TYNKB_Chap 15

Chương 15:  Gió bão

BIA

Edit-Beta: Angela – Hye Mi
Nguồn: Hye Mi Sweet Home

​Kích tình qua đi, Thương Thụy Mặc mặc quần áo qua loa đơn giản cho Kiều Ương Bạch, sau đó ôm lấy cô vẫn còn đang ngủ say lên chiếc giường lớn King size.

Kiều Ương Bạch lúc say ngủ tháo xuống phòng bị cùng cố chấp, khuôn mặt yên tĩnh khi ngủ toát lên vẻ yếu ớt làm người khác muốn yêu thương che chở. Thương Thụy Mặc đem những lọn tóc xõa trên trán  cô vén ra, sau đó sửa sang lại quần áo trên trên người, rồi gọi số nội bộ trong nhà cho quản gia : “Đồ vật buổi sáng tôi phân phó cho người chuẩn bị, bây giờ lấy mang vào phòng cho tôi.”

 ​Chỉ chốc lát sau, quản gia lễ phép đẩy cửa tiến vào, đem một cái hộp màu đen đưa đến  tay Thương Thụy Mặc. Quản gia hiểu rõ, việc riêng của ông chủ hắn không có quyền hỏi đến, nhưng hắn biết rõ trong hộp đựng vật gì, nên hắn đại khái có thể biết được sự việc gì sẽ phát sinh tiếp theo.

Quản gia dùng một loại ánh mắt không biết là thương cảm hay là bi ai nhìn thoáng qua Kiều ương Bạch, sau đó lặng im lui ra ngoài.

Thương Thụy Mặc dùng một tay để mở cái hộp ra, dễ dàng lấy từ bên trong ra một món đổ chơi nhỏ tinh xảo, tay kia cầm lấy ngón tay nhỏ nhắn đang đặt trên drap trải giường của Kiều Ương Bạch lên ướm thử.

Ừm, rất phù hợp.

​Hắn có vẻ rất hài lòng, cúi người xuống, đem cổ tay trái mảnh gầy của Kiều Ương Bạch vòng lên phía trên đầu cô, rồi dùng dây thừng mềm mại nhưng lại rắn chắc đến kinh người cột tay cô vào đầu giường. Sau đó đem cổ tay phải của cô cột ở mép giường —— trước mặt của hắn.

 ​Kiều Ương Bạch bị động tác của hắn làm cho bừng tỉnh, sau khi tỉnh lại liền phát hiện hai tay của mình đều bị trói chặt, không thể động đậy.

 ​Hắn muốn làm cái gì! ?

 ​Kiều Ương Bạch giương đôi mắt đẹp, hoang mang nhìn Thương Thụy Mặc, hai tay không ngừng giãy dụa.

​”Thương. . . Thương Thụy Mặc. . . Anh muốn làm gì . . . !”

​”Đừng nhúc nhích.”

 ​”Tôi. . . !”

 ​Thương Thụy Mặc nhàn nhạt lặp lại câu nói kia: “Cô nói, tôi có nên đòi món nợ cô nợ tôi hay ko?”

​Đòi nợ! ?

​Chẳng lẽ vừa rồi đem mình làm chết đi sống lại không phải là đòi nợ sao! ?

​Đọc được sự khó hiểu trong mắt Kiều Ương Bạch, Thương Thụy Mặc vuốt ve cổ tay mịn màng của cô, nói: “Tôi nói rồi, Ương Bạch, thân thể của cô, không đáng tiền.”

​Không đáng tiền.!

​Hàaa…! Không đáng tiền.!

​Một khắc này, Kiều Ương Bạch suýt nữa bật lên tiếng cười khổ, Thương Thụy Mặc, anh nói thân thể của tôi không đáng tiền, thế nhưng lại cướp đoạt lấy nó hết lần này tới lần khác!

​Thương Thụy Mặc bỏ qua ánh mắt bi thảm của cô, lần thứ hai đem món đồ chơi nhỏ trong tay đặt ở trước mắt cô, ngữ khí giống như hỏi hôm nay thời tiết như thế nào, hỏi cô: “Ương Bạch,cô có biết đây là cái gì không?”

 ​Ngữ khí của hắn trầm ổn kinh người, thậm chí mang theo một chút ôn nhu.

Trong tay Thương Thụy Mặc chính là một miếng sắt nhỏ bằng đầu ngón tay, trên miếng sắt nhỏ đó có vô số nhưng cây kim li ti san sát nhau nhau như một cánh rừng nhỏ, nhìn từ trên xuống, có thể thấy chúng xếp thành chữ “Mặc” ưu nhã

 ​Bộ dáng quỷ dị, ánh bạc lấp loé từ đống kim nhỏ li ti đó làm người ta có cảm giác ớn lạnh

​Kiều Ương Bạch nơm nớp lo sợ, thanh âm run rẩy hỏi: “Đây là cái gì?”

​Thương Thụy Mặc nở nụ cười: “Cô thật sự khiêm tốn.”

 ​Kiều Ương Bạch không trả lời, Thương Thụy Mặc cũng không thừa nước đục thả câu, nói thẳng: “Đây là một món đồ chơi rất tiện lợi. Chỉ cần nhấn phần có kim vào chỗ mình muốn ,trong 10 giây, thuốc màu đặc chế sẽ tự động chảy xuống, sẽ không làm tổn thương đến xương cốt, so với xăm mình bình thường màu sắc tươi đẹp hơn nhiều. Sau khi miệng vết thương khép lại, chữ trên ngón tay cả đời đều không cách nào xoá đi được. Đây là món đồ chơi thời thượng mới nhất dành cho ông chủ muốn đóng dấu lên đồ chơi của mình.”

 ​Từng lời nói lạnh nhạt, không mang theo sát khí lại như tuyên án tử hình, khiến Kiều Ương Bạch nghe được hoảng sợ tới cực điểm.

​Cô nhìn chằm chằm vào thứ đồ mà Thương Thụy Mặc gọi là món đồ chơi kia, run rẩy lắc đầu: “Thương thụy Mặc, về sau tôi sẽ thật nghe lời, ngoan ngoãn uống thuốc. . .”

 ​Thương Thụy Mặc phảng phất không nghe thấy cô thỏa hiệp, ưu nhã lắc lắc hộp đựng thuốc màu đã được pha sẵn: “Ương Bạch, thích màu gì nào?”

​Kiều Ương Bạch bi thảm kêu lên: “Van cầu ngài, lần sau tôi nhất định sẽ làm được. . . Van cầu ngài. . . !”

​Coi lời cô nói như gió thoảng bên tai, Thương Thụy Mặc vẫn chọn một ống màu, rót vào chỗ đựng màu của dụng cụ xăm hình mới đó, sau đó bắt lấy tay phải của Kiều Ương Bạch đang bị cột chặt trước mặt hắn, ôn nhu nói: “Để khen thưởng, cô có thể tự mình chọn ngón tay muốn in dấu ấn lên”

​Thật sự là một sự khen thưởng tàn nhẫn nhất trên thế giới !

​”Không muốn! Tôi không muốn!” Kiều Ương Bạch liều mạng giãy dụa, nhưng cái dây thừng kia lại không có dấu hiệu buông lỏng, một mực trói buộc lấy cô.

​”Cô đã không chọn, vậy ngón áp út như thế nào?”

​Ngón áp út bị nhẹ nhàng gỡ ra, kim nhọn lướt nhẹ trên mặt da, phảng phất như vừa vuốt ve vừa tìm kiếm ở đâu mới là vị trí tốt nhất để đâm xuống.

 ​”Ngoan, đừng lộn xộn, sẽ làm bị thương cổ tay đấy.”

 ​Sau câu nói ra lệnh đầy ôn như đó, là miếng thiết bản vs đầy rẫy những cây kim nhỏ li ti nhẹ nhàng đâm vào.

 ​”Ah! Ah. . . !”

Kim đâm vào ngón tay mềm mại, cắt vỡ mạch máu, ngang ngược xông vào trong máu thịt cô.

 ​Tay đứt ruột xót, huống chi là đâm vào, chỉ cách xương một tầng mạch máu mỏng manh.

​Kiều Ương Bạch hét rất thê thảm, hai chân không bị trói không ngừng giãy đạp, cơ hồ muốn giãy khỏi nỗi đau đớn tột cùng đã xâm nhập vào tâm trí này ra khỏi người.

​Đau nhức.

​Thật sự rất đau nhức.

 ​Thương Thụy Mặc đè cô lại, Kiều Ương Bạch cảm thấy dụng cụ trong ngón tay dừng lại một lát, rồi có một dòng chất lỏng lạnh buốt chảy vào.

 ​Là thuốc màu. Một giọt một giọt, như tuyên bộ quyền sở hữu của Thương Thụy Mặc, trườn vào thịt da.

 ​Máu vẫn chảy không ngừng, thấm ướt lòng bàn tay của cô trông rất dữ tợn, sau đó theo cổ tay của cô chảy xuống dưới.

 ​10 giây này, giống như là đã qua nhiều thế kỷ.

 ​Khi rút dụng cụ khắc dấu đó ra, đau đớn vẫn như lúc bắt đầu.

 ​Kiều Ương Bạch khóc đến thê thảm, mặt mũi đều dính nước mắt, nước mắt như giọt mưa vẫn theo hốc mắt tuôn ra ngoài, thậm chí còn có vào giọt rơi xuống tay Thương Thụy Mặc khi hắn vì cô cởi xuống dây thừng trên tay.

 ​Thương Thụy Mặc nhẹ nhàng an ủi: “Đừng khóc.”

 ​Hắn không có tức giận, không có vứt bỏ cô rồi bỏ đi, thay vào đó là sự dịu dàng dỗ dành, quá dịu dàng.

 ​”Vì cái gì! Vì cái gì tôi nhất định phải thuộc về anh! Thương Thụy Mặc! Tôi hận anh! Tôi hận anh!” Tay vừa lấy được tự do đã vung loạn xạ, cô bị khắc lên người vết sẹo của người khác! Cả đời này. . . Cả đời này cũng không cách nào đào thoát!

​Mắng hồi lâu, mắng đến khàn cổ họng, mắng đến vệt nước mắt cũng không còn nữa.

Thương Thụy Mặc cũng không nổi giận, lau sạch vết máu trên tay cho cô, như cũ dịu dàng đến mức tận cùng: “Ngoan, Ương Bạch, đã hết đau.”

 Kiều Ương Bạch một mực khóc, dùng tay còn lại không bị Thương Thụy Mặc cầm, hung hăng nắm lấy cổ áo phẳng phiu của hắn, gào lên:” Tôi hận anh! Tôi không muốn làm đồ chơi của người khác! Tôi phải về nhà, tôi muốn về nhà!l

​Nhà?

 ​Lời vừa ra khỏi miệng, Kiều Ương Bạch chính mình cũng sửng sốt.

Nhà của cô, chính là nơi bị ba mẹ vứt bỏ, cầm lấy đi gán nợ, là một căn nhà trống rỗng mà thôi.

 ​Nhà sao? Cô còn có nhà sao?

 ​Thương Thụy Mặc cầm bàn tay vô lực của Kiều Ương Bạch, mở hộp thuốc mỡ đã chuẩn bị sẵn, dùng đầu ngón tay lấy ra một ít, nhẹ nhàng bôi lên ngón áp út của Kiều Ương Bạch.

​Thuốc mỡ lạnh buốt bao trùm lấy miệng vết thương, đau đớn bắt đầu giảm bớt đi.

 ​Tiếng gào khóc từ từ nhỏ dần, biến thành tiếng khóc thút thít nỉ non, khi Kiều Ương Bạch lấy lại được một chút bình tĩnh, cô không dám nhìn đến miệng vết thương của mình, không dám đi xác nhận chuyện này là thật.

Thương Thụy Mặc cũng không ép cô, nằm xuống bên cạnh Kiều Ương Bạch, một tay ôm cô

 ​”Ngoan, đừng khóc, em lại khóc tôi sẽ đau lòng.”

 ​Đau lòng? Người đàn ông Thương Thụy Mặc kia cũng hiểu được đau lòng sao?

 ​Thế nhưng, tại sao hắn lại dịu dàng như vậy. Đem cô ra giày vò hết sức lực.

 ​Rõ ràng là cô hận hắn sâu như vậy, nhưng khi hắn thoáng chốc trở nên biết săn sóc quan tâm, bảo cô làm sao có thể phản kháng.

 ​”Em mới vừa nói, em muốn về nhà?”

 ​Kiều Ương Bạch lúc này đã ngừng khóc, cô nhẹ gật đầu.

 ​”Em đã không có nhà có thể quay trở lại rồi, nghe lời một chút, đổi lại, ngày mai tôi mang em đi ra ngoài chơi, được ko?”

Kiều Ương Bạch gật đầu.

Hắn là ông trùm xã hội đen, là tổng gián đốc một tập đoàn lớn, là chủ nhân, nhân vật muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, không gì không làm được, đi khắp cả thiên hạ này, nhân vật lợi hại thế cũng không tìm được, người như vậy khó khăn lắm mới ban ân cho loại đồ chơi như cô, nào có đạo lý không tiếp nhận ân huệ đó?

​Thấy Kiều Ương Bạch run rẩy, Thương Thụy Mặc ôn hòa hỏi: “Lạnh không?”

 ​”Ừm.”

​Thương Thụy Mặc lại đem chăn kéo lên một chút, bao trùm bả vai Kiều Ương Bạch.

​Hắn nói nhỏ bên tai cô : “Ngoan ngoãn ngủ một giấc, sáng mai dậy sẽ hết đau.”

​Trong giây lát, Kiều Ương Bạch bị lời giọng nói trầm thấp nam tính mà đầy mật ngọt này làm hoảng hồn, trong thoáng chốc tin lời hắn nói.

 ​”Sáng mai sẽ hết đau sao?”

 ​”Ừ, rất nhanh sẽ hết đau.”

 ​Miệng vết thương tuy vẫn còn đau nhức, nhưng đã dịu đi rất nhiều. Nhưng Kiều Ương Bạch lại quên mất, ngón tay sau khi hết đau sẽ để lại thứ gì.

​Đúng vậy . . . Sẽ không còn đau nữa. . .

​Nép ở trong vòng tay ấm áp dịu dàng của người đàn ông này, Kiều Ương Bạch dần chìm vào giấc ngủ

​Ngày hôm sau, Thương Thụy Mặc quả nhiên giữ lời, đưa Kiều Ương Bạch ra ngoài.

​Buổi sáng Tiểu Đào vào phòng để mang thuốc cho cô, nhìn thấy miệng vết thương của của Kiều Ương Bạch, vành mắt Tiểu Đào đỏ lên.

 ​Kiều Ương Bạch không muốn nhìn thấy Tiểu Đào khóc, chỉ có thể mỉm cười nói: “Không đau mà.”

 ​Như thế nào lại không đau? Trong lòng Tiểu Đào biết rõ, nếu không phải rất đau, chị Ương Bạch như thế nào sẽ ngoan ngoãn uống hết chén thuốc Đông y đắng chát kia ?

Chị ​Ương Bạch, số chị làm sao lại khổ như vậy? Tiểu Đào không khỏi thở dài, lại vì lo lắng miệng vết thương sẽ nhiễm trùng, mau chóng lấy băng cá nhân dán lên ngón tay Kiều Ương Bạch, để vết thương không bị vào nước, sau đó mới ra khỏi phòng.

Thời điểm Kiều Ương Bạch được Tiểu Đào cùng Tiểu Ninh chuẩn bị xong, thì bên ngoài, chiếc xe màu đen sang trọng đã đợi sẵn ở giữa sân của biệt thự.

​Trước khi lên đường, Thương Thụy Mặc từng hỏi Kiều Ương Bạch là cô muốn đi nơi nào, cô nghĩ nghĩ, nhưng cuối cùng lại lắc đầu: “Không biết.”

 ​Vì vậy Thương Thụy Mặc phân phó tài xế trước cứ dạo vài chỗ ở Hong Kong, sau đó kéo tấm kính cách âm giữa chỗ hắn và Kiều Ương Bạch ngồi với phía đằng trước.

Ngẫu nhiên nhìn thoáng qua trên ngón tay Kiều Ương Bạch có dán băng cá nhân, Thương Thụy Mặc bất mãn lắc đầu: ” Bản thân mực xăm kia đã có trộn lẫn thuốc kháng sinh, sẽ không làm nhiễm trùng, không cần dán thứ vô dụng này lên.”

 So với một Thương Thụy Mặc dịu đàng tối hôm qua thì Thương Thụy Mặc hôm nay như một người khác, Kiều Ương Bạch cũng không quá để tâm, cô biết cô vĩnh viễn cũng không bao giờ hiểu được người đàn ông này. Không biết là hôm nay hắn che dấu sự dịu dàng quá sâu, hay tối hôm qua hắn diễn quá tốt. Tính tình hắn thay đổi nhanh đến chóng mặt, làm cô có cảm giác mình bị lại bị người khác đùa bỡn.

 Hắn nói xong liền cúi người, đem băng dán cá nhân xé bỏ, ném vào chỗ đựng rác nhỏ trên xe.

 ​Cái chữ kia lập tức hiện ra trước mắt Kiều Ương Bạch

 ​Là màu đỏ. Màu đỏ tươi như màu của máu.

 ​Mặc.

 ​Chữ Hán, mười lăm nét.

 ​Chữ phức tạp, lại hoàn mỹ hiện ra rõ ràng trên ngón tay cô.

 ​Cái màu đỏ kia đâm vào con mắt Kiều Ương Bạch làm cô đau nhức.

 ​Thấy mặt cô có chút cứng ngắc, Thương Thụy Mặc lạnh lùng bỏ qua, hắn vuốt ve ấn ký hắn tự mình lưu lại kia, rồi nhàn nhạt nhổ ra hai chữ: “Rất hợp.”

 ​Hoàn toàn chính xác. Đầu ngón tay trắng nõn, phối hợp với nét chữ đỏ tươi, giống như là trời sinh vậy, phù hợp đến lặng người.

 ​Kiều Ương Bạch cười khổ, qua cửa sổ xe, nhìn những con đường quen thuộc nhưng cũng lạ lẫm kia, trong lồng ngực của cô dâng lên một sự đắng chát không biết tên.

Advertisements

One thought on “TYNKB_Chap 15

  1. Pingback: Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s