TYNKB_NT 3

Ngoại truyện: Minh nhật chi hoa [Phần III] (hoàn)

a5917-12142383_1020269564661264_1107000318_n

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi Sweet Home

Thời điểm Quang Hựu tỉnh lại, đã là hai ngày sau khi nhập viện.

Hai ngày này Isaac nửa bước không rời, sắc mặt tái nhợt, dưới mắt thâm quầng đến mức không rõ đến cùng ai mới là người bệnh. Hắn ngồi tựa ghế dựa trong phòng bệnh ngủ.

Toàn thân đều là vải băng tuyết trắng, tóc dài rối tung xõa bên tai, Quang Hựu đờ đẫn nhìn trần nhà. Bên người đã không còn tiếng nổ mạnh cũng không còn tiếng hò hét, tất cả đều đã kết thúc.

Vì ổ cứng mà trơ mắt nhìn đồng bạn mất đi sinh mệnh trong vụ nổ, người thân ruột thịt gần gũi với mình nhất ngày thường là Isaac cũng gánh vác lấy vận mệnh nặng nề như chính mình. . . Bản thân không bảo vệ nổi thứ gì, lại vẫn còn sống.

Nghe thấy động tĩnh, Isaac mở mắt.

“Quang Hựu, anh tỉnh rồi!” Isaac như đứa bé nhảy dựng lên, chạy tới bên cạnh hắn, “Có chỗ nào không thoải mái không? Hoặc là muốn ăn cái gì? Chúng ta gọi bò bít-tết giao hàng tới nhé ?”

“Đây là. . .đâu?”

Isaac nhìn hắn khôi phục không tệ, vui vẻ cười nói: “Là bệnh viện bí mật của CIA , bởi vì thân phận anh đặc thù, cho nên phải điều trị ở chỗ này.”

Vì sao em còn có thể vui cười lại nhanh như vậy, là em quá thành thục hay là anh quá yếu ớt, hả Isaac?

Quang Hựu thủy chung đắm chìm trong hồi ức buổi tối đó, trong lòng không cách nào tự kiềm chế, yên lặng lắc đầu.

Biết rõ Quang Hựu chịu đả kích mãnh liệt, Isaac không bỏ cuộc tiếp tục khích lệ: “Người đã hy sinh, khổ sở cũng sẽ vô dụng thôi. Người còn sống thì phải sống thật tốt.”

“Em không hiểu.”

“Em hiểu! Tuy em chỉ phụ trách giải mã và xâm nhập, nhưng chuyện như vậy ở cục Quốc An vẫn luôn diễn ra, lần đầu tiên trải qua chuyện đó em cũng buồn phiền rất lâu.” Isaac vân vê mái tóc Quang Hựu, “Ổ cứng đã thuận lợi giải mã rồi, tập đoàn Jess hiện tại  đang tiếp nhận điều tra của CIA và cảnh sát Los Angeles. Hai ngày này chúng ta đều không có về nhà, ba đoán chừng bị tức chết! Aizz, trở về cũng không biết giải thích thế nào đây.”

Isaac luôn không hề giữ lại mà bộc lộ ra mặt lạc quan tiêu sái của mình, lúc nào cũng cổ vũ Quang Hựu. Loại hào quang này như muốn đột phá nội tâm u ám của Quang Hựu, chiếu sáng toàn bộ trong đó.

“Anh trơ mắt nhìn bốn đồng bạn chết đi, cái gì cũng không làm được. Anh đã từng cho là mình có thể ngăn cản mọi thứ, nhưng anh lại phát hiện mình. . .”

“Đây không phải là lỗi của anh, con người bình thường ưu nhã bình tĩnh của anh đến tột cùng đi đâu rồi hả? Nếu còn vậy thì em sẽ không thừa nhận anh là một thằng đàn ông đâu.” Isaac ngắt lời độc thoại của hắn, “Anh cũng phải quan tâm đến tâm trạng của người bên cạnh mình đi, thời điểm chứng kiến toàn thân anh đều là máu, trái tim em cơ hồ muốn ngừng đập. Nếu như trân trọng ý nghĩa của người đã chết…, thì anh đừng có tiếp tục tự hành hạ mình nữa.”

“Cái thế giới này, so với anh tưởng tượng đấy. . . còn tàn khốc hơn nhiều. . .”

Isaac kéo cái ghế đến cạnh giường ngồi xuống, thu hồi biểu lộ đùa giỡn, lộ ra nghiêm túc: “Quang Hựu, đừng tự ép bản thân nữa, coi như chúng ta cường đại cũng không thể bảo hộ tất cả những người quan trọng đối với chúng ta. Nói thật, thời điểm em biết rõ anh chính là Hoa Chi Ảnh cũng đã suy nghĩ qua, lựa chọn của chúng ta là chính xác sao? Hoặc là lúc ấy nghĩ đến quá tươi đẹp? Cái loại tưởng tượng này một khi bị sự thật đánh nát, còn có thể còn lại gì cho chúng ta?”

“Vụ tai nạn xe kia, ba mẹ anh đều chết hết, anh được hai người bảo vệ dưới thân thể mà còn sống như kỳ tích. Anh lựa chọn tiến vào CIA, chính là muốn trở thành người có thể bảo vệ người bên cạnh, cái cảm giác nhìn không tới ngày mai này, anh đã chịu đủ rồi. . .”

Isaac để laptop lên trên đùi, hai tay gõ bàn phím cực nhanh: “Vì để anh mau chóng tỉnh lại, em sẽ mạo hiểm vứt bỏ bát cơm, chấp nhận nguy hiểm giúp anh xâm nhập hệ thống cơ mật của CIA. Anh khỏe lại rồi thì phài mời em ăn cơm đấy, đúng rồi, anh biết em thích ăn cái gì đúng không?”

Quang Hựu bất đắc dĩ lắc đầu: “Không cần em xâm nhập, cấp bậc của anh cũng đủ xem lướt qua toàn bộ nội dung rồi.”

“Em cho anh xem chính là tài liệu chỉ có trưởng cục bọn anh và phía cao tầng chính phủ mới biết được.” Isaac chuyển máy tính hướng Quang Hựu, “Đây là em dùng phần mềm đặc biệt ghi lại trò chuyện của bọn họ, cũng đã cắt ra phần quan trọng nhất rồi.”

Tai nghe bị Isaac nhét vào trong lỗ tai, bên trong lập tức truyền ra cuộc đối thoại của cục trưởng và một người đàn ông khác.

Người đầu tiên nói chuyện chính là cục trưởng, Quang Hựu chưa từng nghe qua thanh âm của ông ta trầm thấp như vậy.

“Về hành động lần này ngài còn có gì dặn dò gì không?”

“Tôi tin tưởng năng lực của các người, nhưng tôi phải cảnh cáo, nếu như xuất hiện tình huống buộc phải lựa chọn giữa ổ cứng và đặc vụ, cho dù xảy ra hi sinh cũng nhất định phải đem ổ cứng về, nếu không nhiệm vụ lần này coi như thất bại.”

“Nói cách khác ổ cứng quan trọng hơn tính mạng của đặc vụ?”

“Đúng vậy.”

“Vâng!”

Âm tần đã phát xong, nhưng là mấy câu ngắn ngủn này lại lần nữa khiến Quang Hựu chịu kích thích thật lớn.

Tại sao lại như vậy. . . Chẳng lẽ ngay từ đầu bọn họ đã quyết định. . .

Isaac nói: “Cho nên nói đây không phải lỗi của anh, bang X nổi tiếng là mafia tàn nhẫn, ngay từ đầu chính phủ đã quyết định muốn CIA dù phải hi sinh đặc vụ cũng phải mang ổ cứng về cũng là chuyện hợp tình lý, chỉ có điều nhiệm vụ này bị phân phối cho anh mà thôi.”

 “Gạt người, loại sự tình này. . .”

“Hiện tại anh có thể bớt tự trách rồi chứ?” Isaac vỗ trán của hắn, “Bất quá, hiện anh vẫn còn nằm viện nên đừng bàn chuyện khác, CIA bên kia cũng đang bận tối mày tối mặt.”

Vừa hoàn thành đại nhiệm vụ thì phải yên bình một chút chứ, chẳng lẽ lại có tình báo mới sao? Quang Hựu ngẩng đầu hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”

“Đương nhiên là viêcc đám thuốc nổ kia bị người không rõ cướp đi chứ sao, một chút manh mối cũng không có. Nếu không có thi thể mấy người tập đoàn Jess, nói hàng bỗng nhiên biến mất cũng có người tin đấy.”

Chuyện này Edward cũng đã nói, bỗng chốc xảy ra nhiều chuyện như vậy nên hắn không nhớ gì cả. Quang Hựu gật đầu, rất nhiều thuốc nổ biến mất không rõ, việc này sẽ mang đến tai hoạ ngầm vô cùng lớn. Quang Hựu hoang mang lắc đầu: “Ngoại trừ bang X, tập đoàn Jess và chúng ta, không còn người nào biết rõ cuộc giao dịch này.”

“Cho nên nói, chuyện này vô luận đối với CIA hay là cục Quốc An, đều tương đối khó giải quyết.”

“Nói cách khác. . . Nhiệm vụ còn chưa kết thúc?”

Isaac gật đầu: “Hơn nữa sau khi anh ra viện rất có khả năng tiếp tục phụ trách bản án này.”

Vậy chẳng phải là. . . bi kịch lại kéo dài thêm sao?

Quang Hựu dùng tay chống đỡ cái trán, không có người nào thấy được sự tuyệt vọng trong mắt của cậu thiếu niên lúc này.

——————-Hye Mi Sweet Home————–

Vào một buổi chiều sau ba ngày nhập viện, trong phòng bệnh Quang Hựu xuất hiện một người đàn ông Đông phương lạ lẫm.

Người đàn ông này cao lớn anh tuấn, khí chất nghiêm nghị, từ cặp mắt lợi hại kia cũng có thể thấy được hắn tuyệt đối không phải người bình thường.

Bệnh viện bí mật của CIA không phải kẻ nào cũng có thể tiến vào, lúc người đàn ông này  tiến vào, Quang Hựu chỉ cho hắn là cao tầng nào đó ở CIA mà mình chưa từng gặp mặt  hoặc là vị quan lớn chính phủ gì đó có quan hệ mật thiết cùng CIA, cho nên cũng không có nhiều đề phòng.

Kết quả, khi người đàn ông này mở miệng nói câu đầu tiên, Quang Hựu liền sững sờ ngay tại chỗ.

“Đơn giản mà nói, Hoa Chi Ảnh, nhóm thuốc nổ kia bây giờ đang ở trên tay của tôi.”

“Anh là ai !?”

Người đàn ông đốt điếu thuốc, mặt không biểu tình nói: “Thương.”

Quang Hựu nhìn người đàn ông lãnh khốc này, ép hỏi nói: “Vì sao hàng lại ở chỗ của anh !?”

“Nếy tôi đã tự mình đến tìm cậu, tôi cũng sẽ không vòng vo.” Thương Thụy Mặc đi qua, tựa vào cửa sổ sát đất cực lớn bên cạnh, “Trên thực tế, bang X và tập đoàn Jess vẫn luôn duy trì vụ mua bán thuốc nổ này trường kỳ, điều đó CIA các người cũng rất rõ. Nhưng vì tổng giám đốc tập đoàn Jess thích chiếm món lời nhỏ, luôn đè ép giá thuốc nổ xuống, cho nên bang X bên kia đối với chuyện này rất không hài lòng.”

“Vậy thì sao?”

Thương Thụy Mặc nhả một luồng khói thuốc: “Người bán không hài lòng, đương nhiên muốn tìm người mua mới. Hơn nữa người bán là bang X tàn nhẫn, đương nhiên muốn tiêu diệt người mua đã từng cưỡi trên đầu của lão.”

“Anh. . .”

“Ngự Thương bang chúng tôi cần thuốc nổ, cho nên liên lạc bang X , bọn họ cũng rất hài lòng với giá tiền của tôi. Dĩ nhiên là muốn tiến hành hợp tác lâu dài. Nhưng cũng không thể bỗng dưng cắt đứt quan hệ với tập đoàn Jess, bang X biết rõ tự mình động thủ tuyệt đối sẽ gây phiền toái, cho nên mượn tay CIA bọn cậu diệt trừ tập đoàn Jess, như vậy chắng phải nhất cử lưỡng tiện sao.”

“Chẳng lẽ chuyện lần này bang X đã sớm trù tính tốt! ? CIA và tập đoàn Jess đều bị gạt! ?”

“Cũng không thể hoàn toàn nói như vậy. Chuyện này chỉ có tôi và thủ lĩnh bang X biết rõ, kể cả những người có mặt tại vòng đu cũng hoàn toàn không biết rõ tình hình. Cố ý thả ra tin tức cho đặc vụ nằm vùng, sau đó tiến hành giao dịch như thường ngày với tập đoàn Jess, các người nhất định sẽ đi ngăn cản, mà tôi chỉ cần sau khi bên tập đoàn Jess cử người xác nhận hàng ở vòng đu quay thì giết bọn chúng đi, chặn lại nhóm hàng kia từ trong tay bọn họ là đợc. Các người cướp được ổ cứng, nhưng bang X vẫn luôn ẩn nấp kĩ lưỡng, các người không cách nào đụng vào, mà với tư cách xí nghiệp thật thể tập đoàn Jess sẽ lập tức sụp đổ. Như vậy, chỉ hy sinh một người giao dịch, bang X không chỉ rất thuận lợi bán thuốc nổ cho tôi, hơn nữa hoàn toàn chối bỏ trách nhiệm khi tập đoàn Jess bởi vì chuyện này sụp đổ. Bởi vì vô luận như thế nào, đều là CIA các người ra tay.”

Hoàn toàn chính xác. . .

Ngẫm lại thì, bang X chỉ hy sinh một mình tên mặt thẹo kia mà thôi. Mà người đi lấy hàng của tập đoàn Jess  toàn bộ đều bị diệt, CIA cũng chết mất bốn đặc vụ!

Thì ra. . . thì ra là cái bẫy!

Quang Hựu cảnh giác nhìn Thương Thụy Mặc: “Vậy anh tìm tôi làm cái gì! ?”

“Rất đơn giản, tôi hy vọng cậu có thể trợ lực cho Ngự Thương bang chúng tôi, làm việc dưới trướng tôi.”

“Anh biết rõ tôi là người của CIA. . .”

Ánh mắt lạnh lùng của Thương Thụy Mặc đảo qua mặt Quang Hựu: “Hy sinh bốn đồng bạn, tôi nghĩ cậu cũng nên hiểu rõ CIA là nơi như thế nào, tôi biết rõ cậu muốn rời khỏi CIA. Mà phương pháp tốt nhất để không bị trói buộc tại nơi tuyệt vọng này, chính là từ bỏ tất cả.”

“Từ bỏ. . . tất cả?”

“Đúng, vì chính cậu, bông hoa của ngày mai.”

Kỳ thật không cần Thương Thụy Mặc nói, Quang Hựu đã sớm có ý muốn từ chức. Bốn đồng bạn chết tự nhiên không thoát khỏi liên quan với Thương Thụy Mặc, nhưng Quang Hựu không biết vì sao mình chưa bao giờ hận hắn. Sự xuất hiện của hắn, ngược lại lại khiến Quang Hựu kiên định với quyết định này—— hắn không muốn làm nhiệm vụ, hắn muốn rời bỏ CIA.

Không biết ánh lửa đêm đó khi nào sẽ biến mất khỏi đầu, chỉ có điều loại cuộc sống này, cũng nên kết thúc thôi.

——————-Hye Mi Sweet Home————–

Một tháng sau ra viện, Quang Hựu liền lập tức trình đơn xin từ chức, hơn nữa quyết định lập tức đi theo Thương Thụy Mặc về Hương Cảng.

Ở đại sảnh chờ bay đông kín người, Isaac một thân trang phục và phụ kiện hip-hop cười toe toét nói với Quang Hựu: “Anh thật sự giải quyết  gọn gàng nha.”

Quang Hựu cười nhún vai: “Đoán chừng hiện tại trong cục rất hỗn loạn, đơn xin từ chức cùng đồng phục anh chỉ đặt ở trên mặt bàn, không có trực tiếp đưa cho cục trưởng. Mà vậy là được rồi, anh chỉ là muốn nói cho bọn họ biết, từ nay về sau Hoa Chi Ảnh sẽ biến mất, anh muốn vứt bỏ thân phận này mà thôi, cũng không có cái gì để bọn họ phải khẩn trương cả.”

Advertisements

4 thoughts on “TYNKB_NT 3

  1. Pingback: Tình Yêu Này Không Bán | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s