HGHS 2 _Chap 1.5

Chương 1 (cont.) 

13882182_246648079061735_1480911904818092913_n1

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi Sweet Home

[ Năm ] 

Hình Mộng Tầm cảm thấy thời điểm hạnh phúc nhất đời này của hắn chính là nửa tháng Mạnh Hàn Chi đến kinh thành này, quả thực chính là mộng đẹp thành sự thật! Mỗi ngày Mạnh Hàn Chi đều theo sát hắn một tấc cũng không rời: Hắn ngồi kiệu vào triều, Hàn Chi liền bảo hộ bên ngoài kiệu cùng hắn một đường đi đến cấm cung; Hắn ăn cơm, Hàn Chi an vị ở bên cạnh bóc tôm cho hắn; Hắn ngủ, Hàn Chi liền trải chiếu ngủ dưới đất canh cho hắn; Hắn đi vệ sinh, Hàn Chi liền…… đương nhiên sẽ không đi cùng.

Tuy bọn họ đã đính ước từ nhỏ, nhưng thân thiết sinh hoạt chung cùng nhau như thế lại là lần đầu tiên, Hình Mộng Tầm mỗi ngày đều vui mừng lộ rõ trên mặt, khiến cho tiểu vương gia cảm thấy vô cùng phiền, mỗi lần nhìn thấy hắn cười ngớ ngẩn thật sự muốn rút đao chém cmn luôn cho khỏe. Nhưng không biết vì sao, Hình Mộng Tầm cảm thấy sắc mặt Mạnh Hàn Chi lại càng ngày càng khó coi, giống như tâm tình không được tốt vậy.

Mạnh Hàn Chi thật sự cảm thấy Hình Mộng Tầm rất phiền, nàng không biết vì sao trên đời này lại có một người nói nhiều như vậy!

“Hàn Nhi, nàng thấy hoa này đẹp không? Aizz, chỉ tiếc chúng nó sinh không gặp thời, cho dù hoa có xinh đẹp hơn nhưng ở trước mặt nàng cũng phải thua chị kém em!”

“Hàn Nhi, nàng nghe tiếng chim hoạ mi hót trong sân kìa, nhất định là do nhìn thấy đôi ta tương thân tương ái nên vô cùng hâm mộ!”

“Hàn Nhi, nàng xem tối nay sao sáng đầy trời, mỗi một cái đều lấp lánh vì chúng ta!”

Mạnh Hàn Chi nghĩ Hình Mộng Tầm làm phiền nàng cả ngày như vậy là xuất phát từ tình yêu đối với nàng, tuy rằng chán ghét nhưng vẫn có thể tha thứ, chính là mỗi khi nàng cho rằng như vậy, Hình Mộng Tầm sẽ làm ra một việc khiến nàng nhịn không được hoài nghi ý nghĩ của chính mình.

Ví dụ như thời điểm Mạnh Hàn Chi hộ tống Hình Mộng Tầm vào triều ……

Mạnh Hàn Chi: “Cỗ kiệu này quá nhỏ, hai người ngồi hơi chật.”

Hình Mộng Tầm:“ Hoàn toàn chính xác, cho nên Hàn Nhi, nàng ra ngoài kiệu đi bộ đi!”

Mạnh Hàn Chi:“……”

Ví dụ như thời điểm hai người dùng bữa ……

Mạnh Hàn Chi: “Về sau đừng kêu phòng bếp làm tôm nữa, lột vỏ tôm rất phiền phức, tay lột vỏ nhiều sẽ đau.”

Hình Mộng Tầm :“Không sao, nàng lột vỏ tôm thay ta thì tay ta sẽ không đau nữa! Nào nào, lột đi!”

Mạnh Hàn Chi: “……”

Ví dụ như thời điểm nghỉ ngơi buổi tối……

Hình Mộng Tầm: “Chúng ta ngủ cùng giường sao?”

Mạnh Hàn Chi: “Đương nhiên là không.” Nam nữ khác biệt, phải biết đề phòng.

Hình Mộng Tầm: “Ừ, vậy nàng ngủ dưới đất đi.”

Mạnh Hàn Chi:“……”

Ví dụ như thời điểm Hình Mộng Tầm đi nhà xí ……

Hình Mộng Tầm: “Hàn Nhi, nàng có muốn đi cùng ta không?”

Mạnh Hàn Chi: “Ta thật sự muốn giết huynh.”

Nếu không phải ánh mắt Hình Mộng Tầm trong suốt và chân thành như vậy, Mạnh Hàn Chi thật sự sẽ cho rằng Hình Mộng Tầm là cố ý chọc giận nàng; Nếu không phải Hình Mộng Tầm xác thực từ nhỏ đến lớn đều thay đổi biện pháp lấy lòng mình, Mạnh Hàn Chi thật sự sẽ cho rằng Hình Mộng Tầm thực ra rất ghét nàng; Nếu không phải Hình Mộng Tầm xưa nay luôn luôn rất sợ chết, Mạnh Hàn Chi thật sự sẽ cho rằng Hình Mộng Tầm là chán sống.

“Rốt cục tên giết người như ma kia bao giờ mới đến?”

Thời điểm Mạnh Hàn Chi đang chuyên tâm xem nội công tâm pháp, Hình Mộng Tầm bưng trà bánh ngồi xuống bên người nàng, Mạnh Hàn Chi lại bị quấy rầy rốt cuộc nhịn không được nói ra tiếng lòng của mình.

“Vì sao lại hỏi như vậy? Không đến không phải chuyện tốt sao?” Hình Mộng Tầm cười tủm tỉm nói. Hắn mỗi ngày đều thật sự rất hạnh phúc nha!

Nhưng Mạnh Hàn Chi thật sự hy vọng tên giết người như ma kia mau đến! Nàng vốn cho là tên ái mộ thần bí kia chắc chắn lập tức chuyển mục tiêu sang Hình Mộng Tầm, dù sao đó cũng là đối tượng đính ước của mình, về mặt tình cảm, hắn mới là người gần mình nhất. Nàng chẳng qua chỉ cười với Kiếm Sư một cái, Luyện Hải kiếm thôn đã bị đồ thôn, không có lý do Hình Mộng Tầm không bị giết? Nhưng cách sự kiện tàn sát lần trước đã qua gần một tháng, tên giết người như ma kia lại một động tĩnh nhỏ tí tẹo cũng không có, này quá không bình thường, Mạnh Hàn Chi cảm thấy mình đã bỏ qua một chuyện quan trọng gì đó……

Nàng phải ngẫm lại biện pháp mới được, bởi vì nếu tên giết người như ma kia không tới giết Hình Mộng Tầm, Mạnh Hàn Chi sợ chính mình sẽ nhịn không được mà động thủ trước!

“Hàn Nhi, đến, uống trà đi!”

Mạnh Hàn Chi nhìn Hình Mộng Tầm khoái trá ngồi ở trước bàn uống trà, có loại xúc động muốn xé rách nụ cười của hắn. Cuối cùng nàng vẫn là nhịn được cổ xúc động này, cúi đầu xem nội công tâm pháp trong tay. Hôm nay sẽ không bảo hộ hắn, cho chính mình một chút tự do đi, nàng đã lâu không có yên tĩnh rồi, cứ coi Hình Mộng Tầm không tồn tại là được!

Chỉ cần Mạnh Hàn Chi muốn, loại chuyện xem nhẹ Hình Mộng Tầm này, nàng vô cùng am hiểu.

“Hình tể tướng, ngươi xem bổn vương mang cái gì tới cho ngươi này!” Thẩm Thái An kích động xuất hiện ở cửa, cầm một bản [ khuynh thành danh viện ] đắc ý dương dương tự đắc quăng ở trước mặt Hình Mộng Tầm,“Mau xem đê!”

Nhưng Hình Mộng Tầm liền liếc cũng không thèm liếc mắt một cái, ánh mắt vẫn tập trung ở trên người Mạnh Hàn Chi. Hắn nhìn Mạnh Hàn Chi vô hạn nhu tình mật ý nói:“Ta đã có người thật rồi, còn cần phải đi xem tranh sao, nàng nói đúng không, Hàn Nhi?”

Mạnh Hàn Chi im lặng nghiên cứu nội công tâm pháp, tự động ngăn cách ánh mắt si ngốc của Hình Mộng Tầm bên ngoài thế giới của mình. Quen biết Hình Mộng Tầm nhiều năm như vậy, một chiêu này nàng đã tu luyện đến cảnh giới xuất thần nhập hóa.

Tuy rằng loại tình cảnh lạnh lẽo này không có ý nghĩa đối với Hình Mộng Tầm và Mạnh Hàn Chi, nhưng cô nương chuyên tâm đọc sách, công tử chuyên tâm nhìn cô nương, hai người mặc dù không nói chuyện, nhưng công tử tiêu sái hết lòng châm trà, ôn nhu chuyển đưa điểm tâm, cô nương chuyên chú đọc sách tự nhiên thưởng thức trà, dùng điểm tâm, quả nhiên là cử án tề mi*. Một màn này ở trong mắt người ngoài, giống như là đôi vợ chồng ân ái nhiều năm vậy.

(*): vợ chồng tôn trọng nhau (do tích vợ của Lương Hồng thời Hậu Hán khi dâng cơm cho chồng ăn luôn nâng khay ngang mày)

Kết quả là, nhìn hai người ân ái không coi ai ra gì, Thẩm Thái An tức giận không chỗ phát tiết, cầm lấy quyển sách trên bàn lật ra giữa quyển, lại một lần nữa ‘ba một tiếng’ đập xuống trước mặt Hình Mộng Tầm.

“Ngươi xem chỗ này, bí mật tình cảm của đệ nhất danh viện Mạnh Hàn Chi!”

Thời điểm nghe được mấy chữ “Bí mật tình cảm”, ánh mắt Hình Mộng Tầm liền thay đổi.

“Cái gì? Ngươi lặp lại lần nữa.”

Ngữ khí của Hình Mộng Tầm âm lãnh, làm tiểu vương gia sợ tới mức run rẩy, run tay đưa sách qua, nhỏ giọng nói:“Bí mật…… Bí mật tình cảm……”

Hào quang yêu đương lập tức dập tắt trên người Hình Mộng Tầm, hắn lại biến thành gian tướng tâm độc thủ ngoan, âm hiểm giả dối trên triều đình. Hắn cầm lấy sách, lật xem đọc nhanh như gió, càng xem mặt hắn lại càng đen, càng xem ánh mắt hắn lại càng thâm trầm.

“Ha……” Hình Mộng Tầm cười lạnh một tiếng, sau đó bình tĩnh khép sách lại .

Hình Mộng Tầm bình tĩnh so với Hình Mộng Tầm mê gái đáng sợ hơn vạn lần!

Thẩm Thái An không khỏi cảm thấy tóc gáy cả người đều dựng đứng lên, tuy nói hắn bình thường luôn xem thường sắc mặt Hình Mộng Tầm, nhưng nói thật, hắn vẫn rất sợ người này. Không chỉ có Thẩm Thái An, các đại thần triều đình khác cũng vậy. Sâu trong thâm tâm bọn họ đều ẩn giấu sự sợ hãi đối với Hình Mộng Tầm, luôn cảm thấy người này tuy rằng cười tủm tỉm, nhưng tuổi còn trẻ lại làm cho người ta có cảm giác đa mưu túc trí. Nếu không phải tâm tư kín đáo, thủ đoạn độc ác, làm sao có thể 20 tuổi đã lên làm Tể tướng đương triều đây? Phải biết rằng, ở trong triều đường không ít lão cáo già lăn lộn chính trường nhiều năm!

Chỗ đáng sợ nhất của hắn không phải hắn còn trẻ, mà chính là kẻ đối nghịch với hắn hầu như không có kết cục tốt. Không biết vì cái gì, người trái ý với hắn trên triều đình, cuối cùng luôn vô cớ bị Hoàng thượng chán ghét, hoặc là không hề dự báo trước rời khỏi kinh thành. Còn người lập mưu ám toán hắn, hoặc là biến mất không rõ tung tích, hoặc là rục xương trong tù, hoặc là miệng còn chưa kịp ăn thì đã thân một nơi đầu một nẻo rồi.

Nhớ tới này đó, Thẩm Thái An lại một lần nữa cảm thấy, Hình Mộng Tầm người này thật sự vô cùng tà môn. Hắn bỗng nhiên có chút hối hận vì mình nhất thời xúc động cầm [ khuynh thành danh viện ] chạy tới đòi làm sáng tỏ chuyện tình cảm giữa Mạnh Hàn Chi và Diêu Tinh Liên, vạn nhất Hình Mộng Tầm biết là hắn làm, đời này của hắn chắc ‘lên hương’ mất……

“Hình tể tướng, ngươi…… Ngươi có khỏe không?”

“Vô cùng khỏe.”

Hình Mộng Tầm mỉm cười xé rách quyển sách trên tay, ném tới phía sau, sau đó tiếp tục ôn nhu nhìn Mạnh Hàn Chi. Mạnh Hàn Chi chuyên chú xem nội công tâm pháp, hắn liền bóc trái vải cho nàng, đưa đến bên miệng nàng.

Thẩm Thái An vừa định tán thưởng Hình Mộng Tầm khoan dung, lại bỗng nhiên phát hiện, Hình Mộng Tầm mỉm cười hình như khác với bình thường, nụ cười hiện tại của hắn tuyệt đối không phải nụ cười nhu tình mật ý khi nhìn Mạnh Hàn Chi, mà là nụ cười ngoài cười nhưng trong không cười trên triều đình! Xem ra mục đích phá hoại tình cảm giữa Hình Mộng Tầm và Mạnh Hàn Chi của hắn đã đạt thành, nhưng không biết vì sao, Thẩm Thái An một chút cũng không cao hứng, chỉ cảm thấy hối hận vạn phần.

“Diêu Tinh Liên công tử đến bái phỏng!” Gã sai vặt bỗng nhiên vào nhà bẩm báo.

Động tác bóc vải của Hình Mộng Tầm dừng một chút, khẽ cười một tiếng, bình tĩnh nói: “Còn không mau mời vào.”

Thẩm Thái An giật mình, lại nhịn không được có chút kích động, bởi vì chính hắn mời Diêu Tinh Liên đến quý phủ của Hình Mộng Tầm, chính là vì đi thêm một bước kích thích Hình Mộng Tầm, sau đó hắn có thể cười nhạo tên đó, thuận tiện tọa sơn xem hổ đấu, nhìn vở kịch cẩu huyết ba nam si tình một nữ diễn ra như thế nào, nhưng vừa rồi hắn vì sợ hãi và hối hận nên quên mất chuyện này!

Diêu Tinh Liên chỉ thấy buồn ngủ, vừa ngáp vừa tiến vào, gật đầu với Thẩm Thái An xem như chào hỏi, sau đó ngựa quen đường cũ ngồi vào đối diện Mạnh Hàn Chi và Hình Mộng Tầm, lười biếng hỏi: “Cơm đâu?”

“Cơm gì cơ?” Hình Mộng Tầm nghi hoặc hỏi.

Diêu Tinh Liên chỉ chỉ Thẩm Thái An, vẻ mặt mờ mịt nói:“Hắn nói các ngươi mời ta ăn cơm.”

Hình Mộng Tầm lập tức ném ánh mắc sắc như đao bay về phía Thẩm Thái An, Thẩm Thái An sợ tới mức chân mềm nhũn thiếu chút nữa ngã sấp xuống. Xong rồi, sao lại cảm thấy ánh mắt Hình tể tướng thoạt nhìn như là đã biết cái gì đó.

“Nếu Diêu huynh đói bụng, vậy chúng ta dùng cơm đi.”

Rất nhanh bốn người liền ngồi vây quanh cùng một chỗ dùng cơm trưa, Mạnh Hàn Chi vẫn đắm chìm ở trong nội công tâm đắc trong tay, chuyên chú đọc không thèm ngẩng đầu lên, cơ bản không để ý tới ba người còn lại. Diêu Tinh Liên trừ bỏ ngủ, chính là chuyên tâm ăn cơm, khi ăn cũng không thèm chuyển mắt sang nơi khác, cơ bản không để ý tới ba người còn lại. Hình Mộng Tầm thì chuyên chú bóc tôm cho Mạnh Hàn Chi, toàn tâm toàn ý chiếu cố nàng ăn cơm, cũng cơ bản không để ý tới ba người còn lại. Chỉ có mỗi Thẩm Thái An là ngồi mà lòng thấp thỏm, chần chừ, bữa cơm này như một miếng băng mỏng, mọi thời khắc đều có thể phát sinh một hồi đại chiến.

Chỉ tiếc, mãi cho đến khi ăn cơm xong cũng chưa phát sinh chuyện gì, không ai hất bàn, không ai rút đao, thậm chí cả nước miếng cũng không có phun, đây mà là cảnh tượng tình địch gặp nhau sao!

“A, đó là cái gì?” Mạnh Hàn Chi rốt cuộc xem xong nội công tâm đắc trong tay, đang muốn ăn cơm, thì lực chú ý lập tức đã bị một quyển sách khác trong phòng hấp dẫn.

Trong phòng nhiều thêm hai người thế nhưng đều so ra kém một quyển sách bị xé nát, có thể khiến cho Mạnh Hàn Chi chú ý, nhớ tới thật sự quá bi ai .

Thấy Mạnh Hàn Chi nhìn đến quyển sách bị Hình Mộng Tầm xé nát, trong lòng Thẩm Thái An đánh lên hồi chuông cảnh báo, còn chưa kịp đứng dậy, Mạnh Hàn Chi đã tay mắt lanh lẹ nhặt quyển sách trên đất lên.

“Khuynh thành danh viện- bí mật tình cảm?”

Mạnh Hàn Chi trợn mắt há hốc miệng mà nhìn quyển [ khuynh thành danh viện ] trong tay, không thể tin được trên đời này còn có loại sách này, nhìn kỹ trang bìa, thế nhưng đã ra tới hơn năm trăm kỳ! Xem ra số sách nàng đã đọc qua vẫn còn quá ít, nàng vẫn còn rất trẻ!

Bí mật tình cảm của Khuynh thành danh viện Mạnh Hàn Chi:

Là một hồi lưu luyến si mê, hay chỉ là một hồi thoáng qua?

Vượt qua biển sâu thời gian, tình cảm sâu nặng này liệu có đơm hoa kết trái?

Người đang trong men say tình yêu, chỉ có cuộc sống một mình, một mình độc lập, không có thay thế.. Ngay cả khi là dung mạo khuynh thế, nhưng cũng vô pháp cầu được ngươi một nụ cười phớt qua. Rốt cuộc còn phải đứng ở đầu tường si ngốc nhìn bao lâu, mới có thể đổi lấy lần hữu duyên tiếp theo……

Lược bỏ phần râu ria, nội dung trọng điểm chính là: Gút mắc tình yêu của Đệ nhất danh viện Mạnh Hàn Chi cùng Lục Phiến Môn tổng Bộ đầu Diêu Tinh Liên!

Mạnh Hàn Chi chịu đựng ghê tởm xem xong lời dẫn đầu, vậy mà lại chịu không nổi phải chết lặng ở nội dung trọng điểm!

Lúc nào thì nàng và Diêu Tinh Liên có gút mắc tình yêu? Nàng nghi hoặc suy nghĩ, không phải mình chỉ đứng bờ tường nhìn ngắm hắn 3 năm thôi sao, cái đó đâu tính là gút mắc tình yêu nhỉ? Mạnh Hàn Chi còn muốn tiếp tục xem tiếp, nhưng Hình Mộng Tầm đã đoạt lấy quyển sách trong tay nàng, hơn nữa còn xé thành mảnh nhỏ, sau khi xé xong thì ôn nhu nói: “Hàn Nhi, không nên xem mấy tin báo lá cải vớ vẩn này, chúng không hợp với thân phận cao quý của chúng ta đâu.”

Nghe vậy, Thẩm Thái An cùng Diêu Tinh Liên đồng thời nhìn về phía Hình Mộng Tầm, trăm miệng một lời nói: “Không phải ngươi thích đọc chúng nhất sao?”

Hình Mộng Tầm giống như hoàn toàn không nghe thấy lời của hai người, một mặt gắp rau cho Mạnh Hàn Chi, một mặt nói: “Hàn Nhi, đến, chúng ta tiếp tục ăn cơm, quên mấy cái tin giả dối đó đi.”

Mạnh Hàn Chi nhìn mảnh vụn dưới đất, bình tĩnh chớp mắt hai cái, suy tư một chút nói: “Cũng không hoàn toàn là giả, đúng là ta đã đứng trên tường nhìn lén Tiểu Tinh Tinh suốt 3 năm.”

Không khí trong phòng nháy mắt ngưng kết, Hình Mộng Tầm vẫn duy trì mỉm cười, nhưng nụ cười kia Thẩm Thái An không đành lòng nhìn nữa. Tiểu Tinh Tinh, xưng hô vô cùng thân thiết như vậy, xem ra quan hệ rất sâu sắc!

“Ồ, phải không?” Hình Mộng Tầm ngoài cười nhưng trong không cười hỏi,“Vì sao lại đứng bờ tường nhìn hắn vậy?”

Mạnh Hàn Chi ngẹo đầu nghĩ một hồi, lại híp mắt nghiêm túc suy nghĩ trong chốc lát, sau đó thành thật nhìn Hình Mộng Tầm nói: “Bởi vì ta khi đó thầm mến hắn nha.”

Thẩm Thái An nghe thấy rõ thanh âm tan nát cõi lòng của trái tim thiếu niên si ngốc của Hình Mộng Tầm. Giờ khắc này Thẩm Thái An không khỏi hối hận, tuy rằng hắn rất tức giận vì hai người kia chê hắn thấp, nhưng có phải hắn trả thù quá độc ác hay không?

Nhưng hắn thật không ngờ, chuyện khiến Hình Mộng Tầm tổn thương vẫn còn chưa chấm dứt.

“Mà hiện tại ta vẫn còn thầm mến hắn nha.”

Lạch cạch một tiếng, chiếc đũa trong tay Hình Mộng Tầm rơi xuống đất. Thẩm Thái An đời này chưa gặp qua Hình tể tướng thất kinh như vậy, vừa cảm thấy áy náy, vừa cảm thấy quả nhiên điều này thật hết xảy!

Thẩm Thái An nhìn về phía Diêu Tinh Liên – một đương sự khác. Chỉ thấy hắn vẫn nhìn chằm chằm bát cơm của mình như trước, hết sức chuyên chú, không coi ai ra gì ăn cơm, giống như trận gió lốc trước mắt này không có quan hệ với hắn vậy.

Aizz, đứa nhỏ này cũng quá vô tâm rồi, đã đến lúc nào rồi mà còn vui vẻ ăn! Thẩm Thái An nhanh chóng cướp đi bát cơm của Diêu Tinh Liên, nặng nề vỗ đầu hắn một cái, ráng sức bĩu môi, ý đồ để hắn chú ý một chút chuyện gì đang xảy ra trước mắt.

“Nói cái gì đi!” Thẩm Thái An nhỏ giọng quát Diêu Tinh Liên.

Diêu Tinh Liên lau miệng, sau khi nhét hạt cơm ở khóe miệng vào miệng mới lười biếng nhìn về phía Hình Mộng Tầm và Mạnh Hàn Chi, sau đó chậm rãi nói: “Tên ma giết người kia sẽ giết ta sao?”

Đây không phải trọng điểm! Thẩm Thái An trừng mắt Diêu Tinh Liên, ý của hắn là bảo hắn ta nói gì đó trấn an trái tim đang bị tàn phá của Hình Mộng Tầm nha!

Chờ đã! Thẩm Thái An bỗng phát giác, hình như đây mới chính là trọng điểm.

“Ma giết người, cái gì là ma giết người?”

“Ồ, là ma giết người của ta,” Mạnh Hàn Chi mặt không chút thay đổi giải thích, “Là một tên điên cuồng ái mộ ta, rồi giết sạch cả nhà những người có khúc mắc tình cảm với ta.”

“Tên ma giết người kia chắc chắn là tới giết ta, không phải ngươi.” Hình Mộng Tầm ngưng mắt nhìn Diêu Tinh Liên, gằn từng chữ nói, “Hàn Nhi là thê tử chưa qua cửa của ta, cho nên hắn là muốn giết ta!”

Thẩm Thái An cảm nhận được trong giọng nói của Hình Mộng Tầm có ‘mùi’ máu chảy đầm đìa cùng uy hiếp, nhưng Diêu Tinh Liên vẫn duy trì bộ dạng lười biếng, chỉ vào [ khuynh thành danh viện ] bị xé nát trên đất nói: “Nhưng tên của ta lại nằm ở trên đó.”

“Có phải mọi người hơi đi quá xa đề tài rồi không?” Thẩm Thái An nhịn không được chen lời.

Lúc này hẳn không phải nên đi so chuyện ai đáng bị giết chứ ? Chẳng lẽ bị người ta giết là chuyện tốt sao? Có cái gì hay mà tranh! Hắn thật sự càng ngày càng không hiểu thế giới của ba người này!

“Ta biết rồi!” Mạnh Hàn Chi bỗng nhiên vỗ bàn,“Ta biết lúc trước ta quên cái gì rồi!”

“Cái gì?” Thẩm Thái An hoảng sợ, khó gặp được băng sơn mỹ nhân kích động như vậy.

“Chuyện của Chấn Uy tiêu cục Lâm Long Chi và ta truyền đi mọi nơi, giang hồ ai cũng biết. Mà Luyện Hải kiếm thôn Đúc Kiếm Sư là quỷ tự kỷ, ta chỉ nhìn hắn cười một chút hắn liền hô hào khắp chốn nói ta thích hắn, không ngờ cuối cùng gặp phải họa sát thân. Ta biết vì sao tên ma giết người kia chậm chạp không động thủ giết Tiểu Thái Hoa rồi, đó là bởi vì căn bản không có mấy người biết ta đã định ước.” Mạnh Hàn Chi hưng phấn mà cầm quyển [ khuynh thành danh viện ] lên, lại hưng phấn vò nó thành bột phấn, “Hiện tại cũng không khác, chuyện ta thầm mến Diêu Tinh Liên, khắp thiên hạ đều biết, cho nên tên kia khẳng định lập tức sẽ động thủ với Diêu Tinh Liên và cả nhà hắn!”

Ba người nhìn vẻ mặt hưng phấn của Mạnh Hàn Chi, nội tâm đều đủ loại tư vị.

Thẩm Thái An nghĩ, biết có ngời sắp bị giết cả nhà mà còn hưng phấn như vậy, mỹ nhân đệ nhất võ lâm này không hổ là yêu nữ Ma giáo, thỉnh thoảng hành động thật khủng bố, xem ra câu ‘mỹ nhân lòng dạ rắn rết’ chính là như vậy.

Diêu Tinh Liên nghĩ, hiện tại rốt cuộc hắn không thể tiếp tục ăn cơm được nữa, không đúng lắm, phải là sau khi về nhà hắn cũng không thể ngủ yên giấc rồi.

Hình Mộng Tầm nghĩ, vì sao người bị giết không phải hắn?

“Tốt lắm!” Mạnh Hàn Chi khoái trá đi về hướng Diêu Tinh Liên, bắt lấy tay hắn liền đi ra ngoài, “Từ giờ trở đi, ta sẽ bảo hộ ngươi một tấc cũng không rời. Đi, ta với ngươi về Lục Phiến Môn, chúng ta phải làm tốt công tác chuẩn bị!”

Hình Mộng Tầm trợn mắt há hốc miệng nhìn một màn phát sinh trước mắt, trái tim hắn ở một khắc Mạnh Hàn Chi bắt lấy tay Diêu Tinh Liên kia , đã bể trên đất cùng [ khuynh thành danh viện ].

Advertisements

One thought on “HGHS 2 _Chap 1.5

  1. Pingback: Hoa Gia Hỉ Sự 2 | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s