng chỉ nhàn nhạt phân phó nói: “Chuyển Kiều Ương Bạch đến phòng tôi.”

Ngụ ý chính là: Về sau cô ta ở phòng tôi.

Thương Thụy Mặc từ công ty trở về, ở trên xe xử lý mấy việc của Ngự Thương Bang như ngày thường, lại nhận được cuộc gọi của quản gia: “Ông chủ, đã an bài Kiều tiểu thư vào phòng ngài rồi, chỉ có điều tâm tình của cô ấy không được ổn định, đem bình hoa cổ trong phòng ngài đập bể mấy cái. . .”.

Thương Thụy Mặc quá rõ suy nghĩ của Kiều Ương Bạch.

Muốn mình mau chóng chán ghét cô ta, sau đó ném cô ta ra ngoài?

Hừ. Đâu có dễ dàng như vậy.

Thời điểm trở lại phòng ngủ tầng ba của chính mình và nay cũng thành của Kiều Ương Bạch, Kiều Ương Bạch đang ôm đầu gối ngồi ở trên ghế sa lon, xuất thần nhìn căn phòng bị chính mình ném đến đầy mặt bừa bộn.

Thương Thụy Mặc vẫy lui mấy nữ hầu đang quét dọn phòng, ngồi đối diện Kiều Ương Bạch, đem cánh tay thon dài khoác lên lưng ghế sô pha, khẽ cười nói: “Chỉ bằng mấy cái bình hoa cô đập hư, tính vào giá trị cũng đã vượt qua một trăm triệu. Hiện tại cô không chỉ là một món đồ chơi, còn biến thành con nợ.”

Bả vai Kiều Ương Bạch giật mình run rẩy.

“Cô nói tôi có nên tính rõ khoản nợ này hay không ?”

Thương Thụy Mặc duỗi cánh tay dài ra, kéo cả người Kiều Ương Bạch qua, đè trên ghế sa lon.

“Chỉ cần. . . Chỉ cần tôi có thể trả nợ . . .Nếu. . . nếu như vậy. . . Van cầu ngài thả tôi ra ngoài, được không. . .” Kiều Ương Bạch trong mắt đầy tràn nước mắt, từng giọt từng giọt từ trong hốc mắt chảy xuống.

“Kiều Ương Bạch.” Thương Thụy Mặc bất đắc dĩ nói, “Nước mắt của cô không đáng tiền. Thân thể của cô, lại càng không đáng giá.”

Kiều Ương Bạch bắt lấy hai tay cường lực của Thương Thụy Mặc, càng không ngừng lay động, khóc đến thê thảm: “Thương tiên sinh, tôi đến tột cùng phải làm thế nào. . . Tôi đã. . .”

“Gọi tôi là Thương Thụy Mặc, mấy từ lạnh nhạt kia của cô khiến tôi buồn nôn.”

“Thương. . . Thương Thụy Mặc. . .”

“Tôi có đáng sợ như vậy không?” Thương Thụy Mặc buồn cười vuốt ve gương mặt của cô, nói xong, liền cúi xuống điên cuồng hôn.

Quần áo bị lột bỏ, vứt trên sàn nhà.

“Không muốn. . . Ưm. . . Ưm. . .”

“Miệng nói không muốn, còn không phải thoải mái giống như tan chảy sao?”

Bị Thương Thụy Mặc xấu xa kích thích trước ngực, Kiều Ương Bạch không khỏi cong người lên: “Ah. . . Không. . . Có. . .”

Thương Thụy Mặc nhéo nhẹ chỗ mềm mại của cô, thấy cô phản ứng càng thêm kịch liệt, liền cười yếu ớt nói: “Cũng đã cái dạng này rồi, còn nói không có?”

Không được.

Kiều Ương Bạch ở trong cơ thủy triều khoái cảm cảm nhận sâu sắc nổi bi ai của chính mình.

Không cam lòng cứ vậy bị hắn đùa bỡn trong bàn tay. Chính mình lại một lần tiếp một lần không cách nào kiềm chế đắm chìm trong sự vuốt ve của người đàn ông trước mắt này. Hơn nữa kiên trì đến giờ phút nầy liền toàn bộ sụp đổ.

Tôi thuộc về người cao ngạo như anh. Tự tôn bị vứt bỏ, cốt khí cũng không còn sót lại chút gì.

Thương Thụy Mặc. Vì sao ba chữ vô cùng đơn giản này lại giam cầm tất cả của tôi.

Ai có thể nói cho tôi biết vì sao. . .

Kiều Ương Bạch bám vào cánh tay Thương Thụy Mặc, trong vòng xoáy khoái cảm rên rỉ nỉ non.

Advertisements

One thought on “TYNKB_Chap 14

  1. Pingback: Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s