TYNKB_NT 2

Ngoại truyện: Minh nhật chi hoa [Phần II]

a5917-12142383_1020269564661264_1107000318_n

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi Sweet Home

Hoa Chi Ảnh, đây là biệt danh mà không người nào trong CIA không biết.

Tư thái ưu nhã tràn ngập quý khí, xuất quỷ nhập thần không lưu dấu vết. Bất kì nhiệm vụ khó khăn nào vào trong tay hắn cũng như trở nên đơn giản như dùng ngón tay khảy đàn đàn dương cầm. Mang theo cảm giác thần bí không thể tưởng tượng nổi, đó chính là Hoa Chi Ảnh Quang Hựu.

Quang Hựu mỉm cười nhảy vào trong toa khách, lúc này vòng đu quay đã quay tới điểm cao nhất, cả thành phố Los Angeles lấp lánh những ngọn đèn neon, rực rỡ dị thường.

“Cậu. . . cậu là! ?” Thân sĩ run rẩy chỉ ngón tay vào hắn.

Tên mặt thẹo hung dữ nhìn hắn: “Mày là người của CIA !?”

Quang Hựu nghiêng đầu một cái, cười nói: “Hoa Chi Ảnh.”

Cái tên này giống như là một quả bom nặng kí, lập tức khiến hai người bọn họ sững sờ ngay tại chỗ. Bọn hắn như thế nào cũng không nghĩ tới chuyến giao dịch bí mật như thế mà vẫn bị CIA nhìn ra, hơn nữa lần này tới cướp hàng còn là Hoa Chi Ảnh trong truyền thuyết!

Quang Hựu híp mắt lại, chuyển hướng nhìn tên mặt thẹo: “À thì, ổ cứng và hàng mẫu tôi đều nhận nhé.”

“Mày nắm mơ!” Tên mặt thẹo lắc mình một cái, từ trong lòng móc ra một cây súng. Bất quá tất cả đều sớm nằm trong dự liệu, tên mặt thẹo chỉ vừa động tay, Quang Hựu đã một cước đá bay vũ khí của hắn.

Một kích đột ngột này khiến cho tay tên mặt thẹo đau đớn, tay kia không cẩn thận buông lỏng túi xách… chính là cái túi xách chứa ổ cứng và hộp hàng mẫu thuốc nổ.

Ngay tại lúc này!

Quang Hựu dùng tốc độ cực nhanh bắt lấy túi xách ở trong toa khách nhỏ hẹp, hắn hiện tại cần phải làm là nhanh chóng rút lui khỏi hiện trường, cũng phải đem ổ cứng trong túi xách giao cho hacker cục Quốc An giải mã.

“Bọn mày là lũ đặc vụ khốn kiếp đáng ghê tởm!”

“Tao cũng không trông cậy mày có hảo cảm gì đối với bọn tao.”

Tên mặt thẹo cười lạnh nói: “Vì để đề phòng lũ CIA bọn mày đột ngột xông tới, Bang X bọn tao đã đặt bom hẹn giờ trong toàn bộ toa khách của vòng đu quay này rồi. Vừa rồi tao đã nhấn nút khởi động, chỉ cần ba phút, chúng ta đều sẽ đồng quy vu tận*!”

(*) Cùng chết với nhau.

Hai mắt hẹp dài của Quang Hựu đột nhiên mở lớn: “Mày nói cái gì! ?”

“Tuy không nổ được toàn bộ công viên trò chơi, nhưng hủy diệt cái đu quay này thì dư sức. Mấy toa khác cũng có đặc vụ phải không? Nếu muốn cứu bọn họ mày tuyệt đối không có thời gian mang ổ cứng đi! Lũ CIA bọn mày vĩnh viễn cũng đừng nghĩ phá hủy được Bang X chúng tao!”

Lúc này, bên ngoài đu quay đã có trực thăng do tổng bộ điều tới, nhân viên tiếp viện bên trên đã buông thang dây xuống, ý bảo Quang Hựu tranh thủ thời gian bắt lấy rồi rời khỏi toa khách.

Thân sĩ đã sợ đến không dám nhúc nhích, không tạo thành bất cứ uy hiếp gì. Tay tên mặt thẹo tạm thời không cách nào khôi phục, súng cũng đã bị gió lớn cuốn bay. Nhưng bom hẹn giờ phải giải quyết thế nào !? Quang Hựu chỉnh đến kênh liên lạc cục trưởng, hét to vào microphone: “Cục trưởng, ổ cứng tôi đã lấy được rồi, mau phái chuyên gia gỡ bom đến! Bang X đảng đã đặt bom hẹn giờ trong tất cả toa khách, hiện tại đã bắt đầu tính thời gian rồi!”

“Còn bao nhiêu thời gian! ?”

“Ba phút!”

“Không có khả năng, trên trực thăng không có chuyên gia gỡm bom! Coi như là có cũng không gỡ kịp! Mà từ chỗ cao của đu quay xuống cũng cần ít nhất cần năm phút đồng hồ!”

“Vậy dùng trực thăng đưa bọn họ rời khỏi! Ở trong toa khách khác còn có bốn đặc vụ! Nếu không bọn họ đều sẽ chết!”

“Không còn kịp rồi, rút lui mau!”

“Cục trưởng!”

“Tôi dùng danh nghĩa cục trưởng lệnh cho cậu nhanh chóng rút lui! Đây là cơ hội duy nhất, ổ  cứng là quan trọng nhất! Không thể có bất kỳ sơ xuất nào!”

Ổ cứng là quan trọng nhất à. . .

Ở CIA, nhiều khi, sẽ có rất nhiều thứ có giá trị cao hơn tính mạng con người. Đây là việc mà Quang Hựu được nghiêm khắc dạy khi tiến vào CIA ngày đầu tiên.

Nhưng. . .

Trơ mắt nhìn đồng bạn chết đi, hắn làm không được!

“Tôi muốn đi cứu bọn họ!”

“Tổng tổ trưởng! Cậu lập tức rời khỏi hiện trường cho tôi! Cậu muốn bị nổ chết cùng ổ cứng hay sao !?”

Tiếng gào thét của cục trưởng quanh quẩn bên tai, Quang Hựu cắn răng, chuyện đã đến nước này, hắn không còn lựa chọn nào khác.

Quang Hựu lập tức bắt lấy thang dây của trực thăng buông xuống, trực thăng nhanh chóng bay khỏi vòng đu quay, Quang Hựu vô lực treo người trên thang dây, nhìn vòng hào quang càng ngày càng nhỏ trong mắt hắn. Đồng bạn đã từng đồng sinh cộng tử, nhưng bây giờ lại không biết chút gì ngồi ở chỗ kia. . .

Vì sao. . . ?

Tại sao phải tàn nhẫn như vậy !?

Đã từ lâu không nhớ rõ nước mắt của mình là cái dạng gì, liền không tự chủ được rơi xuống. Đã bao nhiêu năm, sự tuyệt vọng lần đầu tiên bức chạy lên não, hung hăng siết lấy tim Quang Hựu, bức hắn phát ra một hồi gào thét cực kỳ bi ai.

“Ah! ! !”

Oanh!

Oanh!

Oanh!

. . .

Tiếng hét của hắn cùng tiếng nổ mạnh hòa vào nhau, từng cái toa khách nối tiếp nhau nổ tung hóa thành bột mịn, vòng đu quay hoa lệ lập tức biến thành biển lửa.

Cửa kính thủy tinh của toa khách toàn bộ đều vỡ vụn, miểng thủy tinh nhỏ sắc bén dùng tốc độ cực nhanh bắn bay ra, va vào thân thể không hề có biện pháp bảo hộ của Quang Hựu. Mà hắn lúc này đã không cảm nhận được đau đớn chỗ nào, trận nổ này đã phá hủy toàn bộ lý trí của hắn.

Hai gò má vừa rồi còn lạnh như băng đã trở nên nóng hổi, hắn thậm chí có thể cảm thấy nhiệt độ của lửa đập vào mặt.

Nếu như là như vậy, vì sao chính mình còn sống sót?

Tận mắt nhìn thấy đồng bạn tử vong lại bất lực, cho đến lúc này vẫn không rõ ý nghĩa sinh mệnh. Nhưng nước mắt không ngừng chảy xuống , lại đại biểu cho cái gì?

Chuyện như vậy, đã đủ rồi, thật sự rất mệt mỏi. . .

Nếu thế. . . Không bằng, cứ như vậy chấm dứt thôi. . .

Nương theo dư âm tiếng nổ, Quang Hựu nhắm mắt lại, nửa buông tha nửa vô lực cầm lấy thang dây.

Quang Hựu mơ một giấc mộng, một giấc mộng tràn ngập bi kịch.

 Hắn cô độc đứng trong một vùng tăm tối, thân ảnh của các đồng bạn càng chạy càng xa, gió thổi phần phật, thủy triều cô tịch chậm rãi lưu động dưới chân hắn. Hắn không nghe được bất kỳ thanh âm gì, hắn muốn hét lên, nhưng cho dù có há miệng to đến đâu vẫn không phát ra được bất kỳ thanh âm nào, ở trong thế giới hoang vu đó tựa hồ cũng chỉ còn lại một mình hắn.

Cái này. . . là tương lai của mình?

“Tổng tổ trưởng! Ngài tỉnh! Tổng tổ trưởng!”

Ở trong bóng tối yên lặng, đột nhiên cảm thấy có ai đang gọi mình. Cái thanh âm kia rất gấp gáp, như muốn kéo Quang Hựu tỉnh lại từ cơn mê.

Ánh sáng đỏ rực, toàn bộ hắt lên khuôn mặt của hắn.

Quang Hựu chậm rãi tỉnh lại từ trận chấn động, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chính là ánh mắt lo lắng của Edward.

“Ed. . . Edward?”

“Vâng! Tổng tổ trưởng! Ngài không sao chứ?”

Sau khi trực thăng rời khỏi vòng đu quay, luôn theo đường xéo hạ cánh, thời điểm Quang Hựu ngã rơi xuống cùng khoảng cách với mặt đất cũng không tính quá xa, tuy rất dễ tạo thành tổn thương gãy xương nhiều chỗ, nhưng không đủ để mất mạng.

“Xe cứu thương lập tức sẽ đến, xin ngài nhẫn nại chút nữa!”

“Nhóm hàng kia thì sao !? Có thuận lợi chặn lại không !?”

Edward bất đắc dĩ địa lắc đầu: “Thời điểm nhóm đặc vụ chúng tôi đuổi tới bên kia, hàng đã sớm không thấy rồi, trên mặt đất chỉ có nhóm người tập đoàn Jess nằm chết, xem ra nhóm  hàng này đã bị kẻ thứ ba không rõ lai lịch cướp đi.”

“Vòng đu quay!” Nói đến đặc vụ, Quang Hựu chợt nhớ tới cái gì, không để ý đau nhức kịch liệt, đứng dậy nhìn sang chỗ đó .

Ánh mắt Edward ảm đạm: “Bốn đặc vụ trên đó, cũng đã. . . không có hy vọng sống sót rồi. . .”

Ngọn lửa kinh người không ngừng lay động trong mắt hai người, ánh sáng đó quá cường liệt, quá làm người tuyệt vọng, cơ hồ muốn chọc mù Quang Hựu.

Trừ mình ra, không một người còn sống.

Xương sườn giống như bị gãy, toàn thân cũng đầy mảnh vỡ thủy tinh, máu đen theo cơn gió chậm rãi chảy xuống.

Thế nhưng, mấy thứ này đều không quan trọng.

Tại sao phải lựa chọn dẫm lên con đường tràn ngập đen tối và máu tanh này, tại sao phải làm quen với việc đối mặt sinh ly tử biệt. . . Tôi đến cùng đã làm sai cái gì !? Ngay cả sức mạnh bảo vệ người khác cũng không có! Không phải điều này quá thống khổ sao !? Quang Hựu ôm đầu, giống như gánh chịu kích thích cực lớn, u uất khó nhịn khóc.

Edward chưa từng thấy tổng tổ trưởng thất thố như thế, không biết nên an ủi hắn như thế nào. Nhưng hắn đối với việc đồng bạn chết cũng cảm thấy vô cùng khổ sở, vì vậy trong lúc nhất thời không khí cứng lại, yên tĩnh khiến người ta nghẹn lời.

“Tôi là Hacker cục Quốc An cục phái tới, xin hỏi vị nào là Hoa Chi Ảnh?”

Ngay lúc này, một đạo thanh âm quen thuộc truyền vào lỗ tai Quang Hựu.

Bụi cỏ bị đẩy ra, thân hình cao gầy cùng mái tóc màu xanh lam đập vào mắt Quang Hựu.

“Isaac !?”

Khi Quang Hựu trừng to mắt, Isaac cũng thấy rõ con người đều là vết thương dưới ánh lửa, trong đôi mắt hẹp dài còn lưu lại nước mắt, mái tóc màu nâu nhạt rối tung trên vai người thiếu niên, đây không phải người khác, chính là Quang Hựu mà hắn sớm chiều ở chung!

Quang Hựu cười khổ, nhớ lại từng việc trong quá khứ, mới nhớ tới Isaac cũng hay đi làm việc bất kể ngày đêm giống y như mình, không khỏi cảm thấy bị thượng đế trêu cợt lần nữa: “Isaac, em là . .  người cục Quốc An sao?”

“Đúng vậy, em là người của NSA ( cục Quốc An nước Mỹ ) . . .” Isaac quỳ gối bên cạnh Quang Hựu, hắn chưa từng nghĩ tới người anh này cũng gánh lấy số mệnh mà người bình thường không cách nào lý giải giống như mình. Nhìn lại toàn thân anh đầy tổn thương nhìn thấy mà giật mình, Isaac đau lòng đến mất đi khả năng ngôn ngữ trong lúc nhất thời.

“Một vài tổn thương nhỏ, không việc gì đâu.” Quang Hựu cúi thấp đầu xuống, tóc dài che lại tất cả biểu lộ, “Anh chính là Hoa Chi Ảnh, vị bên cạnh này chính là đặc vụ với tên giả là Edward, cấp dưới của anh.”

Edward gật đầu, lấy ra ổ cứng từ túi xách bên cạnh: “Đây là ghi chép giao dịch  giữa bang X và tập đoàn Jess mà tổng tổ trưởng liều chết bảo vệ.”

Isaac tiếp nhận ổ cứng, trong đôi mắt màu xanh biếc cũng là một mảnh nước quang: “Quang Hựu, rốt cục tại sao lại biến thành như vậy. . . em. . .”

Thanh âm Quang Hựu dần dần yếu ớt: “Đã. . . không có việc gì rồi, em đại biểu cho cả cục Quốc An chứ không phải chỉ riêng cá nhân em, không cần lo cho anh. . . Nhanh cầm lấy đi giải mã đi, bọn anh đã hy sinh bốn đặc vụ, vô luận như thế nào cũng nhất định phải. . .”

Thế nhưng cảnh thực tế chính là hắn toàn thân máu chảy dầm dề, ánh lửa chiếu rọi bên mặt Isaac: “Quang Hựu. . . !”

Một buổi tối này, Quang Hựu cảm thấy đã mất đi rất nhiều rất nhiều, những thứ hắn không thể tự tay bảo vệ, tất cả đều cách hắn đi thật xa.

Mệt mỏi rã rời cuốn tới, gương mặt Isaac càng ngày càng mơ hồ, Quang Hựu chậm rãi nhắm mắt lại: “Anh có chút. . buồn ngủ rồi.”

——————–Hye Mi Sweet Home——————-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Chính mắt nhìn đồng bạn chết trước mặt mình là chuyện rất tàn nhẫn, coi như Quang Hựu lợi hại như thế nào đi nữa cũng sẽ phải chịu đả kích rất lớn ~ còn một chương  phiên ngoại nữa sẽ kết thúc, đến lúc đó Mặc Mặc bé nhỏ sẽ lên sân khấu~

Ngày hôm nay nhìn thống kê số lượng từ của dự án, < tình yêu này > đã vượt qua 10W rồi, nhớ năm đó lúc sáng tác cơ hồ là bị biên tập viên cầm roi da hối mới miễn cưỡng viết được 10W. Lau mồ hôi, nghĩ lại mà thấy sợ. < Tình yêu này > vẫn còn một chặng đường  dài phải đi tiếp, hy vọng mọi người vẫn ủng hộ tôi.

Tất cả mọi người đừng bỏ lơ tôi ~ xem lời nhắn mọi người để lại tôi mới biết được suy nghĩ của mọi người nha ~

Advertisements

One thought on “TYNKB_NT 2

  1. Pingback: Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s