TYNKB_Chap 16

Chương 16: Bồi hồi

BIA

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Kiều Ương Bạch bị vô số vệ sĩ của Ngự Thương Bang từ một nơi bí mật gần đó theo đuôi dạo phố, cảm thấy hơi bất an. Bởi vì thời điểm mới vừa gia nhập Vĩnh Diệu Bang, Kiều Ương Bạch chỉ mới tốt nghiệp trung học, cô khẩn cầu Hoắc Đông Thần để mình học đại học. Hoắc Đông Thần rất không thích cô xuất đầu lộ diện bên ngoài, liền không chút lưu tình bác bỏ, về sau cô lại lần nữa khẩn cầu, mới miễn cưỡng gọi giáo sư đến bang giảng bài cho cô.

Thương Thụy Mặc đối với bất an của Kiều Ương Bạch làm như không thấy, đi vào từng shop đồ, ngồi ở phòng VIP, chân dài vắt chéo, nhìn cô mặc thử đủ loại quần áo, gật đầu hoặc lắc đầu, sau đó do Quang Hựu  sau lưng thay hắn cà thẻ vàng.

Dùng cơm trưa là ở một nhà hàng phương Tây Cửu Long chỉ phục vụ cho hội viên, vừa vào cửa chính là hai hàng nhân viên đồng phục phẳng phiu tiếp đón. Trong nhà hàng cũng không bày đầy bàn tiệc mà toàn bộ là những căn phòng rộng rãi trang trí tao nhã.

Bởi vì chỉ phục vụ cho hội viên, cho nên mỗi vị hội viên đều có phòng chuyên dụng. Kiều Ương Bạch đi theo Thương Thụy Mặc vào một căn phòng phong cách Châu Âu ở phía nam lầu hai, ngồi vào chỗ của mình.

Bên trong phòng đặt một máy tính hiển thị menu điện tử, Kiều Ương Bạch vốn cho rằng Thương Thụy Mặc sẽ gọi cơm Tây như cũ, kết quả lại thấy hắn đem ánh mắt tập trung tại mục “Cơm trưa thuốc Đông y tăng cường sức khoẻ”.

Buổi cơm trưa lần này cũng trộn thuốc Đông y khó nuốt sao? Kiều Ương Bạch bất đắc dĩ.

Thời điểm bàn thức ăn nồng nặc mùi thuốc được bưng lên, Kiều Ương Bạch kinh ngạc phát hiện phần ăn của Thương Thụy Mặc lại giống với cô.

“Anh. . .”

Thương Thụy Mặc ngắt lời cô: “Ăn đồ của em.”

“Vâng. . .”

Bữa cơm thuốc Đông y cũng không khó ăn, ngoại trừ tỏa ra mùi thuốc nồng nặc nhắc nhở Kiều Ương Bạch bên trong có thuốc Đông y, mặc dù không bằng mùi vị ngọt ngào tỏa ra bốn phía của sơn trân hải vị, nhưng ăn xong lại khiến cả người cảm thấy tươi mát thoải mái dễ chịu.

Mà Thương Thụy Mặc quen ăn cơm Tây lại đối với đồ ăn trước mặt lạnh lùng nhíu mày.

Kiều Ương Bạch biết rõ hắn không thích ăn, liền nhẹ nói: “Thương Thụy Mặc, tôi cảm thấy anh nên ăn cơm Tây. . .”

Lời còn chưa dứt, đã bị Thương Thụy Mặc trừng trở về: “Em là muốn nói em có thể nuốt trôi mà tôi thì không thể ăn nên trào phúng tôi sao?”

“Không phải như thế.” Hắn không cần phải bẻ lệch nghĩa của mình thế chứ, mình chỉ cảm thấy hắn khỏe mạnh như vậy thì không cần ủy khuất chính mình ăn thuốc Đông Y.

“Không phải thì câm miệng cho tôi.”

Thương Thụy Mặc mặt lạnh, nhíu lại lông mày ưu nhã, tùy tiện ăn vài miếng giống như hoàn thành nhiệm vụ, sau đó kêu người mang xuống. Sắc mặt âm trầm kia khiến nhân viên phục vụ trẻ tuổi đến dọn đồ ăn sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng.

Kiều Ương Bạch vốn muốn cám ơn Thương Thụy Mặc chịu cùng mình ăn đồ ăn thanh đạm như vậy, nhưng nghĩ lại, coi như nói cũng sẽ bị hắn khinh thường, vì vậy lời nói đến bên miệng đành phải nuốt trở vào.

Buổi chiều đi trên đường, Kiều Ương Bạch không tự chủ được nhìn nhóm vệ sĩ mặc đồ Tây đen núp trong bóng tối, Thương Thụy Mặc bên cạnh khinh thường nói: “Thân thể của em không đáng tiền, nhưng mạng của em, quý giá hơn so với thân thể.”

Những lời này như phi tiêu đâm trúng hồng tâm. Chỉ có điều hồng tâm này, là tự tôn của Kiều Ương Bạch .

Nói hay lắm, nói rất hay!

Kiều Ương Bạch thê lương cười, lại không biết nụ cười này, cũng lọt vào trong mắt Thương Thụy Mặc.

Hắn xem đồng hồ, lãnh đạm nói: “Thời gian không sai biệt lắm, dẫn em đi một nơi.”

“Nơi nào?”

“Không phải em muốn tự do sao? Tôi cho em tự do. Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ hủy bỏ lệnh phong tỏa tin tức em ở chỗ tôi . Đến lúc đó tôi sẽ cho em biết, mặc dù em có được tự do em muốn, em vẫn là của tôi.”

“Anh đã nói có lẽ có một ngày sẽ thả tôi đi mà.”

“Xem ra là không có ngày đó rồi.” Thương Thụy Mặc nâng ngón áp út tay trái của cô lên, đè lên chỗ chữ Hán lồi lõm kia, nói từng câu từng chữ, “Kỳ hạn là, một, đời, một, kiếp.”

Cô sớm đã biết rõ đấy là hy vọng xa vời, chỉ là nghe chính tai Thương Thụy Mặc nói, càng khiến cô tuyệt vọng.

Trong khi tâm tư lơ lửng thì xe sớm đã đi tới trước mắt, cô tùy ý Thương Thụy Mặc lôi vào chỗ ngồi phía sau. Sau đó nghe Thương Thụy Mặc nói với tài xế một câu: “Đi vịnh Victoria , trước đến tiệm tạo hình ở Du Ma Địa.”

(*) Du Ma Địa : tiếng Anh là Yau Ma Tei, còn gọi là Waterloo, là một khu vực của quận Du Tiêm Vượng ở phía nam bán đảo Cửu Long, Hồng Kông

Từ Vượng Giác đến Du Ma Địa rất gần, cũng cùng hướng với vịnh Victoria, cho nên xe chỉ đi khoảng vài phút đồng hồ đã đến một tiệm tạo hình rất thời thượng.

(*) Vượng Giác: Tiếng Anh: Mong Kok/Mongkok, viết tắt là MK, là một khu vực hành chính thuộc quận Du Tiêm Vượng, Tây Cửu Long, Hong Kong. Vượng Giác là một trong những khu vực mua sắm lớn của Hồng Kông, với các ngành công nghiệp chủ yếu là bán lẻ, nhà hàng, và giải trí.

Trong tiệm không có khách hàng nào khác, Kiều Ương Bạch phát hiện mọi người, kể cả quản lý, thợ tạo hình, em gái làm việc vặt . . . giống như đã sớm biết bọn họ sẽ tới, sớm đã nghiêm chỉnh đứng chờ bọn họ.

Thương Thụy Mặc vừa vào cửa, quản lý liền kích động chạy tới: “Thương tiên sinh, chào mừng ngài đại giá quang lâm. Thật vinh hạnh cho cửa tiệm nhỏ này!”

Thương Thụy Mặc thờ ơ gật đầu.

“Chắc hẳn vị này là Kiều tiểu thư?” Quản lý đem ánh mắt dừng lại ở trên người Kiều Ương Bạch, “Nhóm bạn gái của Thương tiên sinh luôn sắc nước hương trời, ngài yên tâm, tôi cam đoan sẽ khiến phong cách của cô ấy. . .”

Nhóm bạn gái? Kiều Ương Bạch hoang mang nghiêng đầu.

Thương Thụy Mặc không kiên nhẫn khoát tay: “Không cần nhiều lời, các người nhanh bắt đầu đi.”

Đợi đến lúc Quang Hựu đem quần áo hôm nay mua được ở Vượng Giác đều chuyển vào tiệm, Kiều Ương Bạch đã bị một đám người vây quanh đi thay quần áo và trang điểm.

Thương Thụy Mặc dựa vào trên ghế sa lon rộng lớn ở khu chờ, thở dài một hơi.

Cho dù trên mặt không biểu hiện ra, nhưng Thương Thụy Mặc đối với việc đưa Kiều Ương Bạch tham gia yến hội lần này cảm thấy vô cùng lo lắng.

Lần này để Kiều Ương Bạch xuất đầu lộ diện, cũng đồng nghĩa đại biểu chuyện cô đang ở nhà Thương Thụy Mặc không còn là bí mật. Đến lúc đó không chỉ có kẻ thù của hắn sẽ coi Kiều Ương Bạch là nhược điểm của mình, mức độ nguy hiểm sẽ gia tăng thật cao. Hơn nữa chuyện này sẽ dùng tốc độ nhanh nhất truyền tới Vĩnh Diệu Bang, Hoắc Đông Thần là người đã lăn lộn trong giới lâu rồi, cho dù hắn sẽ không giở trò vào ban ngày ban mặt, thì cũng sẽ lẻn vào dinh thự của hắn cướp Kiều Ương Bạch trở về, chuyện này cũng không phải không thể xảy ra.

Thế nhưng mà. . .

Sở dĩ muốn mạo hiểm lần này, là vì Thương Thụy Mặc nghĩ muốn dạy cho Kiều Ương Bạch Minh hiểu rõ một việc.

—— Cô là của hắn. Vĩnh viễn là của hắn.

Thương Thụy Mặc có khi cũng đối với việc chính mình đối với Kiều Ương Bạch chấp nhất cảm thấy khó hiểu, dùng  tài lực cùng tướng mạo của hắn, phụ nữ để hắn chọn lựa có tới ngàn vạn, căn bản không cần đối với một người đã từng làm tình nhân của người khác sinh ra tham muốn giữ lấy mạnh như thế.

Từ nhỏ đã trải qua nỗi đau mất song thân, thẳng đến trường cấp 3 đều luôn cô độc ở trong nhà tiếp nhận tinh anh giáo dục, tính tình Thương Thụy Mặc vốn là đạm mạc, từ sau khi người kia mất tích bặt vô âm tín ba năm trước đây, tình cảm xao động trong hắn vốn chỉ là một điểm cực cũng triệt để biến thành băng lạnh.

Hoàn toàn chính xác, hắn ở Hương Cảng là một truyền kỳ, tuổi còn trẻ đã khiến Thương thị tập đoàn cùng Ngự Thương Bang như cá gặp nước. Mạng lưới hoạt động thương mại trải rộng toàn cầu. Nhưng ở sau những thành công vang dội này, hắn có đánh mất cái gì hay không, người khác không biết, thậm chí, ngay cả Thương Thụy Mặc cũng không rõ.

Thương Thụy Mặc đang cực lực lảng tránh thứ tình cảm đối với Kiều Ương Bạch mà chính mình cũng không hiểu rõ này, hắn chỉ muốn đem cô trói lại bên người, miễn là cô có thể luôn ở bên cạnh hắn là tốt rồi.

Nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh mắt Kiều Ương Bạch chờ mong sẽ có một ngày lại đạt được tự do, bản thân hắn sẽ sinh ra cảm giác có tội khó hiểu.

Loại việc này rốt cục khi nào mới kết thúc? Thương Thụy Mặc lại thở dài thật sâu.

Quang Hựu canh giữ ở một bên cũng không biết lão đại hôm nay làm sao, từ khi ngồi xuống thì luôn thở dài, hắn cho tới bây giờ chưa từng thấy lão đại lo lắng như vậy.

Bất quá từ khi lão đại gặp được Kiều tiểu thư đã hoàn toàn khác biệt so với trước kia. . .

Đợi chừng hơn một giờ, Kiều Ương Bạch mới từ trong phòng đi ra.

Quang Hựu vốn chỉ là trong lúc vô tình nhìn thoáng qua, lại lập tức cứng đờ.

Thương Thụy Mặc cũng sửng sốt.

Dung nhan Kiều Ương Bạch vốn đã rất đẹp, nhưng vì thân thể không tốt nên luôn lộ ra chút bệnh trạng gầy yếu. Lần này mặc vào lễ phục dạ hội hoa lệ, đeo lên trang sức tinh xảo, sau đó qua bàn tay thợ tạo hình chuyên nghiệp, liền khiến Thương Thụy Mặc từng gặp qua vô số người không thể không thừa nhận cô quả thật là mỹ nhân khó gặp.

Kiều Ương Bạch nhìn Thương Thụy Mặc cùng Quang Hựu biểu lộ quái dị, chột dạ nói: “Ừm, có phải có chút không được tự nhiên hay không? Tôi cảm thấy hơi khoa trương. . .”

Quang Hựu từ trước đến nay thương hương tiếc ngọc bất chấp Thương Thụy Mặc ở bên cạnh, thốt ra lời khen ngợi: “Làm gì có chỗ nào không được tự nhiên! Tiểu thư căn bản chính là quá đẹp!”

Kiều Ương Bạch nhận lời tán dương trực tiếp như vậy ở trước mặt nhiều người liền cảm thấy lúng túng, cầm lấy quần áo vân vê, có chút xấu hổ bất an.

Thương Thụy Mặc liếc Quang Hựu, Quang Hựu vội vàng ý thức chính mình lắm miệng, lui lại đằng sau.

Quản lý và thợ tạo hình ở bên cạnh đều đang đợi Thương Thụy Mặc đánh giá, sợ hắn không hài lòng, nếu vậy cửa tiệm này của bọn họ cũng đừng nghĩ mở lại.

Thương Thụy Mặc nhìn Kiều Ương Bạch, cong khóe môi.

“Cũng không tệ lắm.”

Kiều Ương Bạch kinh ngạc ngẩng đầu.

Mà Thương Thụy Mặc, ánh mắt tràn đầy ôn nhu.

——————Hye Mi Sweet Home——————

Gần bốn tháng đi qua, vô luận Hoắc Đông Thần sốt ruột phái ra trái một đám phải một đám người đi đào sâu Hương Cảng ba thước, cơ hồ đem tất cả bệnh viện lớn nhỏ tra một lượt, tung tích Kiều Ương Bạch cũng giống như đã bốc hơi trong thành phố này.

A Kỳ ở một bên hỏi: “Cho dù làm cách nào cũng tìm không thấy, có phải Kiều tiểu thư đã rời khỏi Hương Cảng rồi hay không, lão đại?”

Hoắc Đông Thần mấy tháng này đã gầy một vòng, tính tình cũng so với quá khứ nóng nảy hơn rất nhiều, hắn có thể không tiếc bất luận cái giá lớn nào cũng muốn đem Kiều Ương Bạch tìm trở về, tuy nhiên hết lần này tới lần khác một tin tức cũng không có!

“Không có khả năng. Trên người cô ta không mang theo bất kỳ vật gì, huống hồ cũng không có ghi chép nào cho thấy cô ta đã xuất cảnh. Coi như là nhập cư trái phép, thì cũng không phải là việc mà một người không xu dính túi có thể làm được.”

“Vậy ý của lão đại là?”

“Có lẽ cô ta vẫn còn ở Hương Cảng.”

Tòa nhà mười bảy tầng của Vĩnh Diệu Bang nằm ở địa điểm phồn hoa nhất khu Cửu Long. Nếu như nói Thương thị tập đoàn cùng Ngự Thương Bang của Thương Thụy Mặc là tổ hợp có lợi nhuận kinh người trong cả hai giới Hắc Bạch, một tờ đơn phát hành cũng là mấy chục tỷ, thì Vĩnh Diệu Bang chính là chuyên các việc trong hắc đạo, cho vay nặng lãi, buôn bán thuốc phiện, buôn lậu súng ống, mạnh mẽ cướp đoạt. . . Gần như không chuyện ác nào không làm, đương nhiên doanh thu mỗi ngày của Vĩnh Diệu Bang cũng không ít, đủ để một gia đình bình thường áo cơm không lo mười năm.

“Lão đại, đêm nay có một yến hội du thuyền xa hoa. Là vương tộc của một nước nhỏ ở Châu Âu đến Hương Cảng đầu tư, mở tiệc chiêu đãi đối với đầu rồng các giới tại Hương Cảng. Đối phương gửi thư nói ở Châu Âu nghe đại danh ngài đã lâu, yến hội lần này xin mời ngài nhất định phải tham gia.”

A Kỳ trầm giọng tự thuật, trong lòng biết rõ lão đại vô cùng chán ghét thể loại thương nhân a dua nịnh hót, còn đang lo lắng mình phải giải thích với đối phương như thế nào, kết quả Hoắc Đông Thần lại sảng khoái đáp: “Ừ, tôi đã biết. Trả lời hắn tôi sẽ đi.”

A Kỳ đoán không ra tâm tư Hoắc Đông Thần, nhưng thân là cấp dưới, nhiệm vụ quan trọng chính là nghe theo lão đại phân phó, vì vậy hắn cúi người chào, nói: “Thủ hạ đi thông báo tài xế.”

Hoắc Đông Thần dịch chuyển ghế xoay bằng da, đem ánh mắt sáng ngời hữu thần rơi vào cửa sổ sát đất cực lớn phía trước, thu hết toàn cảnh thành phố dưới chân hắn vào mắt.

Advertisements

5 thoughts on “TYNKB_Chap 16

  1. Pingback: Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s